Chương 146
Không gian trong phòng khách căn biệt thự của gia đình Uyển My lúc ấy đặc quánh trong sự căng thẳng tột độ. Tiếng cơn mưa vẫn đang xối xả bên ngoài như muốn nghiền nát sự im lặng chết chóc bên trong.
Lại là một cái tát nữa từ người đàn ông, một cái tát lại nhắm vào cô con gái đầu lòng của ông với sự phẫn nộ đến đỉnh điểm. Âm thanh đó chát chúa, vang dội hơn cả tiếng sấm ngoài kia. Tuyết Mai đứng sững lại mất vài giây, gương mặt nàng như đã lệch hẳn sang một bên, những lọn tóc xoăn rối bết vào làn da bắt đầu ửng đỏ. Nàng không khóc thành tiếng, nhưng đôi mắt đã ngập tràn dòng lệ, một nỗi đau mà có lẽ thậm chí chẳng ai trong căn phòng này có thể thấu hiểu tường tận được. Đôi mắt nàng lúc này hiện lên một sự đổ vỡ tận cùng – có lẽ không phải vì đau, mà vì sự tôn thờ dành cho người cha mẫu mực trong cô đã hoàn toàn sụp đổ, khi sự thật phũ phàng vừa mới được chính cô phơi bày, một sự thật đã giấu kín suốt 25 năm qua:
- Hôm nay ba… đánh con 2 lần… coi như… con… con trả hết món nợ sinh thành cho ba, từ nay về sau… con… không cần nữa! – Giọng Tuyết Mai thốt ra, run rẩy nhưng chứa đầy sự khinh miệt.
- MÀY… TAO KHÔNG CÓ ĐỨA CON GÁI NHƯ MÀY!!! ĐỒ… BẤT HIẾU!!!
- Ba nghĩ con… cần một người cha như thế sao??? Ba… không xứng!!!
- MÀY…
- CON GHÉT BA!!! GHÉT BA NHẤT TRÊN ĐỜI NÀY!!!
- …
Ông lại vung tay lên một lần nữa, nhưng chưa kịp làm gì thì mẹ của Uyển My đã lao vào can ngăn, còn Tuyết Mai thì mặc nhiên vẫn kiên cường đối mặt.
Nàng nhìn vào bàn tay vừa vung ra của ba mình – bàn tay vẫn còn run rẩy vì giận dữ và cả sự căm phẫn tột cùng. Nhưng không để ông kịp lên tiếng, Tuyết Mai quay ngoắt đi. Nàng chạy thật nhanh ra phía ngoài sân. Dường như nàng cũng không biết mình chạy đi đâu, chỉ biết là phải thoát khỏi cái không khí nồng nặc mùi áp đặt và cả sự giả dối này.
Bầu không khí lại một lần nữa trùng xuống, chỉ cho đến khi…
Tiếng gầm rú của khối động cơ phân khối lớn xé toạc màn mưa đặc quánh, báo hiệu một sự khởi đầu không thể vãn hồi. Ngay sau cái tát chát chúa của người cha mà mình hết mực yêu thương, Tuyết Mai không khóc ngay, nhưng chỉ khi vừa chạy ra đến ngoài, có lẽ tất cả chúng tôi đều nghe thấy rõ, tiếng nức nở của bà chị bé đáng thương, người đã làm mọi thứ để bảo vệ tình yêu cho hai đứa tôi. Tuyết Mai chỉ nhìn ba mình bằng ánh mắt trống rỗng rồi lao thẳng ra bậc thềm. nơi chiếc Kawasaki phân khối lớn của nàng gầm lên điên cuồng và lập tức lao vút đi như một mũi tên xé toạc màn đêm lạnh lẽo của Sài Gòn:
- Tuyết Mai!!! Đừng!!!
Ngay trong khoảnh khắc tưởng như thoáng chốc ấy, tôi gần như không kịp suy nghĩ, chỉ biết hét lớn và chính bản thân mình thì cần nhanh chóng lao lên chiếc xe của tôi và rồ ga đuổi theo Tuyết Mai. Tôi thực sự ám ảnh với những sự kích động nhất thời này, vì sự kích động trong phút chốc, kèm thêm sự nghiệt ngã của tốc độ kinh hoàng, có thể sẽ khiến mọi thứ trở nên thật tệ, rất rất tệ. Chẳng cần mất quá 30 giây, tôi đã đường hoàng ngồi trên chiếc xe máy của mình đang dựng phía ngoài sân, chẳng cần áo mưa làm gì nữa, chỉ biết rằng nếu không đuổi kịp Tuyết Mai, có thể mọi chuyện sẽ càng trở nên rắc rối hơn, tôi thực sự lo sợ điều đó:
- Uyển My, anh đuổi theo chị Mai, mọi người bình tĩnh nhé!
Tôi hét lớn trong màn mưa dày đặc, dù chẳng rõ Uyển My có nghe thấy những gì tôi nói hay không, chỉ thấy mẹ nàng đang hớt hải kéo chồng mình ra ngoài sân. Chẳng có chỗ cho sự ngập ngừng nữa, vừa dứt lời, tôi đã phóng đi một cách kinh hoàng trong tiếng mưa ồn ã.
Tôi rất thích trời mưa, vì mưa mang đến cho tôi một cảm giác lãng mạn và cổ điển một cách lạ kỳ mà chẳng có một thứ gì trên đời có thể đem lại được. Nhưng tôi cũng cực kỳ ghét mưa, vì nó gắn liền với quá nhiều nỗi đau trong đời tôi, những nỗi đau mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi quên nổi, dù cho đến hết đời đi chăng nữa. Cơn mưa oan trái mỗi lúc một nặng hạt, quất từng giọt vào mặt tôi đau rát như những mũi kim châm. Tuyết Mai phóng xe ở phía trước, nàng lao nhanh như một kẻ điên mất kiểm soát, chiếc xe phân khối lớn dưới thân nàng chao đảo nhưng vẫn lao đi với tốc độ kinh hồn. Bằng chút sức lực của sự tuyệt vọng, tôi vặn ga hết sức có thể những mong vẫn bám sát được Tuyết Mai. Kim đồng hồ chỉ số 100... 120... 140… Rất nhanh, rất nhanh, có lẽ chưa bao giờ tôi dám phóng xe với tốc độ như vậy. Tiếng động cơ lớn đến nỗi có cảm giác như chỉ cần một chút biến số, cả tôi và chiếc xe sẽ vỡ ra thành trăm ngàn mảnh mất. Lúc ấy, nói chẳng ngoa thì ranh giới của sự sinh tồn bị xóa nhòa. Tôi đã không còn là một chàng thanh niên điềm tĩnh như mọi người vẫn nói nữa, và ở phía trước kia, cô tiểu thư Tuyết Mai nghịch ngợm, lí lắc cũng đã đánh mất chính mình trong phút giây. Ngay lúc này, Tuyết Mai đã hóa thân thành một con mãnh thú đang tìm cách chạy trốn khỏi chiếc lồng sắt đang trói buộc nàng.
Chạy ngay ở phía sau, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dù đã cố vặn hết ga, chiếc xe nhỏ của tôi đã rung lên bần bật dưới áp lực của tốc độ và sức gió, vẫn chẳng so sánh được với chiếc xe phân khối lớn của Tuyết Mai. Nước mưa đã bắt đầu làm nhòe tầm nhìn, chỉ còn lại vệt đèn hậu đỏ rực của Tuyết Mai phía trước làm mục tiêu cho tôi nhắm đến. Trong cơn hoảng loạn, tối hét lớn:
- TUYẾT MAI!!! DỪNG LẠI ĐI!!! NGUY HIỂM LẮM!!!!
Tiếng hét của tôi xem chừng đã tuyệt vọng bị tiếng gió rít và tiếng mưa xối xả kia nuốt chửng không chút thương tiếc.
Cả hai chúng tôi lao đi trên con đường quốc lộ vắng vẻ, nước tạt lên từ bánh xe tạo thành những màn sương trắng xóa. Tuyết Mai vẻ như không hề có ý định giảm tốc, nàng ôm cua gắt đến mức gác chân kim loại mài xuống mặt đường muốn tóe lửa, một cảnh tượng khiến tôi rùng mình giữa làn nước lạnh giá bao quanh.
Cô bạn tóc xoăn của tôi đang phóng đi như muốn trốn chạy khỏi thế giới này, hay đúng hơn là trốn chạy khỏi những hành hạ thể xác đau đớn và sự sụp đổ của tình thân ngay trong chính ngôi nhà của mình. Tôi vẫn kịp trông thấy bánh xe của Mai chao đảo khi đi qua những vũng nước đọng, nhưng nàng không hề giảm tốc. Sự liều lĩnh đó khiến lồng ngực của tôi như thắt lại, một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bóp nghẹt lá phổi trên người tôi trong giây lát.
Nhưng rồi thì, mọi chuyện bỗng dưng thay đổi, thật nhanh… và thật… tàn nhẫn. Ngay khi đến đoạn đường thẳng dài, nơi chúng tôi đã chạy xa, rất xa, đủ để chẳng còn thấy một chiếc xe nào lai vãng trong tầm mắt. Và tận dụng thời điểm Tuyết Mai vừa lách qua khỏi một bóng người tản bộ sang đường, tôi đã dồn hết công suất để áp sát. Chiếc xe cùng tôi phóng vọt lên trong nháy mắt, và khoảng cách giữa tôi và Tuyết Mai chỉ còn cách vài mét, và tôi thề rằng mình đã thấy rõ đôi bờ vai của Tuyết Mai đang rung lên trong cơn nấc nghẹn dưới lớp áo khoác ướt đẫm. Trong một phút giây hoảng loạn vì sợ nàng có thể sẽ mất lái ở khúc cua nguy hiểm phía trước, tôi đã dồn toàn bộ sức bình sinh vào một tiếng hét duy nhất, một tiếng thét đã khiến tôi chẳng thể quên được:
- MAI!!! DỪNG LẠI!!!
Âm thanh đó như đột ngột xuyên qua cả tiếng gầm rú inh ỏi của động cơ. Tuyết Mai giật mình. Theo bản năng, nàng khẽ nghiêng đầu quay lại nhìn phía sau. Và rồi thì…
Chỉ một giây. Đúng một giây định mệnh đó, bánh trước của chiếc phân khối lớn chồm lên một vũng nước sâu, một chiếc ổ gà oan nghiệt và thảm khốc. Tốc độ quá cao cộng với việc mất tập trung trong tích tắc khiến tay lái của Tuyết Mai loạng choạng ngay lập tức. Chiếc xe nặng nề mất kiểm soát, bắt đầu những cú sàn lắc kinh hoàng trước khi đổ ập xuống. Tiếng kim loại mài xuống mặt đường rồi nhanh chóng rít lên chói tai.
Trong khoảnh khắc đau đớn của buổi tối định mệnh ngày ấy. Tôi như chết đứng ngay tắp lự, mọi thứ xung quanh tôi bỗng chốc trở thành một thước phim quay chậm, tàn nhẫn và rõ nét đến từng chi tiết.
Tôi thấy tay lái của Tuyết Mai văng mạnh ra khỏi tầm kiểm soát.
Tôi thấy nhành hoa Lily trắng Tuyết Mai vừa mua, vẫn còn kẹp hờ nơi tay lái, cũng bị hất tung lên không trung trong giờ khắc tối tăm đó.
Tôi thấy chiếc Kawasaki quen thuộc ấy đổ ập xuống, mài xuống mặt đường tóe ra những tia lửa xanh lét, chói lòa giữa màn đêm xám xịt.
Và tôi… cũng thấy, thân thể bé nhỏ của Tuyết Mai bất lực văng ra khỏi xe trong giây phút nghẹn ngào.
RẦM!
…
…
…
…
Tôi bóp nghẹt phanh, chiếc xe của tôi ngay khi đó như trượt dài một đoạn rồi cũng nhanh chóng đổ nghiêng khiến cả người tôi văng vào trong vệ đường. Chỉ là, tôi chẳng thấy đau chút nào, thật đấy. Cảm giác cơ thể mình như đã chết lặng từ khoảnh khắc chiếc xe của Tuyết Mai nhấc bổng lên giữa không trung, một khoảnh khắc ám ảnh và nghẹt thở đến không còn từ ngữ nào có thể miêu tả được. Trái tim tôi như muốn quặn thắt và đau đớn khôn nguôi.
Tôi lọ mọ đẩy chiếc xe sang một bên rồi từ từ đứng dậy, đôi chân loạng choạng như người say, thi thoảng lại đau nhói nơi cổ chân và trên đầu gối, hẳn là tôi đã gặp phải chấn thương nặng, nhưng có vẻ nó chẳng thấm vào đâu trong tình cảnh ngặt nghèo này.
Trước mắt tôi, Tuyết Mai nằm đó, bất động giữa lòng đường. Những nhành hoa Lily trắng khi nãy còn bay lên không trung rồi chầm chậm rơi xuống vương vãi chung quanh, giờ đây bị nước mưa và cả những dòng… đỏ tươi tàn nhẫn ấy nhuộm thành một màu hồng nhạt kinh dị.
Tôi đứng đó, đôi chân như hóa đá, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Tôi không thể bước tới, không thể kêu cứu, chỉ biết trân trối nhìn thi thể cô bạn đáng yêu, bà chị bé thân thiết tội nghiệp của mình vừa gọi tên đang nằm cô độc và lọt thỏm giữa mưa quái ác. Chiếc xe của nàng vẫn còn nổ máy lạch bạch một lát rồi tắt hẳn, để lại một sự im lặng đáng sợ đến mức nghe rõ cả tiếng mưa rơi trên chiếc mũ bảo hiểm khi này đã chẳng còn giữ được hình hài nguyên vẹn nữa.
Và đó là lúc thế giới của tôi, chính thức vỡ vụn.
Trong đầu tôi chẳng còn suy nghĩ được điều gì nữa, ngoài những lời cay nghiệt tự trách móc bản thân:
“Tại sao mình lại gọi? Tại sao mình không im lặng và cứ thế đuổi theo? Chính cái ngoảnh lại đó... chính cái nhìn đó đã… làm hại Tuyết Mai”
“Không, Mai chỉ đang ngất thôi. Nàng chỉ đang mệt quá nên nằm nghỉ một chút. Cô bạn tóc xoăn của tôi mạnh mẽ lắm mà, nàng chỉ vừa mới cười nói với mình mới đây chứ mấy...”
“Liệu có phải… là tôi? Phải rồi, là tôi. Chính là tôi. Bàn tay tôi không chạm vào xe của Tuyết Mai, nhưng tiếng gọi của tôi đã đẩy nàng ra đi. Tôi đã tự tay làm hại người chị dũng cảm nhất đã đứng lên bảo vệ tình yêu của tôi và Uyển My… Trời ơi!!! Là tôi sao?”
Một sự im lặng đáng sợ bắt đầu bao trùm lấy tôi. Tiếng mưa rơi trên khung xe nghe như tiếng gõ của tử thần. Tôi muốn bước tới ôm lấy Tuyết Mai vào lòng, để che chở cho nàng, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo. Tôi rất sợ rằng nếu tôi chạm vào, tôi sẽ phải đối mặt với sự thật đau đớn rằng hơi ấm của nàng đã vĩnh viễn tan biến.
Sự yếu lòng trong phút chốc cũng chẳng khiến sự thật đổi thay, và mưa vẫn quất vào mặt tôi từng đợt, rát buốt, nhưng sao chính bản thân tôi lúc này đã không còn cảm thấy cái lạnh của cơn mưa nữa. Thế giới xung quanh tôi bỗng chốc rơi vào một vùng chân không tĩnh lặng đến đáng sợ. Đôi chân tôi cảm nhận rõ sự run rẩy, mỗi bước tiến lại gần cơ thể đang nằm bất động của Tuyết Mai, có cảm giác như tôi đang đi chân trần mà dẫm lên hàng ngàn mảnh kính vỡ.
Mùi xăng nồng nặc hòa quyện với mùi ẩm thấp của đất bốc lên sau cơn mưa giông. Dưới ánh đèn đường mờ ảo và run rẩy, sống mũi tôi cay cay khi nhìn thấy vương vãi xung quanh đó là những nhành hoa Lily trắng - thứ mà Mai đến tận giờ phút cuối vẫn cẩn thận nâng niu cất giữ gọn gàng như báu vật, giờ đây đã bị từng đợt mưa mạnh bạo làm cho bầm nát, bị nước cuốn trôi vào những rãnh cống, cánh hoa trắng tinh khôi giờ thấm đẫm sắc đỏ rực của máu, cảnh tượng sao thê lương mà đau đớn đến tận tâm can.
Tôi lấy hết can đảm quỳ xuống bên cạnh Tuyết Mai. Đôi bàn tay của mình, tôi vốn thường ngày vẫn luôn tự tin với một thân võ nghệ, linh hoạt với độc chiêu One Inch Punch trứ danh, giờ đây đang bần bật run lên đến mức không thể khép lại hay kiểm soát:
- Tuyết… Tuyết Mai ơi???
Tiếng gọi của tôi lúc này nhỏ bé, lạc lõng giữa tiếng mưa vẫn chẳng ngừng gào thét.
Tôi nuốt nước mắt đưa tay chạm vào phần cổ của Tuyết Mai. Làn da trắng muốt xinh xắn ấy của nàng đã không còn cái ấm áp đầy sức sống của người cách đây ít lâu vẫn vừa mới mắng mỏ, cười đùa với tôi. Nó lạnh. Một cái lạnh buốt xương, không phải vì nước mưa, mà là cái lạnh của sự sống gần như đã rút đi một cách tàn nhẫn.
Và rồi thì, Tuyết Mai, trong cơn thoi thóp và kiệt quệ, nàng níu lấy cánh tay tôi ngay vừa nhìn thấy, đôi mắt đang mờ đục của nàng như đang chợt lóe lên một tia sáng yếu ớt - không phải sự oán trách, mà là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Nàng run rẩy, cố gắng đưa bàn tay dính đầy máu lên, nhưng chỉ được nửa chừng đã đổ sụp xuống. Tôi vội vàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt ấy, áp chặt vào mặt mình, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa:
- Mình đây! Tuyết Mai ơi!!! Đừng nhắm mắt! Đừng mà!
Tuyết Mai khẽ lắc đầu, một nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi. Nàng dùng chút tàn lực cuối cùng để mấp máy môi, giọng nói thều thào nhưng rõ ràng như một lời thề nguyền khắc sâu vào tâm khảm của tôi, những lời nói mà tôi mãi mãi chẳng thể quên:
- Hì… Phong… đừng tự trách…mình… Mai… Mai… không… không… sao… Hãy… thay Mai… chăm sóc… Uyển… Uyển My… Mai… tin… Phong… sẽ… làm… làm được…
Một cơn ho rũ rượi khiến lồng ngực Tuyết Mai rung lên đau đớn. Nàng thở dốc, ánh mắt nàng bắt đầu nhìn vào hư không, nhưng bàn tay vẫn cố siết nhẹ lấy tay tôi như muốn truyền lại toàn bộ hy vọng và sức mạnh còn lại của mình:
- Hứa với Mai… hãy… cố gắng… lên… chứng minh… cho ba… thấy… thấy… nhé…
Trong vô thức, tôi cố gắng gật đầu một cách điên cuồng, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên má:
- Mình hứa… mình hứa, Tuyết Mai ơi, đừng bỏ cuộc!!! Đừng!!!
Nhận được lời hứa ấy, Tuyết Mai khẽ thở ra một hơi dài, một sự thanh thản hiện lên trên gương mặt, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên khuôn miệng xinh xắn ấy. Đôi mắt nàng từ từ khép lại, bàn tay đang nắm chặt tay tôi dần nới lỏng rồi buông thõng xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo. Những nhành hoa Lily xung quanh nàng như cũng héo rũ ngay lập tức dưới màn mưa lạnh.
Tuyết Mai… đã… đi thật sao? Nàng đã ra đi khi vẫn đặt trọn niềm tin vào một người mà dường như cả thế giới đang khinh rẻ.
Tôi khẽ đưa tay lên cổ Tuyết Mai một lần nữa.
Và lần này thì…
Mọi may mắn…
Đã biến mất…
Không có mạch đập…
Tôi như vô thức cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nhỏ nhất, một nhịp đập dù là yếu ớt, một hơi thở khẽ khàng qua làn môi đã bắt đầu tái nhợt. Nhưng không. Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.
Một cơn đau thắt nghẹn xộc thẳng lên cuống họng, khiến tôi không thể thở nổi. Tôi muốn gào thét, muốn đấm xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, nhưng toàn thân tôi như đã hóa đá, nước mắt chẳng hiểu từ đâu cứ thể mà chảy ra, ấm nóng và đớn đau. Đã chẳng còn chút hy vọng nào nữa, Tuyết Mai đã… đi thật rồi.
Dòng suy nghĩ của tôi lúc đó chỉ còn là một đống đổ nát:
“Chính là tôi. Tiếng gọi đó... cái ngoảnh đầu đó. Tôi đã dùng chính giọng nói của mình để tước đoạt đi mạng sống của Tuyết Mai. Những nhành hoa này có lẽ nàng đã cất công chuẩn bị để mừng cho hạnh phúc của hai đứa tôi, nhưng giờ nghiệt ngã thay chúng lại trở thành những bông hoa tang cho nàng, cô bạn tóc xoăn đáng yêu, tội nghiệp của tôi. Tỉnh lại đi!!! Hãy tỉnh lại đi mà, Tuyết Mai!!!”
Nỗi đau không đến bằng những giọt nước mắt ồn ào. Nó đến bằng một sự trống rỗng đến tận cùng. Tôi cảm thấy linh hồn mình như vừa bị xé toạc ra khỏi cơ thể. Tôi nhìn vào đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vừa chạm vào thân thể bé nhỏ đáng thương của Tuyết Mai, và tôi nhận ra rằng từ giây phút này, chúng sẽ không bao giờ có thể vẽ lại những sắc màu tươi sáng trên những bản thiết kế của tôi được nữa. Tôi… là kẻ sát nhân, phải rồi, là người đã hại chết Tuyết Mai, người bạn, người chị thân yêu của tôi…
Và tôi lại khóc, những giọt nước mắt dường như đã cố gằng kìm nén thật sâu trong khóe mắt nhưng vẫn vô thức trào ra, nóng hổi. Tôi ôm lấy Tuyết Mai vào lòng, như muốn truyền lấy chút hơi ấm sau cuối cho nàng, những mong nàng ở một nơi nào đó, có thể thật xa, có thể rất gần, hãy tha thứ cho tôi, cho sự ngu dốt và bốc đồng của tôi. Ngửa mặt lên trời, tôi đau khổ nhận ra, cơ thể Tuyết Mai thậm chí đã chẳng còn được vẹn nguyên, những vết nứt gãy, hệt như những gì đang diễn ra trong lòng tôi bây giờ. Nó quặn thắt và thảm khốc, nó sẽ theo tôi mãi mãi về sau, để tôi không bao giờ có thể tha thứ cho chính bản thân mình được. Trời ơi! Tuyết Mai ơi!!!
Giữa lúc tôi đang chết lặng trong cơn sang chấn không lối thoát, hai luồng ánh đèn pha rực sáng từ phía sau bất ngờ quét tới, rọi thẳng vào hiện trường kinh hoàng. Tiếng phanh xe rít lên đau đớn như tiếng khóc của quỷ dữ.
Và rồi thì…
Cửa chiếc sedan sang trọng ấy bật mở. Uyển My lao ra, bộ áo dài quý phái, bóng bẩy của nàng bị dòng nước mưa quất thẳng vào, ẩm ướt và lạnh lẽo. Thế nhưng nàng không quan tâm. Tiếng hét của Uyển My ngày đó xé tan màn đêm, xé tan cả sự im lặng, và xé luôn cả nỗi lòng ngập tràn tội lỗi của tôi:
“CHỊ ƠI!!!!!!!!!!!”
“CHỊ MAI LÀM SAO THẾ? PHONG!!!”
“Anh… không… Tuyết Mai… Mai… mất lái… và rồi thì… rồi thì…”
“HUHUHU”
“CHỊ ƠI, TỈNH LẠI ĐI!!!... EM ĐÂY MÀ!!! HUHUHU…”
“CHỊ… CHỊ ƠI…”
Tôi vẫn ngồi đó, tay vẫn còn chạm vào bàn tay đã lạnh ngắt của Tuyết Mai. Tôi không dám quay lại nhìn Uyển My, cũng không dám ngước lên để nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của ba mẹ nàng khi bước xuống xe. Trong ánh đèn pha rực rỡ chiếu thẳng vào lúc ấy, tôi thấy mình hiện lên như một gã tội đồ đang quỳ dưới chân nạn nhân của chính mình. Tôi biết, ánh sáng đó không phải để cứu giúp, mà là ánh sáng của một bản án chung thân dành cho lương tâm anh, một bản án sẽ theo tôi mãi mãi suốt cuộc đời.
Ánh sáng hắt lên từ đôi giày da bóng loáng của ba Tuyết Mai, trong khoảnh khắc, đã kéo tôi trở về với thực tại, một thực tại tàn khốc và ngập tràn nỗi đau. Ông chẳng còn bận tâm đến sự lịch lãm, điềm đạm hằng ngày nữa. Ông lao đến thật nhanh nơi Tuyết Mai đang nằm, rồi chợt khựng lại trong giây phút. Đôi chân của người đàn ông đó loạng choạng, như thể mặt đất dưới chân ông vừa nứt toạc ra. Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cuống họng khô khốc ấy:
“Tuyết… Tuyết… Mai… con… con ơi!”
Nhạc phụ quỳ xuống, đôi bàn tay run rẩy chẳng dám chạm vào thân thể lúc này đã sũng nước của cô con gái tội nghiệp, dường như ông sợ rằng, chỉ một cái chạm tay rất khẽ, thực tế phũ phàng này sẽ vĩnh viễn xảy ra, và mang theo cô con gái của ông đi. Mái tóc vốn được chải chuốt kỹ lưỡng và gọn gàng, nay đã bết chặt lại vì nước mưa, trông ông già đi hàng chục tuổi chỉ sau vài giây đồng hồ. Sự kiêu hãnh của một chính trị gia, sự cứng rắn của một người cha độc tài đã tan biến, chỉ còn lại một người đàn ông đau khổ và đáng thương đang gào thét trong tuyệt vọng giữa cơn giông tố ập đến.
“TỈNH LẠI CON ƠI!!! MAI ƠI!!! BA ĐÂY MÀ”
“LÀM ƠN…. CON ƠI!!! TỈNH DẬY ĐI…”
…
…
…
Nhưng rồi, nỗi đau tột cùng ấy dường như đã đột ngột biến chuyển thành một luồng điện xộc thẳng lên não bộ. Ông ngước mắt lên, nhìn thấy tôi đang quỳ ở đó, đôi bàn tay vẫn còn dính máu của Tuyết Mai, và thân thể nhỏ bé của con gái ông vẫn nằm gọn trong vòng tay tôi.
Trong mắt ông lúc này, có lẽ tôi đã không còn là một người con trai có tự trọng và sắc sảo mà ông từng biết nữa. Vờ như tôi đã là một con quỷ, là kẻ mang vận rủi, là nguyên nhân của mọi sự tang tóc, bi thương này. Nếu không có tôi, Uyển My đã không cãi lời ông, Tuyết Mai cũng đã không vì bênh vực hai đứa em của mình mà xích mích với cha. Nếu không có tôi, không có sự cứng đầu của tôi, hẳn là Tuyết Mai đã không lao đi trong đêm mưa lạnh lẽo. Và nếu không có tiếng gọi định mệnh đó của tôi, Tuyết Mai đã không ngoảnh đầu lại để rồi ra đi mãi mãi trong nỗi đau sâu thẳm của những người ở lại.
Ông đứng phắt dậy, gương mặt đỏ rực vì căm phẫn, đôi mắt vẩn đục ánh lên tia nhìn muốn xé xác đối phương. Ông bước tới, từng bước chân nặng nề như muốn nghiền nát mặt đường nhựa. Còn tôi vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng, không hề né tránh, thậm chí là đang mong chờ một bản án thích đáng cho tội lỗi của mình.
“THẰNG KHỐN!!!”
Người đàn ông đạo mạo ngày nào, nay đã trở nên giận dữ và điên cuồng hơn bao giờ hết. Ông gầm lên, dồn toàn bộ sức bình sinh và nỗi đau uất nghẹn vào nắm đấm. Một cú đấm sấm sét giáng thẳng vào mặt tôi.
BỐPPPPPPPPP!
Cú đấm ấy mạnh đến mức khiến tôi ngã nhào ra mặt đường, máu từ khóe miệng tuôn ra, hòa vào nước mưa, và cả nước mắt. Tuy lĩnh đòn đau, choáng váng đầu óc, tôi vẫn cố gắng ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ của Tuyết Mai. Nhưng ông vẫn chưa dừng lại. Ông túm lấy cổ áo tôi, kéo tôi đứng lên bằng một sức mạnh điên cuồng của kẻ mất trí:
- Mày… Chính mày đã giết nó! Mày dùng cái thứ tình yêu rẻ mạt của mày để giết chết con gái tao! Mày nhìn xem, nó nằm đó... là vì mày! Mày hài lòng chưa? Cút khỏi mắt tao trước khi tao tự tay kết liễu mày để đền mạng cho con gái tao, thằng khốn nạn!!!
- Con… không… là Tuyết Mai… mất… lái… - Tôi nói còn chẳng được hết câu
- CÂM MỒM ĐI!!!
Mỗi lời ông nói ra như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi ngay lúc này. Ông đấm thêm một cú nữa, rồi một cú nữa, như thể hành động bạo lực đó là cách duy nhất để ông trốn chạy khỏi sự thật rằng chính ông cũng có phần lỗi trong kết cục đau buồn và thảm khốc đêm nay:
- ĐỦ RỒI!!! DỪNG LẠI ĐI!!!
Uyển My hét lớn, với đôi mắt đỏ hoe hòa lẫn nước mưa. Trong lúc mẹ nàng cũng vội vã tiến tới kéo chồng mình lại, trước khi ông tiếp tục gây ra một án mạng nữa ngay tại đây, với chính cái gương mặt tội đồ và sát nhân của tôi, hẳn là ông nghĩ như thế.
Người đàn ông khốn khổ ấy gục xuống, hơi thở dồn dập, nhưng đôi mắt nhòe lệ vẫn hướng thẳng về phía tôi với sự căm thù vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt.
Tôi không hề phản kháng, cũng chẳng dám kêu đau. Tôi biết bản thân mình sẽ phải gánh chịu trách nhiệm cho những tội lỗi và đau đớn này. Tôi chỉ nằm im ở đó, trong làn nước mưa lạnh buốt, cố gắng níu giữ lấy Tuyết Mai, hy vọng rằng sẽ có một phép màu đưa nàng quay trở lại, với gia đình, và với tôi nữa. Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi sự sỉ nhục và đòn roi như một sự cứu rỗi cho linh hồn tràn ngập tội lỗi của mình. Tôi biết rằng, thậm chí ngay cả khi tôi phải chịu thêm hàng trăm cú đấm nữa, nó cũng chẳng đau đớn bằng nỗi đau ngày hôm nay, nơi Tuyết Mai đã mãi mãi lìa xa chúng tôi, lìa xa tất cả…
Sau những cú đấm đầy uất nghẹn, ba của Tuyết Mai và Uyển My dường như cũng đã kiệt sức. Ông buông tôi ra, khiến tôi đổ gục xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo như một chiếc bao tải rách. Cơn giận dữ bùng phát lúc nãy giờ đây đã hóa thành một nỗi đau khôn xiết, đông đặc lại trong lồng ngực người đàn ông mạnh mẽ đó. Ông không nhìn tôi thêm một lần nào nữa. Ánh mắt ông run rẩy và mờ đục, quay lại phía thi thể Tuyết Mai.
Ông gạt tay tôi ra, gạt luôn cả sự ngăn cản của Uyển My. Ông ngồi sụp xuống, đôi tay gân guốc và run rẩy của ông luồn dưới tấm lưng đã lạnh ngắt của cô con gái yểu mệnh, nhấc bổng nàng lên. Tuyết Mai nằm gọn trong tay ông, nhẹ bẫng và xanh xao như một bông hoa chưa kịp tươi tắn đã bỗng chốc lìa cành. Mái tóc xoăn của nàng rũ xuống, nước mưa hòa lẫn với máu chảy dài trên cánh tay áo của ông, nhưng người cha đó không hề né tránh. Ông cứ thế bế Tuyết Mai tiến về phía chiếc xe của gia đình, bước chân nặng nề nhưng dứt khoát. Người vợ của ông cũng đang nước mắt lưng tròng bên cạnh, còn Uyển My chỉ biết bám lấy cánh tay tôi, đôi mắt vô hồn của nàng nhìn theo cái bóng của chị mình đang dần rời xa mặt đất.
Đối với nhạc phụ, có lẽ lúc này Tuyết Mai không phải là một “người đã khuất”, mà là đứa con gái ông cần phải “nâng niu và bù đắp”, tách biệt nàng khỏi cái không gian u ám và bẩn thỉu nơi có sự hiện diện của kẻ đáng ghét nhất thế gian, là tôi, phải rồi.
Sau khi đã cẩn thận đặt Tuyết Mai vào ghế sau, nhạc phụ bỗng khựng lại. Ông xoay người, trở lại đứng giữa màn mưa, ánh đèn pha rọi thẳng vào lưng ông tạo thành một cái bóng cao lớn, áp đảo phủ lên người tôi vẫn đang nằm bất động dưới đất.
Giọng ông không còn gào thét. Nó trầm xuống, khàn đặc nhưng sắc lẹm như một lưỡi dao cứa vào màn đêm:
- Cậu nghe cho kỹ đây, Phong. Từ giây phút này, cậu không có quyền chạm vào bất cứ thứ gì thuộc về gia đình này nữa. Đừng để tôi thấy cậu ở nhà tôi, cũng đừng để tôi thấy cậu ở bất cứ đâu trong tầm mắt tôi, và tuyệt đối... đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Uyển My nữa!
Ông tiến lại gần thêm một bước, đôi giày da dẫm nát một nhành hoa Lily trắng còn sót lại cạnh tay tôi:
- Tôi không cần biết là vô tình, hay cố ý. Chính cậu… chính cậu đã cướp đi mạng sống của con gái tôi. Vậy thì hãy dùng cả đời cậu để sống trong bóng tối của sự dằn vặt đó đi. Cút khỏi đây! Cút khỏi cuộc đời gia đình tôi ngay lập tức!
Trong giờ phút đau khổ đến tận cùng này, tôi cũng chẳng còn chút sức lực để giải thích hay giãi bày bất cứ điều gì, vì những lời nhạc phụ nói xét cho cùng không sai một ly nào. Đích thị tôi chính là kẻ đã trực tiếp gây ra cái chết cho Tuyết Mai, và bản thân tôi sẽ phải vĩnh viễn mang theo tội lỗi ấy, không bao giờ quên được.
Uyển My đứng bên cạnh xe, nhìn tôi bằng ánh mắt tan nát. Nàng dường như muốn chạy lại, ôm lấy tôi, muốn nói rằng đây không phải lỗi của tôi. Nhưng bóng dáng người chị Tuyết Mai nằm trong xe và gương mặt căm phẫn của người cha tuyệt vọng đã khiến nàng bỗng chốc trở thành một kẻ câm lặng. Nhưng giữa giờ phút nghiệt ngã và căng thẳng này, nếu tiếp tục cố chấp ở lại với tôi, sẽ chỉ khiến nỗi căm phẫn của ba nàng càng nặng nề hơn, và tôi có lẽ sẽ khó thoát được số kiếp. Chính vì hiểu được điều đó, Uyển My buộc phải bước lên xe theo lệnh của ba, sau khi dùng đôi mắt đỏ hoe của mình nhìn về tôi thủ thỉ:
- Lần nào mưa… cũng lắm chuyện như vậy, Phong nhỉ?
- …
- Về đi… đừng tự trách mình, hen?
- …
Uyển My buồn bã từ từ tiến về phía chiếc sedan sang trọng của gia đình mình, rồi nó cũng từ từ chuyển bánh, đèn hậu đỏ rực nhòa dần trong màn mưa. Trong mờ ảo, tôi vẫn thấy được ánh mắt của Uyển My không rời khỏi tôi, hẳn là nàng có rất nhiều điều muốn nói. Tiếng động cơ xa dần, nhường chỗ cho tiếng mưa rơi rả rích trên mặt đường nhựa và tiếng gió rít qua những tán cây.
Lúc này đây, giữa cơn mưa ồn ã và đớn đau, tôi chẳng còn chút sinh khí nào, cũng chẳng muốn ngồi dậy nữa. Tôi cứ thế thả mình nằm giữa những mảnh vỡ của chiếc xe quen thuộc mà Tuyết Mai vẫn đi, giữa những cánh hoa Lily đã nát vụn và đẫm máu. Lời xua đuổi của nhac phụ chắc hẳn không khiến tôi đau khổ bằng sự thật rằng tôi đã bị “tước đoạt” quyền được thương tiếc người bạn, người chị đã vì mình mà phải vĩnh viễn lìa xa trần thế. Tôi như bị bỏ lại trong bóng tối, với một bản án không ngày mãn hạn, nơi tôi sẽ phải sống để trả nợ cho một tiếng gọi oan nghiệt nhất trong cuộc đời.
…
…
…
Đêm đã về khuya, tiếng gõ bàn phím lạch cạch là âm thanh duy nhất xé toạc sự tĩnh lặng trong căn phòng này. Tôi dừng lại, những đầu ngón tay hơi run khi vừa đặt dấu chấm hết cho phân đoạn tàn khốc nhất của cuộc đời mình.
Trong lúc gõ những dòng chữ này, tôi thề rằng mình vẫn còn nhớ được mùi hương nồng nàn, hăng hắc của những nhành hoa Lily trắng. Đó không phải là mùi hương của sự thanh cao, mà là mùi của ký ức đẫm máu, mưa, nước mắt và cả mùi xăng xe trộn lẫn.
Mỗi phím chữ hạ xuống giống như là một lần tôi lật lại vết sẹo chưa bao giờ thực sự khép miệng. Tôi cảm thấy sự nghẹn đắng nơi cổ họng khi miêu tả lại nụ cười cuối cùng của Tuyết Mai - nụ cười ấy vẫn rạng rỡ như thế trong trí nhớ của tôi, tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo của mặt đường nhựa đêm hôm đó.
Nỗi đau của người ở lại không phải là sự gào thét, mà là việc phải tiếp tục sống để viết tiếp câu chuyện mà người đi trước đã đánh đổi mạng sống để bắt đầu.
“Gửi Tuyết Mai - người đã luôn tin vào một viên sỏi xù xì như em
Tuyết Mai à, chị có đang nghe thấy em không? Em của hiện tại, đang ngồi đây, dùng những câu chữ khô khan nhưng dạt dào cảm xúc này để dựng lại hình bóng chị trong trí nhớ của em.
Hãy để em gọi chị là chị nhé, vì từ ngày đó, trong em, chị vẫn luôn luôn là người chị vĩ đại, to lớn nhất.
Em viết về chị không phải để khơi lại nỗi đau, mà để vinh danh sự hy sinh mà thế giới này đã quá tàn nhẫn để lãng quên. Một người đã sẵn sàng dùng tất cả sự dũng cảm để bảo vệ em trong giờ phút hiểm nghèo nhất. Một người luôn bên cạnh để giúp đỡ và động viên em mỗi lần gặp phải khó khăn.
Em viết để thú nhận rằng, suốt những năm đã qua, dù khi chìm trong bất lực hay khi có được những thành công rực rỡ nhất cuộc đời, thì mỗi khi soi mình trong gương, em vẫn thấy mình chỉ là gã thanh niên bất lực bên kia đường năm ấy, chỉ biết đau khổ nhìn chị rời đi mà không cách nào níu giữ.
Em viết vì em nợ chị một lời cảm ơn mà cả đời này không bao giờ có thể thốt ra thành tiếng, cũng chẳng có chị ở đây để lắng nghe.
Chị là người duy nhất nhìn thấy ánh sáng bên trong một hòn sỏi xấu xí như em trước khi nó được mài giũa. Và chính niềm tin đó là “bản án” ngọt ngào nhất khiến em không cho phép mình gục ngã. Và qua năm tháng, niềm hy vọng đó từ chị đã giúp em lớn lên, trưởng thành vào tin tưởng hơn vào bản thân mình.
Em yêu thương chị rất nhiều, giống như cách chị vẫn yêu thương và bảo vệ em.
Em nhớ chị, thực sự rất nhớ chị, em nhớ nụ cười tươi tắn của chị mỗi lần ở cạnh em.
Ở nơi xa xôi ấy, nếu chị nghe được những lời em nói, thì em muốn chị biết được rằng, em sẽ mãi mãi không bao giờ quên chị, một cô nàng với mái tóc xoăn nghịch ngợm và nụ cười má lúm duyên dáng đến điên đảo.
Thôi giờ đã khuya, và thư cũng đã dài, em phải chuẩn bị đi ngủ để ngày mai còn vùi đầu vào mớ công việc còn đang hỗn độn. Thật buồn là em vẫn phải già đi, còn chị thì sẽ mãi mãi trẻ trung như thế, hãy vui chơi tự do và đừng nghĩ ngợi gì nữa nhé. Em hứa một ngày nào đó, em sẽ đi tìm chị. Hy vọng ngày mà em được gặp lại chị, em sẽ không xuất hiện với diện mạo của một ông lão trước mặt chị, chị nhỉ?
Ngủ ngon nhé, Tuyết Mai của em!”
Đề xuất Huyền Huyễn: [Dịch] Tiên Tử Xin Nghe Ta Giải Thích
[Pháo Hôi]
lại có người mất à, đúng không?
[Luyện Khí]
Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂
[Luyện Khí]
Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))
[Pháo Hôi]
Viết không có tâm
[Pháo Hôi]
Chịu cái kết
[Luyện Khí]
Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo
[Luyện Khí]
Kết mở à chán thế nhỉ 😞
[Luyện Khí]
Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(
[Luyện Khí]
Trả lờiVậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞
[Luyện Khí]
Trả lời@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá
[Luyện Khí]
Trả lờiCòn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(
[Pháo Hôi]
Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt
[Trúc Cơ]
Quả này kết cưới mai rất cao.