Chương 51: Thanh danh vang dội. (1) (3)

Chương 51: Thanh danh vang dội. (1) (3)

Tôn Nghệ đỏ mặt tía tai, không nhịn được chửi:” Cút mẹ mày đi, nói ai thế?”

“ Im lặng, im lặng.”

Chỉ đạo viên vội vàng bước ra trấn áp trước khi hành động biến thành trò cười, nghiêm mặt chỉ huy mọi người, ai nấy tò mò theo số 1 lên đường.

Trên xe phó chỉ huy Nghiêm Đức Tiêu được thể lên mặt rồi, có mấy tên ở đội hai hay bắt nạt người mới xoa đầu trêu trọc hắn, lần này đòi cả vốn lẫn lãi, vừa xoa đầu vừa giáo huấn: “ Không ngờ các người cũng có ngày hôm nay, lúc lão tử mới vào đội, Á à Triệu Ngang Xuyên chính anh bẹo má tôi đúng không, thấy lãnh đạo không kính lễ à ... Còn anh nữa, biết tôi không đánh lại còn ngày nào cũng lôi tôi đi đấu luyện ...”

Mấy người kia đều là hình cảnh lâu năm, không chấp hắn, Triệu Ngang Xuyên nhắc:” Phó chỉ huy Nghiêm, có nhiệm vụ gì thế, chúng ta thực hiện nhiệm vụ trước, thù oán riêng giải quyết sau được không?”

“ À, đúng rồi, giờ bố trí nhiệm vụ, rất đơn giản, lát nữa lái xe tới đường quốc lộ đoạn trấn Vạn Khoảnh, tôi chỉ xe nào thì các anh chặn xe đó lại, cướp hết hàng đánh người cho tôi, cơ bản chỉ là thế.” Thử Tiêu giọng sặc mùi thù hận, tiền vất vả tích góp ném đi hơn nửa cản đường, không hận sao được:

“ Thật không?” Mệnh lệnh kiểu gì thế, cả đám hình cảnh nghi ngờ hỏi lại:

“ Ai dám lấy nhiệm vụ ra đùa?” Thử Tiêu trừng mắt:

Triệu Ngang Xuyên vì cẩn thận còn lấy bộ đàm gọi chỉ huy xin xác nhận nhiệm vụ, chỉ huy bực mình chửi :" Không có tố chất, nghe Thử Tiêu ... À không nghe phó chỉ huy."

Thế là cho dù còn nghi hoặc nhưng không ai dị nghị gì nữa, xe lái tới địa giới giữa hai trấn, lúc này là 1 giờ 20 phút, các đội viên tựa dựa vào kinh nghiệm chọn chỗ mai phục, Khoảng hơn một tiếng sau Thử Tiêu chỉ một chiếc xe hàng, đó là chiếc xe bồn, không biết của hãng nào, lái xe chặn ngang đường, ép xe kia dừng lại.

Phó chỉ huy Nghiêm lúc này cực oai, dẫn đám người ăn mặc đủ kiểu kéo lái xe xuống, hỏi ông chủ là ai, không nói là đấm đá túi bụi.

“ Ngư Tử, tôi là quân của Ngư lão đại.” Lái xe không chịu nổi đòn vội la lên:

Thế là toi đời rồi, phó chỉ huy Nghiêm như chó dại lên cơn, nào đấm, nào đá, nào tát, nào chửi, chửi gì mà trả tiền cho lão tử, lão tử vất vả kiếm được ít tiền lấy vợ, giờ đem nuôi chó. Chửi mỗi lúc một hăng, đánh càng lúc càng hung.

Hình cảnh tuy đều là cao thủ đánh nhau, nhưng không tới mức vô cớ đánh đập người khác bừa bãi, huống hồ chủ xe nhìn một cái là biết người nông thôn thật thà, ra tay ngăn cản.

Thử Tiêu đánh mệt rồi, bỏ lại lái xe bị đánh như rẻ rách, ra khoang sau mở cửa, hộp thì đề là gạch men, mở ra toàn là di động chất thành từng bó từng bó một.

“ Oa, té ra là buôn lậu à, chỗ này phải bao nhiêu tiền?”

“ Thế các anh tưởng là cái gì, tôi vô duyên vô cớ đi đánh người tốt chắc.”

“ Tịch thu hàng, bảo lão đại bọn mày đến chuộc.”

“ Xéo không, đánh chết mẹ mày giờ?”

Đám hình cảnh thay đổi thái độ ngay, đối diện với nghi phạm không khách khí nữa, đuổi người, lấy chìa khóa, chủ xe không đi, đuổi đánh cho chạy són đái, mà chỗ này đồng không mông quạch, thôn gần nhất cũng cách 10 km.

