Chương 150

Chương 150

Sài Gòn những ngày mùa thu cuối năm 2019, có lẽ là những ngày tháng đau khổ và khó quên nhất trong cuộc đời tôi. Những ngày đã biến tôi từ một thằng suốt ngày chỉ biết tự hào về cô bạn gái giỏi giang của mình cuối cùng cũng đã bước qua đau thương mà trưởng thành lên rất nhiều, cũng đã có thể đường hoàng tin vào bản thân mình, hơn là mong đợi sự cứu rỗi từ bất cứ ai, và là một thằng lấc cấc rốt cuộc đã hiểu sức mạnh tuyệt đối chẳng đến từ nắm đấm, mà nó đến từ chính những thứ mà bản thân có thể tạo ra được, những giá trị, những phẩm chất mà vật chất không bao giờ có thể đong đếm.

Cơn bão đêm ấy đã đi qua, để lại những con đường ngổn ngang cành cây gãy đổ và những vũng nước đọng đen ngòm phản chiếu bầu trời xám xịt. Nhưng đối với tôi, cơn bão trong lòng mới chỉ thực sự bắt đầu chuỗi ngày tàn phá âm ỉ nhất.

Sau đêm ở sân bay, tôi trở về phòng mình trong trạng thái như một xác chết trôi sông. Tôi đổ gục xuống sàn nhà ướt sũng, lên cơn sốt mê man suốt ba ngày ba đêm liền. Trong cơn mê sảng, dì Hạnh có kể lại rằng, dì nghe thấy tôi liên tục gọi tên Tuyết Mai, rồi lại thì thầm xin lỗi Uyển My, nước mắt cứ thế chảy dài từ khóe mắt nhắm nghiền, thấm ướt cả gối. Nhưng có lẽ cả dì Hạnh và ba mẹ tôi đều không biết rằng, tôi đã hy vọng, đó sẽ là cuộc “khâm liệm” cuối cùng cho tâm hồn của đã chính thức vụn vỡ của chàng thanh niên chưa nếm trải đắng cay cuộc đời.

Sáng ngày thứ tư, tôi tỉnh dậy, và cảm giác đầu tiên không phải là sự nhẹ nhõm khi vừa được trở lại với thế giới, mà là một sự trống rỗng và cô quạnh đến đáng sợ. Đầu tôi đau như búa bổ, cổ họng khô khốc, nhưng lồng ngực lại nhẹ bẫng – cảm giác giống như cái nhẹ của một người vừa bị rút sạch linh hồn. Ký ức về cơn mưa đêm ở sân bay, về ánh đèn đỏ nhấp nháy của chiếc máy bay mang Uyển My đi xa, ập về như một cơn lũ quét qua tâm trí, khiến tôi vô thức nhắm nghiền mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi rỉ ra từ khóe mi.

“Tỉnh lại đi Phong, tất cả, đã chấm dứt rồi”

Khi tôi tỉnh lại, ba mẹ tôi không có ở nhà, chỉ có dì Hạnh đang tất bật nhà cửa, nấu cơm và chăm sóc cho tôi:

-          A, nhóc tỉnh rồi hả? Sao rồi? Khỏe hẳn chưa?

-          Con… con nằm lâu chưa dì?

-          3 ngày hơn rồi, cứ mê man suốt thôi đó. Làm cả nhà sợ gần chết.

-          Rồi… ba mẹ con đâu?

-          Đi công chuyện rồi, dậy xuống nhà đi, tui nấu cháo cho ăn.

-          Dạ… mà dì ơi?

-          Sao đó?

-          Mọi người… có biết chuyện gì không?

-          Biết hết rồi, Quỳnh nó kể lại thôi. Đừng buồn nữa nghen nhóc, vấp ngã một lần rồi thôi!

-          Vâng… con biết rồi.

Tôi ăn uống qua loa, và mặc cho sự can ngăn của dì Hạnh, tôi đã quyết định trở lại giảng đường, với một sự… hời hợt đến tàn tạ.

Việc tôi xuất hiện trở lại dĩ nhiên khiến không ít người ngạc nhiên, thế nên tận dụng luôn trong sự bất ngờ của mọi người, tôi tiếp tục tỏ ra bình tâm và tiến về chỗ ngồi quen thuộc. Chỉ là, giờ đây, tôi chẳng khác nào một cái xác không hồn. Tuy người đang ở đây, nhưng tâm thức đã phiêu bạt chốn nào mà tôi cũng chẳng rõ nữa.

Tôi cứ ngồi lặng yên như thế, cho đến hết buổi học, gật gà gật gù như chẳng quan tâm đến bất cứ chuyện gì, kể cả những lời hỏi han động viên của bạn bè:

-          Sao vậy mày? Ổn không? – Tiếng thằng Đức vang lên từ phía sau

-          Ờ… không ổn… tao về đây!

-          Ơ… ơ… cái thằng này…

Ngày thứ 5 sau đêm định mệnh, tôi lại tiếp tục bài ca… gật gù trên lớp, và lần này thì chuyện xui rủi rốt cuộc cũng tìm đến. Các thầy cô vì đã quá ngán ngẩm với bộ mặt đưa đám của tôi, nên đã quyết định, kéo tôi trở lại thực tại sớm hơn một chút:

-          Phong! Trả lời cho thầy biết, dòng lệnh này xuất ra sẽ được kết quả gì?

-          …

-          Sao rồi? Phong trả lời đi chứ!

-          Dạ… thưa thầy…

-          Sao?

-          Em không biết!

-          …

-          …

-          Ngồi xuống! 0đ!

-          Dạ… cảm ơn thầy!

Ngày thứ 6, tình hình cũng chẳng khả quan hơn là bao, và tôi vẫn tiếp tục trở thành con lật đật biết nói trong lớp học của mình. Tôi chẳng còn thiết tha gì đến việc nhồi nhét những con chữ mới vào trong đầu, khi mà bản thân tôi còn chưa tống được hết những nỗi ám ảnh đêm hôm ấy ra ngoài. Cứ nhắm mắt lại, là hình ảnh Tuyết Mai bé nhỏ của tôi nằm bất động giữa cơn mưa lại khiến tôi muốn bật khóc. Không phải là tôi yếu đuối, nhưng thực sự hình ảnh đó khiến tôi chẳng bao giờ quên được, vì nó đau lòng đến chẳng còn từ ngữ để diễn tả:

-          Sư phụ, đừng buồn nữa, xíu nữa đi ăn với tụi con nhen?

Hôm nay đến lượt Thanh Ngân trở thành người dỗ dành tôi, có lẽ những người bạn của tôi tin rằng, việc cô đệ tử thân thiết của tôi đích thân ra tay sẽ khiến tôi mủi lòng, nhưng mà không, vì tầm này, đối với tôi, ai cũng như ai mà thôi:

-          Thôi… hai đứa đi đi! Bận rồi!

-          Sư phụ… đừng vậy mà… tỉnh táo lại đi! – Thanh Ngân nhăn mặt

-          Có gì đâu… bình thường… về đây, thế nhé!

-          Cái đồ…

Một ngày tồi tệ nữa lại qua, và tôi thì vẫn thế, sáng ôm cặp lên giảng đường, tối lại nằm nhà suy nghĩ vẩn vơ, rồi lại ôm nỗi buồn chìm vào giấc mộng, một mình.

Hôm nay đã là tròn 1 tuần sau đám tang của Tuyết Mai, và cũng là tròn 1 tuần, Uyển My chính thức rời xa khỏi cuộc đời tôi. 1 tuần vừa qua đối với tôi thực sự là một thảm họa, nó không phải là thảm họa đến ngay tức khắc, mà gặm nhấm tâm hồn tôi từng chút, từng chút một. Ban ngày, dù không có tí tâm trạng nào, tôi vẫn phải cố gắng lết cái thân tàn ma dại của mình lên giảng đường, thật may là có sự động viên của Quỳnh những ngày này, dẫu chỉ là qua điện thoại, tin nhắn, cơ mà vẫn còn là khá đủ với tôi, vì chí ít nó cũng giúp tôi nhận ra được rằng, mọi người sẽ không bao giờ bỏ rơi mình nữa. Chứ nếu không có những sự động viên đó, thì có lẽ bây giờ, năm 2026 rồi, chắc tôi còn chưa tốt nghiệp nổi mất. Tuy nhiên, nói đỡ hơn là nói vậy thôi, chứ thực chất, lên đến phòng học, ngoài việc cố gắng gật gù tỏ ra mình hiểu bài, tôi chẳng biết phải làm gì khác nữa. Thi thoảng, thầy cô đùa vui một câu gì đó, cả lớp xôn xao lên, và tôi thì lại bất giác quay sang phải, nhìn về nơi chiếc ghế trống bên cạnh mà quặn thắt tim gan. Mỗi lần như thế, sống mũi tôi đều cay, và đã có vài lần, tôi thậm chí còn phải gục mặt xuống bàn để che đi những giọt nước mắt.

Tôi nhớ Tuyết Mai, tôi nhớ cái bà chị bé đáng yêu và nghịch ngợm ấy rất nhiều. Chẳng biết giờ này, Tuyết Mai đang làm gì, có tìm được hạnh phúc như nàng hằng mong muốn hay không. Chỉ là… tôi luôn luôn cảm thấy day dứt mỗi lần nghĩ về nàng, và tôi ước gì… tối hôm đó, tôi đã không đuổi theo Tuyết Mai, dù chