Chương 147
Cơn mưa đêm nay vẫn chưa dứt, nó rả rích và lạnh lẽo đến cùng cực, nó bám theo những nẻo đường vô định của tôi từ hiện trường vụ tai nạn về đến tận một chốn thân quen mà tôi cũng chẳng rõ là nơi nào nữa. Tôi cứ thế chạy xe vật vờ như một kẻ mất hồn, đi qua khắp các con phố, đi qua biết bao nhiêu ngã tư, nhưng nước mắt tôi vẫn không thể ngừng chảy. Tôi đau xót và thương cảm cho Tuyết Mai, tôi không hiểu tại sao ông trời lại nỡ đối xử với cô bạn tóc xoăn đáng yêu của tôi tàn nhẫn đến như vậy. Ngay từ nhỏ, tuy được bác ruột yêu thương và nuôi nấng như con, Tuyết Mai vẫn là nạn nhân từng bị chính cha ruột của mình bỏ rơi. Lớn lên, nàng cũng chẳng sung sướng được bao lâu, khi mà ngày nàng quyết định lật bài ngửa với cha ruột của mình, cũng chính là ngày nàng mãi mãi ra đi, mãi mãi dừng lại ở tuổi 27 đầy đau đớn.
Tôi cứ đi mãi, đi mãi, vòng vèo qua lại khắp các con đường quen thuộc, nhưng rồi cũng chẳng rõ mình đang đi đâu, hay tìm kiếm thứ gì, chỉ là đi, đi và đi mãi mà thôi.
Uyển My nói đúng, cứ mỗi lần trời mưa, và tôi gặp nàng, thì y như rằng, sẽ có chuyện gì đó xảy ra, và đa phần là những chuyện xui rủi, không may, nhưng trời ơi, ngày hôm nay, quả thực là một nỗi đau quá lớn, một nỗi đau chẳng thể nào nguôi ngoai được, không chỉ trong tương lai, mà có lẽ sẽ bám theo tôi cả đời.
Bỗng, tôi muốn dừng lại. Chẳng hiểu vì sao nữa, linh tính tôi tự dưng mách bảo, tôi phải dừng lại ngay tại đây, lúc này. Tôi chẳng còn chút tâm trạng nào để nhìn xem tôi đang đứng ở đâu, chỉ là cứ… đứng đó, để mặc cho cơn mua lạnh giá khiến toàn thân tôi ướt sũng, máu từ vết rách trên khóe môi – dấu vết của cú đấm đầy căm phẫn từ ba Tuyết Mai – đã khô lại, bết bát cùng nước mưa và bùn đất, trông tôi lúc này thực sự thảm hại và ê chề:
- Anh… Phong? Sao anh… ở đây?
Một giọng nói dịu dàng mà quen thuộc vang lên, nó kéo tôi trở về với thực tại, dù rằng tôi chẳng muốn.
Đứng trước mặt tôi đây, lúc này, là bóng dáng mờ ảo của… Quỳnh. Phải rồi, là Quỳnh chứ không ai khác. Tại sao Quỳnh lại ở đây? Sao em ấy không về nhà? Phải chăng cũng đang dầm mưa giống như tôi? Không đúng, Quỳnh đang đứng trước cổng kia mà, nhưng nhà ai mà quen thuộc thế nhỉ? Chẳng phải đây là:
- Quỳnh… anh…
Gương mặt em lộ rõ vẻ lo lắng và hốt hoảng. Cũng phải thôi, nhìn thấy tôi với bộ dạng như thế, máu me dính đầy mặt mũi, quần áo, người ngợm ướt đẫm, bảo sao mà không giật mình cho được:
- Trời ơi! Phong! Ai đánh anh hả? Anh có sao không?
Quỳnh với tay lấy chiếc dù đang nằm ở bên vệ cửa, em vội vã chạy ra che cho tôi và nhìn tôi đầy dịu dàng:
- Quỳnh ơi… anh… anh…
- Anh sao vậy? Đau lắm hả?
Ánh mắt Quỳnh đã hoe đỏ, hẳn là em lo lắng cho tôi nhiều lắm. Chỉ mới cách đây ít giờ, tôi còn thẳng thừng từ chối Quỳnh trước mặt bao nhiêu người, trước mặt mẹ em, vậy mà giờ đây, giữa khoảnh khắc tồi tệ nhất, tôi lại tìm đến Quỳnh như một liều thuốc chữa lành cho tâm hồn. Không phải tôi không nhận thức được việc mình đang đi đâu, chỉ là trí não tôi đang cố thuyết phục rằng, tôi chỉ tình cờ đến đây mà thôi, phải không:
- Anh dắt xe vào đi, mưa lớn lắm!
- …
Tôi chẳng nói chẳng rằng, cứ thế nghe theo sự sắp xếp của Quỳnh, vì lúc này đây, tôi thực sự đã mệt mỏi lắm rồi:
- Anh vào tắm nước nóng đi, để em lấy quần áo cho anh mặc, hôm nọ… em… em có mua cho anh một bộ quần áo, mà chưa kịp đưa tận tay cho anh…
- Ừ… cảm ơn Quỳnh… anh…
Tôi nở một nụ cười gượng gạo, một nụ cười mà ai nhìn vào cũng thấy, đó chỉ là một hành động giả tạo và khiên cưỡng. Tôi chẳng còn cười nổi nữa, cứ nghĩ đến thân thể nhỏ bé ướt đẫm nước mưa của Tuyết Mai, là tôi lại muốn bật khóc thành tiếng. Sự ám ảnh này, quả thực quá đỗi khủng khiếp rồi:
- Thôi, anh đi tắm đi! Em lấy đồ rồi nấu cháo nóng cho anh ăn, có gì từ từ nói!
- Ừ… ừ…
Nói rồi, Quỳnh dẫn tôi vào phòng tắm rồi hớt hải trở ra ngoài nấu cháo. Ở phía xa xa, trên chiếc bàn ăn, tôi thấy laptop của Quỳnh vẫn đang mở, cộng thêm đống tài liệu vương vãi xung quanh, hẳn là em vẫn còn đang phải chăm chỉ làm việc, giờ này đã quá khuya rồi, tội nghiệp Quỳnh của tôi.
Thành thực mà nói, ở thời khắc này, tôi dường như chẳng còn đủ tâm trạng làm bất cứ thứ gì nữa. Tôi cứ vô thức làm theo những gì Quỳnh nói, những gì Quỳnh hướng dẫn như một con robot vô tri và vô hồn. Tôi nhận lấy bộ quần áo từ tay Quỳnh, một bộ quần áo thể thao đúng như phong cách mà tôi thường hay mặc. Chẳng biết nói gì, tôi chỉ khẽ gật đầu mỉm cười nhìn Quỳnh thay cho lời cảm ơn sáo rỗng. Quỳnh dường như cũng hiểu được tâm trạng của tôi, dẫu có lo lắng, thì sau một hồi kiểm tra, Quỳnh cũng kịp xác nhận được rằng, tôi không bị thương quá nghiêm trọng, chỉ trầy xước chút ít ở vùng chân và cẳng tay, em mới yên tâm để tôi tuỳ ý làm gì thì làm:
- Anh tắm đi, xong ra ăn cháo nhen?
- Ừ… cảm ơn… Quỳnh!
Tôi chậm rãi tiến vào căn phòng tắm không quá rộng của nhà Quỳnh, hoặc chí ít đó là cảm giác của tôi ngay bây giờ. Một không gian chật chội và bí bách, nó khiến cảm giác tội lỗi trong đầu tôi như nhân lên gấp bội. Tôi chậm rãi với tay mở nước, tiếng vòi sen bắt đầu xả xuống, làn hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, nhanh chóng làm mờ đi tấm gương cũ trên tường. Nhưng hơi ấm ấy không thể sưởi ấm được khối băng giá đang đông đặc trong lồng ngực tôi ngay bây giờ.
Dưới làn nước nóng, những suy nghĩ của tôi như đang bắt đầu vỡ òa, trần trụi và tàn nhẫn.
Khi dòng nước ấy bắt đầu tuôn xối xả lên đầu, tôi vô thức nhắm nghiền mắt lại. Nhẹ nhàng và khó nhọc đưa bàn tay lên trước mặt - đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm chuột, gõ phím và… đấm nhau, giờ đây vẫn còn vương lại những vết đỏ thẫm của máu và bùn đất, của những ám ảnh không thể nguôi ngoai theo dòng nước.
Một cảm giác rùng mình lướt qua người tôi như dòng điện xẹt. Nước nóng chạm vào vết thương nơi khóe môi khiến tôi xót buốt, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự giày vò trong tâm trí ngay bây giờ. Và chỉ vừa nghĩ đến đấy, khung cảnh đầy ám ảnh lại hiện ra trong trí nhớ, rõ mồn một như chưa từng trôi đi. Tôi lẳng lặng nhìn dòng nước màu hồng nhạt chảy xuống lỗ thoát. Đó là máu của tôi, và cả của Tuyết Mai nữa. Tôi dường như đang gột rửa nó đi, nhưng trong tận sâu thẳm, tôi thừa biết mình sẽ không bao giờ rửa sạch được ký ức về khoảnh khắc mà nàng ngã xuống, rồi trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay tôi.
Sự đối lập tàn nhẫn ấy khiến tôi lại rơi nước mắt. Một kẻ thảm hại, đáng chết như tôi thì lại đang ở đây, được bao bọc bởi hơi ấm và sự an toàn trong ngôi nhà với sự bảo vệ, chở che của Quỳnh, trong khi người bạn, người chị Tuyết Mai của tôi có lẽ giờ đang nằm cô độc trong căn phòng lạnh lẽo của bệnh viện. Sự sống của tôi lúc này giống như một sự trộm cắp – rằng tôi đã “đánh cắp” hơi thở của Tuyết Mai để đứng đây, để sống và để hối hận cho tội lỗi mình gây ra.
Giữa tiếng nước chảy rào rào, tôi dường như nghe thấy tiếng gầm rú của chiếc Kawasaki quen thuộc và tiếng gió rít qua tai từng hồi thấm đẫm.
“Tại sao mình lại gọi tên Tuyết Mai lúc đó cơ chứ”
Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một bản án chung thân. Chán nản và đau xót, tôi tựa trán vào bức tường gạch men lạnh ngắt, mặc cho nước nóng dội xuống lưng bỏng rát.
Tôi lại nhớ đến nụ cười của Tuyết Mai khi nàng nói những lời cuối cùng với tôi. Đó là một nụ cười không hẳn rạng rỡ, nhưng nó chan chứa đầy hy vọng, một nụ cười tin tưởng rằng mọi chuyện sẽ ổn, rằng tôi sẽ làm được những gì mà tôi mong đợi, mà bà chị bé của tôi đã đấu tranh để nó còn tồn tại. Nhưng Tuyết Mai ơi, chị có biết, chính cái nụ cười ấy là thứ giết chết em ngay lúc này. Nếu chị nhìn em bằng ánh mắt oán trách, có lẽ em vẫn sẽ còn thấy dễ chịu hơn. Nhưng không, chị ra đi khi vẫn chọn tin vào em – một thằng bạn trai yếu thế và kém cỏi, đang bị cả gia đình chị khinh rẻ.
Dòng nước nóng bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Tôi nhớ đến hơi thở thoi thóp của Tuyết Mai, mùi hương Lily trắng hòa lẫn mùi xăng và vị mặn của nước mưa.
“Chăm sóc… cho… Uyển My... Mai… tin… Phong... làm được… mà…”
Những lời đó không phải là một lời nhắn nhủ đối với tôi, mà giờ đây, chúng đã hoá thành một gông xiềng nặng trĩu. Tuyết Mai đã dùng cả mạng sống để đặt cược vào tôi, vào nỗ lực và sự cố gắng của tôi. Nàng đã tin “viên sỏi” này có thể hóa thành kim cương để bảo vệ em gái nàng trước nỗ lực đàn áp không hồi kết của người cha độc đoán. Nhưng nàng đâu có biết, rằng ngay khi nàng ra đi, thì có lẽ tôi đã tự tay chấm dứt cơ hội để chứng minh cho tình yêu đó rồi.
Tôi khuỵu xuống sàn phòng tắm, đôi vai run lên bần bật. Những tiếng nấc nghẹn ngào hòa lẫn vào tiếng nước, vỡ tan ra. Tôi thấy mình quá nhỏ bé và hèn nhát trước niềm tin vĩ đại đó. Làm sao tôi có thể chăm sóc Uyển My khi chính tôi là nguyên nhân khiến cô ấy mất đi người chị duy nhất và khiến gia đình nàng trên bờ vực tan rã?
…
…
…
Tôi như thả hồn mình bay đi trong phút chốc, chẳng biết nghĩ gì, cũng chẳng dám nghĩ nữa, tiếp theo sẽ như thế nào đây…
Nhưng rồi thì rất nhanh chóng, tôi lại nghĩ đến Quỳnh, người lúc này vẫn đang ở ngoài kia, đang chăm sóc tôi bằng tất cả tình thương của em dành cho tôi. Chẳng cần biết tình cảm ấy lúc này xuất phát từ tình yêu đôi lứa hay tình cảm thanh mai trúc mã, tôi bỗng dung lại càng thấy cay đắng và tủi nhục hơn. Tôi vốn dĩ chỉ vừa khẳng định Quỳnh với tôi chỉ là một cô em gái - một nhát dao dứt khoát để giữ cho mình không sa ngã vào một sự an ủi sai lầm, thế nhưng giờ đây, khi gặp phải chuyện không hay, tôi lại lập tức tìm đến em và cầu xin sự dỗ dành như thường lệ. Ba Uyển My nói đúng, nếu tôi thực sự là người có lòng tự trọng, thì tôi đã phải đi xa thật xa khỏi Quỳnh rồi, vì tôi chẳng xứng đáng nhận được sự quan tâm đó, vì khi làm vậy, tôi lại tự mình thừa nhận, bản thân tôi rốt cuộc lại núp sau lưng của một người con gái khác bên cạnh Uyển My mà thôi.
Tôi đau đớn nhận ra giờ đây, mình sẽ chỉ là một kẻ độc hành. Tuyết Mai đã đi rồi, Uyển My thì ở bên kia bờ vực của sự hận thù từ cha nàng, và có lẽ tôi cũng không còn chút cơ hội để tiến đến cướp lấy nàng. Cuối cùng là Quỳnh thì bị tôi đẩy ra xa bằng sự tàn nhẫn đến khó tin nhất.
Tôi đứng dậy, tắt vòi hoa sen. Sự yên lặng đột ngột trở lại, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như nhịp đồng hồ đếm ngược của một cuộc đời đã hoàn toàn thay đổi. Tôi mơ màng nhìn vào gương, lau đi lớp hơi nước mờ ảo. Gương mặt trong gương không còn là chàng thanh niên mơ mộng ngày nào nữa. Đôi mắt ấy giờ đây chỉ còn sự lạnh lẽo của một kẻ đã nhìn thấy cái chết đầy ám ảnh và đang mang theo một món nợ không bao giờ trả hết.
Thở hắt ra một tiếng thật dài, tôi chầm chậm bước ra phía ngoài, nơi Quỳnh lúc này vẫn đang miệt mài làm việc, ở trên bàn đã đặt sẵn một tô cháo nóng hổi dành cho tôi. Vừa nghe thấy tiếng tôi, Quỳnh đã lo lắng chạy tới, vẻ mặt em tràn ngập nỗi buồn, chẳng hiểu từ bao giờ, nước mắt em đã lăn dài trên má:
- Anh… có sao không? Em… sợ lắm…
Tôi cố gặng rặn ra một nụ cười đầy khiên cưỡng. Tôi vuốt ve mái tóc dài suôn mượt của Quỳnh, thủ thỉ:
- Mọi chuyện… tệ lắm, Quỳnh ơi…
- Tệ ra sao? Anh phải nói cho em biết chứ!
Quỳnh nhăn mặt nhìn tôi, dường như sự kiên nhẫn của em đã đạt đến giới hạn chịu đựng:
- Anh… anh…
- Anh làm sao? Nói đi, Phong!!!
Sự kiên quyết của Quỳnh khiến tôi cảm giác sẽ chẳng che giấu mãi được tâm sự này. Tôi ngồi phịch xuống ghế, kéo Quỳnh cũng ngồi theo. Tôi nhìn thẳng vào mắt em, và lấy hết can đảm để trút hết những tâm sự của mình:
- Tuyết Mai…
- Vâng, chị Mai…
- Mai…
- Chị ý làm sao cơ?
- Tuyết Mai… mất rồi…
- !!!
Một khoảng lặng tưởng chừng bất tận lại ập xuống căn bếp nhỏ của gia đình Quỳnh. Một tin tức mà có lẽ với bất cứ ai khi nghe được, cũng đều có những cảm nhận giống nhau. Tất cả chắc hẳn sẽ đều đau xót và chẳng muốn chấp nhận sự thật này. Quỳnh và Tuyết Mai vốn dĩ chẳng chút thân thích, cũng chưa nhiều lần tiếp xúc với nhau. Nhưng ở cương vị là một người hiểu được mối quan hệ giữa tôi cùng Tuyết Mai, thì hẳn Quỳnh lúc này cũng đang xúc động lắm, em vốn là người thấu cảm mà.
Quỳnh tựa hẳn người ra phía sau, em không nói gì, cũng chẳng hỏi thêm bất cứ thứ gì nữa. Có lẽ chỉ cần nhìn tâm trạng và bộ dạng thê thảm của tôi cách đây không lâu là đã quá đủ để Quỳnh xâu chuỗi lại mọi chuyện rồi. Em nhìn tôi bằng ánh mắt cảm thông và đầy thương hại. Dù rằng chẳng muốn nhận thêm bất cứ nỗi ân tình nào từ Quỳnh nữa, tôi vẫn cảm thấy an ủi ghê gớm.
Cố ngửa mặt lên trời để vơi bớt đi cơn cay vừa xộc thẳng lên mũi, tôi quyết định kể lại cho Quỳnh nghe tường tận toàn bộ sự việc tối nay, từ lúc bắt đầu quay lại nhà Uyển My cho đến tận khi Tuyết Mai trút hơi thở cuối cùng trên tay tôi. Trong suốt câu chuyện, có lẽ tôi đã phải dừng lại hang chục lần, thậm chí là hàng trăm, vì nỗi đau đó thực sự quá khủng khiếp. Cứ nghĩ đến thân thể nhỏ bé dập nát của Tuyết Mai, tôi lại muốn ứa nước mắt. Tội nghiệp cô bạn tóc xoăn đáng yêu của tôi, tội nghiệp Tuyết Mai quá…
Bên chiếc bàn ăn ngổn ngang tài liệu và cả tô cháo nóng lúc này đã nguội hẳn đi, Quỳnh đang ngồi bất động, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy lo âu dõi theo từng cử động của tôi, và đôi mắt hoe đỏ của em đã nói lên rất nhiều điều. Hẳn là em hiểu được nỗi đau của tôi, hiểu được sự khó xử và cả những ám ảnh tôi đã, đang và sẽ phải chịu đựng. Quỳnh thương tôi bằng một tình thương không giống bất cứ ai, em luôn luôn đặt tôi ở một vị trí cực kỳ quan trọng trong lòng, dẫu tôi có luôn luôn vô tình với em đi chăng nữa. Quỳnh hiểu được cá tính và sự yếu đuối bên trong sâu thẳm tâm hồn tôi, hiểu được rằng ngay lúc này, tôi cần em hơn bất cứ ai khác. Quỳnh từ từ tiến đến cạnh tôi, và em ôm lấy tôi vào lòng và vỗ về nhẹ nhàng nhất có thể, trước khi tôi không kìm được mà bật khóc nức nở. Dẫu đã cố gắng gồng mình để ngăn việc phát ra những tiếng rên rỉ vô thức, cả người tôi vẫn run lên bần bật trong vòng tay ấm nóng mà dịu nhẹ của Quỳnh. Tôi là một kẻ thất bại, một hòn sỏi nhỏ nhoi giữa đại dương bao la, và nó sẽ sớm chìm xuống một cách tàn nhẫn bằng tất cả sự tổng hợp của mọi thứ đang diễn ra ngay lúc này.
Thời gian có thể sẽ xoá nhoà đi nỗi đau buồn này, nhưng sự ám ảnh và niềm tiếc thương sẽ không bao giờ mất, nó giống như khi tôi mất đi ông bà nội ngoại của mình vậy, thời gian trôi qua, tất cả mọi người đều đã không còn cảm thấy quá đau xót nữa, nhưng mỗi lần nhớ về một kỷ niệm nào đó, nước mắt vô thức lại ứa ra. Nhưng ông bà tôi ra đi khi đã nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi của cuộc đời, họ đều trải nghiệm được một cuộc sống viên mãn, xum vầy bên con cháu lúc về già, còn Tuyết Mai thì không… Chính vì lẽ đó, tôi cảm nhận được rằng, đến khi nào, tôi còn xuất hiện trước mặt gia đình Uyển My, thì chừng ấy, nỗi đau trong lòng họ sẽ vẫn mãi không được nguôi ngoai:
- Quỳnh này…
- Dạ…
- Có lẽ anh… sẽ rời xa… Uyển My… mãi mãi…
Quỳnh tròn mắt nhìn tôi. Có lẽ em hiểu được quyết định của tôi, nhưng nó vẫn không thể ngăn được cảm giác ngạc nhiên từ em, từ người mà chỉ cách đây một buổi tối, còn bị tôi thẳng thừng gạt sang một bên để toàn tâm toàn ý với Uyển My. Quỳnh không giận tôi, chắc chắn, em cũng không giận Uyển My, hiển nhiên, thế nhưng để nói rằng em nuối tiếc cho mối lương duyên của chúng tôi thì quả thực khó diễn tả. Quỳnh hiểu rằng, dù tôi có quyết định rời xa Uyển My, thế nhưng đó không phải là vì tôi muốn ở bên cạnh em, mà đó là việc làm mà tôi muốn làm để trả giá cho những lỗi lầm mình gây ra với Tuyết Mai:
- Dạ…
- Em không hỏi anh gì sao?
- Hì… em hiểu tại sao anh nói như vậy, và em nghĩ mình sẽ ủng hộ mọi quyết định của anh thôi…
Nụ cười hiền lành và dịu dàng đó của Quỳnh khiến tâm trí tôi giãn nở ra được chút đỉnh. Thế nhưng tôi tuyệt nhiên chưa biết tiếp theo đây, mình sẽ phải làm những gì, và đối mặt với gia đình Uyển My ra sao:
- Bây giờ, anh tính… thế nào?
- Anh cũng… không biết nữa… quá nhiều chuyện… anh thấy mệt lắm… Quỳnh ơi…
Quỳnh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, em trao cho tôi một ánh mắt đầy thương cảm:
- Vậy… đám tang của chị Mai… anh tính sao?
- Anh đang suy nghĩ… có nên đến đó không… vì anh sợ…
- Anh sợ ba của chị Mai sẽ nổi giận, đúng không?
- Đó là một phần… Anh cũng sợ khi nhìn thấy anh, nỗi đau của họ lại tái diễn… và Uyển My… anh không biết đối mặt với cô ấy thế nào nữa…
Một khoảng lặng bỗng chợt hiện lên lần nữa. Cả tôi và Quỳnh đều thả hồn vào những dòng suy nghĩ rất riêng của mỗi người. Một nửa trong tôi nghĩ mình phải đến thăm Tuyết Mai lần cuối, một nửa còn lại thì sợ phải thấy hình ảnh tang thương đó của nàng. Tôi không muốn thấy Uyển My khóc, tôi cũng không muốn sự có mặt của mình khiến gia đình nàng lại tiếp tục xung đột. Thế nhưng… bây giờ… phải làm sao đây, ông trời ơi?
Trong lúc cả tôi lẫn Quỳnh đều chưa tìm ra được cách, thì tiếng chuông điện thoại reo vang đã kéo chúng tôi trở về với thực tại.
Là Uyển My.
Chẳng biết nàng gọi cho tôi lúc này để làm gì, nếu không phải là:
- Anh… anh đây!
- Phong, ngày mai… là tang lễ của chị Mai.
- Anh… anh xin lỗi… là lỗi…
- Không, đừng nói gì nữa. Mình gửi địa chỉ, giờ giấc cụ thể rồi. Phong cứ đến chào chị Mai lần cuối nhé, hẳn là chị Mai rất mong Phong đấy.
- Nhưng… ba em…
- Nghe lời mình, cứ đến nhen. Còn giờ đã khuya, ngủ đi, đừng nghĩ ngợi nữa.
- Cô chú… ổn chứ?
- Không sao đâu, mình lo được, vậy hen?
- Anh biết rồi…
- Ừm, hì. Ngoan.
Uyển My lạnh lùng cúp máy, rất cương quyết và cũng thật sự mạnh mẽ, hệt như thái độ của nàng nãy giờ trong cuộc nói chuyện với tôi vậy. Vốn biết rằng Uyển My luôn luôn là thế, nhưng quả thực, ở mức độ đau đớn này, mà nàng vẫn bình tĩnh xử lý mọi chuyện được, thì quả thực, cái tầm của tôi không xứng đáng xách dép cho nàng chứ đừng nói đến việc sánh vai cạnh bên. Thế nên, chính cuộc gọi khuya hôm đó đã cho tôi thêm một nguồn động lực kinh khủng và sau cuối nhất, để tôi có đủ dũng khí mà quyết tâm nói lời tiễn biệt với người con gái tôi yêu nhất trên đời:
- Quỳnh này…
- Sao vậy anh Phong?
- Ngày mai… em đi cùng anh nhé…
- Đi… đám tang chị Mai ạ?
- Ừ… anh cần em giúp… một chút… chắc em hiểu ý anh mà, phải không?
Quỳnh thoáng im lặng, nhưng rồi em đã rất nhanh mỉm cười trở lại, nhìn tôi an ủi:
- Em hiểu rồi. Nhưng anh… đã nghĩ kỹ chưa?
Trước câu hỏi của Quỳnh, đương nhiên tôi cũng chưa đủ can đảm để dõng dạc nói rằng, tôi đã hoàn toàn chắc chắn với câu trả lời của mình. Cơ mà, với tình cảnh này, tôi nghĩ việc tôi chủ động buông tay là hoàn toàn đúng đắn. Uyển My không có Phong thì vẫn là nữ vương uy quyền, còn Uyển My cộng thêm Phong sẽ trở thành tội nhân vong quốc, vĩnh viễn không được tha bổng. Dẫu sau đó, vị nữ vương vẫn có thể gây dựng nên vương quốc của mình, thế nhưng, chẳng phải ngay từ đầu, cô ấy đã tự tay phá vỡ tất cả rồi sao:
- Ừ… anh nghĩ kỹ rồi... Có lẽ anh thực sự không thuộc về thế giới đó, cố gắng níu kéo sẽ chỉ thêm đau khổ và bất hạnh mà thôi…
Quỳnh lại nắm lấy tay tôi, lần này, em không nói gì nữa, chỉ có ánh nhìn thấu hiểu và trìu mến trao tặng cho tôi. Trong khoảnh khắc, cô bạn nhỏ thời thơ ấu ngày xưa lại hiện lên một cách rõ ràng và rực rỡ, chỉ khác là, vai trò ấy, đã đổi chỗ cho nhau. Tôi không còn là kẻ dỗ dành, mà đã trao nó cho Quỳnh, một cô gái cũng mạnh mẽ và bản lĩnh chẳng kém gì Uyển My, đang đứng ra bảo bọc cho tên đàn ông hèn mọn, yếu đuối và vô dụng là tôi.
Ngoài trời, mưa rất to, rất to, và cơn mưa trong lòng tôi cũng thế, cứ như thể mãi mãi, mãi mãi, chẳng chịu ngừng…
…
…
…
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi độ rung quá đỗi ồn ào của chiếc điện thoại đang nằm trên mặt bàn. Lần này, là một cuộc gọi nữa, bên cạnh rất nhiều cuộc gọi khác từ tối hôm qua đến giờ. Mơ màng mò mẫm với lấy chiếc điện thoại, tôi gần như hoảng hốt khi nhận ra rằng, tôi đã lỡ gần như là hàng trăm cuộc gọi, từ điện thoại, cho đến cả Messenger… Một tình hình mà dường như tôi cũng đã hình dung ra từ trước, ngay sau… tai nạn thương tâm của Tuyết Mai đêm ngày hôm qua. Người ta nói sau cơn mưa trời lại sáng, và đúng là sáng nay, trời quang mây tạnh, gió thổi liu riu, từng tia nắng xuyên qua những cành lá rậm rạp, soi thẳng xuống mặt đường, len lỏi cả vào khung cửa sổ phòng khách nhà Quỳnh, nơi tôi đã đổ gục sau một đêm quá đỗi đau khổ và mất mát:
- Anh nghe… Quyên ơi…
- Chuyện gì vậy anh? Sao lại thế hả anh? Mai bị làm sao vậy anh?
Ái Quyên – cô em gái thân thiết của tôi, gần như hét toáng lên trong điện thoại khi hỏi về chuyện đã xảy ra với Tuyết Mai ngày hôm qua. Thật lạ lùng, khi Ái Quyên và Tuyết Mai gần như là hai người khắc khẩu nhất, nhưng giờ thì chính cô bé lại đang tỏ ra sốt sắng hơn cả khi biết được câu chuyện đau lòng này:
- Anh… xin lỗi… anh sẽ kể cho em nghe sau… được không?
Thành thật mà nói, hiện tại, tôi chẳng còn đủ dũng khí để nhớ về khoảnh khắc đêm hôm qua nữa, nó đã đủ ám ảnh rồi:
- Nhưng mà… sao lại thành ra vậy hả anh? Anh đang ở đâu? Chị My sao rồi?
- Anh với Uyển My đều… ổn, chỉ là…
- Em thấy chị My đăng thông tin về tang lễ của Tuyết Mai. Trời ơi, em bủn rủn hết chân tay luôn anh ơi… em không biết nói sao nữa… tội nghiệp Mai quá…
- Em… mọi người… biết cả rồi sao?
- Cả lớp biết tin rồi, tụi em xin phép nhà trường dời buổi học hôm nay để đến với Mai đây, anh có đến chưa?
- Anh… anh… chút nữa anh sẽ đến, gặp mọi người ở đó.
- Anh với chị My ổn đúng không? – Ái Quyên hỏi gặng lại, tội nghiệp cô bé
- Ừ… ổn… không có gì đâu… em đừng lo…
- Vậy… em đi chuẩn bị… gặp anh sau…
- Ừm…
Ngay khi Ái Quyên vừa cúp máy, là đến lượt tôi buông tiếng thở dài não nề. Tôi gục đầu xuống, cố gắng dùng đôi bàn tay rệu rã vuốt mặt cho tỉnh, để cho bản thân cố gắng đứng vững trong giờ khắc quan trọng này. Gì thì gì, tôi cũng vẫn phải đến chào Tuyết Mai lần cuối, chỉ còn lần cuối này thôi…
Tích tắc… tích tắc…
Từng nhịp, từng nhịp chậm rãi của chiếc đồng hồ trên tường khiến tim tôi như muốn nổ tung ra vì hồi hộp, và vì lo lắng. Tôi không biết chỉ chút nữa đây thôi, tôi sẽ phải đối mặt với gia đình Uyển My, gia đình ba mẹ nuôi của Tuyết Mai như thế nào nữa. Tôi là kẻ có tội, dẫu không phải là người trực tiếp gây ra tai nạn thương tâm đó, trong sâu thẳm, tôi vẫn luôn luôn muốn nhận lấy phần lỗi đó về phía mình, chỉ hy vọng rằng, những lời thú tội sáo rỗng đó sẽ giúp người thân của Tuyết Mai vơi đi phần nào đau khổ, nhưng chắc chỉ là công cốc mà thôi:
- Aaa, bác Phong, bác Phong đến chơi với Min hả?
Cô bé xinh xắn đáng yêu như cục kẹo bông gòn của mẹ Quỳnh đang lon ton chạy về phía tôi, như mọi lần khi tôi đến thăm em. Cô bé chẳng biết ông bác của nó đã phải trải qua những đau khổ gì, thế nên vẫn vui tươi và hồn nhiên đến lạ. Min chạy về chỗ tôi rồi cứ thế nhảy lên người tôi và chui tọt vào lòng tôi như thường lệ:
- Bác Phong ơi, bác Phong có mua kẹo cho Min hong?
Tôi nhìn nhóc Min với một tâm trạng khó tả. Sự hồn nhiên trong trẻo ấy đánh thức một chút gì đó đã ngủ quên trong tôi. Tôi ôm chặt lấy Min vào lòng, hít hà mùi hương tóc thơm nồng của con bé. Chẳng biết nữa, nhưng cô công chúa nhỏ đáng yêu này đã thực sự giúp tôi lấy lại thăng bằng, gần như ngay lập tức, mà chẳng cần phải làm điều gì đó quá cao siêu cả:
- Bác Phong quên mất rồi, chút nữa bác dẫn Min đi công viên, chịu không?
- Dạ chịu! – Cô bé cười tít mắt
- Thơm bác Phong miếng nào!
- Muoahhh, muoahhh…
“Chụt, chụt”
Nhóc Min ngoan ngoãn rướn người lên thơm hai bên má theo chỉ đạo của tôi. Tôi chẳng biết từ lúc nào, cô bé con xinh xắn này đã xem tôi là một phần không thể thiếu trong cuộc đời nó, cũng giống như nó đã khiến cuộc đời tôi tươi tắn hơn, dù chỉ là chút ít:
- Ngoan quá, giờ Min đi học hả?
- Dạ… bà ngọi dẫn Min đi học….
- Bà ngoại chứ.
- Dạ… bà ngọi, bà ngọi…
Tôi bất giác bật cười vì độ ngô nghê của cô bé. Một nụ cười hiếm hoi của tôi trong những ngày này, nhưng rồi nó cũng nhanh chóng lụi tàn khi Quỳnh bước xuống từ cầu thang với bộ đồ đen mà ai cũng biết là vì sao:
- Thôi! Min ra bà ngoại dẫn đi học, để bác Phong đưa mẹ đi công chuyện nè!
Nhóc Min ngoan ngoãn lạch bạch chạy về phía mẹ Quỳnh, trước khi được mẹ chuyển giao cho bà ngoại để đưa đến trường:
- Hai đứa đi cẩn thận, cho mẹ gửi lời hỏi thăm gia đình bên đó nhé!
- Dạ… con biết rồi, mẹ cũng đi cẩn thận, xe cộ giờ sợ lắm. Min bai bai mẹ chưa, bai bai bác Phong chưa?
- Bai bai bác Phong, bai bai mẹ Quỳnh xúi…
- Nói cái gì đó? – Quỳnh khẽ nhăn mặt
- Mẹ Quỳnh xúi, xúi… - Min vẫn bập bẹ
- Ai dạy con nói vậy hả?
- Bà ngọi nói, bà ngọi nói mà…
Quỳnh chống tay vào hông, nhìn về phía mẹ một cách đầy… trách móc:
- Mẹ này?
- Mẹ không biết, thôi bà cháu tao đi đây, thế nhé!
- Trời ơi là trời… Dạy toàn ba cái gì đâu…
Ngay khi cô Hằng vội vã dẫn bé Min ra ngoài để tránh ánh nhìn tóe lửa của Quỳnh, thì bầu không khí trong căn phòng lại trùng xuống trở lại, dù rằng một chút khoảnh khắc hạnh phúc buổi sáng của gia đình Quỳnh đã giúp tôi định thần lại ít nhiều:
- Anh ổn chưa? Đêm qua anh ngủ được không?
- Cũng… tạm… còn em?
- Hì, em không sao, chỉ lo cho anh thôi, đêm qua em xuống mấy lần thấy anh cứ trằn trọc mãi…
- Ừ… chuyện xảy ra bất ngờ quá… anh cũng vẫn còn không tin nổi…
Quỳnh ngồi xuống bên cạnh và nắm lấy tay tôi:
- Anh đừng có nghĩ ngợi nhiều, đó không phải là lỗi của anh. Chị Tuyết Mai chắc chắn không muốn nhìn thấy anh như thế này chút nào đâu, chị ấy đã làm mọi thứ để giúp anh mà, nếu bây giờ anh gục ngã, thì anh đã phụ lòng chị ấy rồi, đúng không?
- …
- Chuyện của anh và Uyển My, hai người hãy từ từ cho nhau thời gian suy nghĩ, đừng vội vàng quyết định gì cả. Anh nói là anh quyết, nhưng anh cũng phải cho Uyển My cơ hội để cô ấy nói ra suy nghĩ của mình chứ. Em chắc rằng với cá tính của Uyển My, cô ấy không muốn anh đưa ra quyết định thay cho cô ấy đâu…
Những lời Quỳnh nói, chẳng sai tẹo nào, nhưng ở trong hoàn cảnh của tôi, với cái tâm trạng này đây, thì tôi còn có quyền để làm khác đi hay sao. Nói quyết định ở đây là để giữ lại chút ít danh dự sau cuối, chứ thực tình, tôi đang cố gắng… bỏ cuộc thì đúng hơn:
- Dũng cảm lên, Phong! Em tin anh sẽ làm được mà, đừng lo, có em đây, hen?
- …
Tôi nhìn Quỳnh với ánh mắt sâu thẳm của sự biết ơn, Quỳnh quả là cô gái tốt nhất trên đời này đối với tôi, thậm chí còn hơn cả Uyển My nếu xét trên một vài khía cạnh. Ở Quỳnh là thứ tình cảm không vụ lợi, xuất phát từ tâm hồn, từ tình yêu thương, tình bạn lâu năm của chúng tôi, nó vượt hơn cái gọi là tình yêu đôi lứa, và gần giống như tình cảm gia đình. Thật sự có một người tri kỷ như Quỳnh bên cạnh, tôi quả thực quá đỗi may mắn:
- Anh hiểu rồi… đừng lo, anh sẽ nói chuyện với Uyển My cho rõ ràng.
- Nhớ nhé! Đừng vội vàng quyết định gì cả!
- Ừ…
- Vậy giờ… đi nhé?
- Ừm, đi thôi, đến giờ rồi.
Tôi khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và thở ra thật mạnh. Có lẽ đây là một trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất mà tôi từng trải qua trong đời. Nó trộn lẫn của cả nỗi lo lắng, sự tiếc thương, niềm đau xót và cả cảm giác lâng lâng đến tột cùng.
“Tuyết Mai ơi, hãy tiếp thêm động lực cho em, em đến thăm chị lần cuối cùng đây, chờ em nhé!”
Và như thế, chúng tôi đi…
Một chuyến đi quá đỗi kinh hoàng… đã bắt đầu…
Đề xuất Voz: Bí mật kinh hoàng ở quán nét
[Pháo Hôi]
lại có người mất à, đúng không?
[Luyện Khí]
Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂
[Luyện Khí]
Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))
[Pháo Hôi]
Viết không có tâm
[Pháo Hôi]
Chịu cái kết
[Luyện Khí]
Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo
[Luyện Khí]
Kết mở à chán thế nhỉ 😞
[Luyện Khí]
Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(
[Luyện Khí]
Trả lờiVậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞
[Luyện Khí]
Trả lời@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá
[Luyện Khí]
Trả lờiCòn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(
[Pháo Hôi]
Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt
[Trúc Cơ]
Quả này kết cưới mai rất cao.