Lũ chết đâm chết chém, cả di động cũng bị lấy rồi, chủ xe tập tà tập tễnh về báo tin.

Xe thứ hai, cướp hết.

Xe thứ ba, đánh hết.

Đến xe thứ tư thì Thử Tiêu đánh đau cả tay rồi, không đánh nổi nữa, giờ trò xấu bụng, cắt quần lái xe, nhìn lái xe vừa kéo quần vừa chạy, đứng sau cười đau bụng. Được hắn cảm nhiễm, những người khác cũng bày ra đủ trò, càng ngày càng giống bọn tội phạm trả đũa nhau ...

Một tiếng sau, Bùi Ngư đang ở nhà thẩm vấn đám Hóa Phì, Đại Đồn, nghe thủ hạ chạy về khóc lóc báo cáo nổi trận lôi đình, cứ tưởng đánh đối phương sợ rồi, ai ngờ thằng khốn nạn đó không đánh lại nên chạy ra chặn đường cướp hàng, mất một hai xe thôi cũng đủ tổn thất, vội vàng gọi hai ba chục tên, nhảy lên xe, lên mô tô, phóng như bay chi viện.

Thử Tiêu nhận được tin tức từ điểm giám sát liền hạ lệnh thu đội, dưới sự lãnh đạo anh minh của phó chỉ huy, sáu cái xe bị lấy mất sáu cái bánh, nằm nghiêng ngả ở đó, hàng bị vứt ngổn ngang khắp nơi.

Trên xe, phó chỉ huy mặt mày hồng hào phấn chấn phát biểu: “ Các đồng chí thân mến, nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc, tôi đại biểu cho chỉ huy phát tiền thưởng, mỗi người một tuýt thuốc lá, nhận tiền tự đi mua.”

Còn lại có chút tiền thôi, mà đằng nào cũng phải đi nộp, chẳng bằng đem tặng ân tình, cả tối hôm nay có lời này là lọt tai nhất, một đám đồng đội vỗ tay ầm ĩ, làm Tiêu ca lần đầu làm lãnh đạo cảm thấy rất có thành tựu.

....

Mấy thằng béo trong truyện của lão Thường rất nguy hiểm.

Chương 065: Loạn càng thêm loạn. (2)

“ Mẹ mày Dư Nhị, tao chém chết mày! Mày chết rồi, mày chết chắc rồi, thằng chó!”

Bùi Ngư lồng lộn cầm dao chém liên tiếp vào cái xe hàng đổ nghiêng bên đường, vừa chém vừa gào rú. Jàng hóa bị phá tan nát vứt bừa bãi khắp nơi làm hắn khóc không ra nước mắt, bị hải quan bắt xe giữ hàng còn đi một nhẽ, ai chả có lúc xui xẻo, nhưng mà Dư Nhị làm thế này khiến hắn mất hết chữ tín, về sau còn ai muốn giao hàng cho hắn nữa, mà đền thì đền sao nổi, những sáu xe với bao nhiêu hàng như thế, hắn trắng tay rồi.

Đang định sai thủ hạ gom góp hàng hóa giảm thiểu tổn thất, đúng lúc này vang lên thứ âm thanh làm chân hắn bủn rủn, còi xe cảnh sát.

Từ xa xa mấy chiếc xe cảnh sát nhá đèn xanh đỏ từ phía cửa cảng chạy tới, không cần nói cũng biết bị người ta đâm sau lưng rồi, dù buôn lậu có lo lót ô dù thì cũng không ai cho anh làm ăn trắng trợn như thế, sau xe cùng đống hàng ở đây, ai bao che nổi.

“ Anh Ngư, hay gọi cho đội trưởng Cao nói một tiếng.” Một tên thủ hạ kiến nghị:

“ Không, đi thôi.” Bùi Ngư qua lại với cảnh sát, biết đám người đó có thể bẩn tới mức nào, quyết đoán bỏ hàng, phất tay gọi người lên đường:

Khi đội chống buôn lậu tới nơi thì người của Bùi Ngư đi hết rồi, cũng chẳng muốn truy đuổi, nhìn hàng hóa vương vãi khắp nơi, đội trưởng cười muốn rách miệng, vội vàng báo cáo cho lãnh đạo:” Báo cáo cục trưởng Lý, chúng tôi phát hiện ra sáu chiếc xe nghi ngờ buôn lậu, hàng chủ yếu là di động, laptop của Apple ... À, còn có một xe sữa bột ... Chủ hàng đã vứt xe, bỏ chạy ... Vâng, toàn bộ đã bị thu giữ.”

Thống kê, kéo xe, chờ đợi số hàng hóa đắt hàng này chỉ có một kết quả: Tịch thu!

................ .............

Dư Tội đứng trên thang thò đầu nhìn vào tiểu viện nhà Bùi Ngư, sân không rộng, nhưng nhà tới sáu tầng, đằng sau có một cái xưởng, cũng là xưởng điện tử, dùng trạm trung chuyển buôn lậu, cả xưởng căn bản không hiểu điện tử nó là cái gì?

Đây là kế điệu hổ ly sơn, Thử Tiêu dụ Bùi Ngư đi, còn Dư Tội dẫn một tổ khác tới phá nhà.

“ Gâu! Gâu! Gâu!” Bị phát hiện rồi, trong sân có con chó thấy người lại nhảy dựng lên sủa ầm ĩ:

Đáng lẽ cho vài viên gạch là giải quyết được rồi, nhưng Dư Tội có tình cảm với mấy con chó còn hơn người, thế nên thay đổi chiến thuật, Dư Tội nhảy xuống thang, đối phó với lưu manh phải dùng cách của lưu manh, Dư Tội đá cửa rầm rầm, nhặt cục đá vào vào nhà, chửi:” Ngư Tử, con mẹ cả nhà mày.”

Choang! Trong nhà truyền ra tiếng cửa kính vỡ, có hai tên ở lại xông ra, đúng ý Dư Tội, bị người mai phục hai bên tóm lấy, kéo vào trong sân, con chó bị xích miệng nhãi nhớt ròng ròng, mõm dài như mõm sói, chực lao ra cắn người nhưng bị sợi dây giữ lại, một đội viên định cho nó ngậm mồm bị Dư Tội ngăn lại.

Sau một hồi "hỏi thăm", một tên vêu mồm khai ra chỗ nhốt đám Hóa Phì, thì ra dưới tầng hầm, hai tên xui xẻo bị thêm trận đòn nữa, ném trong hầm nhốt lại. Ba người kia được giải cứu ra mà ù ù cạc cạc không biết là vị anh hùng nào cứu khổ cứu nạn.

“ Nhị ca!” Phấn Tử là tên từng trải nhất, lần này nhìn thấy Dư Tội cũng rơm rớm nước mắt, hai người kia cũng không ngờ tới lại lần nữa Nhị ca tới cứu mình, cảm động không nói lên lời:

Sau màn đoàn tụ xúc động, Đại Đồn chưa hết di chứng, sợ sệt nhìn mấy tên hung hãn xung quanh:” Nhị ca, bọn họ là ai thế?”

“ Bỏ tiền thuê đấy.” Dư Tội chỉ đám hình cảnh ra lệnh:” Các anh ra ngoài canh chừng cho tôi.”

Người đi cả rồi, Hóa Phì bị đánh hai mắt sưng húp, hé mắt nhìn cũng khó khăn, nhưng không vội bỏ đi:” Nhị ca, Ngư Tử trữ không ít hàng tốt, đều ở kho phía sau, chúng ta cướp sạch đi.”

Phấn Tử cực lực tán đồng, bị một trận đòn không hề nhẹ, đối phương một mực truy hỏi tung tích Trịnh Triều.

Đại Đồn càng ác, sờ một bên mặt bị đánh sưng húp như cái bánh bao:” Nhị ca, con hàng của Ngư Tử ở tầng trên, mẹ nó, anh ta luân phiên hiếp chết mẹ nó đi, nhường anh trước.”

Cả đám hình cảnh đứng canh đưa mặt nhìn nhau, tới giờ bọn họ còn chưa biết rốt cuộc mình đang làm cái gì nữa, bất thình lình nghe thấy tiếng uỳnh uỳnh, Đại Đồn nhận ra âm thanh quen thuộc thò đầu nhìn, quả nhiên đúng là nó rồi, chỉ là không hiểu ý Nhị ca làm thế có ý gì?

Dư Tội vỗ vai Đại Đồn:” Đi thôi, mọi người chơi thế còn chưa hả, biết chơi thế nào mới hay không?”

“ Thế nào ạ?” Ba người nhìn Nhị ca sùng bái:

“ Cho nó chết luôn, sau này ở đây chúng ta là lão đại.”

Dư Tội hời hợt nói một câu làm ba anh em phục sát đất, nhìn cái khí thế này, Trịnh Triệu chỉ là đống phân.

Đám hung thần đi ra, hàng xóm đang hé cửa nhìn trộm vội trốn sạch, xe rẽ một vòng tới cổng xưởng điện tử đón Tôn Nghệ sau đó rời khỏi thị trấn.

Không lâu sau điểm giám thị nhìn thấy Bùi Ngư hối hả dẫn thủ hạ chạy về, cả hai đầu đều gặp sự cố làm hắn chạy mệt bở hơi tai.

Cùng lúc đó đại đội chống buôn lậu ngoài thị trấn sáu kilomet nghe thấy tín hiệu phát ra, hú còi xông vào trấn, lần này hiệp đồng tác chiến với công an địa phương, có người tố cáo phát hiện ra chiếc xe buôn lậu nhiều lần vượt qua trạm kiểm tra xuất hiện trong trấn.

“ Hu hu hu, anh Ngư ...” Tình nhân của Bùi Ngư chạy ra, khóc lóc kể mình thiếu chút nữa bị lăng nhục, do chống trả dữ dội làm đối phương thấy khó mà lui:

Đám trông cửa bị nhốt dưới hầm được thả ra, sợ bị tội mở mồm kêu oan ngay:” Ngư ca, thằng đó có những mấy chục người bọn em đánh không lại.”

“ Lấy hết đồ dấu trong xưởng ra đây, hôm nay không giết thằng chó này tao đổi sang họ chó má của nó.” Bùi Ngư nổi trận xung thiên, thằng khốn đó đi quá giới hạn rồi, dẫn đám thủ hạ hùng hổ ra sau nhà tới xưởng, người trông kho bị đánh ngất, mở cửa ra liền thở phào. Hàng hóa còn nguyên, yên tâm rồi, đối phương hẳn là quá vội nên không kịp làm gì, chợt loáng thoáng nghe tiếng còi cảnh sát, vốn đang như chim sợ cành cong chột dạ lẩm bẩm:” Ai báo cảnh sát?”

“ Em báo.” Ả tình nhân thút thít nói:

“ Con lợn nái này mày ngu à, lão tử làm cái gì chẳng lẽ mày còn không biết mà lại đi báo cảnh?” Bùi Ngư tức hộc máu vung tăng tát chát một cái, ả nhân tình lăn ra đất:

Đây là đại bản doanh, không phải như sáu cái xe kia nói bỏ là bỏ được, đang do dự không biết đối phó thế nào thì một chiếc xe cảnh sát phóng tốc độ cao phanh két lại, xoay ngang xe chặn cửa, tiếp ngay đó là tiếng loa phát ra oang oang:” Người ở bên trong kia nghe đây, các người đã bị bao vây, lập tức giơ tay đi ra, tiếp nhận kiểm tra.”

Bùi Ngư lạnh toát như rơi vào hầm băng, cả cái kho hàng e là đem nuôi chó mất thôi, nhưng lúc này còn cách nào, xoay người phất tay đám thủ hạ bỏ vũ khí xuống. Đột nhiên thấy trong sân đỗ một cái xe hình thù kỳ quái, dù trời khá tối nhưng hắn vẫn ngay tức thì nhận ra đó là chiếc xe cải tiến đã nhiều lần xông qua trạm kiểm tra, đang bị truy lùng gắt gao hơn cả tội phạm giết người, tức thì hiểu ra vì sao không mất cái gì rồi.

Sau ba lần hô, bên trong không ai ra, nghe nói một trong số lão đại giới buôn lậu Duyên Hải, trong tay hơn trăm thủ hạ, hộc máu ngất xỉu tại chỗ.

Cảnh sát có vũ trang xông vào xưởng, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai tra xét kho hàng của Bùi Ngư, mang đi ba chiếc xe tài lớn nghi dùng để vận chuyển hàng buôn lậu, tầng hầm còn dấu mấy khẩu súng bắn đạn ghém.

Trong thế giới ngầm còn đang ăn mừng vì loại bỏ được con sâu hại phá hỏng quy tắc thì tin chấn động này truyền tới, ai cũng biết: Ngư Tử chết chắc rồi!

....

Hôm nay dừng ở đây.

Chương 066: Thế lực mới.

- .... Cảnh sát thành phố liên hợp cơ cấu chống buôn lậu xuất kích, tra xét hang ổ buôn lậu đã tồn tại ở trấn Vạn Khoảnh nhiều năm, thu giữ rất nhiều đồ điện tử, sữa bột trị giá hơn ba trăm vạn, tổ chức buôn lậu quy mô do Bùi Ngư cầm đầu toàn bộ sa lưới, đây là vụ án buôn lậu lớn nhất thành phố trong năm nay. Hiện các cơ quan hữu quan đang tiến thêm một bước điều tra về tổ chức buôn lậu này ...

Phó Quốc Sinh, Thẩm Gia Văn, Tiêu Đào cùng nhau ăn sáng trước đó đã loáng thoáng nghe tin đồn, giờ xem thời sự liền không còn nghi ngờ gì nữa, chẳng ai còn hứng thú ăn uống, ai ngờ Dư Tiểu Nhị lại trở mình nhanh như thế, trong khi bọn họ còn đang đợi y tới nhà cầu viện.

Chuyện trở nên vi diệu rồi, lại khiến bọn họ ngửi thấy mùi nguy hiểm, huy động các mối quan hệ nhiều phương diện nghe ngóng thêm nội tình.

Tiêu Đào liên tục gọi mấy cuộc điện thoại liền báo Dư Nhị dẫn tàn dư chặn đường cướp hàng của Ngư Tử, sau đó hàng bị đội chống buôn lậu bắt giữ. Phó Quốc Sinh quen biết tầng cấp cao hơn, được tin vì Bùi Ngư nhiều lần dùng bạo lực xông qua trạm kiểm tra, khiến các cơ quan hữu quan tức giận hạ quết tâm đả kích tới cùng, làm hắn không hiểu:” Chuyện này do Dư Nhị làm cơ mà, liên quan gì tới Bùi Ngư.”

“ Em vừa hỏi ra rồi ...” Thẩm Gia Văn đặt di động xuống, dừng một lúc như để bình tĩnh lại mới nói được:” Trong xưởng nhà Bùi Ngư phát hiện ra chiếc xe cải tiến đã nhiều lần xông qua trạm kiểm tra, trong kho lại đầy hàng hóa buôn lậu. Cái nồi đen này chụp xuống đầu, Ngư Tử có nhảy vào Châu Giang cũng không rửa sạch nổi.”

“ Ha ha ha ha ...” Phó Quôc Sinh phát ra tràng cười quái dị, chính hắn cũng không hiểu vì sao mình lại cười vào lúc không nên cười nhất này:

Anh phát tài, người ta hâm mộ ghen ghét.

Anh xui xẻo, người ta khinh bỉ cười nhạo.

Đây là thời đại khinh người nghèo chứ không cười đĩ điếm, Bùi Ngư bị bắt, chỉ trong một đêm đám thủ hạ tan đàn xẻ nghe hết, kẻ bỏ trốn, người vờ không liên quan, chủ hàng oán thán dậy đất, chủ nợ khóc không ra nước mắt, toàn bộ ngành nghiệp ở một dài Vạn Khoảnh tổn thất nghiêm trọng, bắt đầu xào bài lại rồi.

Bầu không khí trong tòa nhà Than Đá lại như nắng lên sau nhiều âm u, chỉ nghe Đỗ Lập Tài mặt mày phấn chấn giới thiệu:

“ Theo điều tra của chúng tôi, tập đoàn buôn lâu quy mô ở Vạn Khoảnh có bốn cái, một của Mao Nghệ Long ở trấn Tân Khẩu, biệt hiệu Lão Mao, là tiền bối trong nghề, có nhiều tiền án tội buôn lậu. Hai là Khương Hải, gọi vui là Xóa Chủy, thuộc thế hệ trẻ tài hoa, còn gọi là vua rác, chủ yếu nhập khẩu rác điện tử. Thứ ba là Hàn Phú Hổ, kẻ này kín tiếng nhất, chưa thăm dò được nhiều tin tức về hắn, nghi ngờ tên này đi tuyến thượng tầng, thông quan một cách bình thường.”

“ Nhân vật cuối cùng mọi người đều biết rồi, là Bùi Ngư vừa mới bị bắt, đã xác nhận hắn buôn lậu hàng thường lẫn hàng phi pháp, kẻ này ngã ngựa rốt cuộc gây ra ảnh hưởng thế nào với ngành nghiệp này, tạm thời chưa đánh giá được.”

“ Chủ đề ngày hôm nay là theo thông tin từ tuyến đầu, Mạc Tứ Hải đều có liên quan tới cả bốn tập đoàn này, vậy thì vẫn đề là, tất cả bọn chúng đều tham dự vận chuyển ma túy? Không biết hay là cố tình, tôi tin rằng cơ hội của chúng ta không nhiều, đối phương hẳn cũng cảm nhận được uy hiếp. Rất có khả năng sẽ gây nguy hiểm cho đường dây ngoài của chúng ta, vì thế cần phải chuẩn bị trước, lập thêm nhiều kế hoạch dự phòng, loại sự kiện bất ngờ ở xưởng điện tử Tân Hoa sau này phải chặn đứng tình huống tương tự xuất hiện.”

Hứa Bình Thu chỉ liếc Đỗ Lập Tài một cái, vụ án đã đi vào giai đoạn trọng yếu, ông ta không muốn xung đột nội bộ, chặn đứng sự kiến đột phát là không thể, nếu không đã chẳng gọi là đột phát, chỉ có thể cố gắng nắm quyền chủ động để kiểm soát tình hình thôi.

Như thế kế hoạch lập ra chỉ có thể ở tầm khái quát, chứ muốn chi tiết tới từng bước sẽ ngăn cản khả năng phát huy của "hàng", cậu ta có nghe chỉ huy hay không cũng là một vấn đề, thế nên ông ta chẳng quan tâm tới kế hoạch Đỗ Lập Tài lập ra mà theo đuổi suy nghĩ riêng của mình.

Tập đoàn Dư Tiểu Nhị được cố ý nâng đỡ lên khó tránh khỏi khiến người ta nghi vấn, có thể ngụy trang được bao lâu đây?

Chắc chắn là không lâu, mỗi bước đi bây giờ không khác đi trên dây, song quân cơ này đã không thể dụng chạm vào nữa, tác dụng y phát huy đã vượt quá trông đợi, riêng danh sách buôn lậu cung cấp đã đủ phân lượng.

Lại là một cuộc thảo luận không kết quả, một loạt vấn đề chưa được giải quyết, Đỗ Lập Tài cũng như ở quê nhà lại đưa ra một băn khoăn, đó là vấn đề chính nghi phạm buôn lậu "Dư Tiểu Nhị", trong nhà đều lo sắp không khống chế nổi con cá mập nhỏ này nữa.

Hậu phương bận rộn, tiền tuyến cũng bận rộn, buổi chiều hôm đó, Thử Tiêu nhảy từ trên xe xuống, thắt chặt dây lưng, nhìn NDT buộc thành bó trong lòng, cười không khép miệng lại được. Bên hải quan bận rộn điều tra Bùi Ngư, mấy tập đoàn buôn lậu khác đều tạm lắng xuống cho qua đầu sóng ngọn gió, thế là chỉ còn lại xưởng Tân Hoa làm ăn càng lúc càng tấp nập.

“ Ái dà, bà mẹ nó, XHĐ còn dễ sống hơn xã hội ngoài kia, cứ tà tà ngày vài vạn ... Đại Đồn, giao cho Nhị ca đi.” Thử Tiêu ném tiền cho Đại Đồn, Đại Đồn nhìn thấy rõ ràng tên này rút vài tờ đút túi, phải nói Tiêu ca không tệ, chỉ là tay chân không sạch sẽ. Thử Tiêu cười hì hì khoác vai Đại Đồn, nhét túi hắn vài tờ, nói nhỏ: “ Theo như tôi quan sát, Nhị ca nhận tiền chưa bao giờ đếm.”

Đại Đồn gật đầu, cái đó ai cũng biết, Nhị ca trọng nghĩa khinh tài, không coi tiền bạc ra gì, có điều lại nói:” Nếu Nhị ca phát hiện, tôi nói là cậu lấy.”

“ Fu-ck mẹ, có phải là anh em không vậy, chuyện nhỏ như con kiến mà muốn tôi gánh à?” Thử Tiêu chỉ tay mắng, Đại Đồn lắc lư cái mông to chạy mất:

Xương đã khôi phục được một tuần, vẫn là cảnh tưởng phồn vinh, Thử Tiêu trừ việc đi theo xe áp tải hàng thì không việc gì để làm, hỏi đầu bếp tối ăn gì, ở nơi này không quen nhất là suốt ngày ăn tôm cá, nghe nói hôm nay ăn mỳ thịt bò thì vỗ tay liên hồi.

Hiện giờ xưởng Tân Hoa đạt tới kỳ cực thịnh, hai ngày sau khi dựng lại xưởng, Lão Mao đích thân tới nhà bái phỏng. Thử Tiêu không ngờ lại là lão già gần sáu chục tuổi này chính là vua buôn lậu trong truyền thuyết, thực lực không phải mạnh nhất, nhưng địa đầu xà ở vùng duyên hải này không ai không phải là người quen của ông ta, đứng vững mấy chục năm trời. Lão Mao và Dư Tội trò chuyện rất tâm đầu ý hợp, đợi khi tiễn ông ta ra thì đã chú cháu như người nhà.

Cách một ngày nữa Xóa Chủy xách mấy hũ rượu lâu năm tới, theo sau còn có cả xe quà, lần này Thử Tiêu ngồi bồi tiếp, chủ yếu nói chuyện thế cục, thế cục đánh đánh giết giết này chẳng ai có lợi cả, hàng lậu chở còn không hết việc gì phải tranh giành nhau. Hai bên đạt thành hiệp nghị không xâm phạm nhau, tương trợ nhau, trao đổi tin tức tránh hải quan, điều này tương đương thừa nhận địa bàn của Dư Tội.

Hết cách rồi, làm ăn cần cục diện hài hòa ổn định, ai cũng sợ xuất hiện cái gậy quấy phân làm thối hoắc lên, Dư Tội một phen quấy động Vạn Khoảnh, hại thảm Ngư Tử đã đành, chủ yếu mọi người đều sợ cái thằng liều mạng này, động chút là chơi nhau tới táng gia bại sản, ai mà dám chơi với nó.

Tiễn người đi rồi, quay về xem quà, oa, toàn là đồng hồ, nhìn xịn kinh khủng, tên nhà quê Thử Tiêu đã đeo cả hai tay chục cái rồi.

Mẹ nó, đây gọi là gì nhỉ, thanh danh oanh động bốn biển rồi.

Chương 067: Cá sấu lớn ra mặt. (1)

Thử Tiêu bây giờ làm trợ thủ cho Nhị ca, là nhân vật số hai trong băng, ai ai cũng phải gọi một tiếng “Tiêu ca”, hắn suốt ngày cáo mượn oai hùm, thời gian qua sống cực kỳ đắc ý, ở trấn Vạn Khoảnh này Tiêu ca dám đi ngông nghênh giữa đường, xe ô tô thấy phải tránh, thấy cuộc đời này sống vậy không uổng, nhiều lúc quen béng thân phận thật của mình.

Vừa đi lên lầu thì gặp phải Đại Đồn đi xuống, còn suỵt một tiếng:” Nhị ca đang nghỉ trưa, tôi đưa tiền cho anh ấy rồi.”

“ Má nó, thực sự coi mình là lão đại rồi.” Thử Tiêu hơi do dự, có nên lên đó tìm Dư Tội hay là xuống nói chuyện với công nhân, nghĩ một lúc không dám quấy rầy, thằng này giờ càng ngày càng nóng, càng có uy, người bình thường không dám chọc vào:

Nhiệm vụ của Thử Tiêu rất đơn giản, là trợ thủ, chẳng may nhân vật chính bận, hắn phải phụ trách liên lạc hai đầu cùng tiếp ứng, nhưng mà từ đầu tới giờ chưa từng phát huy tác dụng, đã thế lại còn níu chân Dư Tội. Dư Tội mỗi lần không hài lòng đều dọa đuổi hắn về nhà ăn mỳ ăn liền, thế nên Thử Tiêu đành nhẫn nhịn, vì cuộc sống cá thịt mà khom lưng uốn gối.

Không dám đi quấy rầy đại ca, Thử Tiêu làm bộ đi tuần tra, kỳ thực kiếm chỗ mát mẻ đánh một giấc, có cái cây ngay gần cửa, không biết cây gì, tán lá rậm lắm, che không có ánh nắng nào lọt xuống, gió vi vu ngủ rất thích. Hắn kéo ghế tựa nằm xuống chơi game di động, đang chơi say sưa thì có tiếng xe đỗ lại ở cửa, lười nhác thò đầu nhìn, tức thì mắt sáng rực, chỉ thấy một chiếc chân thon dài từ cửa sau đưa ra.

“ Oa, tất lụa.” Thử Tiêu quăng điện thoại bật dậy ngay tức thì:

Tiếp đó là cặp đùi như tác phẩm nghệ thuật tinh xảo tới tột đỉnh, nhìn một cái đã sinh tơ tưởng liên miên rồi.

Mỹ nữ, mỹ nữ, đẹp tới mức Tiêu ca liếm môi, nước dãi chảy ra, hồi vía bay lên chín tầng mây tới khi mỹ nữ đối diện phì cười mới sực tỉnh, như bị điện giật.

“ Dư Nhị có nhà không?” Tiêu Đào xuống xe đi vào, tưởng rằng Thử Tiêu là tên trông cửa, nhìn bộ dạng vô dụng này thì tối đa chỉ xứng trông cửa:

Thử Tiêu mắt vẫn dính vào đôi chân miên man của mỹ nữ, gật đầu ngay:” Có, có!”

“ Làm phiền thông báo một tiếng, tôi là bạn của anh ấy.”

“ Vậy cô là?” Thử Tiêu mặc xác hắn, chỉ quan tâm tới mỹ nữ thôi:

“ Tôi và anh ấy đều là bạn của Dư Nhị.” Mỹ nữ nhoẻn miễn cười duyên dáng:

Sau xe lại đi ra thêm một soái ca, chừng trên ba mươi gần bốn mươi, sống mũi cao, miệng rộng, mặt vuông vức, xứng đáng với bốn chữ, tướng mạo đường đường. Cùng mỹ nữ đứng cạnh nhau không khỏi khiến người ta thốt lên, xứng đôi vừa lứa.

“ Các người tới đây làm gì?” Thấy soái ca là thái độ của Thử Tiêu thay đổi ngay, cực kỳ ác liệt, bà nó chứ thằng đó đẹp mã thế kia làm quái gì tới lượt mình:

“ Chúng tôi mang tài lộ tới cho các anh, chẳng lẽ không hoan nghênh à?” Tiêu Đào trả lời:

Thì ra là hộ vận chuyển, Thử Tiêu nhìn mỹ nữ thêm một cái rồi chạy lên lầu, gõ cửa phòng Dư Tội mấy cái báo cáo, chỉ thấy "Nhị ca" mặc áo ba lỗ đen, người khoác áo sơ mi phanh ra không cài cúc, quần ống rống thoải mái, đi dép lễ loẹt quẹt xuống lầu. Thử Tiêu theo sau cười đểu, đừng nói so với soái ca kia, đến hắn cũng thấy mình đẹp trai hơn Dư Tôi, thế nào cũng bị người ta coi khinh.

Có điều ngay tức khắc hắn trố mắt, lái xe mặc vest đáng hoàng không ngờ lại giang tay ôm một cái, mỹ nữ bắt tay cười lấy lòng, còn soái ca già hết sức khách khí.

“ Thử Tiêu, trông nhà cho kỹ, tôi mời khách tới trà lâu ... Đại Đồn, buộc chun quần cho chặt, phơi cả mông ra, không sợ khách cười cho à?” Dư Tội chỉ tay mắng, Đại Đồn kéo quần chạy đi, khách cười thiện chí, mời Dư Tội lên xe.

Lúc này nhiệm vụ thực sự của Thử Tiêu bắt đầu, lấy di động ra, đem hình người và xe chụp được gửi về nhà, tỉ mỉ miêu tả nhân dạng của đối phương, mặt này là sở trường của hắn, đôi mắt hình sự ... À không đôi mắt cờ bạc bịp cực tinh, kể cả hỏi cả số đo ba vòng của mỹ nữ thì hắn cũng nói ra được.

Trong nhà nhanh chóng xác nhận, nữ là Thẩm Gia Văn, nam là Hàn Phú Hổ con cá sấu lớn nhiều năm bặt vô âm tín bất ngờ xuất hiện ở nơi hẻo lánh như trấn Vạn Khoảnh, chẳng lẽ đây là “Phú Lão” thần bí, tức thì mức độ chú ý của trong nhà tăng mạnh.

Trà lâu nhỏ ở trấn nhỏ, không tên, tấm biển trước cửa chỉ có đúng một chữ “trà”!

“ Mời ...” Thẩm Gia Văn hết sức thuần thục pha trà, đưa cánh tay trắng trẻo ra, nhẹ nhàng nói:

Phía trước là chén sứ nhỏ mỏng manh, hơi nước bốc lên mang theo hương trà thơm dìu dịu, cho dù Dư Tội toàn thân chẳng có lấy tí phong nhã nào cũng cảm giác rất tốt, lịch sự cầm chén trà lên nhấp một ngụm, sau đó uống cạn luôn. Nghệ thuật trà lưu hành ở vùng này truyền lại từ thời Tống, ngụm đầu đắng, sau đó dư vị ngọt kéo dài, càng uống càng thơm, lúc này mà rít điếu thuốc nữa thì tuyệt, nhưng trước mặt mỹ nhân như ngọc, đến Dư Tội cũng ngại lấy thuốc ra.

“ Cảnh trí nơi này không tệ, nhiều năm trước tôi tới đây chỉ là thôn cá nhỏ.” Hàn Phù Hổ giọng hồi tưởng, vừa nói vừa để ý Dư Tội, có vẻ rất quan tâm tới cảm thụ của y:

Có điều nói phí nước bọt rồi, Dư Nhị ca căn bản trong mắt không có cảnh sắc chỉ có mỹ sắc, mắt y chỉ nhìn Thẩm Gia Văn, ánh mắt đang nhìn vào khuôn mặt trắng mịn như mỡ đông, là hung khí hơn người một bậc, đành ho khẽ một tiếng nhắc nhở sự tồn tại của mình.

Dư Tội lưu luyến thu ánh mắt lại:” Ông chủ Hàn, anh vừa mới nói gì thế, muốn chở cái gì cứ nói một tiếng là được, dù sao giá tiền dễ thương lượng, anh Đào xem như bạn cũ của tôi, lúc mới ra trại nhờ anh Đào kiếm cho chỗ nghỉ chân.”

Thẩm Gia Văn làm trung gian, giọng nhẹ êm như ru :” Ông chủ Dư hiện giờ danh tiếng rất lớn, ông chủ Hàn cũng là ngưỡng mộ thanh danh mà tới, có chuyện làm ăn muốn bàn bạc, mong ông chủ Dư nể mặt Lão Phó, giúp đỡ anh ấy.”

Đề xuất Voz: Ước Thành Thằng Khốn Nạn!
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN