Chương 144

Chương 144

Nếu để bình chọn ra đâu là khoảnh khắc khó khăn nhất trong đời tôi, cho đến lúc này, thì hẳn đó chính là khoảnh khắc của hiện tại, nơi tôi đang cùng nắm tay cô bạn gái xinh đẹp, giỏi giang của mình, chuẩn bị sẵn sàng tư thế để cùng nàng bước ra khỏi những bước tường thành kiên cố, nơi mà đấng sinh thành của nàng đã dành 1 phần 4 thế kỷ để xây dựng và bồi đắp, để bước ra khỏi những sự nghi hoặc và cấm đoán của ba nàng, bước ra khỏi những lời nói nhẹ nhàng nhưng chẳng khác gì đang sát muối vào tim của người mẹ tưởng như rất bí ẩn ấy. Tôi biết, nếu tôi cứ thế mà đi khỏi đây, ba mẹ Uyển My cũng sẽ giữ trọn lời hứa của họ, rằng họ sẽ không bao giờ can dự vào cuộc đời và tình yêu của hai đứa chúng tôi nữa. Cơ mà, như vậy thì sao? Vì liệu rằng, việc tôi khiến Uyển My xa rời gia đình gắn bó của nàng, làm phật ý người mà tôi vẫn luôn miệng gọi là “nhạc phụ, nhạc mẫu”, thì cái tư cách gì để tôi có thể cùng nàng bước đi suốt quãng đường đời dài đằng đẵng còn lại. Yêu không phải là ích kỷ giữ đối phương cho riêng mình, mà yêu đôi khi cũng là sự hy sinh, sự từ bỏ đúng lúc, để cả 2 sẽ không phải chuốc lấy những đau khổ, những giằng xé mà dù có là kẻ mù lòa đi chăng nữa, cũng có thể hình dung và cảm nhận rõ ràng nó đang đến.

Ngay bây giờ, ngay tích tắc này, chỉ cần tôi nhất quyết bước chân ra khỏi đây, thì điều đó sẽ đồng nghĩa với việc, cả tôi và cả Uyển My quyết định cùng nhau chống lại cả thế giới, chống lại ba tôi, chống lại ba nàng, chống lại tất cả những người không muốn câu chuyện tình yêu của chúng tôi diễn ra và khép lại một cách hoàn hảo. Tôi rất yêu Uyển My, và nàng cũng yêu tôi, thế nhưng tôi thực sự, thực sự chẳng thể nào mà có thể gạt phắt đi những gì đang xảy ra trước mắt, vì để có được một niềm hạnh phúc, lại phải đánh đổi bằng cách bỏ đi một niềm hạnh phúc khác, cũng to lớn và ấm áp chẳng kém. Bản thân tôi là một người theo trường phái cầu toàn, tôi sẽ luôn luôn muốn rằng, niềm hạnh phúc của chúng tôi sẽ chẳng cần phải đánh đổi hay hy sinh bất cứ thứ gì, điều gì, huống hồ là tình cha con giữa Uyển My và ba của nàng.

Chỉ vừa nghĩ đến đó, đôi chân tôi khẽ khựng lại, và cái níu tay rất nhẹ ấy cũng đủ để khiến Uyển My thoáng chút giật mình, nàng quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt chất chứa nhiều ưu tư. Uyển My đối với tôi ngày xưa là một cô nàng xinh đẹp, đáng yêu và hay khóc, nhưng đó rõ ràng chẳng phải là cá tính thật của nàng, và điều đó luôn luôn khiến tôi có một sự mặc cảm nhất định. Bạn gái tôi là một cô tiểu thư quá xinh đẹp, quá giỏi giang và thậm chí là quá mạnh mẽ. Tôi đã từng nghĩ sẽ ở bên cạnh Uyển My để bảo vệ nàng mãi mãi, cơ mà giờ đây, xem ra, vai trò của hai đứa tôi đã đảo ngược từ lúc nào mất rồi. Ba của Uyển My nói chẳng sai, tôi giờ đây có khác nào một kẻ phá bĩnh, một thằng ăn hại kém cỏi, không biết nhục nhã mà chỉ trông chờ vào sự hy sinh, sự thấu cảm nơi cô con gái giỏi giang của ông. Uyển My có thể sẽ không khóc nữa, nhưng trái tim nàng có lẽ đang chịu rất nhiều nỗi đau. Chỉ riêng việc nàng vì tôi mà từ bỏ đi tình cảm gia đình bấy lâu nay, quả thực, điều đó làm tôi chẳng có một chút gì thoải mái. Nhưng mặt khác tôi cũng lại cảm nhận được sự bất lực dâng tràn, vì có lẽ ngoài cách này ra, chúng tôi sẽ chẳng bao giờ, chẳng bao giờ có thể lay chuyển được sự kiên định sắt đá mà ba của nàng đã mang. Ông sẽ không bao giờ chấp nhận một thằng con rể như tôi, ít nhất nếu như tôi không bằng cách thần kỳ nào đó trở nên hoàn hảo đúng như ý ông nói. Có lẽ đã đến lúc, tôi phải chứng minh cho cả thế giới thấy rằng, tôi yêu Uyển My ra sao, và tôi sẽ làm mọi cách để đạt được nguyện vọng đó, nhưng không phải là bằng phương thức này, bằng phương thức khiến người con gái tôi yêu và gia đình nàng phải trả qua quá nhiều khổ đau như thế:

-          Uyển My à, anh… xin lỗi!

-          Sao… Phong…

Nàng nhìn tôi bằng ánh mắt ngấn lệ, xen lẫn chút gì đó buồn tủi, có vẻ Uyển My hiểu được sự do dự trong quyết định của tôi, nhưng nàng cũng chẳng nỡ bắt ép tôi phải làm điều gì đó ngay lúc này, vì nàng chắc chắn đã thấu cảm được nỗi khó xử trong tôi:

-          Có lẽ… sẽ có cách khác, phải không?

Tôi hướng tia nhìn đầy hy vọng về phía cô người yêu thông minh xuất chúng của mình, nhưng có vẻ dù cho có là thiên tài cách mấy, Uyển My cũng chẳng thể tìm được cách dung hòa được giữa gia đình và tình yêu. Nàng là một con người có lòng tự tôn ngút trời, nếu không muốn nói là không bao giờ chịu lép vế trước bất cứ ai. Uyển My là kiểu người luôn luôn muốn quyết định mọi thứ, và thậm chí cả khi nàng muốn làm một điều gì đó, nhưng phải là đích thân nàng tự nguyện làm, còn một khi có người nhảy vào nhắc nhở, Uyển My sẽ gạt bỏ luôn cái suy nghĩ đó, ngay lập tức. Và lần này, trước thái độ của ba nàng, và của cả tôi, Uyển My, đã tự khắc thấu hiểu nhiều điều:

-          Kết quả của bài toán này sẽ chỉ là 1, hoặc 2, chứ không bao giờ là 3 được, Phong có hiểu không?

Uyển My nhìn tôi hoài nghi, nàng nói bằng giọng chắc nịch:

-          Nhưng quả thật… anh không muốn… phải như vậy, nó không phải thứ tụi mình mong đợi, đúng không?

Câu hỏi của tôi khiến Uyển My có đôi chút lấp lửng, nàng hướng đầu vào phía trong, nơi nhạc phụ và nhạc mẫu, cả tên Trung đáng ghét kia nữa, vẫn đang chết lặng mà dõi theo tình hình:

-          Con ơi, xin lỗi ba đi, mọi chuyện… rồi sẽ có cách mà!

Mẹ nàng đôi mắt đỏ hoe, vội vã tiến lại phía Uyển My:

-          CỨ ĐỂ NÓ ĐI! CÓ GIỎI THÌ LUÔN ĐI, ĐỪNG QUAY LẠI!!!

Nhạc phụ hét lớn, dường như ông vẫn không nào nguôi đi được cơn giận khủng khiếp ngay lúc này, vì tôi thấy gương mặt ông mỗi lúc một đỏ hơn. Ánh mắt ông nhìn về phía cô con gái của mình là một ánh mắt vô cùng ám ảnh, nó ám ảnh tôi cho đến tận bây giờ, ngay khi đang ngồi gõ những dòng hồi ức này, một ánh mắt xen lẫn sự bất lực và cả nỗi đau không nói thành lời. Nỗi đau khổ tột cùng đó của một người cha quả thực là nỗi đau mà suốt cuộc đời này có lẽ tôi cũng chẳng bao giờ muốn trải qua, dẫu rằng, tôi cũng có một cô con gái rất kháu khỉnh đáng yêu, và có lẽ sau này, nó cũng sẽ rời bỏ ba nó theo chồng, nhưng chắc chắn không phải là bằng cách này, Ngữ Yên của ba nhỉ?

Bầu không khí ngột ngạt vẫn bao trùm, và sự căng thẳng chẳng có chút dấu hiệu là sẽ dừng lại, và có lẽ Uyển My cũng chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ xuống nước, kể cả đó có là cha mẹ nàng đi chăng nữa:

-          Xin lỗi mẹ, hì, con đã làm mẹ buồn…

-          Đừng mà, con…

-          Sau này, qua bên đó… mẹ giữ gìn sức khỏe… đừng nghĩ nhiều quá…

-          …

-          Con gái sẽ sống thật hạnh phúc… mẹ đừng lo gì nhé… hì…

-          …

-          Sau này sẽ dẫn mấy đứa thăm bà ngoại sau, hì hì…

-          Đừng… đừng nói nữa, Uyển My…

Từng lời nói của Uyển My như từng mũi dao sắc nhọn tấn công thẳng vào vị trí của hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời nàng, là ba nàng và cả tôi nữa. Tôi thực sự chẳng trông mong gì hơn nếu tương lai không xa, gia đình nhỏ của chúng tôi sẽ sớm chào đón những niềm hạnh phúc mới nhỏ nhoi và đáng yêu. Cơ mà với nhạc phụ, những lời nói tưởng chừng an ủi đó lại khiến ông trở nên giận dữ và cuồng nộ hơn bao giờ hết, vì có lẽ, ngay lúc này, tất cả đối với ông chỉ là những lời khiêu khích không hơn không kém, khi mà Uyển My dường như đã cố ý… bỏ qua sự hiện diện của ông trong từng lời nhắc nhở đó:

-          VY, ANH NÓI, BUÔNG NÓ RA!!! ĐỒ CON GÁI BẤT HIẾU!!! CỨ ĐỂ NÓ ĐI!!! CÓ GIỎI THÌ ĐỪNG CÓ QUAY LẠI ĐÂY!!!

Ông hét lớn, ánh mắt tràn ngập sự phẫn nộ. Nhạc phụ chụp lấy chiếc tách uống trà và bất ngờ ném nó thật mạnh vào bức tường ngay bên cạnh tôi và Uyển My:

-          Aaaaaaa!!!!

Tiếng kêu thất thanh của mẹ nàng khiến mọi thứ như càng trở nên hỗn loạn, cả tôi cũng chẳng thể trách khỏi sự hồi hộp và hốt hoảng tột cùng, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực:

-          ĐỪNG MÀ, ANH!!!!

Bà lập tức lao đến níu tay chồng mình lại, trước khi ông kịp hùng hổ lao thẳng về phía Uyển My, người lúc này vẫn đang hiên ngang đứng trước cánh cửa, và không có dấu hiệu nào cho thấy rằng nàng đang e sợ:

-          UYỂN MY!!! NGHE LỜI MẸ!!!! XIN LỖI BA ĐI CON!!! TRỜI ƠI, ANH ƠI… THÔI MÀ!!!!

Tôi khá chắc rằng, với cái ngước đầu ương ngạnh đó, thì dù cho trời có sập xuống ngay lúc này, Uyển My cũng không bao giờ xuống nước xin lỗi, mà ở hướng ngược lại, điều tương tự cũng xảy ra với ba của nàng. Chẳng phải ngẫu nhiên mà tôi lại thi thoảng nghe nhạc mẫu nói với Uyển My rằng “mày với cha mày bướng giống hệt nhau” đâu nhỉ.

Chỉ trong khoảnh khắc, không gian phòng khách lịch thiệp và trang nhã ngày nào đã không còn là một cuộc đấu trí đơn thuần nữa mà đã bất ngờ biến thành một võ đài khốc liệt của những mảng cảm xúc trần trụi và tàn nhẫn nhất. Trong sự van nài đến tuyệt vọng của người mẹ, và cả sự giận dữ không có chút điểm dừng của người cha, Uyển My vẫn kiên định và quyết đoán với sự lựa chọn của mình. Nàng không sợ hại, không oán trách, cũng chẳng kiêng nể bất cứ ai, và dường đã sẵn sàng để đón nhận tất cả những gì sắp xảy ra, kể cả đó có là những cái tát trời giáng từ chính người cha của nàng. Nhạc mẫu lao đến chỗ Uyển My, đôi bàn tay run rẩy của bà nắm chặt lấy đôi vai của cô con gái bướng bỉnh, gương mặt quý phái đó đã nhòe đi vì nước mắt và cả sự kinh hoàng trong phút chốt. Bà nhìn thấy gia đình, tương lai, và cả sự êm ấm mà bà đã dành hết đời bảo vệ đang đứng trước nguy cơ sẽ tan thành mây khói:

-          Uyển My, mẹ xin con đấy, xin lỗi ba đi!

Nhạc mẫu rít lên trong tiếng nấc nghẹn, giọng bà như muốn lạc hẳn đi vì cú sốc quá lớn:

-          Chỉ một câu thôi, một câu cũng được, nói con sai rồi, con sẽ nghe lời ba, nói đi con, Uyển My ơi!!!

Sự bất lực là điều mà ai cũng có thể nhìn thấy nơi người phụ nữ tội nghiệp kia, và điều đó đã khiến tâm trạng tôi trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết:

-          Con muốn thấy cái nhà này tan nát con mới vừa lòng sao? Đừng bướng bỉnh nữa…, con nhìn ba đi… nhìn đi… con muốn giết chết ba con hay sao, Uyển My? Con nói đi!!!

Bà như đã dùng hết sức bình sinh để kéo Uyển My lại gần chồng mình, hy vọng một sự thỏa hiệp nào đó trong phút cuối cùng sẽ có thể giúp bà cứu vãn được tình hình đã quá căng thẳng ngay lúc này. Nhưng trái với những mong mỏi của nhạc mẫu, Uyển My vẫn đứng đó, không chút bối rối, không chút suy xuyển, đôi chân như mọc rễ cắm sâu xuống sàn nhà. Nàng gạt nhẹ mẹ mình sang một bên, để lạnh lùng đối mặt với người cha lúc này đang phát ra hỏa khí của một ngọn núi lửa mãnh liệt, sừng sững và chỉ trực chờ đốt trụi tất cả.

Chứng kiến sự im lặng đầy thách thức của cô con gái yêu thương, ba của Uyển My dường như đã đánh mất đi hoàn toàn sự kiểm soát cuối cùng. Mọi lớp trang điểm, những tấm mặt nạ của một người đàn ông lịch thiệp, chỉn chu, đạo mạo, điềm tĩnh và đầy học thức đã gần như vỡ vụn trong khoảnh khắc. Gương mặt ông đỏ bừng, rồi dần dần chuyển sang tím tái. Những mạch máu trên thái dương và cổ nổi lên cuồn cuộn như những con rắn nhỏ giận dữ. Đôi mắt vốn dĩ đã được thừa hưởng bởi cô con gái giỏi giang giờ đây đã đỏ ngầu, sòng sọc những tia máu, trừng trừng nhìn về phía Uyển My như muốn thiêu cháy nàng ngay tại chỗ:

-          Nếu ba nghĩ đánh con có thể khuất phục được con, thì ba nhầm rồi…

-          Mày… mày…

Hơi thở của ông trở nên dồn dập, thô bạo, thi thoảng lại mơ hồ phát ra những tiếng khò khè trong lồng ngực. Đó không còn là cơn giận của một người cha, mà là sự cuồng nộ của một vị đế vương vừa bị chính vị tướng quân nhất mực sủng ái phản bội ngay trước mặt mọi người:

-          Con thấy đau lòng không phải vì con sợ ba, mà vì con quá thất vọng vì cách mà ba đang áp đặt lên cuộc sống của con…

-          MÀY CÒN DÁM NÓI???

Sự cứng đầu và ương bướng của Uyển My đã đẩy cao trào lên một mức không thể nào tưởng tượng nổi, lần đầu tiên, lần duy nhất, và có lẽ là lần sau cuối, tôi được chứng kiến ba của nàng trở nên mất kiểm soát đến thế. Ông như hét lên một tiếng kinh thiên động địa, âm thanh xé toạc bầu không khí đặc quánh. Không một lời cảnh báo, ông nhìn thẳng vào Uyển My với một bộ dạng đầy hung hiểm. Cánh tay ông giơ lên cao, bàn tay run rẩy vì quá giận, các ngón tay co quắp lại như muốn bóp nát sự kiên định của nàng ngay tức khắc. Dáng vẻ của ông lúc đó vô cùng đáng sợ. Lưng hơi khom lại, đầu lao về phía trước như một con thú dữ chuẩn bị vồ mồi. Sự cuồng nộ khiến ông không còn quan tâm đến danh tiếng, không còn quan tâm đến việc tên Trung hay cả tôi cũng đang có mặt ở đó. Trong mắt ông lúc này chỉ còn lại mục tiêu duy nhất, đó là tiêu diệt sự phản kháng này của Uyển My bằng phương pháo… bạo lực.

Trung hốt hoảng lùi lại phía sau, còn mẹ Uyển My thì hét lên một tiếng thất kinh rồi ngã sụp xuống sàn, hai tay ôm mặt và nín thở chờ đợi. Trong khoảnh khắc, tôi gần như chẳng còn nghĩ ngợi được gì nữa, ngay lập tức lao tới đứng chắn vào giữa Uyển My và ba của nàng.

Rồi thì, chuyện gì đến cũng đã đến…

“Chátttttttt!!!!!”

Một tiếng kêu nguội lạnh đến ghê người vang lên trong khoảnh khắc dồn dập của buổi đêm hôm đó. Tôi cảm nhận được rõ ràng từng mạch máu và làn da của mình đang trở nên bỏng rát. Bàn tay rắn rỏi với một lực tác động gần như tối đa của nhạc phụ tiếp xúc thẳng vào phần vai của tôi khi tôi quay người che chắn cho Uyển My. Trong khoảnh khắc, gần như tôi đã muốn nhăn mặt vì đau nhưng lại chẳng có tâm trạng nào để biểu lộ điều đó ra ngoài.

Nhưng chắc có lẽ cơn đau ấy chẳng thấm vào đâu so với sự xuất hiện bất ngờ của người ấy, ngay thời khắc tưởng như là quyết định:

-          DỪNG LẠI ĐI!!!!!!!!!!

Một tiếng hét lớn vang lên, một giọng nói quen thuộc xuất hiện và một bóng hình nhỏ bé chạy vụt tới từ phía ngoài cánh cửa, đó phải chăng… là:

-          Dừng tại lại đi, ba! Ba định hủy hoại cuộc đời của cả 2 đứa con gái của ba, ba mới hài lòng hay sao???

Một bóng người nhỏ nhắn nhưng đầy khí thế lao vút vào, chen ngang giữa tôi và ba Uyển My. Là Tuyết Mai. Nàng không hề sợ hãi, dùng cả hai tay đẩy mạnh vào lồng ngực đang phập phồng của ba mình, khiến ông loạng choạng lùi lại vài bước vì bất ngờ. Nàng căm phẫn hét lớn:

-          ĐÁNH ĐI! NẾU ĐƯỢC, BA ĐÁNH CHẾT HAI ĐỨA CON GÁI CỦA BA NGAY BÂY GIỜ ĐI, ĐỂ KHÔNG ĐỨA NÀO CẢN TRỞ CUỘC ĐỜI CỦA BA NỮA!!!

Gương mặt Tuyết Mai đỏ bừng, nước mắt giàn dụa nhưng ánh mắt lại quật cường đến gai người. Sự xuất hiện của nàng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn cuồng nộ đang lên đỉnh điểm của nhạc phụ, khiến ông khựng lại, hơi thở vẫn còn hầm hập nhưng cánh tay cương mãnh kia đã dần dần buông thõng xuống. Tôi không biết tại sao Tuyết Mai lại xuất hiện ở đây, vào giờ này, và lại vào đúng lúc này nữa, dường như đó không thể nào là một sự tình cờ, vì mọi thứ cảm tưởng như, đã vừa khít đến từng giây, từng phút.

Trong khoảnh khắc, tôi nhìn thấy nộ khí nơi nhạc phụ đã bỗng chốc gần như tan biến hết khi ông vừa nhìn thấy Tuyết Mai – đứa con gái mà ông đã không thể nuôi nấng lúc còn nhỏ, và có lẽ chính vì điều đó, tôi có cảm giác ông luôn mang trong mình một cảm giác tội lỗi, một món nợ tình cảm da diết khó bù đắp dành cho đứa con mà ông đã từng phải… từ bỏ để đổi lấy vị trí ngày hôm nay, và phần nào đó, là cả người vợ tài sắc của ông nữa. Người đàn ông giận dữ, phát hỏa nãy giờ bỗng chốc trở nên lúng túng và bối rối đến khó tin. Cơn giận của ông có lẽ vẫn còn đó, nhưng nó bị đè nén bởi một sự xấu hổ thẳm sâu trong trái tim, trong tiềm thức, khi đứa con gái của ông trách móc và khiển trách ông vì điều đó:

-          Mai? Con… làm gì ở đây??? Đây là việc riêng của ba và… em con, con đừng xen vào!

Tuyết Mai nhìn người cha vốn dĩ rất nghiêm nghị của mình, nay bỗng chốc để sự giận dữ lấn át lý trí. Nàng cười lạnh:

-          Việc riêng sao? Thế con là gì của ba? Uyển My nó là gì của con? Ba lại định dùng cái sự gia trưởng đó của ba để cưỡng ép em gái con giống như những gì ba làm với con ngày xưa sao?

-          Không được… nói thế… với ba…

-          Có bao giờ ba suy nghĩ cho con và em chưa, hay chỉ là vì lo cho cái sĩ diện hão huyền của ba mà thôi?

Tuyết Mai hôm nay thật khác lạ, nàng quyết đoán và bản lĩnh hơn thường ngày rất nhiều, đúng là con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh. Nàng kéo Uyển My lại gần, đưa tay lên vuốt ve lên đôi gò má cao ửng hồng của cô em gái nhỏ:

-          Em bé của chị có sao không? Đừng sợ, có chị đây rồi, không ai dám bắt nạt em đâu, hen?

Uyển My mỉm cười trìu mến nhìn cô chị gái thấp hơn nàng nửa cái đầu nhưng vẫn mạnh mẽ đứng ra bảo vệ nàng trước người cha giận dữ, thật sự trông thấy cảnh tượng này, bỗng chốc lòng tôi lại trào dâng lên một thứ cảm xúc khó tả, tình yêu dĩ nhiên là đáng trân trọng, nhưng trong những giờ phút ngặt nghèo nhất, tình cảm gia đình mới là thứ giúp chúng ta đương đầu với sóng gió:

-          Hì, không sao, hôm nay chị bé bướng quá nhỉ? – Uyển My xoa đầu Tuyết Mai

-          Nè nè cái con nhóc này, ai cho mày xoa đầu chị thế hả?

-          Hì…

Sự xuất hiện bất ngờ và màn trình diễn xuất sắc của Tuyết Mai khiến căn phòng lại một lần nữa trở về với trạng thái bất động, ai nấy đều mang trong mình những dòng suy tư riêng, kể cả nhạc phụ cũng vậy. Ông chỉ còn biết đứng chôn chân, sự cuồng nộ bị thay thế bằng vẻ bẽ bàng và cay đắng. Ông nhìn Tuyết Mai rồi nhìn sang Uyển My, thở hắt ra đầy ngao ngán, có lẽ ông cuối cùng cũng nhận ra rằng, tất cả những gì mình làm, dù đúng dù sai, từ quá khứ đến hiện tại, đã vô tình kéo cả hai cô con gái xinh đẹp của ông đều đang đứng về một phía để chống lại chính ông. Nhạc mẫu cũng không phải là ngoại lệ, trừ việc mà còn nhìn Tuyết Mai với ánh mắt đầy sự biết ơn. Một người phụ nữ bất lực đứng nhìn chồng và con gái của mình tranh cãi đến nảy lửa. Thật may mắn, sự có mặt của Tuyết Mai đã cứu bà khỏi một vết sẹo khó phai cả về thể xác lẫn tinh thần.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dễ dàng dừng lại ở đó, khi Tuyết Mai có vẻ vẫn giữ trong lòng những ấm ức từ rất lâu, dù rằng tôi không chắc nàng có biết thân phận thật sự của mình ngay từ khi còn nhỏ hay không nữa. Không gian phòng khách tuy thoáng đãng nhưng hôm nay bỗng ngột ngạt đến đáng sợ, thậm chí còn có phần trở nên rung chuyển bởi những góc khuất quá khứ bị xới tung lên. Tuyết Mai không dừng lại ở việc che chắn, nàng tiến thẳng đến trước chỗ nhạc phụ đang đứng, nhìn thẳng vào đôi mắt đang giận dữ chi chít những tia máu của ba mình. Nàng khẽ nhoẻn miệng cười, nụ cười đầy chua chát và xen lẫn trong đó nhiều ưu tư:

-          Con biết, ba đang rất giận dữ, có lẽ là vì ba đã quen với việc được tất cả mọi người răm rắp nghe lời. Việc chị em con chống lại ba hẳn sẽ khiến ba cảm thấy khó chịu lắm, vì con nghĩ hai đứa con đang chỉ làm nhem nhuốc lên cái vẻ ngoài hào nhoáng và mẫu mực ba đang thể hiện ra mà thôi, đúng không?

-          Tuyết Mai… con đừng… có mà…

-          Con làm sao chứ? Ba nhìn con đi, nhìn thẳng vào mắt con, ba còn dám bảo con phải làm gì? Ba đã từng bỏ rơi con, gửi gắm con như một món vật dụng rắc rối, phiền nhiễu cho chị gái của ba chỉ để ba có được một cái trạng thái lý lịch “độc thân” hoàn hảo và bước đến cạnh mẹ của Uyển My, đúng không? Có phải trong thâm tâm, ba luôn xem con là một “vết nhơ” mà ba chỉ muốn xóa sạch dấu vết?

Sự chua chát trong từng lời nói tưởng chừng như rất đanh thép của Tuyết Mai đã thực sự khiến nhạc phụ bối rối. Dẫu ban nãy ông quả thực không đối đáp nổi với Uyển My, cơ mà bên cạnh đó, ông chưa bao giờ để bản thân mình rơi vào thế bị động như lúc này, chỉ còn biết buông thõng hai tay mà nghe cô con gái đáng thương của mình trách móc:

-          Mai… sao con… có thể nói với ba như vậy? Ba không bỏ rơi con, ba đã… luôn cố gắng bù đắp cho con bằng tất cả khả năng của ba… con không hiểu sao?

-          Vâng, bù đắp, sự bù đắp của ba dành cho con đó là việc suốt 20 năm trời, con nhìn thấy cha ruột của mình trên TV và chỉ được gọi là “cậu” thôi đúng không ba? Ba chọn danh vọng, chọn hạnh phúc của riêng ba, thay vì con. Và giờ thì ba tiếp tục bắt Uyển My phải chọn theo ý muốn của ba để đánh đổi hạnh phúc mà nó xứng đáng có được hay sao?

Giọng Tuyết Mai mỗi lúc một lớn hơn, và những giọt lệ cũng đã ướt đẫm trên đôi gò mà của nàng. Cô bạn tóc xoăn lém lỉnh của tôi mọi ngày, nay đã chứng minh rõ ràng cho mọi người thấy, bản lĩnh không nằm ở việc giỏi giang ở tất cả mọi thứ, giống như Uyển My hay nhạc phụ, mà bản lĩnh nằm ở chỗ, ngay cả khi bạn biết mình đã chịu quá nhiều bất hạnh, bạn vẫn luôn luôn mỉm cười, luôn luôn lạc quan trước thế giới, và luôn luôn đau thay cho số phận hẩm hiu của người khác, thay vì chính mình. Tuyết Mai ngày hôm nay thực sự đã khiến tôi có cái nhìn khác về nàng, một cô gái xinh xắn, đáng yêu nhưng đến cuối ngày lại trở thành một bà chị trưởng thành và rất ra dáng khi bảo vệ những đứa em của mình. Khi gõ đến những dòng này, tôi thực sự cảm thấy xúc động, bồi hồi và khó tả. Lúc nào thì tôi cũng chỉ muốn nói với bà chị bé của tôi một lời cảm ơn to lớn nhất, Tuyết Mai của em.

Những lời trách móc của Tuyết Mai thực sự đã đánh sâu vào tâm khảm của nhạc phụ, của người đàn ông vốn dĩ rất thương yêu hai cô con gái của mình, nhưng cái cách mà ông thể hiện điều đó lại khiến mọi thứ trở nên chệch hướng khỏi quỹ đạo, một cách vô tình nhưng lại rất… hữu ý. Một khoảnh khắc im lặng đến rợn người lại một lần nữa bao trùm căn phòng. Ba Uyển My và Tuyết Mai đứng đó, đôi bàn tay run rẩy buông thõng. Ánh mắt ông dao động dữ dội – sự tội lỗi vì quá khứ bỏ rơi Tuyết Mai đang cắn xé lòng tự trọng của ông. Nhưng ngay sau đó, bản năng của một kẻ cầm quyền bị dồn vào đường cùng đã trỗi dậy. Ông không thể thừa nhận mình sai, vì thừa nhận mình sai đồng nghĩa với việc sụp đổ toàn bộ quá trình, toàn bộ mục tiêu mà ông đã theo đuổi cả đời. Nhạc phụ cố gắng gồng mình lại, giọng ông khàn đặc:

-          Đủ rồi! Ba thừa nhận ba đã làm không đúng với con, việc ba không có trách nhiệm nuôi nấng con, là ba không tốt, nhưng chuyện đó đã là chuyện quá khứ. Kể từ lúc con biết được sự thật, ba luôn luôn cố gắng trở thành người cha tốt của con, chưa bao giờ ba từ chối hay bác bỏ con một điều gì, đúng không?

-          Việc đó… chẳng liên quan gì cả - Tuyết Mai bất nhẫn

-          Việc của ba và con, đã là chuyện không thể thay đổi, và ba vẫn đang cố gắng sửa chữa nó. Nhưng Uyển My thì khác, nó là niềm tự hào của ba và dì. Ba không thể để nó đi vào vết xe đổ của chính mình, cố gắng làm theo trái tim để rồi đánh mất đi tất cả. Tất cả những việc ba làm, đều là vì lo cho tương lai của Uyển My, ba không muốn nó phải chịu bất cứ sự ấm ức nào, trước bất cứ ai. Uyển My của ba sẽ luôn luôn phải là cô gái xinh đẹp, giỏi giang nhất, và người bên cạnh nó phải là người hoàn hảo nhất, nó chẳng cần phải hy sinh vì ai cả, không ai cả!!!

Những lời khẳng định đầy đanh thép của nhạc phụ lúc này đã chẳng còn khiến tôi cảm thấy tệ hơn được nữa, có lẽ vì tôi đã nằm sẵn ở đáy sâu tuyệt vọng rồi. Ông nói chẳng sai, tôi hoàn toàn nên cảm thấy tự nhục nhã cho bản thân mình, vì có lẽ tôi đã trở thành một ví dụ kinh điển cho câu ví von “đũa mốc chòi mâm son”, hay dân dã hơn, là “ngọn cỏ ven đường, sao với tới được mây?”, phải chứ:

-          Buồn cười thật, ba của con… – Tuyết Mai cười khẩy, vẻ mặt tràn ngập nỗi thất vọng

-          Có gì đáng cười sao, con gái?

-          Rất đáng cười là đằng khác, thưa ba. Ba nói rằng ba bảo vệ Uyển My? Con không thấy điều đó, và con nghĩ cũng chẳng có ai ngoài… vợ của ba thấy điều tương tự…

Tuyết Mai hướng ánh mắt về phía nhạc mẫu, ánh mắt suy tư và có phần… trách móc:

-          Con thấy ngoài việc ba đang cố gắng tự cho mình quyền kiểm soát người khác, thì ba chỉ là một kẻ hèn nhát không hơn không kém…

-          CON… CON… - nhạc phụ nắm chặt đôi bàn tay, vẻ giận dữ lại có dấu hiệu bùng phát

-          Ba núp sau cái danh nghĩa là “bảo vệ Uyển My” để định hướng cuộc đời của nó. Ba tự cho rằng mình đúng, và mọi quyết định của mình là bảo vệ hạnh phúc gia đinh. Nhưng không, con nói thật, tất cả những thứ ba đã làm, chỉ là để bảo vệ cho cái sự ích kỷ của ba, bảo vệ cho cái gọi là “hạnh phúc” của riêng ba mà thôi, từ trước đến giờ, từ lúc ba bỏ rơi con cho đến ngay thời điểm này, khi ba đang làm mọi cách hủy hoại đứa con gái còn lại của ba… Ba chẳng khác gì… một… con… quỷ…

"CHÁTTTTTTT!"

Một tiếng nổ chói tai vang lên. Cả căn phòng đóng băng trong khoảnh khắc.

Cái tát của nhạc phụ mạnh đến mức đầu Tuyết Mai nghiêng hẳn sang một bên và khiến ngàng loạng choạng ngã chúi về phía tôi, rất may là bằng phản xạ của mình, tôi đã kịp thời đỡ Tuyết Mai lại. Những dấu ngón tay đỏ ửng hiện lên ngay lập tức trên làn da trắng ngần của nàng, và đây là cái tát thứ 2, à không, thứ 3 trong buổi tối ngày hôm nay, của nhạc phụ, dành cho cả 3 đứa bọn tôi, những đứa trẻ sẵn sàng chống lại sự áp đảo của ông để tìm kiếm những ngã rẽ cho hạnh phúc của tụi nó.

Ba Uyển My đứng sững sờ, bàn tay vừa vung ra vẫn còn run bần bật giữa không trung. Ông nhìn cô con gái đáng thương của mình, hơi thở dồn dập, đôi mắt vừa lộ rõ vẻ hối hận tột cùng vừa chứa đựng sự bế tắc của một con mãnh thú đang bị trọng thương.

Tuyết Mai từ từ ngẩng đầu lên. Nàng không khóc nức nở. Một giọt máu rỉ ra nơi khóe môi, nhưng ánh mắt nàng nhìn ba mình dường như không còn phảng phất một chút tình thân nào nữa. Đó là một cái nhìn đầy sự ghê tởm, phẫn uất và khinh miệt đến tận xương tủy. Tuyết Mai, bằng giọng nói bình thản đến đáng sợ, mỗi lời nói như một nhát dao đang phản ngược lại về phía người cha nhẫn tâm đã bỏ rơi nàng suốt nhiều năm qua:

-          Cảm ơn ba. Cái tát này đã giúp con nhận ra... con thực sự… hối hận khi biết sự thật này. Con nghĩ cuộc đời con sẽ chỉ có một người cha, và đó là người đã nuôi nấng con từ nhỏ đến giờ, chứ không phải là người đàn ông… đáng ghê sợ trước mặt con. Người cha mà con hằng mong nhớ bấy lâu nay, hóa ra chỉ là một hình bóng giả tạo và dối trá. Từ giây phút này, con nghĩ con và ba cũng chẳng cần phải nhận mặt nhau làm gì nữa…

Những lời nói của Tuyết Mai khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu, dù rằng sự ngưỡng mộ dành cho nhạc phụ gần như đã không còn, tôi vẫn cảm thấy đau đớn thay cho ông, vì chỉ cách đây ít phút, một đứa con gái của ông đã quyết định từ bỏ tình cảm phụ tử thiêng liêng đó, và rồi thì ít lâu sau, một cô con gái khác lại tiếp tục làm điều đó với ông. Dù cho lý do có là gì đi chăng nữa, 2 nỗi đau quá lớn này quả thực không thể nào chịu đựng nổi, dẫu nó có xảy đến với một người đàn ông mạnh mẽ cách mấy chăng nữa.

Người đàn ông đó nhìn chằm chằm về phía chúng tôi, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn, bất lực, tưởng như chỉ một chút đả kích nữa sẽ khiến ông ngã quỵ ngay tức thì. Sự giận dữ có lẽ vẫn còn đâu đó, nhưng nỗi đau thấu trời này, chỉ trong phút chốc, sẽ chẳng ai gánh chịu nổi, thay cho ông:

-          Phong, Uyển My, hai đứa không được từ bỏ, không cần phải sợ ai hết, chị sẽ luôn đứng về phía hai đứa, nhen? Hì hì…

Tuyết Mai gạt nước mắt, gạt cả… vệt máu trên khóe môi xinh xắn của nàng, để an ủi hai đứa tôi, những người đang đứng bất động suốt từ nãy đến giờ. Tôi cảm thấy bất lực thật sự, dù rằng câu chuyện của tối hôm nay xem chừng đã đi đến hồi kết, thế nhưng, khi đứng trước hai người con gái mạnh mẽ, dũng cảm này, tôi lại chẳng thể làm gì để có thể bảo vệ họ ngoài việc chịu đựng chung sự phẫn nộ từ nhạc phụ.

Uyển My buông tay tôi ra, nàng tiến đến, chẳng nói gì, cứ thế ôm lấy thân hình bé nhỏ của Tuyết Mai vào lòng, vuốt ve an ủi. Uyển My khẽ nâng khuôn mặt của Tuyết Mai lên, ngón tay thanh mảnh của nàng lướt nhẹ qua vết sưng trên má chị mình một cách xót xa. Nhưng thay vì khóc cùng chị, nàng chỉ khẽ mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ và chân thành nhất từ trước đến nay:

-          Có đau không?

-          Chẳng sao hết…

-          Nay chị bé ngầu lắm nhé…

-          Chứ sao, chị lúc nào chẳng vậy…

-          Bữa nào dẫn đi mua đồ nhen?

-          Nhớ nhé, mua đồ hiệu luôn đó!

-          Ừ, muốn gì cũng được!

-          Ranh con tinh vi!

-          Hì…

Uyển My lại xoa đầu Tuyết Mai, giống như cách người ta cưng nựng một đứa trẻ vừa làm được việc tốt, giọng nói trong trẻo và có chút trêu đùa để phá tan bầu không khí u ám:

-          Chị bé của em…

-          Gì chứ?

-          Cảm ơn chị rất nhiều, vì tất cả những gì chị đã làm cho em, cảm ơn đã vì em mà can đảm đến thế. Em biết chị đau, nhưng mà… nhìn xem, má đỏ thế này, trông lại càng xinh xắn, cá tính, nhỉ?

-          Xí, nổi da gà quá…

-          Đừng buồn nữa, mọi chuyện chỉ đến đây thôi. Từ giờ em hứa sẽ không ai bắt nạt chị được nữa đâu, kể cả… người đó.

Uyển My liếc nhìn về phía ba nàng với một thái độ khó hiểu và có phần… lạnh lùng:

-          Thương chị bé nhiều lắm.

Nàng lấy hai tay vuốt ve hai bên má của Tuyết Mai và đặt lên phần má đỏ ửng của chị gái một nụ hôn tràn ngập tình yêu thương.

Và trong giây phút quan trọng nhất, có lẽ là không bao giờ tôi có thể quên được. Dẫu mọi chuyện có thế nào đi chăng nữa, tôi có thể cam đoan rằng ngày đó, mình đã đưa ra một quyết định thực sự đúng đắn, chỉ là

Đề xuất Voz: Yêu con gái của Anh!!!
Quay lại truyện Em, nước mắt và mưa
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Năng Trần

[Pháo Hôi]

1 tuần trước

lại có người mất à, đúng không?

Ảnh đại diện Tony Tèo

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))

Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

2 tuần trước

Viết không có tâm

Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

2 tuần trước

Chịu cái kết

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo

Ảnh đại diện Tony Tèo

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Kết mở à chán thế nhỉ 😞

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Vậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai

Ảnh đại diện Tony Tèo
2 tuần trước

@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ

Ảnh đại diện Tony Tèo
2 tuần trước

@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Còn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(

Ảnh đại diện tieuphong94

[Pháo Hôi]

2 tuần trước

Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt

Ảnh đại diện Quang Đào

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

Quả này kết cưới mai rất cao.