Chương 148
Tôi đã từng đến dự vài buổi tang lễ trong cuộc đời mình, dĩ nhiên bao gồm cả tang lễ của ông bà tôi, thế nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được cái cảm giác ngột ngạt và khó chịu đến đỉnh điểm là như thế nào. Nhà tang lễ Thành phố trên đường LQĐ hôm ấy bị bủa vây bởi một bầu không khí u uất, nặng nề đến mức không gian dường như đặc quánh lại, ngay cả việc hít thở một cách bình thường cũng trở nên khó nhọc giữa dòng người đông đúc ấy. Giữa cái nắng oi nồng của Sài Gòn, sự tĩnh lặng phía sau những bức tường đá cẩm thạch trắng lại bất ngờ mang đến một cảm giác lạnh lẽo thấu xương.
Dòng người đến viếng đông đúc, những chiếc xe sang nối đuôi nhau xếp dài ngoài cổng, phản chiếu sự quyền thế của gia đình Uyển My. Nhưng trái ngược với sự xa hoa của những vòng hoa khổng lồ và những đoàn khách mặc âu phục chỉnh tề, bên trong sảnh đường là một màu trắng tang tóc đến lịm người. Mùi hương trầm nồng nặc quyện với hương hoa Lily trắng - loài hoa mà Tuyết Mai yêu nhất, cũng là loài hoa đã chứng kiến hơi thở cuối cùng của nàng trên mặt đường nhựa đêm qua - tạo nên một thứ mùi vị hăng hắc, nhức nhối, xoáy sâu vào tâm can những người ở lại, và đặc biệt là với những kẻ luôn mang trong mình cảm giác tội lỗi như tôi.
Tôi bước đi bên cạnh Quỳnh. Tôi không mặc vest, cũng không muốn chỉn chu quá mức, chỉ là một chiếc sơ mi đen lấy vội trong tủ đồ, vạt áo còn hơi nhăn nhúm vì chưa kịp thời gian để chuẩn bị. Gương mặt tôi lúc này chắc hẳn là tái nhợt và thiếu sức sống đến đáng sợ. Những vết bầm tím nơi khóe môi từ cú đấm của ba Tuyết Mai đêm qua vẫn còn âm ỉ ngoài da, và rỉ máu trong tâm tưởng, khiến mỗi khi tôi cố gắng cử động cơ mặt đều cảm nhận được sự đau buốt nặng nề. Quỳnh nắm chặt lấy khuỷu tay tôi, bước chân em kiên định nhưng đôi mắt lại chứa chan sự lo âu. Em giống như một chiếc mỏ neo duy nhất giữ cho con tàu đang tan vỡ là tôi không bị nhấn chìm giữa biển người đang xì xào kia.
Gia đình Uyển My đang đứng ở cạnh linh cữu Tuyết Mai, nơi nhạc phụ cùng ba mẹ nuôi của Tuyết Mai đang đứng chơi vơi với gương mặt đau thương không sao tả xiết. Ở đối diện là những người anh trai của Tuyết Mai. Tất cả đều tỏ ra quá đau buồn, có những người không ngừng khóc, có những người còn chẳng đứng vững nổi. Một cảnh tượng quá đỗi thương tâm với tất cả những ai đang có mặt. Chỉ duy nhất Uyển My, với gương mặt điềm tĩnh của mình, vẫn đang tiếp chuyện cùng các vị khách đến với tang lễ. Sự chững chạc và trưởng thành vượt bậc về mặt cảm xúc của Uyển My khiến tôi càng lúc càng khâm phục nàng hơn, dẫu khoảng cách giữa tôi và nàng lúc này đã xa xôi diệu vợi, thậm chí còn xa hơn rất nhiều so với trước buổi tối định mệnh ngày hôm qua. Một cô tiểu thư xinh đẹp, giỏi giang như thế, thì làm sao có thể sánh bước bên cạnh một thằng kém cỏi và chẳng có cái quái gì trong tay như tôi được cơ chứ?
Vừa thấy bóng dáng tôi và Quỳnh lướt qua, một luồng sóng ngầm bắt đầu lan tỏa khắp sảnh đường. Nhóm bạn của chúng tôi bao gồm Thanh Ngân, Ái Quyên, Đức, Linh và những người bạn khác trong lớp đang đứng tề tựu ở một góc. Thấy tôi xuất hiện với bộ dạng tàn tạ, cả bọn dường như không giấu nổi vẻ bàng hoàng, lo lắng:
- Phong!!!
Tiếng gọi của Ái Quyên nhất thời kéo tôi trở lại với thực tại, một thực tại tàn khốc mà tôi chẳng dám đối mặt:
- Sao… mọi người?
- Ông bị cái gì vậy? Đã hẹn nhau ở đây giờ còn hỏi?
- À… anh quên mất…
- Nhưng có chuyện gì?
Ái Quyên nhăn nhó nhìn về hướng tôi, và những người khác cũng thế, hẳn là họ đang rất sốc, rất sốc, và gương mặt ai cũng phản chiếu rõ điều đó. Thanh Ngân thì đang rấm rức khóc bên cạnh thằng Linh, nhìn bộ dạng đến tội nghiệp:
- Chuyện này… là lỗi của anh… tại anh cả…
Tôi lại gục mặt xuống, hai tay ôm đầu, nói chẳng thành tiếng:
- Nhưng ông làm gì Mai? Nói đi!!!
- Đúng rồi đó, sao lại thành ra như vậy? Nhìn cái bộ dạng mày nữa, rốt cuộc là sao? – Đến lượt thằng Đức không giấu nổi vẻ bất mãn
Thấy tâm trạng tôi dường như đã quá tệ, và thậm chí có thể tệ hơn nữa, Quỳnh bất ngờ ra tay ngăn cản:
- Mọi người ơi, chuyện này dài lắm, đợi xong xuôi rồi Quỳnh sẽ kể cho mọi người nghe, đừng hỏi anh Phong nữa…
- Nhưng mà… bọn em…
Ái Quyên vẫn còn sụt sùi, đôi mắt sưng mọng nhìn tôi đầy lo lắng. Họ vẫn là những người bạn thân thiết nhất của tôi, và họ quan tâm tôi thật lòng vì họ không hề biết về những cái tát oan nghiệt đêm qua, về tiếng gọi định mệnh sai lầm ấy, hay về sự thật nghiệt ngã đã xảy ra giữa cơn mưa. Đối với họ, đây chỉ là một vụ tai nạn thương tâm, và tôi là người đáng thương nhất khi mất đi người bạn cùng bàn thân thiết. Hít một hơi thật sâu, tôi phóng tầm mắt nhìn những người bạn của mình, cổ họng đắng ngắt. Tôi thực sự rất muốn nói một điều gì đó, muốn gào lên rằng tôi không xứng đáng với sự lo lắng này, nhưng hơi thở chỉ còn là những tiếng khè khè đứt quãng. Tôi cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt đang đứng giữa thiên đường của sự tử tế, trong khi linh hồn tôi đã mục nát ở địa ngục của tội lỗi. Quỳnh khẽ đỡ tôi đứng dậy, rồi kéo tôi sang một bên để tránh khỏi màn tra hỏi khiến tâm trạng tôi càng lúc càng tệ đi:
- Đi sang đây một chút đi anh.
- …
- Em biết anh vẫn thấy tội lỗi, nhưng thôi, hãy cố gắng lên, hôm nay là lần cuối cùng rồi, anh muốn chị Mai phải nhìn thấy anh trong bộ dạng này hay sao? Chị Mai mất, nhưng không có nghĩa là chị ấy đau khổ, thậm chí có thể chị ấy đang rất vui, rất hạnh phúc, vì chị ấy đã được sống ở một nơi thật sự tự do và phóng khoáng, đúng như bản tính vui vẻ của chị ấy.
- …
- Sự gục ngã của anh không khiến chị Mai yên tâm được, trái lại sẽ càng làm chị ấy lo lắng và lưu luyến thì sao? Anh phải mạnh mẽ lên, anh còn nhiều việc phải làm lắm, còn Uyển My, còn ba của chị Mai nữa, anh quên rồi sao?
- Anh… hiểu… cảm ơn Quỳnh…
- Nếu anh muốn cảm ơn em, hay anh thương chị Mai, thì anh phải bình tĩnh lại, đừng trưng ra bộ mặt đó nữa, ở đây không khí đã đủ tang thương rồi. Hãy vững tin lên, chị Mai đã dùng chính sinh mạng của chị ấy để cho anh cơ hội này, anh tuyệt đối không được bỏ lỡ, tuyệt đối không, nhớ chưa?
Tôi thở hắt ra, và mạnh mẽ nhìn vào tấm di ảnh của Tuyết Mai đang nằm chính giữa sảnh. Một bức ảnh thể hiện rõ ràng được sự xinh đẹp, nét đáng yêu và hồn nhiên đến lạ kỳ ấy. Tuyết Mai ở trong tôi luôn luôn là một người tràn trề năng lượng sống, một người không bao giờ gục ngã trước bất cứ nghịch cảnh nào. Dù có đôi lúc hơi nghịch ngợm và bướng bỉnh, Tuyết Mai vẫn luôn đem lại cho mọi người cảm giác nhẹ nhàng và thoải mái mỗi khi ở cạnh nàng. Chợt, tôi bất giác mỉm cười, trong đầu tràn ngập những dòng suy nghĩ khác nhau.
“Quỳnh nói đúng, em ở đây là để chào tạm biệt chị lần cuối, vì chị sắp có một chuyến du lịch thật xa rồi, em phải vui lên mới phải chứ, vì từ giờ về sau, chị sẽ mãi mãi được hạnh phúc và tự do ở nơi đó, phải không?”
Và rồi thì, giờ khắc quan trọng nhất đã đến, tang lễ chính thức được bắt đầu. Nhà tang lễ dần dần được bao phủ bởi một màu trắng tang tóc đến lịm người. Đó không phải là màu trắng của sự tinh khôi, mà là màu trắng của những chiếc khăn tang, của những vòng hoa Lily xếp chồng lên nhau thành những bức tường ngăn cách giữa sự sống và cái chết. Giữa cái nóng quen thuộc của Sài Gòn buổi sáng, không gian bên trong sảnh đường lại mang đến một cái gì đó lạnh lẽo, tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng tụng kinh trầm buồn và mùi hương khói nghi ngút làm cay mắt tất cả những người tham gia.
Ở góc bên phải, những người bạn của tôi với những bộ trang phục đen tối màu đang nghiêm trang hướng về phía lễ đài bằng một tâm trạng khó tả. Những người bạn cùng lớp vốn thường ngày vô tư, hay đùa giỡn, giờ đây đều cúi gục đầu, đôi vai run lên bần bật. Một vài bạn nữ còn không cầm được nước mắt, liên tục dùng tay lau đi những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, hơi thở của họ nấc nghẹn từng hồi, tiếc thương cho sự ra đi của Tuyết Mai.
Hai cô em gái thân thiết của tôi là Thanh Ngân và Ái Quyên cũng chung một trạng thái cảm xúc, đều đang sụt sùi không ngớt, chiếc khăn mùi soa trong tay Thanh Ngân giờ đã ướt đẫm. Họ nhìn vào di ảnh Tuyết Mai, một người chị, người bạn dù không quá thân thiết nhưng vẫn luôn luôn rạng rỡ. Tiếng khóc của họ nhỏ thôi, nhưng nó dai dẳng và xót xa, đại diện cho sự đổ vỡ của những tâm hồn trẻ tuổi lần đầu chạm mặt với sự mất mát quá đỗi đột ngột. Riêng với Ái Quyên, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy cô bé buồn đến vậy, và cũng là lần hiếm hoi khiến tôi nhận ra được bản tính tốt đẹp bên trong người em ấy, đó là việc dù cho cả hai có khắc khẩu đến đâu, thì đến sau cùng, họ vẫn luôn luôn xem nhau là một người bạn, một người tuy khác quan điểm nhưng lại có cá tính giống hệt nhau:
- Tạm biệt, Tuyết Mai, sau này… lại cãi nhau nữa nhé!
Nụ cười buồn của Ái Quyên khiến tôi cảm thấy thực sự xúc động, một cảm giác nghẹn ngào xộc thẳng lên mũi vô cùng khó tả.
Ở phía bên trái, gia đình Tuyết Mai và Uyển My thì không giấu nổi sự đau buồn. Họ thậm chí còn chẳng quỳ vững trong khoảnh khắc các sư thầy đang mải miết tụng kinh, liên tục khuỵu xuống và khóc ngất. Riêng mẹ nuôi, tức là bác ruột của Tuyết Mai bây giờ, người phụ nữ quý phái mà tôi gặp cách đây ít lâu, đã không kìm nổi đau đớn, bà liên tục tiến về phía trước, những mong giữ lại được đứa cháu, đứa con gái thân yêu mà bà đã nuôi nấng suốt từ nhỏ đến giờ. Mỗi khi nhìn vào quan tài, bà lại run rẩy, đôi môi mấp máy tên con gái trong vô vọng. Cơn sốc đã tước đi của bà mọi sức lực, biến một phu nhân quyền quý thành một người mẹ đáng thương, tan nát đến tận cùng tâm khảm. Những tiếng sụt sùi, những ánh mắt vô hồn hướng về phía linh cữu. Sự quyền thế và giàu sang lúc này trở nên vô nghĩa trước sự thật rằng một thành viên thân thương nhất của gia đình họ đã vĩnh viễn không trở về.
Trái ngược hoàn toàn với sự sụp đổ xung quanh, ngay lúc này đây, có hai bóng hình vẫn đang đứng sừng sững, vững chãi đến mức đáng sợ, đó là Uyển My và ba của nàng. Trái với vẻ đau buồn ban nãy, ba Tuyết Mai giờ đây đã trở về với gương mặt lạnh lùng, điềm tĩnh hệt như những gì tôi thường nhớ mỗi khi nhắc đến ông. Về Uyển My thì chẳng cần bàn nữa, nàng chắp tay vái lạy tiễn đưa người chị thương yêu, thế nhưng gương mặt ngoài đôi gò má ửng hồng quen thuộc thì tuyệt nhiên không thấy được một chút gì đó ủy mị, hay yếu đuối. Tôi biết Uyển My rất đau lòng, vì đêm hôm qua, nàng đã khóc nức nở bên cạnh tôi. Nhưng trong giờ phút này, Uyển My với bản lĩnh của mình đã kiềm chế được sự xúc động, từ đó mới có thể làm điểm tựa cho cả gia đình. Tôi nhớ Uyển My đã từng kể với tôi một câu chuyện hồi nhỏ, rằng:
- Ngày xưa mình bị một đám trong lớp bắt nạt, lý do thì chắc Phong đoán được rồi hen?
- Tại tinh vi quá chứ gì, hờ hờ.
- Xí, chẳng phải tinh vi, là tôi quá giỏi, nên mới bị ghét, vậy thôi.
- Ừa, nàng rất giỏi, rồi sao nữa?
- Một hôm, tụi nó đợi mình đi học về, rồi chặn đường đánh mình.
Uyển My nắm lấy tay tôi, làm vẻ mặt nghiêm trọng, phụ họa cho câu chuyện của mình:
- Trời… rồi… có sao không?
- Đau lắm, muốn khóc luôn ý.
- Rồi có khóc không? Có la làng cho người ta cứu không?
- Không, tất nhiên là không, mình chả bao giờ khóc vì bị đánh cả. Nhất là khi chưa trả được thù.
- Ghê! Hung dữ vậy luôn? Mắc gì chưa trả được thù thì không khóc, đau thì khóc thôi?
- Khóc? Khóc thì giải quyết được chuyện gì, phải bình tĩnh thì mới tìm cách rửa hận được chứ!
- ...
Đoạn sau của câu chuyện, tôi không nhớ rõ, mà thực ra chắc lúc ấy tôi cũng chẳng còn đủ tâm trạng để tiếp nhận thêm bất cứ thông tin nào nữa, vì cái lý do mà nàng đưa ra để giải thích cho việc đau không khóc quả thực quá đỗi… đáng sợ, nó khiến tôi có một cái nhìn hoàn toàn khác về Uyển My, rằng một khi nàng khóc, đó là do nàng muốn mọi người thấy điều đó, chứ chưa chắc là nàng đã khóc vì buồn, vì đau. Thế nên ngày hôm nay, chứng kiến Uyển My kiêu hãnh như vậy, tôi thực sự càng cảm thấy mến phục nàng hơn gấp nhiều lần.
Uyển My ổn định là thế, còn ba của nàng xem chừng vẫn không kém cạnh. Ông đứng đó như một cây cổ thụ sừng sững, hiên ngang giữa bão tố. Gương mặt ông không vương một giọt nước mắt, những nếp nhăn sâu hoắm trên trán dường như cứng lại như tạc từ đá. Đôi mắt ông không hề dao động, chúng sắc lạnh và chứa đựng một sự kiên định tàn nhẫn. Ông không cho phép mình ngã quỵ, vì ông là cột trụ cuối cùng của cái gia đình này. Sự bản lĩnh của ông mang mùi vị của sự căm phẫn và quyền lực, một thứ uy lực khiến người khác phải kiêng dè ngay cả trong một tang lễ như thế này.
Vì số lượng khách đến quá đông, nên có vẻ gia đình Uyển My đã chuyển phần đọc kinh cầu siêu lên trước, sau đó mới cho khách lên thắp hương theo từng đợt. Lần lượt từng người, từng người một, họ đi theo một nhóm vài người, cho đến hơn chục người, nối đuôi nhau tiến về phía lễ đài và lần lượt thắp hương cho linh cữu của Tuyết Mai. Có những người chọn đi lướt qua xem mặt Tuyết Mai lần cuối, nhưng cũng có những người không đủ can đảm để làm điều đó mà đi thẳng xuống phía dưới. Ngay trong giờ phút căng thẳng đó, chính bản thân tôi dù không thực sự dám đối diện, nhưng cũng quyết định sẽ phải chào tạm biệt người bạn, người chị đáng trân trọng của tôi một lần sau cuối.
Và rồi thì, điều gì phải đến, cũng đã đến. Giờ phút mà tôi cùng Quỳnh xuất hiện trước bàn thờ của Tuyết Mai, ánh mắt của gia đình họ, phải nói ánh mắt của ba Tuyết Mai đã có sự dao động đáng kể. Từ kiên định, nay đã chuyển sang thù hận và rực lửa. Tôi thấy từng tia máu xuất hiện trong mắt ông, trong khi đôi bàn tay nắm chặt lại một cách đầy giận dữ. Cảm tưởng như nếu không phải là có quá nhiều vị khách đang có mặt tại đây, ông đã lại tặng cho tôi thêm vài quả đấm nữa rồi. Trong không gian đặc quánh mùi hương trầm và tiếng kèn đám tang thê lương, Ba của Uyển My đứng đó, tư thế vẫn thẳng tắp nhưng gương mặt hiện lên một sự mỉa mai cay độc. Ông không gào thét như đêm qua, nhưng từng lời nói ra đều như những mũi kim tẩm độc, đâm thẳng vào nỗi mặc cảm và tội lỗi đang dày vò tôi.
Tôi và Quỳnh đứng trước linh cữu của Tuyết Mai, đôi bàn tay tôi run rẩy định thắp cho Tuyết Mai một nén nhang tiễn biệt thì bỗng bị giọng nói của Ba Uyển My chặn lại ngay trước mặt. Ông cười nhạt, giọng nói trầm thấp đầy tính châm biếm, mỉa mai:
- Cậu định dùng nén nhang đó để tạ lỗi hay sao? Hay định dùng nó để cầu xin con gái tôi phù hộ cho cái “tình yêu vĩ đại” của cậu và Uyển My?
- Con… thực sự… xin lỗi chú… Con không nghĩ mọi chuyện lại…
Những lời thương tiếc của tôi hiện giờ có lẽ cũng chẳng lọt nổi vào tai của người đàn ông ấy nữa. Ông tiếp tục dùng ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng về phía tôi:
- Không nghĩ ? Tôi tưởng cậu là người rất thông minh, tài giỏi, chẳng lẽ cậu không tính toán được kết cục của cái sự mơ mộng hão huyền đó hay sao? Hãy nhìn kỹ đi, cậu Phong. Con gái tôi… đúng, chính đứa con gái tội nghiệp của tôi, nó giờ đã chỉ còn biết nằm im ở đó, vì nó đã tin và bảo vệ cho cái lý tưởng “ngu xuẩn” mà cậu đã gieo rắc. Một đứa con gái mà tôi còn chưa có cơ hội bù đắp cho nó, giờ lại phải trả giá cho cái… tình yêu rẻ mạt của cậu. Nói đi, Phong, cậu có thấy mình đắt giá quá không?
Tôi không dám trả lời, mà quan trọng hơn nữa, tôi cũng chẳng biết phải trả lời cho người đàn ông đó thế nào. Vì dù có nói hết mọi ý tứ trên cõi đời này, thì ông cũng chẳng bao giờ tha thứ cho tôi, cũng chẳng tin tưởng tôi đến một chữ. Cố gắng nhẫn nhịn trong giây phút, tôi tiến đến cắm nhang vào bát hương cho Tuyết Mai, trước khi chậm rãi bước về nơi đặt linh cữu của nàng. Uyển My dường như cũng thấy được cách ba nàng đang giày vò tôi, nhưng dường như trong tình huống này, nàng cũng đã chủ động không can dự, chỉ có ánh mắt là vẫn luôn hướng về phía tôi.
Khoảnh khắc đau đớn nhất trong ngày hôm đó, chính là lúc tôi nhìn thấy gương mặt xinh xắn và hồng hào đã được trang điểm một cách kỹ lưỡng của Tuyết Mai. Nàng đang nằm im trong đó, với một bộ dạng khoan thai và ung dung, khác hẳn với sự tinh nghịch và lém lỉnh thường ngày. Tôi không thể hình dung được những ngày sắp tới đây, khi trở lại giảng đường, tôi sẽ lại vô thức quay nhìn sang bên phải, và rồi thì… sẽ chẳng còn ai ở đó nữa. Sẽ chẳng còn bà chị bé tinh nghịch suốt ngày phá bĩnh tôi, cũng chẳng còn cô bạn tóc xoăn đáng yêu an ủi, động viên và rủ tôi đi chơi lang thang nữa. Chỉ nghĩ đến đó, sống mũi tôi lại cay, khóe mắt tôi lại rưng rưng ngấn lệ, chỉ là, tôi không thể để những giọt nước mắt đó rơi xuống. Tôi không muốn mình lại trở thành công cụ để ba Uyển My tiếp tục chì chiết nàng, và càng không muốn mình bị ông miệt thị đến không còn chút danh dự vì hành động yếu đuối đó. Tôi chỉ muốn ngay lúc này, tôi sẽ nhẹ nhàng lướt qua chào tạm biệt Tuyết Mai, một lần, và mãi mãi:
“Tạm biệt và ngủ ngon nhé, Tuyết Mai, hãy tin ở em, em sẽ làm được, em hứa đấy…”
Ở cạnh bên, Quỳnh vẫn níu lấy cánh tay tôi rất chặt, như thể sợ rằng nếu em buông ra, thì tôi sẽ khó lòng mà đứng vững trước sức ép quá đỗi khủng khiếp ấy.
Chúng tôi dần dần tiến ra phía ngoài, vừa đủ để thoát khỏi được bầu không khí quá ư ngột ngạt và đặc quánh ấy, cũng như tạm thời thoát được khỏi ánh nhìn tràn ngập hận thù từ ba của Uyển My, người mà lại một lần nữa đem đến cho tôi cái cảm giác đáng sợ như lúc ban đầu:
- Anh đừng nghĩ nhiều, có em đây rồi!
Quỳnh nhìn tôi mỉm cười, chỉ là thế thôi, nhưng lòng tôi cũng thấy dịu lại rất nhiều.
Thế nhưng, như đã nói, ngày hôm nay, à không, cả ngày hôm qua nữa, không phải là thiên đường để tôi có thể nghỉ dưỡng, mà nó giống với địa ngục trần gian hơn, nơi tôi trải qua quá nhiều những cung bậc cảm xúc, và đa phần đều là tiêu cực. Đêm hôm qua, tôi đau đớn nhìn Tuyết Mai ra đi, để đến hôm nay, người cha của nàng, đã thể hiện rõ một sự quyết tâm rất lớn rằng, ông sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, dù chỉ trong giây lát, không bao giờ.
Cái nắng gắt của buổi sáng Sài Gòn dội xuống khoảng sân của nhà tang lễ một thứ ánh sáng chói chang, tàn nhẫn. Không gian không hề có lấy một gợn mây, hơi nóng bốc lên từ mặt sân làm nhòe đi những dòng người mặc đồ đen lặng lẽ. Trong khi tiếng nhạc đưa tang trầm buồn vang lên từ sảnh chính, tôi và Quỳnh vẫn lặng lẽ đứng nấp sau một chiếc cột trụ lớn ở phía ngoài hành lang vắng khách, đôi bàn tay em đan chặt vào nhau đến trắng bệch, còn tôi thì mải miết tìm xem Uyển My đang ở đâu, vì lúc này, tôi thấy một người anh trai của Tuyết Mai đang thay Uyển My lạy tạ các vị khách.
Nhưng rồi, giọng nói trầm thấp, rành mạch và đầy sự hằn học của ba Uyển My từ phía bên cạnh vọng tới đã đóng đinh ánh nhìn của tôi lại, ngay lúc ấy. Ông đứng đó, lưng thẳng tắp dù gương mặt đã hằn sâu những vết dấu của sự mất mát. Đối diện với ông là Uyển My, vẫn lạnh lùng và vẫn không một chút lay động. Dường như Uyển My đã học được cách giấu nhẹm hết sự đau buồn vào bên trong, dù thâm tâm nàng chắc hẳn cũng đã tràn ngập giông bão. Người đàn ông đó không mắng nhiếc cô con gái giỏi giang của mình, không dùng những từ ngữ thô thiển, nhưng từng lời nói ra lại sắc lẹm như một lưỡi dao bọc nhung, cứa vào không gian nắng gắt, thậm chí là nỗi lòng của chính tôi. Dường như, cả hai đều không nhận ra sự hiện diện của tôi và Quỳnh lúc này:
- Uyển My à, con nhìn xem, ánh nắng hôm nay rực rỡ đến thế, nhưng nó lại soi rõ một vết sẹo không bao giờ lành trong gia đình ta. Tuyết Mai của chúng ta vốn là viên ngọc lấp lánh, thanh tao và vẹn toàn, vậy mà chỉ vì một sự va chạm với thứ sỏi đá tầm thường, viên ngọc ấy đã vỡ tan. Con có hiểu cái giá của sự sai lầm trong việc chọn lựa những mối quan hệ không tương xứng không?
Những lời của ba Uyển My tuy không chỉ đích danh tôi, nhưng rõ ràng những người trong cuộc như Uyển My lại hoàn toàn hiểu hết những ẩn ý của ông, một sự cay nghiệt đến cùng cực:
- Ba nói tiếp đi, con vẫn nghe.
Uyển My vẫn không tỏ ra e sợ, nàng vẫn xinh đẹp và kiêu hãnh như mọi lần. Dẫu phải khoác lên mình bộ váy đen tang tóc, thế nhưng nét đẹp đó chẳng những không bị che mờ mà lại còn nổi bật hơn gấp nhiều lần. Hôm nay Uyển My búi tóc lên thật cao, kết hợp cùng bộ váy sang trọng càng khiến nàng trở nên đài các và quyền quý hơn gấp nhiều lần. Nhìn đi nhìn lại, nhìn tới nhìn lui, tôi cũng chẳng thấy mình có một cái cửa gì để đứng bên cạnh nàng cả, thật sự đấy:
- Cậu thanh niên tên Phong đó, ba không phủ nhận cậu ta có một chút tài mọn, nhưng tâm thế của một kẻ thấp kém thì mãi mãi không thể thay đổi. Cậu ta như một luồng gió độc, vô tình đi ngang qua vườn hoa của gia đình ta và để lại sự tàn úa khó chịu. Ba không trách con, Uyển My. Con chỉ là nạn nhân của lòng trắc ẩn sai chỗ. Nhưng sự hiện diện của cậu ta trong cuộc đời con lúc này chính là sự sỉ nhục đối với ký ức về chị gái con. Mỗi khi con nhìn thấy cậu ta, là con đang khơi lại vết thương của chính những người thân của con đang lịm đi phía trong kia…
- …
- Ba nói vậy, chắc con đã đủ hiểu. Chừng nào ba vẫn còn sống trên cõi đời này, thì ba sẽ KHÔNG BAO GIỜ, KHÔNG BAO GIỜ đồng ý sự có mặt của cậu ta trong gia đình mình, và tuyệt đối KHÔNG BAO GIỜ cho phép con qua lại với cậu ta thêm bất cứ giây phút nào nữa. Ba chỉ còn một mình con, và ba đảm bảo với con, lần này ba sẽ không nhân nhượng nữa. Ba sẽ làm mọi thứ để hai đứa phải rời xa nhau, hãy nhớ đấy!
- Ba yên tâm… nếu… không có gì thay đổi, thì đêm nay, con sẽ trở lại bên kia…
- Ừm… nói được thì làm được. Mấy giờ con bay?
- 23h. Ba mẹ cứ nghỉ ngơi, con tự đi được.
- Ừm.
Ngay sau khi câu nói đó kết thúc, ba của Uyển My đã quay lưng bỏ vào trong, tiếp tục tiếp đón những vị khách cuối cùng của tang lễ. Còn Uyển My, nàng chẳng nói gì, cũng chẳng biểu hiện gì quá nhiều, chỉ là thản nhiên mỉm cười, đứng lặng im dưới bóng râm, gương mặt nàng lúc này phẳng lặng và yên bình hệt như mặt hồ không có gió.
“Đêm nay là sao chứ? Uyển My… định đi đâu sao? Sao nàng chẳng nói gì với mình cả”
Những dòng suy nghĩ khó hiểu cứ mải miết đuổi nhau trong đầu tôi lúc mà. Nhưng dù thế thì Uyển My cũng chẳng thể biết rằng, ở ngay phía sau, tôi lúc này đang đau đớn tựa đầu vào bức tường đá lạnh lẽo, dù mồ hôi đang chảy dài trên trán vì cái nắng gay gắt. Từng lời của ba Uyển My hệt như đang lột trần sự tự trọng cuối cùng của tôi, và cả những lời… ẩn ý của nàng nữa, nó khiến tôi rối bời và vô cùng… hoảng loạn.
Có một sự thật nghiệt ngã mà rằng, tôi nhận ra ba của nàng nói chẳng sai chút nào, đã vậy những lời nói tưởng chừng như rất nhẹ nhàng của ông lại là những sự tra tấn theo cái cách tàn nhẫn nhất. Tôi không phải là “kẻ ác”, tôi không phải là hung thủ làm hại Tuyết Mai, thế nhưng sự hiện diện của tôi hẳn nhiên sẽ là một lỗi sai của định mệnh.
Và tôi hiểu được nỗi đau, nỗi khó xử của Uyển My ngay thời điểm này. Uyển My vẫn giữ vẻ bản lĩnh, nhưng đôi bàn tay nàng đang siết chặt lấy gấu áo tang. Nàng đang phải gánh chịu những lời “dạy bảo” và “đe dọa” đầy tính sát thương này chỉ vì nàng đã chọn yêu tôi. Sẽ thật tồi tệ nếu như tôi biết được điều đó nhưng vẫn cố chấp đẩy Uyển My vào ngã 3 của sự lựa chọn, một bên là gia đình, một bên là tình yêu. Thật sự đó là một ngã rẽ quá nghiệt ngã, vì dù chọn bên nào, hẳn trong thâm tâm nàng cũng sẽ chẳng bao giờ được yên ổn. Uyển My là người con gái giỏi giang, bản lĩnh nhất mà tôi từng được biết trong đời, nhưng ở giờ phút này, có lẽ, đã đến lúc tôi phải chứng minh rằng, mình là người đàn ông bản lĩnh thực sự, rằng tôi sẽ không bao giờ chịu để người khác buông lời nhục mạ nữa, và tôi cũng không muốn Uyển My sẽ mãi mãi phải dằn vặt trong chính ngôi nhà của mình.
Thời khắc quyết định, có lẽ, sắp đến rồi…
“Có lẽ, lúc này, tôi là luồng gió độc tệ hại nhất... tôi là viên sỏi đá bẩn thỉu đã làm vỡ nát viên ngọc trân quý của gia đình họ. Phải, chỉ cần tôi còn đứng cạnh Uyển My, nàng sẽ mãi mãi bị ba mình nhắc nhở về cái chết của Tuyết Mai. Tình yêu của tôi không mang lại hạnh phúc, nó chỉ mang lại sự hành hạ tinh thần cho người tôi thương nhất. Vậy thì có lý do gì, để giữ lại nó nữa chứ?”
Cái nắng gắt ngoài kia bỗng chốc làm tôi tỉnh táo đến lạ lùng. Tôi hiểu rằng, nếu tôi còn cố chấp xuất hiện, tôi chỉ đang tiếp tay cho người cha tước đoạt đi sự bình yên trong tâm hồn vốn dĩ đã quá đau khổ của Uyển My. Chỉ trong một thời gian ngắn, Uyển My đã phải chịu quá nhiều mất mát, từ người bạn lâu năm Randall, và giờ đến lượt chị gái Tuyết Mai. Một sự đau khổ mà có lẽ chẳng ai đủ mạnh mẽ đứng vững, nếu không phải là nàng. Thế nên, để nàng không phải đứng giữa hai dòng nước ngược chiều nữa, để nàng sẽ không phải nghe thêm những lời chê bai cay độc dành cho người nàng yêu, tôi buộc phải trở thành một “khoảng trống”, và có lẽ, là cả một vai ác trong câu chuyện đẫm nước mắt này. Kết hợp với việc Uyển My đã hứa với ba của nàng, rằng sẽ trở lại “bên đó” tối nay, mà phần nhiều theo tôi đoán sẽ là Hoa Kỳ, và dù chẳng rõ nàng có đi lâu thật lâu hay chỉ giải quyết công việc trong vài ngày, tôi có lẽ cũng nên tương kế tựu kế mà… cho Uyển My một lý do chính đáng để rời xa.
“Anh sẽ ra đi, Uyển My bé nhỏ của anh. Không phải vì anh sợ ba em, mà vì anh không thể chịu đựng được cảnh em phải đứng đó, hứng chịu những lời nói văn hoa nhưng tàn độc chỉ vì anh. Nếu anh là vết nhơ trong cuộc đời em, anh sẽ tự mình xóa sạch nó đi. Chỉ mong rằng, em sẽ kiếm tìm được niềm hạnh phúc cho riêng mình, một người tài giỏi và xứng đáng với em. Xin lỗi em rất nhiều, Uyển My…”
Để giữ được sự riêng tư nhất cho cuộc nói chuyện quan trọng này, tôi quyết định sẽ đến gặp Uyển My một mình, và dĩ nhiên, là không có Quỳnh nữa:
- Quỳnh nè…
- Dạ?
- Anh có chút chuyện cần nói với gia đình Tuyết Mai, em đợi ở ngoài được không?
- Vâng, anh đi đi, em ra ngoài trước… Đừng lo lắng gì anh nhé?
- Anh nhớ rồi…
Nhưng ngay khi Quỳnh vừa tiến về phía dãy hành lang, và bản thân vừa quay đầu lại, tôi đã hốt hoảng đến cực độ khi trông thấy ba của Uyển My, lúc này đã đứng sẵn trước mặt, ánh mắt ông ngập tràn sự phẫn nộ, và cả sự căm hận đến tận xương tùy. Ông nhẹ nhàng tiến về phía tôi, từ từ, chậm rãi, và ngập tràn mùi của sự thù hận:
- Tôi chỉ có một thắc mắc, muốn làm rõ thôi, cậu Phong…
- Dạ… con vẫn đang nghe…
- Cậu nói cậu yêu Uyển My, cậu muốn bảo vệ nó. Nhưng nhìn xem, người nằm xuống là Tuyết Mai, người gánh chịu đau thương, mất mát là gia đình tôi, và cả Uyển My nữa. Còn cậu? Cậu vẫn đứng đó, nguyên vẹn, với đôi bàn tay trắng và một tấm bằng tốt nghiệp còn chưa cầm chắc. Cậu định bảo vệ con gái tôi bằng cách nào? Bằng những giọt nước mắt muộn màng này à?
- Chú… nói không sai, con là… con là một kẻ vô dụng…
Ông cười nhạt, lộ rõ vẻ mỉa mai:
- Ít nhất cậu cũng có một điểm giỏi, đó là tự nhận thức được sự thấp kém của mình. Uyển My nhà tôi là đứa rất giỏi, nó có thể kiếm rất nhiều tiền, thậm chí nó có thể lo cho cậu cả đời. Nhưng mỗi lần nó nhìn vào cậu, nó sẽ thấy hình bóng của chị nó dưới nấm mồ kia. Cậu định để nó sống cả đời như một kẻ mắc nợ gia đình, hay cậu định để nó quỵ ngã vì sự hiện diện của cậu là một lời nguyền, một sự gợi nhắc đến sự ra đi của chị gái nó?
- Về chuyện này… con xin hứa với chú… con sẽ… rút lui, không gây khó dễ thêm cho Uyển My nữa…
- Được, hôm nay nếu cậu dám lùi lại, tôi dành lời khen cho cậu vì sự biết điều. Nhưng đừng tự huyễn hoặc mình là một anh hùng hy sinh vì tình yêu. Cậu lùi lại vì cậu biết rõ, chừng nào cậu còn ở đây, cái nhà này sẽ không có ngày nào được bình yên. Cậu đi, là trả lại cho Uyển My nhà tôi vị thế của nó. Đừng để cái “lòng tự trọng” nghèo nàn của cậu bắt nó phải chờ đợi thêm một giây nào nữa. Thanh xuân của con gái tôi không phải là món đồ chơi để cậu thực tập làm đàn ông, cậu hiểu chứ?
Từng lời nói của người đàn ông đó như hàn trăm, hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào chút lòng tự trọng còn sót lại trong người tôi. Thực sự quá đau đớn, quá tàn nhẫn, nó thậm chí còn mang lại cảm giác khó chịu đến cực điểm, hơn tất cả các liệu pháp tra tấn về mặt thể xác. Chỉ cách đây ít phút, tôi còn tự nhủ sẽ không để ai có thể tiếp tục xúc phạm mình thêm nữa, nhưng tại sao, giờ này, tôi chỉ biết im lặng, và chịu trận mà thôi, có phải vì… những lời đó, quá đúng hay không:
- Vâng… con hiểu. Con sẽ mang theo tất cả tội lỗi này rời đi… Mong bác hãy… chăm sóc Uyển My giúp con…
Ba Uyển My nhìn tôi, và cười khẩy, một nụ cười quen thuộc suốt những ngày qua dành thẳng đến tôi:
- Con gái tôi thì tự tôi biết lo cho nó. Không cần cậu phải nói những lời nhân nghĩa sáo rỗng. Hãy tránh xa khỏi con gái tôi, tránh xa khỏi gia đình tôi. Hãy sống sao cho xứng đáng với mạng sống mà con gái tôi đã đánh đổi. Đừng để sự hy sinh của nó trở nên vô nghĩa vì sự xuất hiện của cậu bên cạnh Uyển My.
- …
- Uyển My nó sẽ trở lại Mỹ, chuyện còn lại, cậu tự sắp xếp đi…
Tôi lại gục đầu xuống, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối, cả cơ thể như đang run lên từng hồi theo nhịp thở đứt quãng. Dưới cái nắng gắt chói chang nhưng khắc nghiệt ấy, bóng của tôi như đổ dài trên nền đá hoa cương xám xịt, trông nhỏ bé và cô độc đến tội nghiệp. Vậy là… Uyển My… sẽ rời đi thật sao? Với những gì ba của nàng vừa nói, thì có lẽ sẽ chẳng phải chỉ đơn thuần là… một cuộc chạy trốn tạm thời đúng không? Nhưng tại sao… nàng chẳng nói gì cho tôi biết, tại sao?
Những lời nói của ba Uyển My vẫn như những mũi kim độc châm vào đại não. “Một viên sỏi đá tầm thường... luồng gió độc... sự sỉ nhục”. Từng chữ một đều mang sức nặng của ngàn cân, đè bẹp chút tự trọng cuối cùng còn sót lại trong tôi, nó khiến tôi thậm chí còn chẳng có chút cơ hội để phản kháng. Quả là sức mạnh của một chính trị gia lỗi lạc, một kẻ tầm thường như tôi, nào có phần trăm nào để chiến thắng chứ. Tôi nhắm nghiền mắt, nhưng hình ảnh Tuyết Mai ngoảnh đầu lại giữa màn mưa vẫn hiện lên rõ mồn một, đỏ rực và nhức nhối. Tôi tự hỏi, nếu tình yêu là một loại tội lỗi, thì liệu tôi có phải là kẻ tội đồ lớn nhất thế gian này hay không?
Trong khoảnh khắc tôi quyết định sẽ buông tay, sẽ biến mất để trả lại sự bình yên cho Uyển My và gia đình nàng, một luồng gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của hoa Lily và cả hương thơm quen thuộc đã từng là hơi thở của anh. Tôi chậm chạp ngẩng mặt lên. Ánh nắng gắt phía trước làm mắt tôi nhòe đi trong giây lát, nhưng khi tầm nhìn đã lộ rõ dần, trái tim tôi như ngừng đập.
Uyển My… đã đến…
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Tu Tiên Tại Gia Tộc
[Pháo Hôi]
lại có người mất à, đúng không?
[Luyện Khí]
Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂
[Luyện Khí]
Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))
[Pháo Hôi]
Viết không có tâm
[Pháo Hôi]
Chịu cái kết
[Luyện Khí]
Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo
[Luyện Khí]
Kết mở à chán thế nhỉ 😞
[Luyện Khí]
Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(
[Luyện Khí]
Trả lờiVậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞
[Luyện Khí]
Trả lời@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá
[Luyện Khí]
Trả lờiCòn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(
[Pháo Hôi]
Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt
[Trúc Cơ]
Quả này kết cưới mai rất cao.