Chương 7: Kẻ ác lên ngôi. (4)

Chương 7: Kẻ ác lên ngôi. (4)

Đám anh em chỉ hận không thể chạy thay bọn họ, nhưng dù cổ vũ tới đâu thì hai thằng ăn hại cũng không chạy nổi nữa rồi. Thử Tiêu thở như trâu, phì phò lê bước, sắp tới cực hạn. Bánh Đậu cũng chẳng khá hơn, bước chân xiêu vẹo, thiếu chút nữa là ngã xuống, tốc độ cả hai mỗi lúc một chậm.

“ Tránh ra, tránh ra ... Thử Tiêu, anh mà không chạy tôi đâm đấy.” Dư Tội tách đáp đông chạy tới, tay giơ xâu chìa khóa có con dao gấp:

Thứ này chẳng còn chút uy hiếp nào, Thử Tiêu thều thào:” Kiếm ... Kiếm cái dao dài hơn, đâm phát .... chết luôn đi, không, không chạy được nữa.”

Cái thằng lười chảy thây sắp dừng rồi, Dư Tội nghiên răng hạ quyết tâm:” Không tin anh không chạy được.”

Nói rồi đâm mạnh một phát vào mông Thử Tiêu, Thử Tiêu rú lên như heo bị chọc tiết, ngửa đầu ra sau, hai tay ôm đít chạy vụt đi. Mấy anh em phía trước mừng rỡ, người dọa nạt, người cổ vũ, dẫn hắn chạy.

“ Oa ... Thằng chó Dư Nhi, mày đâm thật ... Á!” Bánh Đậu nhìn thấy Thử Tiêu bị hạ độc thủ đã khiếp rồi, cố sức chạy, không ngờ Dư Tội vẫn vòng ra sau lưng nhìn cái dao nhọn hoắt còn dính máu, biết thằng này không có tính người, nói là làm nên kinh hồn táng đảm, quên cả mệt ôm mông hô: “ Đừng!”

Rầm rập như voi dày đuổi theo Thử Tiêu, hi vọng Dư Tội đâm thằng kia thay mình.

Giáo viên thể dục mắt tròn mắt dẹt nhìn Dư Tội ở phía sau đuổi như đuổi gà, hai thằng phía sau chạy vượt bốn năm người, tạo ra cuộc nước rút hoàn mỹ, vọt qua vạch đích, thầy Tần giơ đồng hồ hô: “ Đạt, ba phút năm mươi tư giây.”

Dư Tội dừng lại mỉm cười, ở đích một đám đông ùa tới kéo hai thằng béo lên không cho nghỉ, người đỡ, người vỗ lưng, người giơ ngón cái, cứ như đón anh hùng trở về.

Lý Nhị Đông quan tâm hỏi: “ Thử Tiêu, đau không?”

“ Không, không đau ...” Thử Tiêu bị hưng phấn làm quên hết tất cả, cười rách miệng:

Hán Gian Uông Thận Tu thất kinh: “ Oa, chẳng lẽ chơi từ phía sau lại sướng như thế à?”

“ Chà chà, huynh đệ tương tàn, cúc hoa tàn cúc hoa.” Đổng Thiều Quân làm một câu văn vẻ, cười không thôi:

“ Bánh Nướng, nhìn thấy cái gì mà vui thế?” Bánh Đậu vừa quay đầu, hãi hùng không nói lên lời:

Thứ Tiêu đột nhiên phát hiện ánh mắt mọi người nhìn mình quai quái, đưa tay sờ thử, lúc này phấn khích đã qua, cơn đau truyền tới, nhìn bàn tay đầy máu, gạt đám đông rống lên: “ Dư Tội, tao giết mày ... Xem xem, mày chọc đít tao ra máu rồi.”

Tiếng rống này chẳng khác nào oán phụ bị cưỡng bức, câu chữ lại khiến người ta sinh liên tưởng không thôi, thế là bất kể học viên hay giáo viên đều cười lăn ra đất ...

