Chương 142
Chỉ trong 1 buổi tối, không ngắn, nhưng cũng chẳng nói là dài, thì mọi thứ xung quanh tôi lúc này gần như đều đã được sáng tỏ. Ở chiều hướng tích cực, tôi biết được rằng Uyển My sẽ luôn luôn đứng bên cạnh và bảo vệ tôi trước mọi sự vùi dập từ mọi phía, dù mũi tấn công có là ba mẹ nàng hay bất cứ ai đi chăng nữa. Nhưng ở chiều ngược lại, thật không ổn chút nào khi ngoài mẹ tôi ra, thì gần như tất cả mọi người đều không mấy ủng hộ mối lương duyên này, từ ba tôi cho đến song thân của Uyển My. Dù rằng đôi lúc, ba tôi và ba nàng có vẻ không cùng quan điểm cho lắm, nhưng tựu trung lại, họ đều không muốn trong gia đình có một đứa con rể như tôi và một cô con dâu quá sức vượt trội như Uyển My, thành ra, có cảm giác như chúng tôi đang cùng nhau chống lại cả thế giới. Dẫu biết Uyển My rất thông minh, rất giỏi giang, cơ mà liệu việc tôi đang cố gắng cùng nàng phá vỡ nốt những mối liên kết từ gia đình hai bên có phải là cách hay?
Về phía gia đình tôi, dù rằng ba tôi có thể hiện rằng ông không thích Uyển My về làm dâu, thế nhưng điều đó chỉ dừng lại ở việc… không muốn đơn thuần, ngoài ra ông không phải mẫu người quá căng thẳng về chuyện đó. Tôi biết nếu sau này mà tôi có lấy Uyển My làm vợ, ba tôi cũng sẽ hoan hỉ mà nhắm mắt bỏ qua, vì rõ ràng cái tính… nhẹ dạ thương người này tôi được thừa hưởng từ chính ông chứ chẳng đâu xa. Nhưng về phía gia đình Uyển My thì lại hoàn toàn khác. Tôi nhận thấy rõ ràng ánh mắt… sắc lạnh và khô khan cảm xúc từ phía ba của nàng, một người có khí chất ngút trời và một thái độ cứng rắn đến đáng sợ. Tôi biết ông đã từng có cảm tình với tôi, nhưng cho đến thời điểm này thì không, vì xem chừng mọi thứ đã đi khỏi tầm chịu đựng. Ông liên tục nhắm vào tôi, vào việc tôi thiếu đi sự quyết đoán cần thiết mà bỏ rơi Uyển My chỉ để làm hài lòng Quỳnh, ông cũng khẳng định rõ một điều mà ai cũng hiểu, rằng một khi Uyển My đã thích, thì chỉ cần vung tay một cái là đã có hàng trăm hàng ngàn gã đàn ông giỏi giang, giàu có ngoài kia đến xếp hàng cầu thân, điều đó cũng nghiễm nhiên gán cho tôi một cái bảng tên đầy mùi tiêu cực, đó là “vừa nhu nhược mà còn vừa bất tài”.
Sau một bữa tối xen lẫn quá nhiều cảm xúc, thì trên đường về, dường như chẳng có câu chuyện nào được diễn ra một cách trọn vẹn, ngoài thi thoảng đôi lúc thì Uyển My và mẹ của nàng có trao đổi gì đó về những loại túi xách và nước hoa, riêng hai người đàn ông trong xe thì tuyệt nhiên là chẳng ai thốt lên câu nào, cho đến tận khi bước vào nhà:
- Dạ, cũng khuya rồi, chắc con xin phép cô chú ra về luôn, để mọi người còn nghỉ ngơi.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, rồi ngay lập tức tính đánh bài chuồn, dù rằng lúc này cũng chưa thực sự quá trễ như cách tôi đang cố diễn tả, vì mới chỉ hơn 9h tối một tẹo:
- À, Phong này, ở lại chút nhé, chú có chuyện cần nói!
- À… dạ… vâng…
Tôi thoáng bối rối nhìn về hướng Uyển My, nơi nàng cũng tỏ ra khá khó hiểu như tôi, nhưng rất nhanh sau đó, nàng đã lấy lại được sự tự tin vốn có của mình:
- Mọi người vào trước đi, con gọi điện thoại một lát!
Nói rồi, Uyển My cười mỉm nhìn tôi trấn an rồi quay mặt ra phía ngoài, bấm điện thoại gọi cho ai đó. Tôi cũng chẳng rõ Uyển My gọi cho ai lúc này, mà cũng không biết việc đó có thực sự cần thiết hay không trong giờ phút quan trọng thế này. Thứ duy nhất tôi biết đó là việc nàng bỏ rơi tôi một mình để đối đầu với ba nàng quả thực là một… thử thách không nhỏ, thậm chí là rất to, rất lớn, rất khủng khiếp, khi chỉ mới ban nãy, tôi còn mạnh miệng sẽ đòi bảo vệ và che chở cho con gái của ông, nhưng sao mà khi ngồi đối diện như bây giờ, tôi gần như là muốn rút lại lời nói ban nãy luôn chứ chẳng còn tâm trí đâu mà anh hùng nữa:
- Dạ không biết chú có chuyện gì căn dặn?
Tôi đánh liều mở lời trước, dù rằng tim đang đập và chân cũng đang run lên vì lo lắng:
- À, cũng không có gì, chỉ là… chậc, lâu thế nhỉ?
Nhạc phụ nhìn đồng hồ rồi nói lẩm bẩm gì đó, dường như ông đang chờ đợi điều gì, và chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ điều ông chờ đợi có liên quan đến cuộc gọi ban nãy của Uyển My:
- Dạ sao vậy chú?
- Phong này!
- Vâng con nghe!
- Hẳn cháu đã nghe Uyển My kể về những việc nó đã làm trong suốt 1 năm qua ở Mỹ?
Tôi mơ hồ hình dung lại câu chuyện trong đầu, và khẽ đáp:
- Thưa chú, con đã nghe.
Ba Uyển My nhấc tách trà lên và nhẹ nhàng nhâm nhi. Điệu bộ lịch lãm của ông khiến tôi bất giác cảm thấy khá căng thẳng, vì hiện tại nhạc mẫu cũng không có mặt ở đây, bà đang chuẩn bị gì đó ở trong bếp, còn Uyển My vẫn chẳng thấy đâu, chỉ còn lại tôi cùng người đàn ông lạnh lùng trước mặt, bầu không khí tưởng như muốn nghẹn lại vì căng thẳng:
- Cho chú xin lỗi vì chuyện đó, quả thực con bé My nhà chú đã tạo ra khá nhiều rắc rối khiến mọi người chỉ còn biết chạy theo mấy trò nghịch ngợm của nó.
- Dạ, chuyện đó… con nghĩ Uyển My không đúng, nhưng có lẽ đó là cảm xúc nhất thời mà thôi.
Ông hướng ánh mắt cương nghị về phía tôi, ánh mắt như một mũi tên xuyên thấu vào từng tâm khảm:
- Nếu là cháu thì cháu sẽ xử lý thế nào?
- Dạ… con chưa hiểu?
- Nếu cháu là Uyển My, cháu sẽ xử lý thế nào, khi người cũ gặp chuyện chẳng may, và cháu lại không muốn người mới suy nghĩ quá nhiều?
Câu hỏi của nhạc phụ khiến tôi cảm thấy khá hụt hẫng, vì tôi không nghĩ một người như ông lại hỏi tôi một câu như thế, dù rằng tôi cũng lờ mờ đoán được câu hỏi này không chỉ đơn giản chỉ là một câu hỏi thông thường, chắc hẳn một người như nhạc phụ đang che giấu ẩn ý nào đó.
Uyển My lúc nào cũng động viên rằng tôi thông minh hơn nàng nhiều, chỉ cần đi đúng hướng là sẽ hái quả ngọt. Cơ mà cho đến tận lúc này, tôi chỉ biết là mình ngu thấy mồ, đầu óc thì không nhanh nhạy cho lắm, mà ăn nói cũng không đủ sắc sảo để bảo vệ bản thân mình. Giờ tôi mà nói rằng tôi cũng sẽ làm giống Uyển My thì chẳng khác nào tự tay triệt đường sống của mình, vì như thế thì đồng nghĩa với việc tôi sẽ khiến Uyển My đau khổ chỉ để chạy theo người trong quá khứ của mình, thậm chí còn nói dối một cách… lấp liếm nữa. Nhưng cũng chẳng có cái gì đảm bảo rằng nếu tôi nói theo hướng ngược lại, ông sẽ không tìm ra một lý do khác để khiến câu trả lời của tôi trở thành thảm họa. Đại loại như là “nếu thế thì chú nghĩ cháu là một người quá nhẫn tâm, một người sẵn sàng gạt bỏ quá khứ, gạt bỏ những mối quan hệ thân tình cũ, một người sẽ làm mọi thứ để đạt được mục đích, kể cả việc bỏ qua những giá trị đạo đức của con người”, hay một số lý do tương tự vậy. Tôi biết những người thông minh sẽ luôn luôn đề phòng trước cho mình đường lui mỗi khi họ nói ra một câu nào đó, chứ không phải nghĩ gì phun hết ra ngoài như tôi trước đây. Đứng trước tình huống khó khăn ấy, theo lẽ thường thì chắc tôi sẽ cố gắng câu giờ để ngẫm nghĩ thêm chút nữa, nhưng đó không phải là điều tôi nghĩ hôm nay, và kể từ nay về sau cũng vậy:
- Dạ, thưa chú, con biết, chú có thành kiến với con, và con cũng hoàn toàn thừa nhận những gì mình làm là sai lầm. Nhưng con tuyệt đối chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với Uyển My, con xin thề bằng tất cả danh dự của bản thân mình…
- …
- Con và Quỳnh là những người bạn thanh mai trúc mã, tình cảm của bọn con hoàn toàn trong sáng, như anh em một nhà, và không bao giờ còn muốn vứt bỏ đi thứ tình cảm đẹp đẽ đó, dù là với bất cứ lý do nào…
- …
- Con thương Quỳnh, nhưng tình thương đó là tình thương của một người anh dành cho cô em gái, hoàn toàn chẳng có chút vụ lợi hay mùi vị của tình yêu đôi lứa nào trong đó cả, vì cho đến ngày hôm nay, con vẫn một lòng với Uyển My…
- …
- Nếu thực sự có chuyện đó xảy ra với con trong tương lai, con sẽ thành thật chia sẻ với Uyển My và cùng nhau tìm cách giúp đỡ người bạn của con, vì con hoàn toàn tin tưởng vào sự thông minh và nhạy bén của Uyển My, chắc hẳn em ấy sẽ không bao giờ khiến con rơi vào tình huống khó xử, thưa chú…
Câu trả lời của tôi có vẻ khá dài dòng, nhưng nó lại vừa đủ để khiến cho nhạc phụ không có cách nào có thể bắt bẻ tôi được, dù rằng tôi không thấy được một chút tia nhìn hài lòng nào trong ánh mắt nghiêm nghị của ông, chỉ là sự ngạc nhiên là điều khó ẩn giấu, dù trong phút chốc:
- Hừ, chú cũng nghĩ là cháu sẽ trả lời như vậy, quả thực không sai. Thế nhưng… Phong này…
- Dạ?
- Có lẽ đến lúc này chú cũng không cần giấu giếm điều gì nữa về suy nghĩ của mình. Chú khẳng định một lần nữa rằng, chú đã từng rất có cảm tình với cháu, và chú cũng tin rằng sự chân thành của cháu sẽ có thể khiến Uyển My nhà chú được hạnh phúc. Thế nhưng, sau một năm dài đằng đẵng, chú lại không thấy được sự tiến triển nào trong mối quan hệ của 2 đứa, thậm chí mọi chuyện còn tệ hơn.
- …
- Chú hiểu phần nhiều lỗi lầm ở đây xuất phát từ quyết định của Uyển My, nhưng chú cũng hoàn toàn cảm nhận được nỗi thất vọng của con bé khi quá nhiều lần cháu làm ngơ đi tình cảm của nó mà vẫn mập mờ bên cô bé Quỳnh bạn cháu.
- …
- Với tư cách của một người cha, chú rất tiếc phải nói thẳng rằng, chú không muốn cháu và Uyển My nhà chú tiếp tục mối quan hệ này, vì xem chừng nó chẳng thể đi đến đâu.
- …
- Cháu có thể thành công, hay đạt được nhiều thành tựu lớn lao trong tương lai, điều này chú cũng không phủ nhận, nhưng ngay ở thời điểm này, con gái chú cần một chỗ dựa vững chắc hơn, ở nhiều khía cạnh, chú nói vậy, chắc Phong cũng hiểu…
Phải rồi, tôi đâu có ngốc đến mức mà để những lời cạnh khóe này che mờ đi sự thật trước mắt. Tôi thừa biết những gì mà ba của Uyển My nghĩ, và tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nghe những lời sắc nhọn này, chỉ là, không ngờ, cách đặt vấn đề và đi thẳng vào vấn đề của ông quá đường đột, nó thực sự khiến cho người đối diện bị sốc, mà ở đây, là tôi. Đã có thời điểm, tôi tưởng rằng ba của Uyển My là một người tiến bộ và thấu hiểu nhân sinh, rằng ông sẽ không đi vào con đường mòn của những bậc phụ huynh khó tính ngày trước, rằng cứ bắt con gái mình phải lấy một người con trai môn đăng hộ đối. Thế nhưng, có lẽ, tôi đã nhầm to. Thật ra điều đó cũng chẳng sai, vì cha mẹ nào chẳng muốn con cái mình có một tương lai tốt đẹp và no đủ. Cơ mà ngay ở thời điểm đó, tôi hoàn toàn chẳng nhận ra được sự thật hiển nhiên này, chỉ mãi cho tới khi con nhóc nhà tôi ra đời, tôi mới hiểu và thấu cảm được cho nỗi lòng của những bậc làm cha làm mẹ:
- Việc này… con…
Tôi thật sự chưa biết phải nói gì vào thời điểm này, vì quả thực khi đứng trước một người đã ghét mình, thì mọi lời giải thích sẽ chỉ là vô nghĩa, là muối bỏ bể mà thôi. Dù trong thâm tâm tôi vẫn đang gào thét và muốn bùng nổ, nhưng ngoài mặt tôi chỉ là một thằng đuối lý và chẳng có gì trong tay ngoài 2 chữ “niềm tin”. Từng lời nói của người đàn ông ấy nặng tựa sắt đá, chẳng cách nào tôi có thể vượt qua được cả. Sự suy sụp đó đến từ trong sâu thẳm, nó khiến tôi chết lặng đi, và căn phòng, thì cứ mỗi lúc một trở nên yên tĩnh. Một bầu không khí căng thẳng, hồi hộp và đặc quánh, một cảm giác ngột ngạt đến không thể nào tưởng tượng nổi.
Thế nhưng mà… như đã nói, cuộc chiến này, tôi không chỉ có một mình, mà bên cạnh tôi, vẫn luôn luôn là một chỗ dựa lớn lao, một hậu phương… à không, phải gọi là một chủ công xuất sắc và bản lĩnh ngút trời mới đúng chứ.
Đúng vào giờ phút tưởng chừng ngặt nghèo nhất, thì vị cứu tinh của tôi đã xuất hiện rất kịp thời. Từng tiếng gót giày cứ thế “lộc cộc” vang lên trong không gian tĩnh lặng, từng bước, từng bước, như mở ra một cánh cửa tràn ngập ánh sáng cho cuộc đời u tối của tôi vậy. Uyển My chậm rãi tiến vào, ở nàng toát ra vẻ kiêu hãnh vốn có như một vị công chúa, à không, ngay lúc này thì phải là một nữ vương mới đúng, một nữ vương trở lại ngôi báu của mình sau quãng thời gian dài rời xa chiến sự. Nàng nhìn tôi nhoẻn miệng cười, rồi hướng gương mặt lạnh lùng về phía ba của nàng, chậm rãi:
- Xin lỗi ba, vì người mà ba đang muốn loại bỏ khỏi cuộc đời con, lại chính là người con chọn để đi tiếp. Tuy vậy, con cũng ngạc nhiên vì hẳn là ba đã quên mất, con chưa bao giờ muốn ai sắp đặt cuộc đời của con cả.
Sự tái xuất của Uyển My khiến khuôn mặt tôi giãn ra, từng hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng và bớt dồn dập hơn trước, nhưng thay vì tiêu biến, sự gấp gáp đó lại được chuyển hẳn về phía của nhạc phụ đại nhân:
- Con…
- Con biết ba lo lắng cho con, nhưng cuộc sống và tương lai của con, ba mẹ hãy để con tự quyết định!
Ánh mắt cương quyết của Uyển My khiến ba của nàng trở nên vô cùng giận dữ, từng nếp nhăn trên trán ông đã bắt đầu lộ rõ, và một màu đỏ hồng đang dần khiến gương mặt ấy trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết:
- Ba nuôi con đến từng này tuổi, không phải để con nói những lời đó với ba nhé, Uyển My!
Nhạc phụ cũng không phải là tay mơ, ông vừa nén lại cơn giận của mình, đồng thời cũng tỏa ra một thông điệp cứng rắn, không chút khoan nhượng, dù rằng nó vẫn trong khuôn khổ:
- Con cũng cố gắng và nỗ lực rất nhiều từ khi còn nhỏ cho đến tận ngày hôm nay, cũng không phải là để cho bất cứ ai định đoạt tương lai của con. Con không phủ nhận con được sống trong một môi trường rất tốt là nhờ công ơn của ba mẹ, thế nhưng con có thể khẳng định chắc chắn, nếu không phải là con, thì chẳng ai có thể đạt được những gì con đã làm ngay lúc này, người đã phải cố gắng gấp trăm lần người khác để thoát khỏi cái bóng quá lớn của ba mẹ mình.
Những lời khẳng định đanh thép của Uyển My khiến nhạc phụ có đôi chút sững sờ, tuy vậy ông đã rất nhanh lấy lại sự điềm tĩnh vốn có:
- Ba là ba của con, ba biết con là đứa thông minh, giỏi giang, và xinh đẹp có thừa… à, và cả sự cố gắng vượt bậc của con nữa, đúng. Nhưng tất cả điều đó cũng không thể khẳng định rằng con sẽ luôn đúng, và đặc biệt là ngay lúc này. Đời người con gái ngắn ngủi, chỉ một sai lầm sẽ khiến con phải trả giá đắt đấy, con gái!
- Nếu sai, con sẽ xem đó là một bài học cho mình, và con muốn tự mình trải nghiệm bài học đó, vì không ai có thể trưởng thành chỉ qua sự chỉ dẫn của người khác cả, con nghĩ cả cuộc đời con cho đến lúc này cũng đã luôn phát triển theo hướng đó.
Màn đấu trí không khoan nhượng giữa nhạc phụ và Uyển My khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng đến mức không thể chịu đựng nổi. Lúc này thì nhạc mẫu cũng đã nghỉ tay và tiến ra phòng khách, nơi hai tình yêu lớn nhất của cuộc đời bà vẫn không ngừng nhìn nhau bằng ánh mắt rực lửa. Nhạc phụ nói hoàn toàn đúng, chung quy cũng chỉ vì ông lo cho đứa con gái bé bỏng của mình, nhưng Uyển My xét tổng thể cũng không sai chút nào, vì rõ ràng tương lai của một người là do chính họ tự quyết định, dù cho có là đấng sinh thành thì cũng không nên can dự vào chuyện đó, quá lắm chỉ là những lời khuyên đầy kinh nghiệm từ thế hệ đi trước mà thôi. Có lẽ thứ sai duy nhất của Uyển My trong chuyện này đó là vì sự tự tin và có phần ương bướng của nàng quá cao, tuyệt đối không chấp nhận bất cứ thứ gì có thể ngăn cản quyết định của mình:
- Ba nhắc lại cho con… một lần cuối, nếu con vẫn kiên quyết cãi lời ba mẹ, thì… đừng trách…
Lần đầu tiên, có lẽ là lần hiếm hoi nhất mà tôi thấy được sự tức giận tột cùng của người đàn ông đáng kính này, một sự tức giận có lẽ đã vượt quá giới hạn thông thường và khiến ông trở nên… mất kiểm soát hơn bao giờ hết, đặc biệt là khi Uyển My dường như không có dấu hiệu khuất phục:
- Nếu ba đã nói thế, con cũng xin lỗi ba mẹ, con gái lần này không thể nghe theo
- MÀY… MÀY…
Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng cay nghiệt đó, tôi nhìn thấy người đàn ông điềm tĩnh ngày nào trở nên tức giận và không kiềm chế được từng lời nói cũng như hành động của mình. Trong tích tắc, nhạc phụ vung tay lên và tát thật mạnh vào mặt của Uyển My.
“Chátttttt”
Một âm thanh đau đớn xé toạc bầu không khí đông đặc và ngột ngạt này. Uyển My ngã xuống vì cái tát quá mạnh từ ba nàng, một tay ôm má, tóc tai rũ rượi, và ngồi im bất động tại chỗ, trong khi nhạc phụ đôi mắt vẫn hằn sâu sự tức giận. Uyển My ngày trước trong mắt tôi là một cô nàng yếu đuối và cam chịu, nhưng đó dĩ nhiên không phải là con người thật của nàng. Nhưng ngay lúc này đây, hình ảnh một Uyển My mạnh mẽ và tự tin của tôi đã biến mất, thay vào đó là hình dáng ngày nào hiện về, hẳn là nàng đang sốc lắm, một nỗi đau to lớn cả về thể xác lẫn tinh thần.
Vẻ như sự giận dữ của ba nàng vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, ông tiếp tục lao tới và hét lớn:
- TAO… TAO KHÔNG CÓ ĐỨA CON GÁI NHƯ MÀY!!!
Mẹ nàng đang pha trà trong bếp cũng hốt hoảng hét lên và vất vả lao theo và kéo chồng mình lại, nhưng sức của một người phụ nữ làm sao có thể ngăn cản cơn thịnh nộ đó được, và vẻ như nhạc phụ cũng không có dấu hiệu là sẽ nương tay, khi ông đã tiến đến sát trước mặt của Uyển My, người vẫn đang gục đầu xuống và lặng thinh, không chút phản ứng hay tránh né.
Trong giờ phút nguy cấp ấy, tôi dù rằng đang rất đắn đo nhưng đã quyết định liều mình đứng chắn trước mặt nàng, không để nhạc phụ có thêm bất cứ cơ hội nào làm tổn thương người con gái tôi yêu nữa, dẫu khá chắc rằng tình yêu ông ấy dành cho nàng cũng chẳng thua kém gì tôi:
- Mày… Chú… chú đề nghị Phong tránh ra, đây là chuyện gia đình chú…
Ông đã không còn to tiếng như trước, nhưng sự giận dữ vẫn chẳng thể nguôi ngoai, nơi nhiệt lượng tỏa ra khiến tôi cảm thấy một nguồn năng lượng khủng khiếp trực chờ bùng nổ. Thế nhưng, ngay lúc này đây, tôi lại bỗng dưng nhận ra được một sự… tự tin len lỏi trong mình. Chẳng rõ vì sao nữa, nhưng tôi tin rằng mình đã làm một điều hoàn toàn đúng đắn và đáng mặt đàn ông, đủ để ba của nàng thấy được, con gái ông đã không chọn sai:
- Con xin lỗi, đây cũng là chuyện gia đình con!
- Gia đình? – Ông ngạc nhiên, cười khẩy
- Uyển My là con gái của chú, nhưng Uyển My cũng sẽ là vợ của con, và con xin phép thất lễ nhưng không thể để chú làm tổn thương Uyển My thêm nữa.
Nhạc phụ ngạc nhiên ra mặt, ông khẽ giật mình lùi lại một chút khi sự tự tin của tôi đã khiến cục diện bất ngờ đảo chiều. Nhạc mẫu cũng không phải là ngoại lệ, bà nhìn tôi bằng ánh mắt bất ngờ xen lẫn cảm động, vì chính việc tôi vừa làm đã khiến sự căng thẳng giảm đi rất nhiều:
- Vợ ư? Hừ, nực cười! – Ông nhoẻn miệng cười, thở hắt ra
Trong lúc nhạc phụ vẫn còn đang thẫn thờ, tôi cúi người ngồi xuống và quan sát Uyển My, nơi cô tiểu thư xinh đẹp của tôi lúc này vẫn đang một tay ôm má, còn tay kia run lên trong cơn đau. Tuy vậy, thật bất ngờ, đó là Uyển My… không hề khóc. Trong lúc tôi còn đang định đưa tay lau nước mắt cho nàng, thì chợt nhận ra lại chẳng có giọt lệ nào ở đó cả. Phần má bên tay trái của Uyển My đã đỏ lên rất nhiều, thậm chí tôi còn nhìn được vết hằn bàn tay của nhạc phụ ban nãy, đủ để thấy cái tát đó đau và mạnh đến mức nào. Thế nhưng, Uyển My không khóc, nàng có lẽ chỉ đang thất vọng, và hụt hẫng, vì sự tình đã diễn biến theo chiều hướng quá xấu, và quá nhanh mà thôi:
- Có sao không?
- …
- Đứng dậy nào, có anh đây, không sao đâu, hen?
- …
Uyển My không nói không rằng, nàng chỉ răm rắp nghe theo chỉ dẫn của tôi, từ từ đứng dậy, đôi mắt vẫn vô hồn, nhìn vào khoảng không phía trước:
- Ngồi đây nhen, có đau lắm không?
- …
Nàng vẫn không trả lời, chỉ có đôi mắt là đã thay đổi hướng nhìn, về phía tôi, nơi tôi vẫn đang miệt mài chỉnh trang lại mái tóc đã xô lệch từ nãy giờ. Tôi lấy khăn giấy lau mồ hôi cho Uyển My, mặc kệ ba mẹ nàng vẫn đang nhìn chằm chằm tụi tôi ngay lúc này:
- Uyển My, con xin lỗi ba đi!
Đến lượt mẹ nàng trở nên sốt sắng hơn bao giờ hết. Tôi đã từng nghe Uyển My kể rằng, mẹ nàng cũng là một người phụ nữ giỏi giang và sắc sảo chẳng thua gì ba của nàng, cơ mà giữa một ngôi nhà với 2 cá tính quá mạnh, bà chọn làm người đứng giữa hóa giải và trung hòa sự nóng nảy của cả 2. Lâu dần đã khiến sự mạnh mẽ của nhạc mẫu đã không còn như ngày còn trẻ, có lẽ đó cũng là lý do khiến lời nói của bà không thay đổi nổi cục diện ngày hôm nay:
- …
- UYỂN MY!!!
Nhạc mẫu trở nên lo lắng, những nếp nhăn đã bắt đầu xuất hiện trên gương mặt thần thái và kiêu sa của người phụ nữ quý phái này.
Nhạc phụ không nói gì, ông chỉ hướng ánh mắt đầy vẻ giận dữ về phía chúng tôi, chính xác là về cô con gái ương ngạnh kia. Còn dĩ nhiên Uyển My chẳng phải tay vừa, nàng không lay động, không run sợ, và cũng không có dấu hiệu là sẽ xuống nước trong cuộc đối đầu này. Uyển My cũng trao cho ba nàng một vẻ mặt đầy kiên định và mạnh mẽ, áng chừng muốn nói rằng, dù có bị tát thêm bao nhiêu lần nữa, nàng cũng tuyệt nhiên không bao giờ chịu khuất phục.
Tôi thì lúc này đây đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, vì tôi chẳng thể khuyên Uyển My xin lỗi ba của nàng, trong khi tôi là một trong những nguyên nhân chính gây nên sự cãi vã đó. Nhưng tôi cũng chẳng có chút lý do gì để đứng ra tiếp tục tạo sức ép về phía ba nàng, người mà cách đây vài phút đã đích thân xác nhận, ông không muốn tôi tiếp tục ở bên cạnh Uyển My nữa, vì như đã nói, với người đã ghét mình, thì có giải thích mấy cũng chẳng đủ.
Trong giờ phút thập phần căng thẳng, tưởng như câu chuyện sẽ rơi vào một vòng luẩn quẩn không có hồi kết, thì bỗng, tiếng chuông cửa bất thình linh reo vang làm mọi người thoáng chút giật mình trở về với thực tại:
- Ai đến giờ này vậy anh? – Mẹ Uyển My đăm chiêu
- Để anh! Tất cả ngồi xuống đi, ba có chuyện cần nói!
Nhạc phụ dứt khoát ban lệnh, dường như ông đã có sự chuẩn bị cho vị khách này, và rõ ràng nó cũng khiến tôi liên tưởng đến câu hỏi “lâu thế nhỉ” mà ông nói lúc tôi vừa bước vào phòng khách.
Nhạc mẫu thì tất bật chuẩn bị trà nước, còn Uyển My vẫn chẳng biểu lộ cảm xúc quá nhiều, nàng chỉ nhìn tôi hồi lâu, rồi lấy tay đưa lên má tôi, mỉm cười nhẹ nhàng:
- Đừng lo, có mình đây rồi!
Tôi bỗng chốc thoáng rùng mình, vì có lẽ đó nên là câu nói mà tôi cần phải nói ra trong giờ phút này, nơi mà Uyển My có lẽ đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một cuộc đối đầu không khoan nhượng với ba mẹ nàng để bảo vệ tình yêu của chúng tôi. Tất nhiên, tôi hiểu rằng, Uyển My là một cô gái mạnh mẽ, giỏi giang và nàng chẳng cần những lời động viên sáo rỗng từ tôi. Thế nhưng, dù nói thế nào đi chăng nữa, Uyển My vẫn chỉ là một người con gái nhỏ bé, sự an ủi từ tôi chắc chắn sẽ khiến nàng cảm thấy vững chãi hơn trong quyết định của mình. Bỗng, thứ cảm giác đó lại ùa về, và lại một lần nữa, tôi thấy mình chẳng có chút gì xứng được với Uyển My, với sự mạnh mẽ và thẳng thắn đó của nàng, người sẵn sàng bảo vệ tôi dẫu đối thủ có là bất cứ ai đi chăng nữa. Tôi nắm lấy tay Uyển My, khẽ mỉm cười đáp lễ:
- Nói gì vậy, tụi mình có nhau chứ!
- Hì hì…
Uyển My kéo tay tôi ngồi xuống, ánh mắt nàng tràn đầy xúc cảm. Tôi đưa tay xoa nhẹ bên má đang đỏ ửng của nàng, nhăn nhó:
- Có đau không, chườm đá cho nhé?
- Không sao, đau một chút cũng tốt, để không phải mềm lòng nữa – Nàng nhún vai đáp, vẻ thản nhiên bất ngờ
- Hả… là… sao?
Lời tuyên bố của Uyển My nghe thì có vẻ chẳng có ý gì, nhưng với một người có cá tính mạnh như nàng, tôi đồ rằng mọi sự sẽ diễn biến theo chiều hướng căng thẳng tột độ nếu nhạc phụ không xuống nước hay có động thái xoa dịu. Nhưng đó chỉ là mong muốn nhất thời, vì hổ phụ sinh hổ tử, Uyển My “cứng đầu” như ngày hôm nay, thì ba của nàng cũng là một người “cứng đầu” không kém, câu này là tôi nghe từ nhạc mẫu, chứ không phải tôi hỗn với nhạc phụ đâu đấy nhé, hừm hừm.
Khi tâm thế tôi đã dần dần ổn định trở lại, thì cũng là lúc, vị khách mà nhạc phụ trông đợi đã chính thức xuất hiện. Sự xuất hiện bất ngờ của người này khiến cùng lúc mà cả tôi lẫn Uyển My đều tỏ ra vô cùng sửng sốt, vì chẳng cần trao đổi bất cứ ánh mắt hay lời nói nào, tôi và nàng đều ngầm hiểu rằng, sự có mặt của người đó ở đây hôm nay hoàn toàn là một sự sắp đặt từ trước, và nó cũng chẳng ngẫu nhiên đến ngay sau bữa cơm với gia đình tôi, mà là một việc đã có tính toán từ nhạc phụ, chắc chắn là như thế:
- Chào mọi người, hy vọng không làm mọi người mất hứng chứ?
Người này nhìn về phía chúng tôi, nở một nụ cười mà theo đánh giá chủ quan của tôi, đó là một nụ cười cực kỳ công nghiệp và giả tạo, và tôi thì không thích cái nụ cười đó một chút nào… chỉ là, dường như người đó chưa bao giờ có ý định để mắt tới tôi thì phải:
- Chào em, Uyển My, hôm nay em đẹp quá!
- Hì, chào anh , anh khen thì em nhận, anh cũng lịch lãm lắm, hẳn là có chuyện quan trọng nhỉ?
Đến giờ phút này thì tôi cũng chẳng cần phải giấu giếm sự giận dữ trong tâm hồn của mình làm gì nữa. Vị khách “bất ngờ” của nhạc phụ chính là cái tên cách đây ít hôm đưa Uyển My về nhà và đứng trò chuyện với nàng rất lâu trước cổng, thậm chí hắn còn dám cả gan tặng hoa cho cô người yêu xinh đẹp của tôi nữa, chuyến này quả thực là không hẹn mà gặp, tôi cũng đang muốn tính sổ với hắn đây.
Chẳng cần phải đợi quá 10 giây để tôi biết được rằng, mình sắp phải đối mặt với thứ gì, khi tên này đường Trung tiến lại gần chúng tôi, và như một lẽ dĩ nhiên, hắn mỉm cười nhìn tôi và đưa tay ra:
- Chào em, anh là Trung, rất vui được gặp!
Giọng điệu tự tin và cái khuôn mặt giả tạo của tên này khiến tôi muốn điên tiết, nhưng rõ ràng ngay lúc này thì tôi chưa biết ý đồ của hắn là gì, vậy nên cũng đành đưa tay ra bắt một cách vô thức:
- À… chào anh, em là Phong!
Việc tên này biết tôi nhỏ tuổi hơn hắn dĩ nhiên chẳng phải là điều tự nhiên, vì hắn tên là Trung chứ không phải là Holmes. Chẳng có gì bất ngờ nếu nhạc phụ đã thuật lại toàn bộ diễn biến và khung cảnh cho hắn nghe, vì áng chừng từ nãy đến giờ, khi ông ra ngoài rồi trở về phải mất đến tầm gần chục phút.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, hắn tiếp tục chìa tay ra, lần này là về phía Uyển My:
- Xin chào lần nữa, cô gái xinh đẹp bậc nhất tối nay.
Thề có trời đất, ngay lúc đó, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để lao vào thế chỗ Uyển My, vì tôi không muốn bất cứ thằng đàn ông nào đụng chạm đến cô người yêu của tôi hết, dẫu có là người quen cũng mặc. Thế nhưng mà, dường như hiểu được tâm ý của tôi, Uyển My vẫn điềm nhiên khoanh tay và nhoẻn miệng cười:
- Hì, anh quá khen, mà sao lại là bậc nhất nhỉ, em nghĩ anh sẽ nói là nhất cơ? – Nàng cười ý nhị
- Anh cũng tính vậy, nhưng thấy cô vẫn ngồi đây, anh không thể dối lòng được, vì cô cũng là một người phụ nữ rất đẹp.
Miệng mồm tên Trung này trơn như bôi mỡ, dường như sự đối đáp của hắn nhanh và tinh tế chẳng kém gì Uyển My, đúng thật là tôi không thể ngờ tới:
- Hì, anh dẻo miệng lắm, nhưng thứ lỗi cho em, em nghĩ là thời điểm này thì bắt tay là không tiện cho lắm, tay em cũng đang dính bẩn.
- Được bắt đôi bàn tay ngà ngọc của Uyển My quả thực là một vinh hạnh của anh, chẳng vết bẩn nào có thể làm hoen ố đôi tay của em cả.
Trung cười tự tin, vẫn chưa rụt tay về:
- Đó là anh muốn đấy nhé, em không khách sao đâu, hì hì.
Uyển My nhìn hắn cười ẩn ý, một nụ cười khiến tôi lạnh gáy, vì dù rằng tôi chẳng hiểu cái quái gì sất, tôi cũng lơ mơ mường tượng được rằng, Uyển My chẳng hề có ý định nói đến việc bắt tay chút nào:
- Xem chừng đêm nay về anh chẳng dám rửa tay rồi!
- Cũng tốt, vì em nghĩ đã đủ cho anh và em rồi – Uyển My tiếp tục nói chuyện khó hiểu
- Haha, có cơ hội thì anh sẽ không bỏ ra dễ dàng như vậy đâu.
- Chờ xem, hì.
Tôi đã đinh ninh và chuẩn bị sẵn tinh thần để lao vào ăn thua đủ nếu tên Trung này định giở trò quá trớn như nắm chặt hay hôn tay Uyển My, cơ mà mọi chuyện vẫn diễn ra một cách bình thường, chỉ là một cái bắt tay đầy xã giao và nụ cười bí hiểm trên gương mặt của cả 2 khiến tôi ngây ra trong phút chốc vì chẳng hiểu chuyện gì.
Và trong lúc cơ sự vẫn còn tương đối rối rắm, sự trở lại của nhạc phụ đã chính thức châm ngòi cho hội nghị bàn tròn lần 2, à không, phải là lần 3 mới đúng, trong buổi tối ngày hôm nay, một màn đấu trí mà có lẽ là suốt cuộc đời tôi cũng chẳng thể nào quên nổi.
Những giằng xé, những lời chì chiết, những tình huống thoát hiểm ngoạn mục và cả màn đối đầu căng thẳng không chút khoan nhượng, tất cả sẽ được công chiếu, ngay bây giờ, tại chính căn phòng này.
BẮT ĐẦU!!!
Đề xuất Ngôn Tình: Cẩm Nguyệt Như Ca (Dịch)
[Pháo Hôi]
lại có người mất à, đúng không?
[Luyện Khí]
Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂
[Luyện Khí]
Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))
[Pháo Hôi]
Viết không có tâm
[Pháo Hôi]
Chịu cái kết
[Luyện Khí]
Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo
[Luyện Khí]
Kết mở à chán thế nhỉ 😞
[Luyện Khí]
Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(
[Luyện Khí]
Trả lờiVậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞
[Luyện Khí]
Trả lời@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá
[Luyện Khí]
Trả lờiCòn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(
[Pháo Hôi]
Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt
[Trúc Cơ]
Quả này kết cưới mai rất cao.