Chương 8: Kẻ ác lên ngôi. (5)

Chương 8: Kẻ ác lên ngôi. (5)

“ Tại các cậu chưa biết thôi, trong lớp không mấy người dám đối luyện với cậu ta đâu, giáo viên toàn phân cặp cậu ta với Trương Mãnh hoặc Hùng Kiếm Phí. Vì người khác đấu với Dư Tội không cẩn thận là bị thương ngay.” Phía ngoài xì xào, vài thông tin về Dư Tội được hé lộ:

Lại qua vài chiêu nữa, trong mắt người xung quanh Hứa Bình Thu đã hoàn toàn thất thế, bị động chịu đòn, còn phải đề phòng chùy thủ.

Giải Băng nắm chặt tay, rõ ràng chỉ bằng biểu hiện này Dư Tội có thua cũng cướp hết vinh quang của hắn. An Gia Lộ xem Dư Tội quần thảo với Hứa Bình Thu mà ngạc nhiên, không khí căng thẳng ở dưới sân như lan lên cả khán đài, nên đám đông cổ vũ rất tiết chế, Thử Tiêu thì cầu trời khấn phật cho Dư Tội thắng.

Dư Tội vẫn chiến đấu rất vững vàng, từ hồi ở quê ăn trộm táo bị chó đuổi, thu tiền bảo kê bị bắt, còn vô số lần đối địch với giáo viên, thêm vào kinh nghiệm huấn luyện ở trường cảnh sát, thừa hiểu khí đối chiến với người trong nghề, đừng nghĩ tới tốc chiến tốc thắng, trước tiên là phải bảo vệ được bản thân, sau đó tìm cơ hội sơ hở. Vì thế y càng đánh càng chắc tay.

Hứa Bình Thu thì đã hơi nóng máu, cho dù có tuổi, nhưng người bình thường chỉ hai ba chiêu là hạ được, vậy mà đánh lâu như thế không hạ được một đứa học sinh, làm ông ta thấy hơi mất mặt. "Hây!" một tiếng, không nương tay nữa, liên tiếp dùng sức ra quyền, đích tới là cánh tay, ngực, khuỷu tay Dư Tội.

Chương 027: Phân thắng bại.

Dù sao là cao thủ kinh nghiệm thực chiến phong phú, Hứa Bình Thu đánh trúng mấy lần, thậm chí cảm giác được người Dư Tội run lên, răng cắn lại vì đau. Mấy chiêu này ông ta đều dùng ám kình, ý định là để Dư Tội biết mùi đau khổ, biết khó mà lui, bất ngờ là Hứa Bình Thu đánh càng dữ, đối thủ cũng phản kích càng hăng.

Không có quá nhiều tiếng la hét, nhưng ai cũng cảm nhận được hai người phía dưới đang đấu rất nghiêm túc.

“ Không cần phải chơi tới mức đó chứ?” Thử Tiêu mắt cực tin nên biết người anh em của mình thảm rồi, nhìn mà đau thay Dư Tội, nhưng Dư Tội mà thua thì hắn còn đau lần nữa:

“ Con mẹ nó Dư Nhi có bệnh à, chơi thật làm gì chứ!” Hán Gian cũng lo lắng, chưa nói vấn đề đánh được hay không, dù thế nào cũng không thể đánh thật với một xử trưởng từ tỉnh xuống, đó là lãnh đạo lớn mà cả hiệu trưởng còn ra đón đấy:

Đám anh em ở đây bị quyền cước qua lại dưới sân làm tim đập thình thịch, bên kia mấy tên trong nhóm Giải Băng nhìn nhau, lòng chửi thầm thằng ngu xuẩn Dư Tội. Đánh hai ba chục chiêu rồi, dao không đâm nổi Hứa Bình Thu, thua thì thua đi, giờ còn lên cơn càng đánh càng không giống võ thuật cảnh sát nữa, chẳng khác gì lưu manh đánh nhau, thậm chí nhìn thấy Dư Tội dở trò, khi vung nắm đấm, chân lại đá vào gối Hứa Bình Thu. Hứa Bình Thu né tránh, không ngờ lại là động tác giả, bị y đạp thẳng vào bụng, để lại vết chân rõ ràng.

Chiêu này làm Hứa Bình Thu sửng sốt, có điều tiếp đó đối diện với hư chiêu liên miên, dao cứa qua trước mặt, nhưng bất cẩn một chút, chân lại trúng đòn, đã thế đối phương vừa chém dao qua lại biển thành trở tay tát, cái này không né không được, nếu thực sự bị tát một phát còn mặt mũi nào nữa.

“ Thằng này xong rồi, bất kể thắng thua, sau này cũng không sống nổi đâu.” Lý Chính Hoành thì thầm bên tai Giải Băng, ý tứ lời này quá rõ ràng, trước mặt bao người làm xử trưởng Hứa mất mặt như thế, nửa ngày trời không đoạt được dao của con chim non, đợi mày mặc cảnh phục vào, lúc đó người ta là cấp trên, một cú điện thoại đủ dày vò chết đi sống lại.

Có điều Giải Băng lại chẳng hề thấy khoái chí, mơ hồ còn có chút cảm giác đồng cảm với người bạn học này, quay đầu sang nhìn An Gia Lô, cô cũng bị cuộc chiến ngoài sân thu hút, vô tình ánh mắt hai người chạm nhau, không rõ An Gia Lộ làm sao có vẻ không vui di chuyển ánh mắt đi.

Nói tóm lại là Dư Tội trúng vài cú đấm, Hứa Bình Thu cũng ăn vài cú đá, hai người đánh tới say sưa, đều hăng tiết gà rồi.

Dư Tội quát lớn tung chân đá, Hứa Bình Thu hai tay vắt chéo chắn trước mặt lùi lại, không ngờ vẫn là động tác giả. Dư Tội nghiêng người chém một dao, mở rộng bán kính công kích, Hứa Bình Thu vừa lùi hết đà, mắt thấy không thể nào né tránh được nữa, ai dè ông ta không lui mà tiến, một tay bóp cánh tay Dư Tội, tay kia ra chiêu bóp hông, người như chạch luồn ra sau lưng y.

Vậy là kết thúc rồi.

“ Oa, lão già này thật âm hiểm, lùi cũng là động tác giả.” An Gia Lộ xem tới nhập tâm, thấy Hứa Bình Thu đã luồn ra sau lưng Dư Tội khống chế y, bất giác đứng bật dậy hô lên:

Vậy là kết thúc, Hứa Bình Thu áp sát sau lưng khóa cổ họng Dư Tội cười nhạt:” Nhóc con, còn non ... Á ...”

Còn chưa nói hết câu thì đau đớn hét một tiếng, Hứa Bình Thu che đũng quần liên tục lùi lại, ngồi bịch xuống đất.

“ Oa!” Gần như toàn bộ số học viên đứng bật dậy, không phải vì kết quả bất ngờ, mà là quá bất ngờ:

Dư Tội nghiêng đầu nhìn cười đểu, giống chế nhạo đối phương, đám học viên khẩn trương tới độ nắm chặt tay không kêu ra nổi, quá ác độc, ai ngờ đánh vào chỗ hiểm lại còn mạnh như thế. Kỳ thực đám anh em không còn lạ nữa, Dư Tội sở dĩ có mỹ danh Dư sát thủ, phần lới vì bình thường đối kháng, thường xuyên dùng đòn hiềm độc, chỉ cần hạ đối phương là bất chấp thủ đoạn.

Cả sân im phăng phắc, chỉ có Thử Tiêu là đắc ý thôi, cứ tưởng mất mùa, ai ngờ trúng quả lớn, hắn nhìn trái nhìn phải, đám bạn học vẫn đang há hốc mồm: “ Sao không ai reo hò thế?”

Bốp, bốp! Thử Tiêu rối rít che đầu, những kẻ thua tiền thua phiếu ăn đang tìm đầu hắn trút giận.

“ Xử trưởng Hứa, chú thua rồi.” Dư Tội xoa cổ họng bị bóp đau, buông tay thả dao găm bằng nhựa rơi xuống đất, trong tích tắc bị khống chế, y dùng sức đâm ngược ra sau lưng trúng hạ bộ Hứa Bình Thu, tuy là mô hình, nhưng độ cứng nhất định, nếu không chẳng khiến Hứa Bình Thu đau vã mồ hôi như thế:

Giáo viên thể dục và chủ nhiệm Giang chạy vội tới, rối rít đỡ Hứa Bình Thu lên, còn phủi bụi trên người, chủ nhiệm Giang quay sang mắng Dư Tội: “ Thế là sao, làm bừa làm bậy, chỉ đấu luyện thôi mà, em đánh như thế làm người khác bị thương thì thế nào?”

“ Ai dạy em đánh nhau như thế, sao toàn là chiêu số của dân lưu manh? Như thế có thắng cũng không tính.” Thầy Tần mắng Dư Tội, ý đồ gỡ gạc thể diện cho Hứa Bình Thu:

Dư Tội không giải thích cũng không phản bác, khoa trưởng Sử lắc đầu, không biết nói gì, Hứa Bình Thu lúc này đã đỡ hơn, xua tay ngăn cản những người trách mắng Dư Tội: “ Không sao không sao ... Đánh hay lắm ... Khống chế được địch là chiêu hay, mọi người có thể giải tán rồi, đem tâm đắc hôm qua giao khoa trưởng Sử, sáng mai tập trung ở sân tập bắn. Giải tán!”

Hiện trường quá lúng túng, không ai muốn ở lại, thì thầm giải tán, thi thoảng vài ánh mắt ái ngại ném về phía Dư Tội, sợ chuyện này kết thúc không hay.

Đặc biệt là An Gia Lộ, quay đầu nhìn không chỉ một lần, sáng hôm nay thấy vẻ mặt Giải Băng khó coi, cô ngờ là có chuyện rồi, tiếp đó Dư Tội vốn chưa từng tiếp xúc gì mấy, sáng nay lại bỗng nhiên gây sự làm khó cô. An Gia Lộ không ngốc, có thể đoán ra chuyện Giải Băng tìm người đánh Dư Tội bị người ta phát hiện rồi, hành vi Dư Tội nhìn có vẻ nhắm vào cô, kỳ thực là để đả kích Giải Băng, cô tra hỏi, Giải Băng nhất quyết nói là không có chuyện gì, còn nói giải quyết ổn thỏa rồi.

Giải Băng rất sĩ diện, từ nhỏ đến lớn ít khi chịu thua thiệt, bị mất mặt càng không bao giờ kể với cô, nếu Dư Tội là học viên bình thường, dù biết Giải Băng giờ trò nhưng ngại thế lực gia đình y, rất có thể không dám làm gì, nhưng ngay cả xử trưởng Hứa mà cậu ta còn dám nặng tay như thế …

Một cơn gió mạnh thổi qua thao trường trống trải, An Gia Lộ nhớ lại bộ dạng lầm lỳ của Dư Tội, bất giác rùng mìn.

Ở thao trường chỉ còn lác đác bóng người, Hứa Bình Thu vỗ vai Dư Tội có vẻ đang lúng túng không biết nên xin lỗi hay không: “ Nhóc con, ra tay độc lắm ... Cậu thắng rồi, sao không xéo đi, đợi tôi trao thưởng à?”

Dư Tội bắt chước kiều chào giang hồ, co chân chạy, nửa đường quay đầu nhìn, ánh mắt lần này có ý thừa nhận lại còn cười với Hứa Bình Thu, sau đó hòa vào cùng đám bạn học.

....

Mọi người đã thấy Dư Tội khác hẳn Giản Phàm chưa?

Chương 028: Người anh em của tôi.

Học viên vừa đi hết, mấy giáo viên đều có chút bối rối, nói vài câu thiếu dinh dưỡng rồi cũng đi vội, Hứa Bình Thu rốt cuộc không nhịn được nữa, mày nhíu chặt, vừa ôm bụng vừa xoa, mồ hôi lạnh chảy thành dòng, chửi luôn mồm: “ Thằng nhãi chó chết, con mẹ nó chơi bẩn quá .... Tôi có thủ oán gì với cậu ta đâu, vậy mà ra tay nặng như thứ ... Đúng là âm hiểm, chính diện không có cơ hội, cố ý để tôi vòng ra sau bóp cổ rồi đâm một phát ... Tôi đúng là lật thuyền trong cống rãnh mà ... Ái dà, bà mẹ nhà nó ... đấu lại tôi cho nó nằm luôn … Ôi …”

Khoa trưởng Sử dở khóc dở cười, đỡ Hứa Thu Bình tập tễnh đi về, đợi đi xa rồi, sau cây sồi lớn có cái đầu nhô ra, thông thường xảy ra chuyện này là anh em kéo nhau xem trò hề, nhưng lần này không ai cười, vì không biết nên vui hay nên lo.

“ Dư Nhi, ông già đấy không tệ!” Lạc Gia Long bình phẩm, hắn nhìn ra vừa rồi Hứa Bình Thu nhịn đau để bảo vệ Dư Tội:

Nhưng người khác không nhìn ra, Lý Nhị Đông cái thằng điên phổi bò vừa trách vừa trêu:” Đúng thế, mặc dù cậu suy nghĩ bằng nửa thân dưới, nhưng đừng có hứng thú với nửa thân dưới của người khác chứ”.

Hán Gian cái thằng thích đánh bài chuồn xúi: “ Dư Nhi, tranh thủ rời khỏi đội ngũ đi, nếu không tương lai cậu thảm đấy.”

Hùng Kiếm Phi đơn thuần cảm thán: “ Cậu dại quá, sao chơi thật như thế?”

Đám anh em đều chột dạ, mỗi người một câu, Dư Tội khịt mũi, tuy lòng cũng lo lo, song vẫn mạnh miệng: “ Tôi ngứa mắt cái bộ dạng đắc ý của ông ta đấy, vênh váo cái gì chứ, coi cả đám chúng ta không đáng một đồng à? Với lại hăng lên rồi còn nương tay quái nào được nữa, tôi căn bản không phải đối thủ của ông ta, do ông ta quá xem thường thôi, lúc đó không dùng hết sức thì thành trò hề à, ai bảo đám khốn kiếp các anh đẩy tôi ra.... À Thử Tiêu, đi đâu đấy, thắng lớn rồi, phải mời khách chứ?”

Bấy giờ mới phát hiện Thử Tiêu đánh bài chuồn, cả đám người trẻ tuổi không biết lo buồn là gì, xúm lấy Thử Tiêu hận không thể ăn thịt hắn.

Gì? Không muốn mời khách, sao được, thắng lớn như thế, không ăn hộ, tiêu hộ, làm sao tính là anh em ...

Thế là cả đám kéo ra quán ăn ở cổng trường, quanh năm ăn cơm nhà ăn rồi, phải cải thiện một phen.

Khi Dư Tội ngửa cổ dốc ngược chai rượu uống giọt cuối cùng thì mười hai người anh em khác cũng ợ hơi rượu liên tục, tên nào cũng thua trắng túi cho Thử Tiêu rồi, cho nên ăn cực kỳ tợn, cơm no rượu say rên hừ hừ như heo con, có người còn phải cởi cả cúc quần ra cho dễ chịu.

Tới lúc này tâm thái thù người giàu mới nguôi ngoai phần nào.

“ Chén, chén cuối, hát một cái, cám ơn người anh em của chúng ta.” Nghe Dư Tội nói thế, tên nào tên nấy cầm lấy thìa lấy đũa, gõ bàn gõ bát, Dư Tội lĩnh xướng, giọng khàn khàn hát: “ Ngươi anh em, người anh em của tôi, thân nhất chính là anh.”

“ Ngươi anh em, người anh em của tôi, thân nhất chính là anh.” Đám đông rống lên ông ổng, khiến Thử Tiêu che mặt, phương thức đám anh em này biểu đạt tình cảm, người thường chịu không thấu.

Tiếp đó là vào đoạn cao trào của bài hán.

Tán gẫu ... phun rắm.

Bên tôi luôn có anh

Thi cử ... gian lận

Giúp tôi luôn là anh

Dư Tội uống có phần say rồi, thế nên hăng hái hơn thường ngày, rướn cổ rống lên: “ Ngươi anh em, người anh em của tôi, yêu nhất chính là anh.”

“ Ngươi anh em, người anh em của tôi, yêu nhất chính là anh.”

“ Ăn uống!”

“ Cờ bạc!”

“ Chơi gái!”

“ Thanh toán luôn là anh!”

Luôn là ai? Ai bỏ tiền thì là người đó chứ sao, từng cái mồm nồng nặc hơi rượu phun vào mặt Thử Tiêu, còn có người trực tiếp hôn chụt một phát, thế là cười rộ lên, Thử Tiêu thắng tiền, tiền chưa ấm chỗ cơ bản đã hết sạch. Hắn là người ra cuối cùng, khi phục vụ viên xinh xắn mỉm cười đưa hóa đơn, Thử Tiêu chỉ đám anh em chó má đi chưa xa, nghiến răng quát: “ Này, này đã ăn uống, ai lại còn lấy cả 5 bao thuốc là thế nào hả? Thằng nào lấy thuốc lá trả lại mau. Tôi thắng còn chưa được xu nào mà đã lỗ vốn rồi đây này.”

Không nói còn đỡ nói ra một phát đám anh em khốn kiếp chạy càng nhanh. Thử Tiêu chỉ còn biết đập đầu vào tường, cắn răng móc ví, nhìn từng tờ tiền bay đi mà đau xót hơn cắt da thịt, khi ra ngoài lũ khốn chạy xa lắm rồi, còn không đợi hắn.

Sáng còn có chút ánh nắng, vậy mà đến trưa trời lại thêm xám xịt, kiểu này tối nay chắc chắn lại có tuyết rồi.

Buồi chiều không kiểm tra, có điều lớp trưởng Âu Dương Kình Thiên nhận được thông báo đột xuất của chỉ đạo viên tới phòng học lớn ở tầng ba tập hợp. Đợi lớp trưởng tới KTX thông báo từng phòng thì nhóm này đã uống tới say khướt rồi, may còn chút ý thức kỷ luật, nên cố lết xác đi, Dư Tội vốn chẳng muốn đi, y có tham gia lựa chọn tinh anh rắm chó đâu, nhưng mà anh em đi hết rồi thui thủi một mình trong KTX cũng chán thế là theo.

Không thấy Hứa Thu Bình, chỉ có khoa trưởng Sử, thì ra là muốn tranh thủ thời gian dạy một tiết lý luận, nội dung là tâm đắc đám học viên nộp buổi sáng.

“ Chà, sáng nay thắng xử trưởng Hứa cho nên đi ăn mừng đấy à?” Khoa trưởng Sử nhìn thấy một đám mặt đỏ bừng bừng tới cửa lớp thì cười:

Không phải xấu hổ, mà là uống say, một đám líu ríu như cô nương,

“ Thôi vào đi.” May mà khoa trưởng Sử không định truy cứu tội đến muộn:” Sau này đi làm mà thứ thế thì đợi đốc sát xử lý nhé.”

Mười ba tên, con số đúng là xúi quầy kéo nhau vào, chiếm lĩnh vị trí cuối lớp. Trên bục giảng, khoa trưởng Sử trước tiên phân phát vài bài tâm đắc hay được photo thành nhiều bản: “ Tôi đã xem qua, có vài bài viết rất giá trị, cho mọi người chút thời gian truyền nhau đọc.”

Không ít những cái đầu chụm vào nhau xem mười một bài được tuyển chọn ra, bài đầu tiên ký tên "Hoa hồng rực cháy", nội dung liên quan tới nghiên cứu khuynh hướng tâm lý của tội phạm ác tính, viết mấy trang liền, được xếp trên đầu, khỏi cần cho điểm cũng biết là bài hay nhất.

Sau đó là bài của "Băng sơn kỵ sĩ", liên quan tới kiến thiết đội ngũ cảnh sát, dùng lời của khoa trưởng Sử đây là bài viết có tầm cao, đáng học hỏi, khiến hăn phải nhìn đám học viên với con mắt khác.

Đã xem thì tất nhiên không thể thiếu bàn tán, cơ mà không phải bàn tán nội dung, mà suy đoán xem "Hoa hồng rực cháy" , "Băng sơn kỵ sĩ", " Du kỵ cuối cùng" cùng với "Chỉ yêu sắc đỏ" rốt cuộc là ai, không ngờ rằng bên cạnh toàn ngọa hổ tàng long.

Chương 029: Thiên ngoại hữu thiên. (1)

Trong tiếng nói cười có một người rất đắc ý, chính là An Gia Lộ, cô chỉ xem qua loa, sau đó đưa ra phía sau, Âu Yến Tử ngồi cùng bạn rất nghi ngờ, vì An Gia Lộ thích hoa hồng, thích màu đỏ, lại còn cười thế kia, e "Hoa hồng rực cháy" không thể là ai khác, giọng ỉu xìu lẩm bẩm: “ An An, mình biết bọn mình đi cũng chỉ làm nền cho bạn thôi mà.”

“ Kết quả còn chưa có, hơn nữa đâu phải chọn một người, đừng nhụt chí.” An Gia Lộ nhẹ nhàng an ủi:

“ Còn không phải rõ ràng rồi sao, người được chọn văn mẫu nói không chừng chính là tinh anh được lựa chọn lần này.” Âu Yến Tử vẫn không khá lên được, rầu rĩ lẩm bẩm: “ Không có mình.”

“ Yến Tử, lạc quan lên, mình không tin đội cảnh sát có thể từ chối Yến Tử của chúng ta, bạn đi tới đâu mà không phải là viên thuốc ấm lòng người.” An Gia Lộ nói thật, trong cái đội ngũ chủ yếu là nam giới này, nữ cảnh sát là sinh vật hiếm, vì thế nữ học viên tốt nghiệp luôn có ưu thế bẩm sinh, dễ dàng kiếm được vị trí công tác tốt:

Có điều Âu Yến Tử không vui: “ Đừng nói thế, làm như người ta dựa vào cái mặt kiếm cơm ấy.”

An Gia Lộ phì cười ánh mắt vô tình bắt gặp Giải Băng cách mình hai chỗ ngồi, đang nhìn mình ngây ngất, khẽ ho một tiếng ngồi ngay ngắn giữ vẻ thục nữ.

Trưa nay cô tra hỏi rồi, Giải Băng thừa nhận hôm qua Dư Tội cùng đám anh em kéo tới trường thể dục đánh bạn hắn trả thù, đồng thời cũng hỏi ra ngọn nguồn, nhưng hắn thề là đã giải quyết xong xuôi với Dư Tội. Cô tất nhiên là không tin, giải quyết xong thì sáng nay Dư Tội đã chẳng nhắm vào cô. Vốn chuyện nhỏ không đáng kể, vậy mà để thành ầm ĩ thế này, đến cô cũng liên lụy thành người xấu, trong lòng An Gia Lộ có chút tức giận, cố ý không thèm ngồi cùng bàn với Giải Băng để trừng phạt. Có điều cô càng cố làm ra vẻ tức giận, Giải soái ca càng si dại thêm vài phần, lòng đắc ý lắm.

Tự tin của mỹ nữ chính là từ những anh chàng đó mà ra.

Văn mẫu dần dần chuyển ra phía sau, trong góc có hai người bị bỏ quên, đám anh em này gần như uống say cả rồi, nhìn bạn học ai nấy hứng trí bừng bừng, bọn họ thì người nào người nấy sĩ khí sa sút. Chuyện này còn cần nói à, không xem cũng biết là chẳng có phần của đám anh em bọn họ, nếu nói tới kiểm điểm thì đúng là có mấy tên từng được đem ra tuyên dương trước toàn trường thật đấy.

Hoa hồng rực cháy, Băng sơn kỵ sĩ ... Mặc dù chỉ là biệt danh nhất thời đặt ra, nhưng lúc này tám phần tác giả cực kỳ đắc ý. Dư Tội là người ngoài cuộc nhìn quanh đoán ra được vài người, hỏi nhỏ: “ Này, hai anh lấy tên gì thế?”

“ Người qua đường số một.” Thử Tiêu chép miệng, cái tên nghe cái đã thấy độ kỳ vọng cao cỡ nào:

“ Người qua đường số hai.” Bánh Đậu hời hợt đáp:

Hai người nói ra, người xung quanh suýt cười thành tiếng, Bánh Đậu thản nhiên như không: “ Cười cái rắm ấy, từ khi sinh ra tôi đã mang số người qua đường rồi, chuyện tốt chưa bao giờ chuyện tốt tới phần tôi ... Hán Gian, cậu thì sao, không lấy tên Hán Gian chứ?”

Uông Thận Tu lấy cái lược nhỏ trong túi áo ra chải ngược mái tóc Hán Gian lúc nào cũng bóng bẩy: “ Anh đây là Lả lơi vô tội, các chú thấy đủ nội hàm chưa?”

Cái động tác làm dáng đó khiến người ta chỉ muốn co chân đạp vào mặt, Dư Tội xen mồm: “ Anh thì có tội rồi, vì anh không phải lả lơi mà là động dục.”

“ Xéo qua bên, chú là trẻ con chưa mọc hết lông hiểu đếch gì chuyện người lớn.” Uông Thận Tu không thèm giải thích với loại nhìn là biết chưa từng có kinh nghiệm yêu đương như Dư Tội, quay sang bên hỏi Trương Mãnh: “ Súc Sinh, cậu thì sao?”

“ Jack Reaper Tây Bắc, ngầu chưa?” Trương Mãnh dương dương đắc ý, thằng này đầu óc hơi ngắn, thuộc loại ngựa không biết mặt mình dài, tinh thần lạc quan hơi quá, còn nhìn quanh nói: “ Báo danh cả xem nào, đừng xem vội, biết đâu anh em bọn mình trúng tuyển thì sao, Bánh Nướng, cậu là gì?”

“ Tiêu diệt cường lỗ.” Đổng Thiếu Quân ưỡn ngực khoe chỉ nhận được tiếng xì khinh bỉ, tên này vài trăm năm trước may ra có người khen, giờ lấy tên đó nghe ngu bỏ bà:

Lý Nhị Đông thấy mọi người nhìn về phía mình, giơ ngón cái: “ Tôi, Tên phải thật kêu!”

Bánh Đậu không hiểu: “ Là gì, nói ra cho anh em nghe xem.”

“ Ngu, chính là Tên phải thật kêu.”

Vãi, anh em ngã ngửa, đám cơ bắp nhiều hơn não này vậy mà không ngờ đặt ra khối tên đặc sắc. Có mấy tên làm trò hề trước rồi, đám sau không ngần ngại nữa, Tôn Nghệ chưa đến lượt đã vỗ ngực tự khoe: “ Các cậu kém lắm, chưa đáng là gì, anh đây mới kêu, nghe đây, anh là YY Bikini hai mảnh!”

Hết hồn, đám anh em đồng loạt giơ ngón cái, tên này đúng là vô địch rồi.

Trịnh Trung Lượng lấy tên "Linh giới hợp thể đại thần", cái này cũng hợp, bởi hắn mê tín nghiêm trọng, thường ngày bị anh em gọi là "Đại Tiên". Hùng Kiếm Phi vung tay báo danh "Cơn ác mộng Cali" biệt danh của tên giết người hàng loạt nức tiếng, thằng cha này tuy tên Gấu Chó, nhưng mặt gan lợn tiêu chuẩn, trông giống phần tử có khuynh hướng bạo ngược, thích phim kinh dị.

Dư Tôi nghe chua hết cả mồm, ngay cả Lạc Gia Long thường ngày ít khoe khoang cũng lên "Đêm đen gió mạnh", nói nhỏ: “ Toàn cái tên kiểu gì thế, các anh là cảnh sát hay tập đoàn tội phạm ... Tôi nói cho các anh biết, đừng nghĩ Lão Hứa hồ đồ, mỗi một chi tiết nhỏ đều có thể là tiêu chuẩn lựa chọn đấy, riêng mấy cái tên này là tôi có thể phán đoán chúng ta toàn quân bị diệt rồi.”

“ Dù không lấy mấy cái tên đó, bằng vào chuyện cậu đâm chim của lão già, chúng ta cũng toàn quân bị diệt rồi.” Đổng Thiều Quân là tốt nghiệp trung học thành tích tốt nhất nhóm, nhưng vì xuất thân vùng núi, chỉ đành biên vào cái nhóm bỏ đi này:

Lúc này văn mẫu đã truyền tới mấy bàn cuối cùng, trừ loại như Hán Gian, Bánh Đậu, Thử Tiêu học hành bết bát không đáng được đem xếp hạng, còn lại vẫn ôm một tia hi vọng biết đâu có thể thấy được tên mình trong văn mẫu. Có điều truyền qua truyền lại, lật tới lật lui, Trịnh Trung Lượng có chút rầu rĩ nói: “ Bị cái mồm quạ của Dư Nhi nói trúng rồi, toàn quân bị diệt ... Đám tuyển mộ đó không có mắt, anh em mười mấy người mà chẳng ai được hết.”

“ Nếu có ai trong chúng ta được chọn mới là không có mắt.” Dư Tội lẩm bẩm, đúng như phán đoán của y, chẳng có gì phải bất ngờ:

Nói cái cả đám đều cười, chẳng ai để bụng hết, bọn họ tự hỏi lòng đều hiểu, thế này mới bình thường, số bọn họ là thế, đột nhiên ai đó nổi bật lên mới là lạ.

Đề xuất Voz: Ma ban trưa - thể loại tâm linh
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN