Chương 145
Đã nhiều năm trôi qua kể từ buổi tối khó quên ngày hôm đó. Tôi ngay lúc này, với một bên là người vợ yêu dấu của mình, một bên là kết tinh nhỏ bé của tình yêu giữa hai chúng tôi, vẫn luôn đau đáu và day dứt về những chuyện đã từng xảy ra. Có thể mọi thứ sẽ diễn ra theo một cách tốt đẹp hơn, hoàn hảo hơn mà chẳng cần đến bất cứ sự hy sinh của bất cứ người nào. Nhưng xét cho cùng mà nói, nếu ngày đó, quả thực mọi thứ trải hoa hồng dưới chân tôi, thì có lẽ giờ này, tôi lại chẳng thể cảm thấy quý trọng hạnh phúc bé nhỏ nhưng ấm áp của riêng mình như thế này.
Tuyết Mai là một cô bạn, một bà chị bé bộc trực nhưng tốt bụng, một người sẵn sàng làm tất cả mọi thứ để giúp đỡ những người mà nàng yêu thương. Bản thân tôi ngay từ khi gặp mặt đã luôn có một chút gì đó cảm tình dành cho Tuyết Mai. Tôi không chắc đó có gọi là rung động hay không, chỉ là được ở bên cạnh nàng khiến tôi luôn thấy vui vẻ, luôn thấy tích cực, dù rằng đôi lúc cũng phải thừa nhận rằng, Tuyết Mai bướng bỉnh và khó ưa y hệt như Uyển My vậy:
- Phong!
- Hửm?
- Mai muốn đi xem phim!
- Thì?
- Đi với Mai nhé?
- Ờ… thì đi, mà xem phim gì?
- Gì cũng được, Phong chọn đi!
- Phim kinh dị nhen?
- Thôi, không thích!
- Thế phim hài?
- Chẳng thu hút gì.
- Vậy tình cảm ướt át?
- Tào lao.
- Thế xem phim gì?
- Gì cũng được!
- Đệch!
Tuyết Mai đối với tôi là một người bạn đặc biệt, một người mà tôi có thể vứt hết ruột gan để kể cho nàng nghe mọi thứ. Có cảm giác đối với tôi, Tuyết Mai giống như một “thằng bạn” thân hơn là một cô bạn thân, vì mỗi khi ở cạnh nàng, tôi ít khi nào phải quan tâm hay lo lắng về việc phải nói gì trước mặt một người con gái. Có lẽ là do mái tóc ngắn xù mì đáng yêu đó đã khiến tôi luôn luôn có cảm giác, Tuyết Mai lém lỉnh và nghịch ngợm hệt như một thằng bạn nào đó mà tôi đã quen từ lâu, rất lâu rồi vậy:
- Tuyết Mai, con đứng lại đó!!!
Một giọng nói đanh thép và cuồng nộ vang lên dứt khoát, có vẻ như nhạc phụ vẫn chưa muốn buông tha cho cả 3 đứa tôi, chỉ là:
- Nếu ba nhất quyết muốn chia cắt Phong và Uyển My, thì dù ba có nói gì, con cũng không nghe đâu!
Ánh sáng trong căn phòng khách quen thuộc dường như đang dần mờ đi, chỉ còn lại sự ngột ngạt bao trùm. Ba Uyển My tựa người vào lưng ghế sofa, bóng ông đổ dài trên mặt đất như một vị bạo chúa đang chuẩn bị tư thế ban hành bản án cuối cùng. Tôi vẫn nắm chặt tay Uyển My, trong khi Tuyết Mai đứng chắn phía trước hai đứa tôi, đôi mắt nàng vẫn rực lửa dù một bên má đã sưng tấy.
Cuộc đối thoại cuối cùng giữa hai cha con họ không còn là sự tranh luận, mà giống như là sự đoạn tuyệt của hai thế giới.
Mẹ của Uyển My nước mắt lưng tròng, có lẽ đây cũng là lần hiếm hoi mà tôi thấy bà xúc động mạnh đến thế, một người phụ nữ thanh lịch, sang trọng và quý phái, rốt cuộc thì cũng đánh mất sự tự tôn của mình trước biến cố gia đình, thật chẳng có nỗi đau nào có thể so sánh được:
- Uyển My… đừng mà con!!! Mẹ xin con đấy! Ba đang giận, nên không làm chủ được… hành động, con đừng bướng bỉnh nữa, nghe lời mẹ… nhé con?
Uyển My quay sang nhìn tôi, mỉm cười trấn an, nàng đường hoàng tiến đến cạnh mẹ, lau nước mắt cho mẹ một cách đầy hối lỗi:
- Mẹ, con biết mẹ thương con, ba cũng rất thương con, nhưng con đã lớn, và con chỉ muốn tự quyết định tương lai của mình. Con có thể đau khổ, có thể chọn sai, nhưng con vẫn muốn mình được làm chủ mọi thứ, chứ không phải là nghe theo sự sắp đặt của bất cứ ai…
- Đừng mà, Uyển My ơi!!!
Nhạc mẫu mỗi lúc một xúc động, bà dường như không thể ngừng khóc, trong khi cô con gái xinh đẹp của bà vẫn giữ được sự lạnh lùng cố hữu, nàng như tỏa sáng giữa bầu không khí tràn ngập sự tăm tối và phẫn nộ:
- Hì, con xin lỗi mẹ, nhưng con sẽ không thay đổi quyết định của mình
- Đừng…
- Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, khi nào sắp xếp xong mọi thứ, con gái sẽ sang thăm mẹ, mẹ nhé?
- Con ơi… hức… anh ơi, anh giữ con lại đi!!!
Sự dằn vặt trong tâm hồn là thứ tôi cảm nhận rõ ràng nhất ngay lúc này. Quả thực tôi chẳng thể nào cảm thấy vui nổi khi Uyển My chỉ vì bảo vệ cho tôi mà đã quyết định từ bỏ gia đình của mình, từ bỏ tình cảm của người cha mà nàng nhất mực kính trọng, thậm chí cũng chẳng màng đến sự nài nỉ trong tuyệt vọng của người mẹ đáng thương kia. Tôi thấy mình là một kẻ tội đồ, thậm chí còn tồi tệ hại hơn gấp trăm ngàn lần so với những gì mà nhạc phụ đã đối xử với chúng tôi. Nếu tôi là một người cha có con gái, hẳn tôi cũng sẽ hành xử giống như ông vậy. Thế nhưng khi tôi lại chính là tên con trai đã khiến gia đình người con gái mình yêu tan nát, liệu tôi có hành xử khác đi, hay lại để mặc cho mọi thứ diễn ra một cách bị động nhất có thể. Trong hằng hà sa số những phương án ngoài kia, liệu có một phương thức nào có thể giúp tôi và Uyển My được bên nhau một cách bình yên nhất hay không?
Ba Uyển My không nhìn Tuyết Mai, ông dồn toàn bộ ánh mắt sắc lẹm, chứa đầy sự thất vọng và cả sự trừng phạt về phía Uyển My, hẳn là cô con gái mà ông tự hào nhất, một cô công chúa lộng lẫy và kiêu sa ông đã dành cả đời để chăm sóc. Giọng ông thấp xuống, lạnh lẽo và băng giá:
- Uyển My, con nghe kỹ đây. Nếu ngày hôm nay, con vẫn quyết định bước chân ra khỏi căn phòng này, thì từ giờ về sau, cũng không cần quay lại đây nữa. Ba không cố tỏ ra trịch thượng, nhưng nếu con đã lựa chọn con đường của con, thì hãy tự xây dựng lấy nó với… người mà con đã chọn, đừng dựa vào bất cứ thứ gì từ ba mẹ. Hãy cứ sống với cái sự giỏi giang đó của con, hy vọng nó sẽ giúp con hạnh phúc, con gái!
- Hì, cảm ơn ba đã chúc, con cũng chẳng ngại nhận.
Trái ngược với vẻ giận dữ và cuồng nộ ban đầu, nhạc phụ dường như đã phần nào chấp nhận sự thật, rằng cô con gái mà ông yêu thương sẽ không bao giờ nghe theo sự sắp đặt của ông, dù rằng ông có cố gắng chứng minh điều đó là đúng hàng trăm ngàn lần đi chăng nữa. Uyển My là kiểu người luôn luôn thích tranh luận, thích phản biện, chính vì thế nàng càng lúc càng hiểu biết, càng giỏi giang hơn. Hiếm khi nào tôi thấy Uyển My bằng lòng với những sự sắp đặt của người khác, trong tất cả mọi việc trên cái cuộc đời này. Với cá nhân nàng, có lẽ, sự tự tôn, quyền tự quyết mới chính là thứ quan trọng nhất, và nó được tô điểm cũng như bảo vệ một cách đường hoàng bởi nhan sắc kiều diễm và sự thông minh, nhạy bén hoàn hào. Thế nên, tôi đồ rằng, dù ba mẹ nàng có đưa ra bất cứ lý do gì, kể cả không liên quan đến tôi, thì nàng vẫn sẽ phản đối lại mà thôi:
- Con hiểu những gì ba muốn nói. Và xin ba cũng yên tâm, con chưa bao giờ có ý định thừa hưởng hay tận dụng bất cứ thứ gì của ba mẹ, vì con nghĩ mình đủ khả năng để xây dựng mọi thứ cho bản thân con, kể từ lúc này.
- …
- Ba mẹ đã cho con đôi cánh bằng kim cương, nhưng ba chưa bao giờ cho con thỏa sức bay lượn bằng đôi cánh đó. Con nghĩ rằng ba chỉ muốn con là một “kiệt tác” để ba mẹ tự hào, chứ không phải một đứa con giỏi giang có thể tự lo lắng cho tương lai của mình. Ngày hôm nay, con ra đi không phải vì con chọn Phong thay vì ba mẹ, mà con muốn nhắn gửi cho ba mẹ một điều rằng, con đã, đang và sẽ tự bước đi trên con đường mà con chọn, thậm chí có vấp ngã, có bất hạnh, con cũng không nghĩ rằng mình cần người khác thay con đỡ đạn.
- …
- Con cảm ơn ba mẹ vì tất cả mọi thứ ba mẹ đã dạy cho con. Nhưng con nghĩ ba đã quên mất một điều quan trọng, rằng những lý thuyết sẽ mãi chỉ là đồ bỏ nếu không được chứng minh ngoài thực tế, và ba đang ngăn cản con làm điều đó.
- …
- Con chỉ muốn nói vậy thôi, con xin lỗi ba mẹ, con chúc ba mẹ lên đường thượng lộ bình an, con gái sẽ luôn luôn yêu thương ba mẹ.
Kết thúc câu chuyện của mình, Uyển My quay sang nhìn tôi và Tuyết Mai rồi nở một nụ cười tươi tắn quen thuộc. Nụ cười của nàng vẫn xinh đẹp như ngày nào, chỉ khác rằng dường như hôm nay nó mang theo một nỗi buồn không sao có thể diễn tả được.
Ở phía sau, ba mẹ Uyển My bất động, chẳng nói được lời nào, và có lẽ họ cũng chẳng còn đủ sức lực để nói lời khuyên can với cô con gái bướng bỉnh đằng kia, không chỉ một, mà đến hai.
Uyển My nắm tay tôi, và từ từ hướng ra phía ngoài cửa, dường như nàng đã quyết định bỏ lại gia đình mình phía sau, để hướng tới xây dựng một hạnh phúc cùng với tôi, nơi mà theo như ba của nàng tuyên bố, rằng sẽ tồn tại muôn vàn sóng gió.
Khi bước chân của cả hai đứa tôi đã gần chạm đến ngưỡng cửa, nơi ranh giới giữa sự xa hoa ngột ngạt và sự tự do bấp bênh chỉ còn cách nhau một nhịp thở, tôi đã quyết định đột ngột dừng lại.
Cái nắm tay với Uyển My, vốn dĩ là điểm tựa duy nhất của tôi, bỗng trở nên nặng nề và khó chịu như đang đeo chì. Tôi nhìn vết sưng trên mặt Tuyết Mai, nhìn những giọt nước mắt bất lực của mẹ Uyển My, và cuối cùng là ánh mắt của người cha tuyệt vọng đang đứng đó – một người đàn ông quyền lực nhưng thực chất đang vụn vỡ vì sự phản bội của chính những đứa con mình.
Tôi chậm rãi, nhưng dứt khoát, buông tay Uyển My ra, một cái buông mà có lẽ suốt cuộc đời này, tôi vẫn chẳng thể nào quên được:
- Phong?
Uyển My tròn mắt ngạc nhiên, nàng nhìn tôi bằng ánh mắt mà có lẽ rất hiếm khi tôi được trông thấy từ nàng, từ một cô gái thông minh tuyệt đỉnh, một người mà tưởng chừng mọi thứ diễn ra xung quanh đã được nàng nhìn thấu từ trước đó cả vài bước chân. Tôi đứng sững lại, nhịp thở dần trở nên nặng nề. Trong thâm tâm tôi lúc này, là một cơn bão đang âm ỉ gào thét. Tôi nhận ra rằng, dường như tôi chính là ngòi nổ cho mọi điều bi kịch này. Sự hiện diện của tôi đã biến hạnh phúc của gia đình Uyển My đứng trước bờ vực tan vỡ, một ngôi nhà ấm áp bỗng dưng hóa thân thành một bãi chiến trường. Và tôi cũng hiểu rằng, chỉ cần một khi vẫn ở bên cạnh tôi, thì viên kim cương mang tên Uyển My sẽ mãi mãi chẳng thể tỏa sáng:
- Anh xin lỗi, Uyển My. Nhưng anh không thể ích kỷ đến mức đứng im nhìn em và ba mẹ mình trở thành người xa lạ chỉ vì anh. Anh không biết tương lai mình sẽ như thế nào, nhưng anh hoàn toàn tự tin vào việc sẽ đem lại được hạnh phúc, no đủ cho em. Chỉ là… không phải theo cách như thế này…
Nhìn vào nhân ảnh của mình phản chiếu trên tấm cửa sổ, ánh mắt tôi lúc đó hẳn là đang chứa đựng một sự đau đớn tận cùng, nhưng cũng là sự tỉnh táo đến tàn nhẫn. Tôi lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách rất nhỏ, thế nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn dặm xa cách:
- Thưa cô chú, con xin lỗi vì đã khiến mọi việc đi đến bước đường này. Nhưng con không thể để mọi chuyện tiếp tục diễn ra và đổ vỡ bằng sự thiếu quyết đoán của mình nữa…
- …
- Chú nói không sai, con là một kẻ thiếu quyết đoán, hèn nhát và nhục nhã, con không thể nào lên tiếng để bảo vệ Uyển My, vì con hiểu rằng, ở ngay thời điểm này, tất cả những gì con có chỉ là niềm tin, và đó là tất cả.
- …
- Con không thể mở mồm hứa với Uyển My rằng sẽ bảo vệ và che chở cho em ấy khi con thậm chí còn chưa có gì trong tay. Có thể trong tương lai, con sẽ làm được điều đó, nhưng con không biết Uyển My sẽ phải chờ đợi con thêm bao nhiêu năm nữa, hoặc có thể là cũng chẳng bao giờ. Con không muốn sự ích kỷ và nhỏ nhen của mình sẽ khiến Uyển My mất đi một gia đình đầm ấm.
- …
Tôi nắm lấy tay Uyển My một lần nữa, nhưng lần này thì không phải để kéo nàng đi theo tôi, mà để nói cho bằng hết những suy nghĩ chết tiệt đang diễn ra trong đầu. Nếu quả thực, tôi vẫn im lặng để mọi thứ diễn ra theo sự quyết định của nàng, hẳn là cho đến sau này, tôi sẽ sống trong sự hối hận ngập tràn. Tôi hoàn toàn tin rằng, việc gìn giữ sự toàn vẹn của gia đình là nền tảng cho mọi định hướng trong tương lai. Dẫu có thể Uyển My sẽ phải chờ đợi tôi rất lâu, nhưng khi ấy, nàng vẫn sẽ không cần phải đứng lên và đối đầu với chính những người đã sinh thành ra mình. Hoặc ở viễn cảnh tối tăm nhất, nếu Uyển My có không kịp dừng lại chờ tôi mà đến bên một hạnh phúc khác, nàng vẫn luôn luôn có sự đồng hành của những người yêu thương nàng nhất trên đời, bên cạnh sự ủng hộ và chúc phúc tuyệt đối từ tôi, phải không:
- Anh xin lỗi em một lần nữa, Uyển My của anh. Anh thật sự không thể cùng em bước thêm một bước nữa, ngày hôm nay. Em thấy rồi đó, sau lưng chúng ta, sẽ phải bỏ lại thứ gì, nếu ra đi ngày hôm nay.
- …
- Một người chị chỉ vừa nhận lại được tình phụ tử suốt hàng chục năm qua, nay lại phải phá vỡ nó một lần nữa vì sự ngang bướng của chúng ta. Một người mẹ đang khóc cạn nước mắt vì nỗi lo lắng phải chia xa cô con gái duy nhất. Và… một người cha, dù ông ấy có đối xử với anh tàn nhẫn đến đâu, có định kiến về anh đến thế nào, thì anh cũng không thể phủ nhận rằng, tất cả những điều đó, đều là vì ông ấy lo cho em, cho niềm hạnh phúc mà em xứng đáng được nhận. Nếu anh là một người cha có con gái, anh cũng sẽ làm như vậy…
Uyển My chưa khóc, nhưng tôi thấy mắt nàng đã ngấn lệ. Có lẽ tôi là một trong số ít những người có thể khiến nàng rơi lệ, là một Uyển My đích thực chứ không phải là Uyển My yếu đuối ngày xưa tôi từng lầm tưởng. Nàng vẫn nhìn tôi không rời mắt, nhưng nàng không nói gì, chỉ là ánh nhìn như trách móc, nhưng xen lẫn niềm cảm thông sâu sắc:
- Anh biết mình sẽ chẳng thể nào cùng em xây dựng một tương lai hạnh phúc nếu phải đánh đổi bằng một niềm hạnh phúc khác của gia đình em. Nếu anh cùng em bước ra khỏi căn phòng này ngày hôm nay, thì anh chắc rằng mỗi bữa cơm của chúng ta sau này, sẽ đều được tô phủ bởi vị đắng của sự ân hận, và anh hiểu em chưa bao giờ muốn điều đó xảy ra.
- ..
- Có lẽ em nghĩ rằng anh đang không tin vào khả năng của bản thân, không tin vào tương lai do chính anh và em xây dựng. Nhưng thật sự không phải đâu, anh tin, rất tin là đằng khác. Nhưng thực tế và mộng tưởng vẫn cách nhau hàng trăm cây số. Anh thậm chí vẫn còn chưa tốt nghiệp khóa học của mình, trong khi em đã đường hoàng điều hành cả một doanh nghiệp mà vẫn còn đủ thời gian làm tất cả những gì em muốn…
- …
- Sự chênh lệch của chúng ta không chỉ đơn thuần chỉ là xuất phát điểm, mà có lẽ quãng đường mà anh và em đã đi, cũng là một khoảng cách chẳng thể nào đong đếm… Bắt em chờ đợi anh thành công ư? Đó chẳng phải là tình yêu, mà là một sự chiếm hữu độc ác. Thành công của một người đàn ông, theo anh thì nó không thể hình thành chỉ trong ngày một ngày hai. Anh không nỡ đứng nhìn cô tiểu thư kiêu kỳ, giỏi giang và xinh đẹp như em phải lo lắng và bảo vệ cho anh trước bất cứ thứ gì xảy đến, để phải chờ đợi vào một viễn cảnh ngày mai mà thậm chí anh cũng chẳng dám chắc chắn nắm trong tay…
- …
- Anh vẫn luôn luôn thương yêu em như lúc ban đầu, và mọi thứ sẽ không bao giờ đổi khác. Nhưng hãy thông cảm cho anh khi anh tuyệt đối không thể để em chỉ vì anh mà trở thành một kẻ tội đồ với chính đấng sinh thành của mình. Em xứng đáng thuộc về ánh sáng rực rỡ ngoài kia, và thuộc về sự kiêu hãnh mà ba mẹ em đã có suốt những năm qua. Anh lùi lại, không có nghĩa là anh không yêu em, mà vì anh hiểu rằng, đôi khi, đỉnh cao của sự bảo vệ là trả người mình yêu về với nơi họ thực sự thuộc về…
- …
- Chắc chưa bao giờ anh nói nhiều như hôm nay, nhưng hy vọng em sẽ hiểu thấu những gì anh muốn chia sẻ. Anh đã đưa ra quyết định của mình, và mọi chuyện còn lại là quyết định của em, anh sẽ không phản đối hay ý kiến với bất cứ điều gì em chọn. Chờ đợi anh hoặc không, đó là tùy theo sự quyết định của em, hen?
Ngay khi những lời chân tình của tôi kết thúc, Uyển My bỗng dưng nở một nụ cười… khó hiểu. Nàng vẫn đứng sững sờ ở đó, nhưng trong sâu thẳm, tôi nhìn thấy được sự hài lòng và cả chút gì đó… nuối tiếc. Uyển My là cô gái thông minh nhất trên đời này, và tôi chắc chắn rằng, nàng đã hiểu mọi thứ tôi muốn truyền tải, dù cho là nghĩa đen hay nghĩa bóng, là ẩn ý xa xăm hay sự thật trần trụi. Ở phía cạnh bên, tôi cũng thấy được ánh mắt chua xót của Tuyết Mai dành cho tôi, hay cho cô em gái tội nghiệp của nàng. Có lẽ đến lúc này, Tuyết Mai đã nhận ra rằng, tôi không hề hèn nhát, cũng chẳng thiếu quyết đoán, tôi chỉ quá tỉnh táo giữa một mớ hỗn độn, mà xét cho cùng chỉ là vì, tôi không đủ nhẫn tâm mà thôi.
Và lần đầu tiên, sau rất lâu, rất rất lâu, tôi bắt trọn được ánh nhìn đầy thiện cảm của nhạc phụ dành cho mình. Ông đã không còn hướng về tôi với một sự khinh miệt và ác cảm nữa, thay vào đó, có lẽ là một sự cảm động và thán phục. Hẳn ông đã nhìn rõ được, lòng tự trọng và bản lĩnh thực sự của tôi, điều mà có lẽ đến cả cô con gái giỏi giang của ông cũng không thể làm được trong giờ phút thế này.
Và rồi thì, trong một khoảnh khắc chẳng ngờ đến nhất, Uyển My bất giác lên tiếng, thẳng thừng, không trốn tránh, nhưng chứa đựng rất nhiều nỗi niềm. Nàng nhìn thẳng vào mắt tôi, và có lẽ nàng thấy được cả bầu trời của sự vụn vỡ xen lẫn bản lĩnh không thể chối từ. Nàng khẽ gật đầu, đưa tay xoa nhẹ gò má của tôi, mỉm cười dịu dàng:
- Mình hiểu. Sự thông minh và giỏi giang của hai đứa mình, có lẽ sẽ giải quyết được mọi chuyện trong tương lai, nhưng không thể tìm được phương án che đậy cái hố sâu ngăn cách giữa Phong và gia đình mình ngay lúc này. Phong chọn làm kẻ tội đồ để mình giữ được đạo làm con một cách trọn vẹn. Có lẽ đây là sự tàn nhẫn… tử tế nhất mà mình từng nhận được trong đời. Hì, hôm nay ngầu lắm, bǎobèi của mình…
Uyển My không rơi lệ, nhưng đôi gò má đỏ hồng và giọng nói run run của nàng đã phản bội lại sự lạnh lùng và điềm tĩnh cố hữu. Nàng bước lại gần, chỉnh trang lại cổ áo cho tôi một lần nữa:
- Mình sẽ nghe lời Phong hôm nay, nhưng chỉ hôm nay thôi nhé!
- …
- Phong chọn lùi lại để bảo vệ gia đình mình, đó là sự tử tế của Phong. Mình chấp nhận thực tế rằng, Phong sẽ cần thời gian để hoàn thiện và xây dựng bản thân, và phần nào đó mình cũng cần thời gian để hàn gắn những vết nứt với ba mẹ. Nhưng Phong à…
- …
- Phong có thể quyết định việc từ bỏ, nhưng Phong không thể quyết định việc mình có chờ đợi hay không. Một vị “nữ hoàng” sẽ không chờ đợi vô nghĩa, nhỉ? Hì hì…
- …
- Mình không muốn trở thành gánh nặng hay áp lực cho Phong. Nhưng mình chưa thể nói rằng mình sẽ đồng ý hoàn toàn với quyết định đó, và mình nghĩ hai đứa mình đều cần một quãng thời gian để suy nghĩ, Phong nghen?
Sự lém lỉnh của Uyển My khiến bầu không khí giãn ra phần nào, dẫu rằng chẳng đủ tự tin để hứa hẹn bất cứ thứ gì, tôi vẫn hoàn toàn hiểu được những điều mà nàng muốn nói.
“Rào… rào… uỳnh… uỳnh…”
Cơn mưa ập đến bất chợt như một nhịp thở gấp gáp của bầu trời trong đêm tối lạnh lẽo. Gió nổi lên, quất thật mạnh từng cơn vào những tán cây đang run rẩy, kéo theo những hạt mưa lạnh buốt rơi dày và nặng trĩu. Ánh chớp xé toạc màn đêm trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi tiếng sấm rền vang dội xuống, trầm đục và lạnh lẽo, như vọng lên từ lòng đất sâu. Giữa không gian mịt mùng ấy, mưa và giông hòa vào nhau, phủ lên đêm khuya một nỗi cô quạnh âm thầm, khiến mọi vật dường như lặng đi trong cảm giác vừa sợ hãi vừa u buồn, thậm chí là cả trong căn phòng chỉ cách đây ít phút vẫn còn tràn ngập những ngọn lửa của sự tranh đấu.
Nhạc phụ lặng lẽ ngồi xuống, và nhấm nháp một ngụm trà nguội, đôi mắt ông vẫn nhìn thẳng về phía tôi, một cái nhìn đã bớt đi phần nào ác cảm, nhưng sự kiên quyết là thứ vẫn chưa thể nguôi ngoai:
- Cho chú xin lỗi vì những lời đã nói, Phong nhé, chỉ là trong lúc nóng giận, thiếu kiềm chế.
- Dạ… thưa… chú…
- Chú nghĩ cháu đã đưa ra một quyết định sáng suốt. Một người hiểu được vị trí và khả năng của mình mới là người có khả nằng đi xa nhất. Ngày hôm nay, chú thực sự ghi nhận và cảm ơn lòng tự trọng đó của cháu, vì đã biết dừng lại đúng lúc.
- …
- Uyển My đã lớn, nó là một cô gái giỏi giang và hoàn hảo. Chú không thể xích chân nó theo mong muốn của chú, nhưng đồng thời chú cũng không thể đồng tình với nó, dù tình thế lúc này đã có phần thay đổi. Thanh xuân của người con gái giống như một cơn mưa rào, nhanh đến nhưng cũng rất nhanh đi. Chú hy vọng nó sẽ không lãng phí thời gian của nó chỉ để mong đợi vào những điều chưa thành hình. Chú biết thời gian chắc chắn sẽ là câu trả lời cho mọi khúc mắc này, nhưng chú nghĩ Phong hiểu những điều chú muốn nói nhỉ?
Tôi lặng người đi, không phải vì tôi không thể đáp trả, mà có lẽ, mọi chuyện, nên dừng lại ở đây, là đủ rồi:
- Còn về Uyển My, con gái ạ. Ba luôn luôn tôn trọng sự cố gắng của con, và ba biết con có thể làm mọi thứ mà chẳng cần ba mẹ. Ba cũng không cấm con chờ đợi bất cứ thứ gì con muốn, nhưng thời gian là thứ công bằng, nhưng cũng tàn nhẫn nhất. Ba không muốn khi con tỉnh mộng, thanh xuân cuộc đời con đã trôi qua kẽ tay. Hai năm, ba năm, bốn năm… có lẽ đó là giới hạn cho sự kiên nhẫn và chờ đợi của con. Nhưng đừng biến sự chờ đợi đó thành gánh nặng cho cậu ấy, và cũng đừng để nó biến thành sự ân hận cho chính bản thân con. Ba nói vậy, con tự hiểu.
Uyển My lúc này cũng chẳng biểu lộ bất cứ cảm xúc gì nữa, nàng đã quay trở lại với trạng thái của một cô gái điềm tĩnh và lạnh lùng nhất mà tôi từng biết. Có lẽ nàng đang cố gắng suy nghĩ về những gì hai đứa tôi đã nói với nhau, thay vì để tâm đến những lời bóng gió của ba mình, và cả tôi cũng thế. Ngay lúc này đây, tôi hiểu rằng, có lẽ mọi cuộc tranh luận nên đi đến hồi kết, vì dù cho có nói thêm bao nhiêu lời nữa, sự lựa chọn của tất cả mọi người đều đã được định sẵn từ ban đầu, và nó sẽ chẳng chuyển biến dù bất cứ luận điểm nào xảy ra, dẫu hợp lý đến mấy.
Bầu không khí trong phòng lúc này như một tấm gương vừa được dán lại bằng băng dính, nhìn bề ngoài thì trông có vẻ lành lặn nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua có lẽ cũng đủ khiến nó vỡ vụn ra thành trăm mảnh như trước. Bản thân tôi đã chấp nhận lùi lại, Uyển My cũng tạm thời nguôi ngoai để xoa dịu tình hình. Thế nhưng, có một linh hồn không chấp nhận sự “hòa bình giả tạo” đó, ngày hôm nay, là Tuyết Mai.
Tôi rất hiểu con người của Tuyết Mai, một cá tính mạnh mẽ, bộc trực và thẳng thắn. Nàng không cần lạnh lùng, tàn nhẫn và giỏi ứng biến như Uyển My, thế nhưng Tuyết Mai luôn luôn là mẫu người đã làm gì là sẽ làm cho ra ngô ra khoai đến cùng. Ở cô bạn tóc xoăn đáng yêu của tôi không có chỗ cho sự… hòa giải, mà chỉ có một kết thúc cuối cùng, dẫu có là kết thúc bi thảm nhất mà nàng có thể nghĩ ra. Có lẽ, Tuyết Mai không chịu nổi được ánh nhìn khinh miệt mà ba của mình dành về phía tôi, ánh mắt nàng trao cho tôi đã nói lên điều đó, ngay lúc ấy, một sự thông cảm và pha chút… ngại ngùng. Bên cạnh câu chuyện của tôi và Uyển My đã tạm lắng xuống, nhưng dư âm về cái tát đó hẳn vẫn chưa khiến Tuyết Mai chấp nhận nổi:
- Chắc ba hả hê lắm với chiến thắng của mình? Ba nói ba tôn trọng Phong, nhưng con chẳng thấy điều đó trong ánh mắt của ba, cũng như trong từng lời ba nói. Con cảm giác rằng ba chỉ đang cố gắng che đậy đi cái sự tàn nhẫn và giả tạo của bản thân mình bằng những lời nói nước đôi chẳng có kết cục kia. Suy đi tính lại, ba chưa bao giờ đồng ý với mọi quyết định của hai đứa tụi nó, chỉ là ba hài lòng vì Phong đã lùi bước, đúng không?
- Tuyết Mai, con nói năng cho cẩn thận… ba không muốn nặng lời nữa đâu…
Nhạc phụ nhìn Tuyết Mai một cách đe dọa, khí thế áp đảo như đã trở lại đầy đủ và hoàn chỉnh:
- Nặng lời sao? Chuyện của em con, có thể tạm ngưng ngay lúc này, nhưng chuyện của con, thì không đâu…
- Đi nghỉ đi Mai, đừng để sự nóng giận biến con thành một kẻ hỗn láo và mất dạy…
Tuyết Mai cười khẩy, nụ cười tươi tắn đó nay lại mang theo một nỗi buồn vô hạn:
- Mất dạy sao? Đúng rồi, con thì làm gì được ba mẹ ruột của mình dạy dỗ đâu mà gọi là mất dạy? Con cảm thấy ghê tởm vì đã rất vui mừng, đã rất hạnh phúc khi biết được sự thật rằng, ba mới là ba ruột của con, là người sinh ra con, và con đã từng cảm thấy thật biết ơn ông trời vì chuyện đó. Nhưng đến giờ phút này, con mới hiểu rằng, số phận giấu cho con biết sự thật không phải là một điều bất hạnh, mà trái lại, đó là một đặc ân. Vì ngày hôm nay, còn vô cùng thất vọng khi hiểu rằng, người cha mà con vẫn ngày đêm mong muốn được ở bên, lại là một người đàn ông ích kỷ, cay độc và tàn nhẫn hơn bất cứ ai!
- Đủ rồi, Mai…
- Thà rằng con chẳng biết gì, có cứ vô tư gọi bác mình bằng mẹ, bằng ba, còn hơn là biết được bộ mặt của người ba tàn nhẫn như vậy. Ba có hiểu cái cảm giác của con không? Rằng thậm chí con còn chẳng biết mẹ ruột của mình là ai, và tại sao ba và mẹ con lại từ bỏ nhau, rồi ném con sang cho bác nuôi nấng?
- Dừng lại đi, Mai!!! – Nhạc phụ đã bắt đầu lớn giọng
- Ba là một kẻ máu lạnh, ba có thể là một người đàn ông thành công với sự nghiệp của mình, nhưng xét về khía cạnh gia đình, con thực sự tin rằng, ba chỉ là một kẻ tàn nhẫn, ích kỷ, một kẻ thua cuộc thảm hại nhất trên cõi đời này!!!
“CHÁT!”
Một tiếng nổ khô khốc vang lên giữa căn phòng khách vắng lặng, đây là cái tát thứ 3 trong buổi tối ngày hôm nay mà nhạc phụ dành cho những đứa con của mình, và Tuyết Mai, thật buồn, lại là nạn nhân của 2 cái tát đau đớn ấy. Lần này, nhạc phụ không kiềm chế tiếp được nữa. Cái tát của ông mạnh đến mức Tuyết Mai ngã sõng soài xuống sàn, khóe môi tứa máu. Ông đứng đó, thở dốc vì giận dữ, bàn tay vẫn còn run rẩy, nhưng thái độ quyết liệt là thứ đang hiện diện, chứ dường như chẳng còn là ánh mắt tội lỗi như ban nãy nữa:
- CÂM MỒM ĐI! BA KHÔNG CHO PHÉP CON ĂN NÓI LÁO TOÉT NHƯ VẬY!!!
Uyển My vội vã tiến đến đỡ chị gái của mình đứng dậy, nhưng Tuyết Mai đã lắc đầu ngăn lại, và tự mình đứng lên. Nàng không khóc, chỉ nhìn về phía người cha mình đầy căm phẫn, ánh mắt trống rỗng đến cực điểm – một sự bất nhẫn có vẻ đã chạm đến đỉnh điểm giới hạn:
- Cảm ơn ba… Ít ra thì cái tát này cũng trực tiếp giúp con xác nhận được, những gì con nói về ba là chẳng sai chút nào…
- Con… con…
Nhạc phụ giận dữ như muốn lao tới một lần nữa, nhưng lần này thì tôi là người chen giữa để ngăn cản sự vụ không hay tiếp tục diễn ra:
- Con nghĩ mọi thứ đủ rồi, thưa chú, con nghĩ mọi người nên bình tĩnh lại trước đã…
Dĩ nhiên lần này, tôi đảm bảo dù nhạc phụ có làm gì, tôi cũng sẽ vững như bàn thạch, cũng sẽ bảo vệ Tuyết Mai đến cùng, vì tôi đã chẳng còn ái ngại gì nữa. Thế nhưng, nàng lại lặng lẽ đẩy tôi qua một bên:
- Tất cả những gì ba muốn giấu, con đã biết hết rồi…
Nhạc phụ thoáng sửng sốt, dường như có điều gì đó mà thậm chí là cả tôi cũng chưa từng được nghe sắp sửa được tiết lộ:
- Con nói… cái quái gì vậy?
Tuyết Mai lần này đã khóc, nàng vừa quẹt nước mắt, vừa cố gặng rặn ra một nụ cười đầy chua xót:
- Ba nghĩ rằng… ba có thể giấu mãi vết nhơ đó hay sao?
- …
- Con đã tưởng rằng, ba bất đắc dĩ mới phải giao con cho chị gái của ba nuôi, nhưng mọi thứ không phải thế, đúng không?
- IM ĐI!!! BA CẤM CON…
- Lại cấm sao, thưa ba? Ba làm được chuyện gì khác ngoài cấm đoán không, hay ba không đủ can đảm thừa nhận?
Đến lúc này thì nhạc mẫu đã lộ rõ vẻ ngạc nhiên, dường như có uẩn khúc nào đó mà Tuyết Mai bất ngờ nắm được, và hẳn điều này có liên quan đến Uyển My, vì tôi thấy nàng không tỏ ra mất kiểm soát cho lắm, ngoại trừ việc chính lời nói đó đã khiến nhạc phụ lồng lộn hơn bao giờ hết:
- TUYẾT MAI!!! CÂM MỒM!!!!!
- Ngày hôm nay, con sẽ vạch trần cái sự giả tạo của ba cho mọi người cùng biết…
Nói đến đây, Tuyết Mai bất giác nhìn về hướng Uyển My, dường như đang muốn chờ đợi sự đồng thuận từ cô bạn gái của tôi. Và chỉ trong tích tắc, tôi thấy Uyển My khẽ gật đầu, rất khẽ thôi nhưng đủ để tín hiệu được đưa đến chỗ của Tuyết Mai, và rồi thì:
- Con cũng chỉ tình cờ nghe được chuyện này, là do tình cờ con nghe được khi Uyển My chất vấn “mẹ nuôi” của con, tức là chị gái của ba đấy, thưa ba…
- …
- Con biết ba bỏ rơi mẹ và con, chạy theo… mẹ của Uyển My, đơn giản là vì ông ngoại của Uyển My, chính là người có ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát triển sự nghiệp của ba bây giờ, đúng chứ?
- …
- Con cũng xin lỗi Uyển My, và xin lỗi dì, nhưng sự thật mãi mãi là sự thật, và con phải làm rõ nó hôm nay, vì người đàn ông tệ bạc này, không xứng đáng với sự bao dung của mọi người…
Gương mặt xinh xắn của Tuyết Mai lúc này đã giàn giụa nước mắt, nhưng nàng vẫn không vì thế mà ngăn đi những lời trách móc hướng về người cha của mình, một người mà hẳn là trước đó không lâu, nàng vẫn hết sức… ngưỡng mộ:
- Ba không chỉ lừa dối chị gái của ba, ba còn lừa dối cả dì, cả mẹ con nữa. Ba bỏ rơi mẹ con con, chỉ để lo cho “tương lai” và “hạnh phúc” giả tạo của ba. Ba chưa bao giờ muốn bù đắp cho con, ít nhất là cho đến lúc này, vì bằng chứng là ba chưa bao giờ chủ động nhận lại con cả. Nếu Uyển My nó không cho con biết, thì mọi chuyện chắc hẳn sẽ mãi mãi được ba giấu kín, đúng không?
- Con không hiểu chuyện… đừng lộng ngôn!
Sự ngập ngừng của nhạc phụ khiến tôi thực sự tin rằng, những gì Tuyết Mai đang nói, là sự thật, rằng người mà tôi đã từng rất tôn trọng, hóa ra lại là một người đàn ông bạc bẽo và… ích kỷ:
- Đúng! Con làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của một người ích kỷ như ba. Con cũng chỉ là một gánh nặng mà ba muốn vứt bỏ, bên cạnh mẹ của con mà thôi, làm gì có tư cách trách móc ba, một chính trị gia hoàn hảo và “yêu thương gia đình”?
- Ba nói con lần cuối, im mồm đi trước khi ba…
- Trước khi sao hả ba? Ba muốn đánh con để bịt miệng nữa hay sao? Cứ làm những gì ba muốn! Con cũng sẽ không dừng lại đâu…
- MAI!!!!
- Ba lấy cái tư cách gì để chỉ trích Phong, người mà dũng cảm bảo vệ tình yêu của mình, hơn là vứt bỏ vợ con để chạy theo danh vọng độc đoán của bản thân?
- IM NGAYYYYYYY!!!!!
Nhạc phụ lao đến một cách đầy hung bạo, nhưng tôi đã sẵn sàng mọi thứ để ngăn cản trường hợp xấu nhất xảy ra.
Nhưng…
Tôi đã không thể ngờ tới… biến cố oái oăm đó…
Tuyết Mai bất thình lình đẩy tôi ngã về phía trước, và hiên ngang mặt đối mặt với cơn thịnh nộ từ người cha của nàng…
“CHÁTTTTTTTTTTTTTT”
Một cái tát nữa lại xuất hiện, và lần này, đó cũng chính là hồi chuông kích nổ mọi thứ, tất cả những cay đắng, ngọt bùi, những khổ đau, uất ức chính thức vỡ vụn từ đây. Giá như ngày hôm đó, tôi đã chuẩn bị và vững vàng hơn một chút, giá như tôi ngăn cản được cái tát oan nghiệt và đầy căm phẫn từ nhạc phụ, mọi chuyện đã chẳng đi đến bước đường đau khổ như thế này…
Nếu được làm lại, tôi xin thề sẽ làm mọi thứ để ngăn cản điều đó xảy ra, một bi kịch chẳng thể vãn hồi…
Uyển My, xin lỗi...
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Tiên Chính Là Như Vậy
[Pháo Hôi]
lại có người mất à, đúng không?
[Luyện Khí]
Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂
[Luyện Khí]
Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))
[Pháo Hôi]
Viết không có tâm
[Pháo Hôi]
Chịu cái kết
[Luyện Khí]
Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo
[Luyện Khí]
Kết mở à chán thế nhỉ 😞
[Luyện Khí]
Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(
[Luyện Khí]
Trả lờiVậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞
[Luyện Khí]
Trả lời@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá
[Luyện Khí]
Trả lờiCòn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(
[Pháo Hôi]
Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt
[Trúc Cơ]
Quả này kết cưới mai rất cao.