Chương 024: Ngọa hổ tàng long.

Rốt cuộc tới nhân vật mọi người mong đợi rồi, vừa nghe giáo viên đọc tên nhóm tiếp theo, đám đông có phần uể oải buồn chán tức thì phấn chấn hẳn lên, đứng dậy xúm tới gần đường chạy gần nhất có thể.

Tuyết đọng được dọn sang hai bên đường chạy chưa tan, nắng lên không giúp không khí mùa đông ấp áp chút nào, nhưng người có thể, giữa thao trường xuất hiện phong cảnh mỹ lệ. Mô gái đó mặc bộ đồ thể thao hai màu trắng hồng, giày thể thao trắng, tóc đuôi ngựa buộc cao gọn gàng, vặn mình làm động tác thể dục, cái cổ thon dài cùng mép xương quai xanh lộ ra ngoài không khí, vài sợi tóc lười biếng dính lên cổ, phác họa ra một bức tranh thanh tân đạm nhã, nắng chiếu lên thân thể tràn ngập nhựa sống tươi trẻ tạo ra xung kích thị giác mạnh mẽ.

Con gái Trung Quốc đều biết giữ gìn vóc dáng, đa số thân hình manh mai yểu điệu, nhưng là do chú ý ăn uống chứ không phải nhờ vận động, nên mông thường lép, từ éo tới hông không tạo ra được đường cong hấp dẫn.

An Gia Lộ không có khuyết điểm ấy, động tác khởi động kéo căng quần thể thao ôm sát bờ mông tròn trịa căng mẩy khiến Dư Tội đứng gần đó được một phen no mắt, khiến chút ác cảm của y với cô gái này bay sạch sành sanh.

Khởi động vào vị trí chuẩn bị, An Gia Lộ chợt phát hiện Dư Tội thay chủ nhiệm Giang cầm sổ ghi chép, lại còn giơ ngón tay cái mỉm cười với mình, cô khẽ hừ một tiếng quay đầu đi. Không ngờ nhìn thấy một cô gái bên cạnh đang cười với Dư Tội, té ra người ta chẳng phải đang cổ vũ mình, má hơi đỏ lên.

Trong lớp chẳng có mấy nữ sinh, An Gia Lộ tất nhiên nhận ra Chu Văn Quyên, nhưng chưa bao giờ nói chuyện với cô gái ăn mặc quê mùa, người gầy đét chẳng có tí đường cong nào, nhìn xa chẳng biết nam hay nữ, thầm nghĩ thế mới xứng với con cóc ghé đỏ.

Tập trung tinh thần, tiếng hô xuất phát vang lên, An Gia Lô vọt đi như con linh dương, bước chân thanh thoát nhẹ nhàng, chiều cao 1m72 với cặp chân dài miên man là ưu thế lớn của cô.

Chạy được một vòng rưỡi, An Gia Lộ chợt nghe thấy tiếng thở “phù, phù, phù” rất lớn áp sát, không ngờ Chu Văn Quyên từ bao giờ đang áp sát cô, An Gia Lộ không coi ra gì, chưa gì đã bung sức như thế này, chạy được ba vòng là giỏi.

“ Không thể nào, chạy ngang với An Gia Lộ sao?”

“ Oa, Chu Văn Quyên làm sao chạy nhanh thế?” Thử Tiêu kêu lên kinh ngạc, đó là suy nghĩ của rất nhiều người, Chu Văn Quyên trước nay thành tích cái gì cũng mấp mé trung bình, thường ngày đi về lặng lẽ như bóng ma, chẳng giao tiếp với người khác, đôi khi trong lớp còn quên luôn có một cô gái như vậy:

Lúc này đã qua vòng thứ hai mà cô gái nhỏ nhắn đó chạy song song với An Gia Lộ rồi làm sự chú ý dần chuyển hưởng, ngay cả Hứa Bình Thu ghé tai với giáo viên thể dục sau đó gật gù nhìn theo bước chạy của Chu Văn Quyên.

Chỉ có Dư Tội không hề bất ngờ chút nào, nếu chạy 5 km thì y vẫn thắng được Chu Văn Quyên, nhưng nếu chạy 10 km trở lên thì khó nói, hai người chưa nghiêm túc thử sức.

Bởi thế An Gia Lộ cho rằng Chu Văn Quyên chỉ chạy được ba vòng là sai lầm, ba vòng rưỡi, hơi thở Chu Văn Quyên vẫn đều đặn mạnh mẽ như vậy thậm chí khiến An Gia Lộ bị cuốn theo làm nhịp thở loạn tiết tốc, tức thì tốc độ sụt giảm tụt lại phía sau mấy bước.

Xung quanh ồ lên kinh ngạc, lọt vào tai An Gia Lộ không khác gì sự chế nhạo, vội vàng tập trung tinh thần, ổn định nhịp thở mím môi, cô quyết không thể thua được.

“ Ba phút, hai mươi tư giây. “ Dư Tội bấm giờ hô lên, nhanh hơn hai thằng béo ăn hại tròn 30 giây:

Người về đầu tiên là An Gia Lộ, Chu Văn Quyên chỉ kém hai giây, thế nhưng mặt An Gia Lộ đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhãi, tóc dính bết vào trán, vừa chạy qua vạch đích hai chân mềm nhũn, khiến cô chỉ muốn ngồi luôn xuống đất. Chỉ có kiêu ngạo mới giup cô vẫn kiên trì đứng vững đi chậm rãi, không thể ngồi, gạt cánh tay Giải Băng muốn đỡ mình sang bên.

Lại nhìn sang Chu Văn Quyên chẳng có vẻ gì mệt mỏi, không hề có mồ hôi, má chỉ hơi ửng hồng, thậm chí làm gương mặt trông tươi tắn hơn thường ngày. Mặc dù có một lúc cô bị loạn nhịp thở làm tốn khá nhiều sắc lực, nhưng nếu chạy tiếp, cô thua là điều không cần nghi ngờ nữa.

Cô gái này vẫn dư sức chạy thêm vài vòng.

Kiểm tra tiếp sau đó thì không còn gì bất ngờ nữa, tiêu chuẩn không quá cao, nhảy xa tại chỗ, chống đẩy, chạy vượt rào, lên tạ 5 cân ba mươi cái, học viên tham gia gần như đều đạt chuẩn.

Lần này Dư Tội tham gia vào đội ngũ thầy Tần, vinh hạnh đi kéo thước đo khoảng cách, đếm số lần chống đẩy, vì giở thủ đoạn ở đường chạy bị thầy Tần cốc đầu hai phát, còn bị Thử Tiêu nhìn với ánh mắt độc ác, nếu không phải chỗ đông người e đã nghĩ cách chọc đít báo thù rồi.

Mấy giáo viên biết Dư Tội thành tích thể thao tốt nhất trường, ngạc nhiên vì sao không tham gia? Dư Tội chỉ nhe răng cười, bị thầy Tần mắng không có chí tiến thủ, phải biết rằng chàng trai này không cao lớn, nhưng thể chất hơn người, không tham gia thực sự đáng tiếc. Đến môn cuối cùng kiểm tra phòng chống dao, thầy Tần thi thoảng nhìn thấy Hứa Bình Thu lắc đầu thì không ngồi yên được nữa.

Môn này bất kỳ là loại cảnh sát nào cũng phải học, là kỹ năng phòng thân cơ bản, nếu làm cảnh sát mà không biết thì thành trò cười. Phía tấn công chỉ có ba loại thế đấm, chém, chọc, còn bên phòng thủ có ba loại chụp, cầm, nắm, bình thường luyện thuần thục lắm rồi, dù là nữ sinh cũng làm được, nhưng mà hôm nay xem chừng không lọt được vào mắt xử trưởng Hứa.

Thầy Tần đẩy nhẹ chủ nhiệm Giang, chủ nhiệm Giang đi lên nói thẳng:” Xử trưởng Hứa, có được không, môn cuối cùng này yêu cầu thể năng không cao lắm.”

“ Đúng là không cao, có điều một ngày gặp được, e cả tiểu lưu manh cũng không đánh nổi.” Hứa Bình Thu lo lắng ra mặt:

“ Đâu đến mức, huấn luyện môn này trong khoa hình sự có cường độ cao nhất toàn trường rồi đấy.”

“ Dao găm bằng nhựa, tình huống mô phỏng, đùn qua đẩy lại, không luyện ra được cao thủ.” Hứa Bình Thu lắc đầu, nhìn Bánh Đậu và một nam sinh gầy gò thủ thế hô "hây, hây" cứ như trò chơi, đi thẳng tới, hai người kia dừng tay, càng nhìn càng thấy không vừa ý: “Hôm nay tôi xem công phòng dao găm, gần thực chiến nhất là Giải Băng, còn lại chỉ toàn múa may.”

Rất nhiều người cúi đầu, Giải Băng vui mừng kính lễ, hô vang:” Cám ơn xử trưởng Hứa khen ngợi.”

Cứ như sợ người ta không biết mình vừa được khen vậy.

“ Nào Giải Băng, cậu lại đây, chúng ta đôi công.” Hứa Bình Thu không biết làm thế nào mà nhanh như chớp đoạt dao găm của Bánh Đậu:

Bánh Đậu ngớ người nhìn bàn tay trống không từ lúc nào, Hứa Bình Thu giơ tay ném thẳng dao găm về phía Giải Băng. Giải Băng nghiêng người vung tay chộp lấy chuôi dao, tư thế cực ngầu, hắn rời hàng đứng đối diện với Hứa Bình Thu thủ thế, khiến đám nữ sinh lại hét ầm ĩ.

Toàn là đám nữ sinh ngốc bên khoa kinh tế, nam sinh khoa hình sự chua lè nghĩ trong đầu.

Chương 025: Dư sát thủ ra uy. (1)

“ Cậu công, tôi thủ, nào!”

Hứa Bình Thu vẫy vẫy tay, Giải Băng vốn có chút cố kỵ, có điều bắt gặp ánh mắt hời hợt của đối phương, tuổi trẻ khí thịnh, đi vòng quanh đối phương, làm vài động tác giác, múi dao thình lình đâm vào sườn.

Chát! Giải Băng bị đánh một phát vào lưng, dao găm thiếu chút nữa rời tay, đám đông kinh ngạc, chú già này vậy mà khỏe quá.

Người ta hoàn toàn đang đùa giỡn, chỉ chộp cổ tay không bẻ, Giải Băng đỏ mặt lùi lại, thình lình hụp người xuống quét chân, Hứa Bình Thu lùi tránh, Giải Băng hét lớn lao tới, liên tục hai đòn chém tầm cao, thấy Hứa Bình Thu khom người né, để trống trước mặt, mừng thầm biến chém thành đâm, chọc thẳng vào bụng, mấy động tác liên tiếp liền mạch như hành vân lưu thủy cực kỳ đẹp mắt, làm người vây quanh vỗ tay khen hay.

Ngay cả An Gia Lộ ít khi tham gia cái trò hò hét với đám nữ sinh cũng nắm chặt tay phấn khích, đợi Giải Băng đánh trúng là hoan hô. Mặc dù cô thần tượng Hứa Bình Thu, nhưng lúc này mong Giải Băng đâm trúng, chú già đó xem thường học viên quá rồi.

Chớp mắt tưởng chừng Giải Băng sắp đâm trúng, không ngờ bàn tay to như cái quạt của Hứa Bình Thu đẩy mé ngoài cổ tay Giải Băng một phát, dao găm chệch đi. Giải Băng theo đà lao về phía trước, lại bị Lão Hứa nhẹ nhàng đẩy lưng một cái, chúi mặt suýt ngã phải loạng choạng lao về phía trước mấy bước mới đứng vững.

“ Ồ ...” An Gia Lộ cùng mấy nữ sinh thất vọng buông tay:

“ Giải Băng hình như hăng lên rồi, liệu sơ xảy gì không?” Có mấy giáo viên nhận ra Giải Băng bắt đầu nóng máu, sợ hắn không kiểm soát được:

Chủ nhiệm Giang xua tay: “ Xử trưởng Hứa là cao thủ chơi dao đấy, đừng nói là một người, dù cả đám xông lên chưa chắc đã hạ được đâu.”

Mọi người mới yên tâm xem, Giải Băng quả nhiên là hăng máu rồi, chiêu thức tung liên hồi, miệng quát lớn, động tác lưu loát như vũ đạo, thậm chí còn có lần xoay người đổi tay suýt nữa đâm trúng Hứa Bình Thu. Lão Hứa động tác có vẻ đơn giản bất nhã, kỳ thực rất thực dụng, như đang đùa với gà con.

“ Nào, tôi công, cậu thủ!”

Đánh thêm một lúc Hứa Bình Thu thấy Giải Băng đã suy giảm thể lực, sĩ khí cũng xuống theo, vẫy vẫy tay đổi bên. Giải Băng ném dao găm sang, vừa vào thế thì dao gâm đâm thẳng tới như điện xẹt, hướng thẳng yết hầu, thất kinh đưa tay gạt, không ngờ dao chúc xuống, tiếp đó bụng đau nhói, nhảy lùi lại.

Đám đông người cười người kêu lên sợ hãi, vừa rồi người ngoài nhìn vào thì Giải Băng không khác nào đứng im cho người ta đâm, nhưng hắn có khổ không nói ra được, ủ rũ lùi về hàng.

Hứa Bình Thu nhìn đám chim non, tâm tính trẻ con bộc phát, đắc ý chĩa dao chỉ khán đài: “ Ai không phục thì xuống đây chơi, đâm trúng tôi thì môn này tôi cho điểm tuyệt đối. Đừng thách tôi đâm, chắc chắn đâm trúng.”

Câu này khác gì vả mặt đám học viên đang tuổi tự tôn thích sĩ diện, lập tức có thằng ngốc đứng lên, là Trương Mãnh, đám anh em phía sau vỗ tay hú hét: “ Lên đi Súc Sinh, anh em cược cậu thắng đấy.”

“ Nào nào, nhanh nhẹn lên, có phải chưa ăn sáng không hả? Trông cao lớn thế kia sao lề mề vậy?” Hứa Bình Thu khiêu khích ném dao găm tới:

Trương Mãnh nhặt dao găm lên, không nói không rằng, tay cầm ngược dao dấu đằng sau, nhìn ra dáng cao thủ lắm, hai người đi vài vòng thăm dò, bất thình lình một dao quét thẳng từ bụng lên mặt, vừa nhanh vừa độc, đám anh em vừa hú lên thì Lão Hứa lùi ra sau.

Vẫn không nói lời nào, Trương Mãnh áp sát đâm trên, chém dưới, liên tục hụt mấy chiêu, quên cả tay cầm dao, chân đá, khuỷu giật, nhìn có vẻ giận quá mất khôn kỳ thực tay cầm dao luôn lăm lăm chờ thời.

Lão Hứa cười âm hiểm, vờ lộ sơ hở, quả nhiên dao đâm tới ngay, cổ tay bị chộp được, một cú đẩy nhẹ nhàng, Trương Mãnh cao lớn vậy mà ngã uỵch xuống đất, người xem thấy e răng.

“ Còn ai nữa không, đừng nghĩ thời buổi này bắn súng tốt là đủ mà xem thường môn phòng chống dao găm, lúc quan trọng là thứ cứu mạng đấy, lúc tấn công mắt đừng nhìn ngang ngó dọc, nhắm vào vai, vì tay chưa hành động, vai đã di chuyển, dựa vào vai mà phán đoán động tác, chớ để đối phương tới rồi mới chắn ... Còn ai muốn thử không, đừng để chuyện này cũng ưu tiên phụ nữ nhé.”

Hứa Bình Thu cởi cúc tay áo sắn lên, câu nào câu ấy như gai đâm vào người đám thanh niên máu nóng, Lý Nhị Đông nhảy ra, đám anh em gọi hắn là Lão Nhị bởi vì đầu óc hắn hơi có vấn đề. Vừa xuống sân là đâm liên hoàn, miệng la hét, động tác như phim ảnh, điên cuồng rống lên:” Xem lão tử xử lý ngươi đây.”

Mấy giáo viên chau mày, nhìn Lý Nhị Đông bộ dạng điên cuồng, ngay Hứa Bình Thu cũng chẳng hiểu ra sao chú nhóc này lại như có thù giết cha giết mẹ như thế, liên tục rút lui, lui, lui, lại lui.

Lý Nhị Đông bực mình dừng lại: “ Xử trưởng Hứa, chú cứ chạy như thế làm sao tôi đâm được.”

Tiếng cười vang dội, Hứa Bình Thu vừa buông lỏng, Lý Nhị Đông như thằng điên lao tới, hưng phấn hô lên:” Đâm trúng rồi ...!”

Mũi dao chỉ còn cách mặt Hứa Bình Thu vài tấc, không kịp đề phòng, nhưng ứng biến càng nhanh, chẳng chút dấu hiệu nào Hứa Bình Thu ngã người ra sau. Tiếp đó Lý Nhị Đông đang cười điên cuồng cảm thấy người bay bổng lên trời, rầm cái ngã xuống cách mặt đất không xa, chung số phận với Trương Mãnh.

Diễn biến bất ngờ làm đám đông câm lặng chốc lát, bất giác vỗ tay rào rào.

Cao thủ!

Hứa Bình Thu bật người đứng dậy, đi tới dìu Lý Nhị Đông lên, chỉ bảo hắn vài động tác giảm đau, Lý Nhị Đông nhe răng cười nói không sao, đó là sự tôn trọng vô nguyên tắc với kẻ mạnh, cho dù ăn vào đòn không ai để ý.

Dao găm công dễ thủ khó, chơi tới mức này làm đám học viên nổi hứng, tiếp đó cũng có vài người nhảy xuống thử lửa, nhưng không phải đối thủ, không bị bẻ cổ tay thì cũng bị cướp dao. Nữ sinh căn bản không dám lên, An Giai Lộ tay chống cằm nhìn Hứa Bình Thu không chớp, đôi mắt long lanh đầy sùng bái, nếu chẳng phải Hứa Bình Thu già đáng tuổi cha cô rồi thì Giải Băng chắc là ghen tới phát cuồng.

Đang học tới hứng thú, Đổng Thiều Quân nhìn thấy Dư Tội tay chống cằm mắt khép hờ, chẳng biết y đang nhìn hay đang ngủ gật, lớn tiếng hô hào: “ Dư Nhi, xem chú già lợi hại không, cậu có giỏi thì lên đi, đừng có suốt ngày bắt nạt bọn này.”

“ Đúng rồi, Dư sát thủ của chúng ta còn chưa ra tay cơ mà.” Bánh Đậu choàng tỉnh vỗ tay:

“ Dư Nhi, Dư Nhi, Dư Nhi!” Đám anh em lấy lại khí thế đồng thanh hô lớn, bình thường môn này giống như chơi vậy, chơi giỏi nhất là Dư Tội, bọn họ không bị y cửa cổ thì cũng bị cứa trym, vừa phục vừa hận, lần này đẩy y ra thắng thì tốt, không thắng có cớ chế nhạo y, càng tốt hơn:

Tiếng hô khí thế làm An Gia Lộ phải ngạc nhiên, không nghĩ Dư Tội bình thường ở lớp chẳng có gì nổi bật lại được ủng hộ lớn như vậy, chẳng lẽ bọn họ nghĩ cậu ta có thể thắng xử trưởng Hứa sao? Giải Băng cũng nhíu mày tò mò.

Chương 026: Dư sát thủ ra uy. (2)

Hứa Bình Thu ngạc nhiên lắm, đám học sinh thấy thân thủ của mình không sợ lại còn hưng phấn: “ Sao vậy, các cậu cho rằng tôi không phải là đối thủ của cậu ta à?”

“ Đương nhiên, thằng này bẩn lắm.” Trương Mãnh nghiến răng nghiến lợi, hắn thua Dư Tội rất nhiều, toàn là âm chiêu nên rất không phục:” Nếu không sao gọi là Dư sát thủ, xử trưởng Hứa, chú chuẩn bị tinh thần thua đi, không thắng nổi nó đâu.”

Mặc đám đông ồn ào, Dư Tội vẫn ngồi yên tại chỗ, có chút bực mình, y chúa ghét làm mấy chuyện thừa thãi, càng ghét đi lên làm trò hề cho đám đông.

“ Không giống sát thủ tí nào, sao tôi thấy bạn Dư Tội giống cô nương hơn, thẹn thẹn thò thò.” Hứa Bình Thu rất hiểu tâm lý người trẻ, cố tình nói: “ Dư cô nương, rốt cuộc có xuống đây không nào, tôi nhẹ nhàng thôi, không đau đâu.”

Đám đông có cớ công kích rồi, nhao nhao xỉ nhục: “ Dư cô nương, Dư cô nương! Sợ à?”

“ Không dám lên thì về tự thiến đi.”

“ Lên đi, đâm như đâm Thử Tiêu ấy.”

Một hồi huyên náo lan sang cả bên nữ sinh, nữ sinh chẳng giữ hình tượng thục nữ nữ, đồng thanh hô "Lên! Lên! Lên!", thậm chí chẳng biết cô gái nào liên tưởng chuyện sáng nay bắc tay làm loa hô lớn:” Dư cóc ghẻ, muốn ăn thịt thiên nga thì phải thể hiện bản lĩnh chứ.”

Sau đó đỏ mặt cười ngặt ngoẽo với nhau.

Thầy Tần cũng vẫy tay gọi, Dư Tội lúc này muốn trấn định không nổi nữa rồi, dù tính cách y có lạnh tới mấy cũng bị một đống cái mồm thối kia la hét không chịu nổi, thong thả bỏ mũ xuống, kéo khóa, cởi áo khoác, nhìn có vẻ bình tĩnh kỳ thực đang hận không thể nắm đất nhét vào mồm từng người, bất kể nam nữ. Nhét xong còn phải cho thêm cái tát mới hả.

Áo ngoài ném ra, xung quanh vỗ tay rào rào.

Không ai biết rằng trong đám đông hết sức nhiệt liệt ấy có con chuột luồn qua luồn lại, Thử Tiêu ghé tai từng người nói nhỏ:” Dư Tội một ăn bốn, Lão Hứa một ăn hai, ai có tiền chơi tiền, ai có thẻ cơm chơi thẻ cơm.”

Người từ thử qua thân thủ của Hứa Bình Thu đều cược vào vị xử trường này, cả người bình thường không thích đánh cược cũng nhét tiền vào tay Thử Tiêu, Thử Tiêu chột dạ: “ Này, này, mấy người không có nghĩa khí gì cả, các người mong Dư Nhi thua à?”

“ Đúng thế, tôi cược Dư Nhi năm đồng.” Bánh Đậu tay trái rút tờ năm đồng đưa Thử Tiêu, sau đó cười gian: “ Cược Lão Hứa 50 đồng, hì hì, đủ nghĩa khí chưa?”

Thử Tiêu cảm thấy nuốt nước bọt cũng không trôi rồi, với trí nhớ tiền bạc siêu cường của hắn mà tính, số tiền và thẻ cơm mình nhận được tới 90% cược cho Hứa Bình Thu, tình thế ngả về một phía. Kèo này vớ vẩn là tụt quần trả nợ mất, mắt đảo tròn nhìn Dư Tội đã ra sân.

Lúc nãy bị đâm vào mông, lần này mà thua thì có mà cởi chuồng về ăn Tết.

Đi vài bước tới vị trí đối diện, trong mắt Hứa Bình Thu chàng trai có tướng mạo cực kỳ bình thường này chẳng thể hiện ra chút lo âu hay hưng phấn nào, rất bình tĩnh đứng đó làm động tác khởi động, mơ hồ có phong phạm cao thủ, làm ông ta ngạc nhiên. Tay giơ dao găm, Hứa Bình Thu bất ngờ ném vào mặt Dư Tội với góc độ cực hiểm, có điều Dư Tội phản ứng càng nhanh, ngả người ra sau chụp lấy.

“ Oa! Thật ngầu.” Chưa gì có nữ sinh bị tư thế bắt dao của Dư Tội làm liêu xiêu rồi:

Kỳ thực chỉ là dao mô hình, tay không bắt dao không khó lắm, có điều vẫn gây ra một hồi vỗ tay.

Dư Tội tương đối bình tĩnh, từ lúc mặc quần thủng đít, không biết đã trải qua bao nhiêu trận đánh lớn nhỏ, cận chiến trong trường với y mà nói trò chơi với trẻ con mà thôi. Nhưng lúc này vừa khởi động vừa liếc mắt nhìn đối phương, Dư Tội có cảm giác không lành, vì sao Hứa Bình Thu lại nhắm vào mình? Y cảm giác được bị người ta theo dõi.

“ Lại đây, lại đây, đứng như cô nương thế ...” Hứa Bình Thu thủ thế vẫy tay, vẫn là trò khiêu khích quen thuộc, cứ như quay về thời trai trẻ bốc đồng vậy, toàn thân hưng phấn:

Cái đám chim non này căn bản không chịu được khích bác, khích một cái là mụ mị đầu óc lao bừa lên, không ngờ chiêu này chẳng có tác dụng với Dư Tội.

Dư Tội khởi động xong, vào thế chân phải bước lên một bước, tay trái tung ra một nắm đấm vào mặt đối phương, Hứa Bình Thu đưa một tay lên đỡ, Dư Tội rụt tay trái lại, tay phải tung ra như điện xẹt, Hứa Bình Thu phòng trước, nhưng vừa giơ tay thì Dư Tội rút về.

Cả hai chưa chạm nhau, nhưng chỉ một chiêu đã biết đối phương không hề vừa, tiếp đó hai người đều hạ thấp trọng tâm đi vòng nhìn nhau gườm gườm.

“ Xem chiêu.” Dư Tội tấn công, nhưng vẫn như lần trước, chưa chạm vào đối phương đã rút, vốn là một môn huấn luyện theo quy củ, bỗng nhiên biến vị. Dư Tội hư hư thực thực tấn công liên tục, ép Hứa Bình Thu lùi lại mấy lần, qua mười mấy chiêu, bất phân thắng bại.

Không phải không thể phản kích, mà vì trong tay Dư Tội cầm "dao găm", nếu không thể khống chế trong một chiêu, có nghĩa là "bị thương". Lúc này Hứa Bình Thu mới thấy hơi xem thường con chim non rồi, đây là con chim non thông minh, biết bản thân không đủ kinh nghiệm đối địch, cho nên đánh theo kiểu không cần có công, chỉ cần không tội. Chính vì cách đánh vững vàng đó lại đẩy Hứa Bình Thu vào hiểm cảnh, vì dù sao đối phương có thêm thứ uy hiếp là "dao găm".

“ Dư Tội lợi hại thật, đánh nãy giờ chưa thua.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Gia Tộc Tu Tiên: Từ Ngự Thú Bắt Đầu Quật Khởi
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN