Chương 143
Từ trước đến giờ, tôi vẫn luôn luôn giữ một sự kính trọng vô bờ bến đối với song thân của Uyển My, đặc biệt là thân phụ của nàng, một người đàn ông mạnh mẽ, bản lĩnh, luôn toát ra một nguồn năng lượng và sức ép khổng lồ với người đối diện, dù gương mặt vẫn luôn luôn giãn ra một cách đầy điềm tĩnh, cơ mà lại chẳng có chút gì gọi là… thân thiện cả. Nhạc phụ đối với tôi là một mẫu hình lý tưởng, thật vậy, vì một người đàn ông giỏi giang như thế, thậm chí còn có một cô vợ cũng tài sắc không kém bên cạnh, chắc chắn không thể nào là một người đàn ông bình thường. Tôi đã từng hy vọng, sau này không xa, tôi cũng sẽ được diện kiến bạn trai của con gái mình với một tâm thế như vậy, với cô vợ tài giỏi Uyển My của tôi cạnh bên, chỉ là, có lẽ, tôi sẽ không khắt khe với chàng rể tương lai của gia đình như cách nhạc phụ đang làm với tôi, chí ít là không khiến nó lúc nào cũng phải toát mồ hôi hột.
Cơ mà, sau buổi tối ngày hôm nay, hình ảnh của nhạc phụ trong tôi đã có sự chuyển biến nhất định. Không thể nói là nó tệ đi quá nhiều, chỉ là cái cách tôi nhìn nhận ông đã hoàn toàn không giống với những gì tôi nghĩ trước đây. Ba của Uyển My rất thương nàng, điều đó ai cũng có thể nhìn thấy. Nhưng tình thương đó xem chừng lại khiến ông trở nên vô cùng khắt khe trong các mối quan hệ của con gái. Dẫu biết rằng cha mẹ nào cũng muốn lo lắng cho tương lai của con, nhưng các bậc phụ huynh liệu đã có bao giờ ngồi xuống và hỏi thăm đứa con của mình rằng, nó có thực sự muốn bị sắp đặt cuộc sống theo cách như thế hay không? Và nếu không, tại sao không cho nó cơ hội để chứng minh rằng, nó đã lớn, và đã đủ mạnh mẽ cũng như trưởng thành để tự mình hứng chịu mọi vấp ngã, vượt qua mọi nghịch cảnh để tự lập như cái cách mà họ từng mong muốn.
Ngày hôm nay, trong giờ phút căng thẳng này, tôi có lẽ đã đủ trải nghiệm để đúc kết ra nhiều điều cho bản thân mình. Tôi biết mình đang ở vị trí nào, và cần phải làm những gì để có thể chấm dứt cái vòng lặp luẩn quẩn này. Tôi cũng tin rằng mình hoàn toàn đủ mạnh mẽ để dũng cảm đối đầu với nhạc phụ, một người mà thậm chí có lẽ trước đây tôi chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt. Tôi thừa hiểu rằng, tôi chẳng có cái cửa gì có thể so sánh hay đường hoàng tuyên bố trước mặt ông lúc này, chỉ là tình yêu của hai đứa tôi có lẽ sẽ giúp tôi có thêm sức mạnh, một nguồn sức mạnh mang theo sự kiên cường và bản lĩnh những lúc cần thiết nhất. Và thậm chí cả trong những thời khắc ngặt nghèo và tăm tối nhất, tôi vẫn có thể liếc nhìn sang bên cạnh, ở đó, tôi vẫn còn có một chỗ dựa và một niềm động viên lớn lao mang tên Uyển My, và chỉ cần biết điều đó thôi, tôi nghĩ chẳng điều gì trên đời lúc này có thể làm khó tôi nữa, chắc chắn là như vậy:
- Mọi người đã có mặt đông đủ, thôi thì để chú nói thế này cho gọn nhé…
Nhạc phụ điềm đạm bước tới và ngồi xuống khoan thai, gương mặt ông vẫn cương trực và lộ rõ sự cứng rắn như mọi ngày. Nhấp một ngụm nước trà, người đàn ông đầy uy lực đó nhìn thẳng về phía tên Trung, hoan hỉ:
- Giới thiệu với Phong, đây là Trung, có thể xem là một đồng nghiệp của chú, tuy còn trẻ nhưng cũng đã có nhiều thành tích nổi trội. Còn giới thiệu với Trung, đây là Phong, bạn của Uyển My nhà chú.
Lời giới thiệu của nhạc phụ rõ ràng ý tứ chỉ là để nhắc khéo tôi mà thôi. Nhưng tôi vẫn còn đang đắn đo chẳng biết có nên bung xõa quá sớm hay không, vì dù sao đi chăng nữa, mục tiêu cuối cùng của tôi vẫn là giữ hòa khí với nhạc phụ nhạc mẫu, xa hơn nữa là để họ chấp nhận được mối quan hệ của tôi và cô con gái yêu quý của họ. Nhưng trong lúc tôi còn ngập ngừng chưa dám lên tiếng, Uyển My đã thản nhiên chen vào:
- Ba em nói thiếu đó anh Trung, Phong là bạn trai của em, Phong nhỉ? Hì hì…
Nụ cười tươi tắn quen thuộc của nàng khiến con tim tôi nhẹ gánh đi phần nào, dù rằng ánh nhìn của 2 người đối diện xem chừng đang nồng nặc sát khí:
- Ồ, vậy ra em là bạn trai của Uyển My, anh ngạc nhiên đấy!
Tên Trung nhếch mép cười ẩn ý, đưa tay ra bắt tay tôi một lần nữa:
- Ý anh là sao? Em chưa hiểu?
- Anh cứ tưởng bạn trai của Uyển My sẽ khác cơ, ai ngờ chỉ là… À thôi, đừng để ý, không có gì đâu, Phong đừng lo lắng.
Lo lắng? Tôi việc quái gì phải lo lắng vì những lời nói sáo rỗng và sặc mùi khinh bỉ đến từ hắn. Dĩ nhiên là ban đầu tôi còn chưa hiểu ý tứ trong lời hắn nói, nhưng sang đến câu thứ 2 thì mọi thứ đã an bài cả rồi. Rõ ràng hắn đang muốn đá đểu tôi rằng, bạn trai của Uyển My tưởng chừng phải là một chàng trai nổi bật, đẹp trai, giàu có, sang trọng, lịch lãm, chứ đâu có bụi bặm, đường phố và… bần hàn như tôi. Tất nhiên tôi không phải là kiểu ăn mặc quá xoàng xĩnh, chỉ là phong cách của tôi chịu ảnh hưởng nhiều của những thần tượng trong giới thể thao, đặc biệt là sư tổ Bruce Lee, thế nên tôi thường xuyên mặc quần thun, kết hợp áo khoác chung bộ và giày thể thao, hoặc chí ít là quần jogger chứ hiếm khi mặc quần tây, quần jeans, hay quần kaki. Nhưng tên Trung này đâu dễ bắt nạt được tôi, vì ngoài nhạc phụ nhạc mẫu ra, tầm này tôi nghĩ mình chẳng nên kiêng dè ai nữa, hạnh phúc của mình thì phải tự mình đứng lên mà bảo vệ chứ:
- Thật không phải, anh cho em xin lỗi, vì cách đây ít hôm, em còn tưởng anh là tài xế riêng của nhà Uyển My, anh thứ lỗi nhé! – Tôi đưa tay ra bắt tay Trung
Lời phản bác của tôi khiến tên này hơi nhíu mày, ba của Uyển My cũng dường như hơi nao núng, nhưng hắn ngay lập tức mỉm cười đối đáp, quả đúng là không phải kẻ đơn giản:
- Haha, có gì đâu, được làm tài xế riêng của Uyển My thì thích phải biết, Uyển My nhỉ?
Trung hướng ánh mắt về phía Uyển My, trong khi nàng thì vẫn chỉ tập trung vào tôi, dường như đang chờ đợi tôi tung đòn phản công trở lại:
- Đúng đó anh Trung, thật may mắn là vì từ nay về sau sẽ chỉ có mình em biết cảm giác đó.
Đến đây thì Uyển My khẽ mỉm cười đầy tự hào, nàng nháy mắt với tôi rồi lẳng lặng quay sang nhìn vào đại cục, trong khi nhạc phụ cũng vừa kịp lấy lại không khí vốn có:
- Thôi, được rồi, nhân tiện đông đủ mấy đứa ở đây, chú cũng không muốn giấu giếm nữa.
Từng lời nói của người đàn ông đáng sợ đó khiến trái tim tôi cũng vô thức mà loạn nhịp theo, vì dường như trận chiến đã thực sự bắt đầu:
- Phong và Uyển My, hai đứa đã quen nhau đã lâu, và cả 2 dĩ nhiên cũng không còn nhỏ nữa. Vậy nên, đứng trước tương lai của con gái chú, chú không muốn phải nói quá nhiều và quá dài dòng, chú khẳng định, từ hôm nay, chú không ủng hộ mối quan hệ của Phong và con gái chú…
Sự thẳng thắn đến… kinh ngạc của nhạc phụ khiến tim tôi như nhói lên trong khoảnh khắc. Quả thực là tôi cứ nghĩ một người khéo ăn khéo nói như nhạc phụ sẽ rất hay phát biểu một cách văn thơ, ẩn ý, thế nhưng, ngay lúc này, từng lời nói của ông cứa thẳng vào lòng tự trọng của tôi một cách không khoan nhượng, cứ như thể, ông chỉ muốn hủy diệt sự tự tôn của tôi nhanh nhất có thể vậy:
- Chú không có ác cảm gì với Phong, chỉ là chú cảm thấy cháu chưa phù hợp với Uyển My ngay ở thời điểm này, và điều đó thì không thể thay đổi một sớm một chiều, trong khi con gái chú thì không thể đợi quá lâu nữa, nó cũng đã lớn, và cần có một hướng đi lâu dài hơn. Chú nói vậy, hy vọng Phong không phiền lòng chứ?
Đúng là khi đứng trước sức mạnh tuyệt đối, thì niềm tin cũng chỉ là đồ bỏ. Tất cả niềm tin của tôi mang theo từ nãy đến giờ đã bị nhạc phụ giã cho không trượt phát nào. Thật không thể ngờ được rằng đòn phủ đầu của ông hướng về tôi lại quá tàn bạo và mãnh liệt như thế, nó khiến tôi thậm chí còn không kịp hít thở một cách đường hoàng chứ đừng nói đến việc phản kháng. Khỏi phải nói, tất cả mọi người trong phòng đều tỏ ra bất ngờ, cả nhạc mẫu, cả tên Trung dễ ghét, chỉ trừ có Uyển My là vẫn không hề biến sắc, nàng vẫn thản nhiên đưa tay lên vén tóc mà quan chiến, dường như chẳng hề có dấu hiệu sẽ… bênh vực cho tôi:
- Dạ… thưa chú, con hiểu… nhưng con cũng phải thừa nhận là con rất bất ngờ khi nghe chú nói điều đó. Và con nghĩ một khi chú đã không muốn chấp nhận con, thì con có trình bày điều gì đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được vấn đề…
Tôi thoáng chút ngập ngừng, vì tôi không chắc nói ra điều này là phù hợp, nhưng có lẽ cũng không còn lựa chọn nào khác, nhỉ:
- Nếu vậy thì cháu đang muốn nói điều gì ở đây, Phong?
- Dạ, thưa cô chú, con biết con chưa đủ để khiến cô chú tin tưởng, nhưng con xin khẳng định lại một lần cuối cùng, rằng con yêu thương Uyển My bằng tất cả những gì con đã có, đang có và sẽ có, và con sẽ làm mọi thứ để che chở và bảo vệ cho em ấy. Nếu cô chú cần thời gian để chứng minh, con sẽ chờ bằng ấy thời gian. Nếu cô chú muốn thử thách, con cũng cam tâm chấp nhận. Chỉ là… con không muốn câu chuyện này khiến cô chú và Uyển My xảy ra xích mích, con thật sự không muốn chuyện đó…
Lần này, người khiến tôi ngạc nhiên tiếp theo không phải là nhạc phụ, mà là nhạc mẫu, người mà tôi vẫn luôn luôn nhìn bằng con mắt ngờ vực, không phải vì tôi không tin bà, chỉ là tôi không biết người phụ nữ đầy bí hiểm này đang suy nghĩ điều gì, và liệu có phải rằng đây mới là người thông minh nhất nhà hay không, vì theo kinh nghiệm nhiều năm của mình, tôi khá chắc rằng, những bậc cao nhân thường rất ít khi xuất đầu lộ diện. Và cuối cùng thì, người phụ nữ ấy, đã chính thức… nhập trận:
- Phong ạ, cô hiểu được suy nghĩ của cháu, nhưng tình yêu không đơn thuần chỉ là cảm xúc, mà nó còn là sự phù hợp giữa hai con người. Cô thực sự tin rằng, Uyển My nhà cô nó ở một cái tầm vóc mà sự chân thành đơn thuần của cháu không đủ để che chắn cho nó đâu.
Với một thằng như tôi ở thời điểm đó, việc cùng lúc đối đầu với 2 bậc tiền bối với sức mạnh áp chế tinh thần vô cùng khủng khiếp, đầy rẫy kinh nghiệm và sự… tàn nhẫn trong từng lời nói, thì việc tôi bỏ xác nơi sa trường là thứ không khó để nhìn ra. Thế nhưng, tôi biết, khi đã ở đây tối nay, thì những sự hèn nhát và buông xuôi tuyệt đối không được xuất hiện trong đầu. Dù có phải thịt nát xương tan, dù có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, tôi cũng phải chiến đầu đến hơi thở cuối cùng:
- Thưa cô chú, con biết ngay lúc này, con chưa có được nền tảng như những người khác, cũng chẳng ở một vị thế có thể đối đáp ngang hàng với cô chú. Thế nhưng, tất cả sự quyết đoán của con đã dành hết cho việc đứng ở đây đêm nay, để đối diện với cô chú như thế này. Nếu con thực sự chỉ nhìn vào “tầm vóc” như cô nói, con đã không chọn Uyển My, vì nếu thế, chẳng phải con đang quan sát một bức tượng thần khổng lồ hay sao?
Nếu quả thực có máy quay hình để ghi lại khoảnh khắc ngày hôm đó, chắc tôi lần nào cũng phải tự vỗ tay tán thưởng vì câu trả lời quá sức… ấn tượng của mình. Bằng một câu nói vô thưởng vô phạt, tôi đã thực sự đem mình trở lại với cuộc chơi, tự kéo chính mình lên khỏi vực thẳm nhưng đồng thời cũng không hề làm mất đi vị trí mà Uyển My xứng đáng có được. Câu trả lời của tôi thẳng thắn và hợp lý đến mức, Uyển My đang chẳng biểu lộ cảm xúc gì cũng phải nghiêng mái đầu nhìn tôi mất vài giây, còn phụ mẫu của nàng thì hẳn là cũng vô cùng bất ngờ và choáng váng.
Thế nhưng, đen thật là đen, vì ngày hôm nay, đối thủ của tôi không phải 1, không phải 2, mà thậm chí là 3. Vì ngay khi hai bậc tiền bối còn chưa kịp định thần lại, một tên tướng… gian manh, xảo trá đã bất thình lình nhảy tới và tiếp tục tấn công tôi một cách không thương tiếc, cứu nguy cho 2 chủ công của mình:
- Phong nói hay quá, anh thực sự ngưỡng mộ sự thẳng thắn của em, đúng là một sự dũng cảm của một người chẳng có gì để mất.
Lời khen đểu của Trung, dĩ nhiên là tôi thừa hiểu, chỉ là, có vẻ hắn vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng lại, vì việc đả kích một đối thủ đang ở chân tường như tôi quả thực đem lại quá nhiều xúc cảm cho hắn thì phải:
- Nhưng anh nghĩ em nên thực tế một chút, Phong ạ. Em nói rằng em muốn bảo vệ và che chở cho Uyển My? Bằng cách nào? Khi mà việc dứt khoát với người cũ, em cũng phải để Uyển My ra mặt “dọn dẹp” thay?
Những câu hỏi dồn dập của tên Trung khiến đầu óc tôi xoay như chong chóng, tôi thậm chí còn chưa nghĩa ra câu trả lời cho câu trước, hắn đã bồi thêm rất nhiều câu sau rồi, và ngay lúc này cũng vậy. Khi tôi đang vẫn trong trạng thái bàng hoàng, hắn lại mỉm cười đắc thắng quay sang phía ba mẹ Uyển My, khoan thai:
- Thưa cô chú, cháu nghĩ rằng cậu Phong đây thích hợp với những điều có phần… bình dị hơn. Một người bạn trai thậm chí còn vẫn đang loay hoay với quá khứ của chính mình, sẽ chỉ làm chậm bước chân của Uyển My mà thôi…
Trung làm bộ mặt thông cảm, nhưng giọng điệu thì lại vô cùng giả tạo, hắn ngước mắt nhìn về phía tôi, vẻ mặt tự tin và đắc thắng, vì có lẽ hắn nghĩ rằng Uyển My cũng đồng ý với những gì mà hắn nói chăng, chí ít là cho tôi lúc này, thái độ dửng dưng của nàng khiến tôi cũng thực sự cảm thấy như thế:
- Anh nói thật Phong nhé, để Uyển My đi bên cạnh em, chẳng khác nào em đang bắt một con đại bàng học cách đi bộ trong sân cùng đàn gà cả, hãy để Uyển My tự do bay lượn trên bầu trời, của anh…
Tôi siết chặt nắm tay, cố gắng điều hòa nhịp thở hết sức để tránh trở nên quá manh động. Trong giờ phút ngặt nghèo, tôi khẽ liếc nhìn về phía Uyển My, như một động thái quen thuộc nhằm tìm kiếm sự trợ giúp của nàng. Thế nhưng, bỏ mặc hoàn cảnh éo le của tôi, Uyển My vẫn chẳng thèm nhìn chúng tôi lấy một lần, nàng chỉ mải miết cúi xuống xoay tròn chiếc nhẫn của nàng, một cách cực kỳ… thờ ơ.
Nhưng khoảnh khắc đó cũng chỉ trôi qua rất nhanh thôi, vì ngay giờ phút đó, như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, và tôi đã ngờ vực hiểu được thái độ của nàng ngay lúc này. Có lẽ không phải vì Uyển My đồng ý với ý kiến của tên Trung, mà là vì nàng đang tọa sơn quan hổ đấu, muốn tôi phô diễn trọn vẹn năng lực của mình, chỉ khi nào tôi nằm bẹp dí dưới chân của 3 chiến tướng phe đối diện, nàng mới ra tay cứu vớt, hẳn là vậy. Tôi biết mình có hơi lạc quan, và hơi ỷ lại vào Uyển My, thế nên, bằng mọi khả năng có thể, tôi cố gắng hít một hơi thật sâu và thở hắt ra thật mạnh, vận dụng tất cả các nơ ron thần kinh đang có trong người để đáp trả lại tên Trung một cách trọn vẹn và chuẩn xác nhất có thể:
- Anh Trung nói vậy cũng chưa hẳn đã đúng, vì đại bàng cũng sẽ luôn luôn cần một nơi an toàn để hạ cánh. Anh nghĩ anh sẽ có thể cho cô ấy cả bầu trời, nhưng anh có chắc Uyển My sẽ không mệt mỏi khi cứ bay mãi trong không phận của anh hay không?
Trung cười nhạt, hắn nhấp môi một ngụm trà, tặc lưỡi đáp, vẻ mặt vẫn thể hiện sự coi thường dành cho tôi:
- Người ta nhớ đến đại bàng là ở khả năng bay lượn, săn mồi và làm chủ bầu trời, chứ chẳng ai nhớ đến “bãi đáp” của nó cả, vì với một vị thế như vậy, đại bàng thừa sức lựa chọn bất cứ chỗ hạ cánh nào mà nó muốn, chú em ạ.
- Xem ra anh hiểu rõ về bản thân mình quá nhỉ, bãi đáp?
Tôi bất ngờ tung đòn phản công, không chút nhân nhượng hay thăm dò nào nữa, vì hiển nhiên là tên Trung này từ đầu đến giờ vẫn chẳng coi tôi ra cái thể thống gì:
- Cái.. quái gì? Chú mày cũng khá đấy, hê.
Trung lại cười nhếch môi, lần này, vẻ mặt hắn đã có chút biến sắc, hẳn là đòn phản công của tôi ban nãy đã phát huy hiệu quả tức thì. Thế nhưng, một khi địch thủ đã quá đông, thì một mình tôi dĩ nhiên là không đủ, và lần này, nhạc phụ đã rất quyết đoán trở lại vòng chiến, với một động thái mạnh mẽ và cứng rắn hơn nhiều lần. Thế trận tưởng chừng vừa xoay chuyển đã ngay lập tức trở lại với trạng thái vốn có khi giọng nói trầm thấp, uy lực như sấm sét ấy vang lên từ phía đối diện.
Nhạc phụ đặt tách trà xuống bàn tạo nên một tiếng “cạch” đanh thép và khô khốc. Nó khiến cho không khí dường như đặc quánh lại, sự ngợp thở là điều không thể tránh khỏi, ít nhất là với tôi, một chiến binh có quá ít kinh nghiệm trận mạc:
- Cháu rất thông minh và sắc sảo, Phong, về điểm này thì chú phải thẳng thắn thừa nhận. Nhưng sự sắc sảo của cháu có lẽ nó không đến từ một kẻ có thực lực, mà nó đến từ vị thế của một người đang đứng bên bờ vực thẳm thì đúng hơn.
- Con… không hiểu? – Tôi khẽ cau mày, lo lắng
- Cháu nói về nơi trú ẩn an toàn, vậy nơi trú ẩn đó sẽ thế nào khi phải hứng chịu tất cả những giông bão ập tới khi mà thậm chí nó còn chẳng có nổi cho mình một bức tường thành kiên cố hay hỏa lực bảo vệ và radar chỉ lối? Cháu có chắc rằng con gái của chú có thể AN TOÀN ở cái nơi mà cháu đang tin tưởng dựng lên hay không, khi mà bản thân cháu có thể bị NGHIỀN NÁT bất cứ lúc nào?
Từ nhỏ tôi đã luôn được nghe rằng, người Bắc sẽ luôn có xu hướng nói chuyện một cách khéo léo và văn thơ, khác với những gì tôi thường được tiếp xúc ở nơi tôi sinh ra và lớn lên. Dĩ nhiên tôi không nói sự dài dòng, ẩn ý đó là xấu, ngược lại, tôi rất thích điều đó, vì nó thể hiện được sự thông minh và bản lĩnh của người nói, có thể điều khiển tâm trí người đối diện mà thậm chí còn chẳng phải nói ra những lời nặng nề. Đó cũng là một trong những lý do rất lớn khiến tôi ngưỡng mộ Uyển My, vì tài ăn nói của nàng là chẳng thể phủ nhận nổi. Thế nhưng, ngày hôm nay, tôi lại bị chính sự ngưỡng mộ đó… vùi dập, chưa đến mức thịt nát xương tan nhưng bầm dập hết mình mẩy là điều không thể tránh khỏi. Suy cho cùng, tất cả những hoa lá văn tự mà tôi và gia đình Uyển My trao đổi với nhau nãy giờ, rốt cục cũng chỉ nói đến một vấn đề quan trọng, đó là tôi không xứng với Uyển My, cả về vật chất lẫn tinh thần, và ba mẹ nàng là người nhất mực phản đối chuyện đó. Nếu như ban đầu, họ còn giữ cho tôi một chút thể diện, thì bây giờ đã chẳng còn bất cứ sự… nhẹ tay nào nữa, vì đòn đau vừa rồi mà nhạc phụ giáng xuống, đã khiến tôi gần như ngã quỵ:
- Chú biết tình cảm của cháu với Uyển My là thật lòng, nhưng cháu có bao giờ tự hỏi, sự CHÂN THÀNH và THẬT LÒNG đó có đổi ra thành kim bài miễn tử để giúp con gái chú đối mặt với mọi hiểm nguy hay thách thức của cuộc sống được hay không?
- …
- Cháu nói rằng cháu yêu thương Uyển My, nhưng trớ trêu thay sự hiện diện của cháu lại chính là điểm yếu chí mạng dành cho nó. Những vật cản của nó sẽ chẳng thể làm nó lung lay, nhưng cháu mới chính là thứ khiến nó luôn luôn phải đắn đo để bảo vệ và che chắn. Liệu khi giông bão ập đến, cháu định dùng sự TỬ TẾ hay NIỀM TIN để chống lại những thứ đang hướng về con gái chú? Cháu có thể thắng Trung trong một câu đối đáp, nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì, Phong ạ, vì xét trên toàn thể phương diện, chú nghĩ cháu đủ thông minh để hiểu sự chênh lệch ở đây là gì rồi, phải không?
Tôi như lặng người đi, toàn thân không giữ nổi sự bình tĩnh mà khẽ run lên trong vô thức. Tôi chẳng rõ là mình đang run lên vì cái gì, vì sự tức giận, hay là bởi sự bất lực mà tôi chẳng còn biết phải diễn tả như thế nào ngay lúc này. Những lý lẽ của ba Uyển My rất đanh thép, rất sắc sảo, rất thực tế và vô cùng tàn nhẫn. Quan trọng nhất là nó đã đánh đúng vào tử huyệt của tôi, đó chính là sự chênh lệch về năng lực giữa tôi và những người đang theo đuổi Uyển My, cụ thể trong trường hợp này chính là Trung, hoặc thậm chí có thể là Hải ngựa, chưa biết chừng. Tôi như rơi thẳng từ thiên đàng xuống địa ngục, bao nhiêu tự tin và phấn khởi chỉ vừa nhen nhóm ban nãy đã vỡ tan theo từng nhịp thở dồn dập của chính bản thân mình. Tôi cảm thấy mình chỉ là một tên lính quèn, đang ve vẩy thanh kiếm gỗ của mình trước một pháo đài kiên cố bằng thép vô cùng vững chãi. Tất cả chung quy lại, chỉ biểu lộ bằng 2 từ “bất lực” mà thôi.
Tôi gục mặt xuống, hai tay đan vào nhau, đầu óc hỗn loạn trong những lời chì chiết từ phía nhạc phụ, người mà chỉ cách đây không lâu, tôi còn xem là một hình mẫu hoàn hảo để hướng tới. Dù rằng ngay lúc này, tôi vẫn không ngừng thán phục sự… quyết đoán của ông, nhưng sự nhẫn tâm và lạnh lùng đó, quả thực, tôi không tài nào có thể chống đỡ nổi nữa, có lẽ… mọi chuyện chỉ đến đây mà thôi.
Và lại một lần nữa, đúng như những gì mà nhạc phụ nói, rằng trong tiềm thức của mình, lúc nào tôi cũng mong đợi sự có mặt cứu cánh của Uyển My, mà tôi có lẽ cũng chẳng có đủ dũng khí thừa nhận. Nhưng ngay lúc này, ngay bây giờ, tôi hoàn toàn chấp nhận một sự thật chẳng lấy gì làm tự hào, rằng trong sâu thẳm, tôi biết và luôn luôn tin vào Uyển My, vào người con gái thông minh, giỏi giang đó sẽ không bao giờ để tôi gục ngã ở phía sau, không bao giờ, phải không?
Uyển My nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn ra, và gõ nó thật mạnh xuống bàn. Tiếng kêu phát ra đủ để khiến bầu không khí ngột ngạt này bất ngờ giãn ra. Nàng mỉm cười thật tươi, nắm lấy tay tôi trấn an, và nhìn thẳng về phía ba mình, một cách vô cùng tự tin và không chút khoan nhượng:
- Ba, con biết ba là một người tài giỏi, một chính trị gia mẫu mực với sự sắc bén không thể chối cãi. Con thừa hiểu Phong sẽ chẳng bao giờ chiếm lấy nổi một chút ưu thế khi đối mặt với ba, tuy vậy vừa rồi đây, chắc hẳn ba cũng hiểu được dụng ý của con khi để mọi chuyện kéo dài đến tận lúc này, ba nhỉ?
- Con…
- Ba nói không sai chút nào, nhưng có vẻ ba lại quên mất điều quan trọng của vấn đề, đó là hệ quy chiếu của chủ thể, mà ở đây là con gái của ba, là con.
Gương mặt thanh thoát, từng lời nói tự tin, không chút lo lắng của Uyển My đã khiến tôi bình tâm trở lại phần nào. Vết đỏ vì cái tát ban nãy vẫn còn hiện diện trên gương mặt Uyển My, nhưng nàng dường như còn chẳng bận tâm về nó, vì thậm chí nó còn khiến cô bạn gái của tôi quyết đoán và lạnh lùng hơn nhiều nữa:
- Ba nói rằng Phong là “yếu điểm” của con? Vậy theo ba một người luôn chỉ hướng về con thì sẽ là điểm yếu, còn một người đầy sơ hở thì sẽ là “chốn an toàn” hay sao?
Uyển My liếc ánh nhìn về phía tên Trung, nơi hắn cũng đã nhấp nhổm không yên:
- Ba nói ba muốn chọn cho con một bức “tường thành”? Con lại thấy bức “tường thành” mà ba chọn chẳng có chút vững mạnh nào, con chỉ thấy đó một quả bom nổ chậm không hơn không kém. Một người mà gió chiều nào theo chiều nấy, chỉ biết dựa vào kẻ mạnh như vậy, con nghĩ sớm muộn cũng sẽ đến lúc anh ta mở cổng thành, chạy theo một kẻ mạnh khác để bỏ rơi con gái của ba mà thôi.
Nàng lại tiếp tục nhìn tôi, vẻ mặt đầy tự hào và khích lệ:
- Còn Phong, ba nói Phong không có hỏa lực? Điều này ba lại nhầm nữa rồi, vì hỏa lực của Phong chính là sự kiên định và bất biến. Trong một thế giới mà mọi thứ đều có thể thay đổi, mua bán, thì một người với lòng tin sắt đá, một người không thể bị mua chuộc chính là hỏa lực mạnh nhất. Ba lo rằng con gái sẽ bị nghiền nát? Thế thì ba đã quá xem thường con rồi, vì có lẽ ba mẹ đã biết, từ nhỏ đến giờ, con đã tự xây dựng lâu đài cho chính mình, cũng tự mình rèn đúc nên bộ giáp kiên cố nhất cho bản thân con. Con có thể nằm im trong sự bảo bọc của ba mẹ, trong bức tường thành mà ba mẹ dựng xây, nhưng rõ ràng con chưa bao giờ làm điều đó. Con chắc chắn mình không cần một người bảo vệ con khỏi thế giới ngoài kia, con cần một người khiến cho con thấy rằng, thế giới này vẫn còn đáng để con nỗ lực bảo vệ.
Sự lạnh lùng của nhạc phụ là vũ khí vô cùng mạnh mẽ, nhưng sự tàn nhẫn và đanh thép của Uyển My mới chính là đòn hiểm chí mạng nhất. Ba mẹ nàng có thể rất giỏi, nhưng có lẽ đến lúc này, họ mới ngỡ ngàng nhận ra rằng, cô con gái mà họ tưởng rằng đang cần sự bảo bọc, lại đang là người nắm giữ vận mệnh của mọi thứ mà cô ấy quan tâm. Uyển My nhìn thẳng vào mắt ba của nàng, lời nói cuối cùng như nhát dao kết liễu đầy tàn khốc nhưng cũng vô cùng chuẩn xác:
- Ba nói rằng Phong sẽ khiến con yếu đi? Không, sự độc đoán và cách ba định nghĩa về hạnh phúc thay cho con mới chính là thứ đang làm yếu đi bản lĩnh của con. Ba có thể đánh con nếu ba muốn, nhưng ba đừng nghĩ còn sẽ sợ hãi hay khuất phục vì điều đó. Xin ba mẹ thứ lỗi cho con gái bất hiếu, con chưa bao giờ và sẽ không bao giờ để bất cứ ai quyết định tương lai của con, giống như cách ba và mẹ cũng đã tự quyết định cuộc đời của ba mẹ ngày xưa vậy.
Căn phòng rơi vào sự im lặng đến tuyệt đối. Trung cúi đầu, không còn một chút kiêu ngạo nào nữa. Ba Uyển My nhìn con gái, trong mắt ông là sự giận dữ nhưng cũng thấp thoáng một sự thán phục cay đắng. Ông hiểu rằng, "vũ khí" sắc bén nhất mà ông từng rèn giũa nên, nay đã thuộc về phía bên kia chiến tuyến. Ánh mắt của ba Uyển My khẽ dao động. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi vô thức thấy được hiện lên trong đôi mắt già dơ ấy một tia tự hào không giấu giếm. Ông nhìn đứa con gái mình đã dồn bao tâm huyết nhào nặn thành một thực thể hoàn hảo, nay đang dùng chính những sở trường mà ông dạy dỗ cho để phong tỏa ông một cách toàn diện như thế. Nhưng sau tất cả, những sự thán phục đó cũng nhanh chóng vụt tắt như một tia lửa điện để thay vào đó là một sự bùng nổ còn đáng sợ hơn cả những lý lẽ thông thường, đó là sự phẫn nộ của một người cha đang cảm thấy mình bị chính cô con gái yêu thương phản bội lại mình.
Nhạc phụ khẽ liếc nhìn về phía tôi, ông cười nhạt, một tiếng cười như đang gằn trong cổ họng. Ông nhìn thẳng về phía Uyển My, cô con gái giỏi giang, xinh đẹp của ông, rồi ông tiến sát lại gần nàng, bá khi tỏa ra khiến mọi thứ như muốn vỡ tan ra từng mảnh. Màn đối đầu giữa hai chiến tướng mạnh nhất dường như lại sắp được nổ tung ra một lần nữa. Khoảng cách và áp lực của hai người khiến không gian như muốn bừng cháy:
- Giỏi lắm! Con giỏi lắm, Uyển My ạ. Con bẽ gãy mọi lập luận, mọi logic của ba, con đã dùng chính sự thông minh và bản lĩnh thừa hưởng từ ba mẹ để biến ba của con trở thành một kẻ độc tài lỗi thời, nhưng mà…
Bất thình lình, ông đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động chát chúa vang lên như một tiếng pháo nổ vội vã trong đêm vắng, bầu không khí ngày một trở nên căng thẳng đến tột độ. Người đàn ông đạo mạo ngày nào nay đã trở nên giận dữ và cuồng nộ không còn có thể kiểm soát được nữa:
- BA KHÔNG CẦN CÁI LOGIC CHẾT TIỆT CỦA CON ĐÂU, CON GÁI! BA CŨNG KHÔNG CẦN BIẾT NGƯỜI CON CHỌN CÓ “CHÂN THÀNH” HAY “HỎA LỰC” CÁI QUÁI GÌ CẢ. ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ CHÍNH TRƯỜNG, CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ ĐẤU TRƯỜNG HÙNG BIỆN ĐỂ CON CỐ GẮNG GHI ĐIỂM. ĐÂY LÀ CUỘC ĐỜI CỦA CON GÁI BA, VÀ VỚI TƯ CÁCH MỘT NGƯỜI CHA, BA NÓI: KHÔNG!!!!
Uyển My vẫn hiên ngang nhìn thẳng về ba mình, tuy có đôi chút dao động, nhưng nàng vẫn kiên định đối mặt. Mẹ của nàng nhận thấy sự căng thẳng đã lên quá mức cần thiết, nên cũng vội vàng lao tới nắm lấy tay chồng mình:
- Được rồi, anh, bình tĩnh lại đã…
- BÌNH TĨNH SAO ĐƯỢC?
Ông lạnh lùng hất tay vợ mình ra, chỉ thẳng vào mặt tôi, một cách bất ngờ và không chút do dự:
- Tôi đã sống đủ lâu để hiểu rằng tình yêu giữa những người không cùng đẳng cấp sẽ chỉ dẫn đến bi kịch mà thôi. Tôi không quan tâm về tiền đồ hay tương lai của cậu, cái tôi quan tâm ngay lúc này là con gái của tôi, cậu hiểu chứ?
- …
- Còn Uyển My, con có thể thông minh, giỏi giang hơn ba, nhưng con chưa bao giờ có thể nếm trải được cảm giác bị kéo lùi bởi một kẻ không theo kịp mình như thế nào đâu. Ba không cho phép con đặt cược tương lai của mình vào một cậu trai chỉ vừa chập chững vào đời như cậu ta, vào một sự thấu cảm “viển vông” mà con nghĩ trong đầu.
Nhạc phụ chưa nguôi sự giận dỗi, trái lại nó càng trở nên khủng khiếp và đàn áp hơn tất thảy. Ánh mắt ông đỏ ngầu, chứa đầy phẫn nộ, quay sang nhìn tôi:
- Cậu tưởng rằng cậu đã thắng rồi sao, Phong? Vì Uyển My nhà tôi đã bảo vệ cậu ư? Không! Cậu chỉ đang càng chứng minh điều tôi nói là đúng. Cậu là một kẻ hèn nhát, thiếu quyết đoán, thiếu bản lĩnh, chỉ biết núp sau lưng phụ nữ để trông chờ sự cứu rỗi. Nếu cậu thực sự là người có lòng tự trọng, cậu đã đứng dậy bước ra khỏi cánh cửa này ngay khi tôi sỉ nhục cậu rồi, chứ không phải đứng im chịu trận và chờ con gái của tôi ban phát sự thương hại dưới danh nghĩa tình yêu!!!
Những lời nói cay nghiệt nhất rốt cuộc cũng đã xuất hiện và giáng thẳng vào đầu tôi, từ một người mà tôi kính trọng và tôn sùng nhất. Lẽ dĩ nhiên với vai trò của mình ngay lúc này, tôi hoàn toàn không đủ vị thế để đáp trả lại bất cứ lý lẽ nào từ ba của Uyển My, mà tôi cũng chẳng thể xoa dịu sự giận dữ đó, vì vốn dĩ ngay từ đầu, tôi đã không có lấy chút phần trăm cơ hội chiến thắng nào rồi. Có lẽ vẻ ngoài hào nhoáng đã níu chân người đàn ông này lại, để chừa cho tôi một con đường lui, nhưng khi thấy tôi chẳng có chút gì gọi là biết điều, ông ấy đã không ngần ngại mà thể hiện đúng những gì ông đang nghĩ, rằng tôi chỉ là một thằng kém cỏi chẳng hơn chẳng kém, một sợi xích đeo tạ đang níu chân cô con gái bé bỏng giỏi giang của ông.
Tên Trung từ nãy đến giờ quan sát tình hình, dường như có vẻ thấy được thời cơ đang ủng hộ, hắn toan mở miệng tấn công tôi tiếp tục:
- Thưa cô chú, cháu nghĩ là…
Nhưng ba của Uyển My lúc này đã khác, ông đã không còn giữ cho mình cái vẻ điềm tĩnh vốn có nữa, mà là sự cay nghiệt đến cùng cực của một người cha đang vô cùng đau đớn và giận dữ, ông quát lớn:
- IM ĐI!!! CHUYỆN NHÀ TÔI CHƯA ĐẾN LƯỢT CẬU XEN VÀO!!!
Trung dường như sợ mất mật, vẻ mặt tự tin và khinh người của hắn nhanh chóng biến mật, chỉ biết lặng im ngồi xuống, mặt cắt không còn hột máu.
Uyển My thì vẫn đứng khoanh tay nhìn ba nàng đang khuấy động mọi thứ, vẻ bất nhẫn nhưng chưa đến lúc vùng lên. Nhạc phụ thì dường như lúc này đã không quan tâm bất cứ chuyện gì nữa, vì có lẽ giới hạn chịu đựng của ông đã đạt đỉnh điểm rồi. Tôi không biết trước khi có buổi nói chuyện này, thì Uyển My và ba mẹ nàng đã tranh cãi căng thẳng đến đâu, nhưng nhìn bộ dạng của ông lúc này, tôi thực sự cảm thấy đau xót cho Uyển My, và cả cho chính tôi nữa.
Ba của Uyển My nhìn thẳng về phía nàng, giọng nói đã phần nào dịu bớt, không còn quá to tiếng, nhưng lại chứa đựng sự tàn nhẫn và quyết liệt tột cùng của một người trụ cột trong gia đình:
- Con nói rằng con tự xây dựng được lâu đài cho chính mình sao? Được! Vậy thì từ giờ phút này, tất cả mọi thứ sẽ chấm dứt ngay tại đây, kể cả tình cảm cha con của hai chúng ta. Chỉ cần còn bước ra khỏi cánh cửa này, cùng với cậu ta, ba sẽ tuyệt đối không bao giờ xen vào chuyện của con nữa, tiếng “ba” và “con” đó, cũng không cần thiết phải gọi nữa… Để ba chống mắt lên xem, trí thông minh tuyệt đỉnh của con và sự “chân thành” tuyệt đối đó của cậu ta có khiến con thỏa mãn trong tương lai được hay không?
Tôi như đứng chết trân ở đó, đôi bàn tay nắm chặt lại đến mức run rẩy, những khớp xương trắng bệch ra mà tôi chẳng còn chút bận tâm tới nữa. Tôi không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Uyển My. Trong tâm trí tôi lúc này, chỉ còn lại những lời sỉ nhục của ba nàng vang vọng như một bản án: “Cậu lấy gì để che chở cho nó?”
Tôi thực sự cảm thấy mình như một kẻ tội đồ, một “vận xui” dai dẳng đã vô tình quét qua cuộc đời hoàn hảo của Uyển My và phá nát nó. Tôi khẽ nhìn xuống đôi bàn tay trắng của mình, rồi nhìn sang vẻ ngoài sang trọng của cô tiểu thư cành vàng lá ngọc Uyển My, nhìn vào bộ áo dài quý phái mà nàng đang mặc — những thứ vốn thuộc về một thế giới mà từ trước tới giờ, tôi chưa bao giờ đủ tư cách bước vào.
Nỗi tự trọng của một người đàn ông trong tôi như đang bị băm thành trăm ngàn mảnh. Tôi lặng lẽ tự hỏi, rằng nếu tôi không xuất hiện, nếu tôi không kiên quyết nắm lấy tay Uyển My, thì giờ này nàng chắc hẳn vẫn là nàng công chúa quyền quý của ba mẹ, một gia đình gần như đạt mọi chuẩn mực của sự hoàn hảo. Tôi đã mang tình yêu đến, hay vô ý đã mang theo một mồi lửa để thiêu rụi tất cả sự đầm ấm, lộng lẫy vốn có của gia đình họ?
Một nỗi đau khổ dấy lên không ngừng nghỉ trong tim tôi, liệu sự đánh đổi này có khiến Uyển My hạnh phúc không, khi mà chính nàng đã là người luôn luôn muốn giữ lấy niềm hạnh phúc của gia đình, là sự vẹn toàn của ngôi nhà 3 người mà nàng vẫn luôn có:
- Nếu ba đã nói vậy… hì… thì cho con gái xin lỗi ba, xin lỗi mẹ, một lần nữa, cuộc đời này của con, có lẽ đã nợ ba mẹ rất nhiều rồi…
Uyển My nói bằng giọng nói run rẩy, bằng khóe mắt ngấn lệ. Tôi hiểu, nàng khóc không phải vì sợ, không phải vì run rẩy trước áp lực của ba nàng tạo ra, mà nàng chỉ đang tiếc thương cho tình cảm gia đình bao năm qua, một sự hạnh phúc mỏng manh như con thuyền lênh đênh trước sóng dữ mà nàng vẫn luôn cố gắng bảo vệ, dẫu biết rằng việc đi cùng tôi sẽ khiến nó lao đao và gập ghềnh hơn bao giờ hết.
Ba mẹ Uyển My đứng lặng đi nhìn về phía cô con gái yêu thương của họ, đứa con gái mà chỉ vài giây trước, đã nói những lời có lẽ là… cuối cùng trước khi tự cho nó cái quyền quyết định tương lai của chính mình:
- Đừng mà… Uyển My ơi… - Nhạc mẫu như khóc nấc lên từng tiếng
- Con… con… - Nhạc phụ nói chẳng thành lời, gương mặt ông đỏ ửng lên vì nộ khí cực điểm
Trong khoảnh khắc, Uyển My mỉm cười một lần nữa, cúi đầu chào ba mẹ, rồi nàng nắm lấy tay tôi, và nhẹ nhàng kéo tôi về phía cửa ra vào. Bầu không khí lúc này như đã chẳng còn tồn tại nữa, một sự nghẹt thở và đau đớn đến không còn từ ngữ nào diễn tả được. Tôi và nàng đều hiểu rằng, chỉ cần chúng tôi bước chân ra khỏi căn phòng này, mọi thứ sẽ chấm dứt, đúng như những gì mà ba của nàng đã tuyên bố.
Sự lạnh lẽo một lần nữa kéo tới, nơi những con gió lạnh buốt tâm can len lỏi khắp các khung cửa. Trước mặt tôi và Uyển My lúc này là một màn đêm thăm thẳm. Chắc chắn tôi và nàng sẽ cùng nhau vượt qua mọi trở ngại, nhưng có thực sự đó là niềm hạnh phúc mà hai chúng tôi mong muốn, khi để giữ trọn được tình yêu này, Uyển My đã phải đau đớn từ bỏ đi một tình yêu khác, một thứ tình yêu đã gắn bó với nàng suốt cuộc đời đã qua.
Trong giờ khắc nặng nề và khủng hoảng nhất, từng bước chân nặng nề của chúng tôi lặng lẽ, từng bước, từng bước một, tiến ra phía ngoài trong sự bất lực của đấng sinh thành phía trong kia.
Nhưng rồi thì, câu chuyện, vẫn chưa kết thúc ở đó…
Đề xuất Tiên Hiệp: Chăn Nuôi Toàn Nhân Loại
[Pháo Hôi]
lại có người mất à, đúng không?
[Luyện Khí]
Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂
[Luyện Khí]
Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))
[Pháo Hôi]
Viết không có tâm
[Pháo Hôi]
Chịu cái kết
[Luyện Khí]
Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo
[Luyện Khí]
Kết mở à chán thế nhỉ 😞
[Luyện Khí]
Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(
[Luyện Khí]
Trả lờiVậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞
[Luyện Khí]
Trả lời@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá
[Luyện Khí]
Trả lờiCòn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(
[Pháo Hôi]
Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt
[Trúc Cơ]
Quả này kết cưới mai rất cao.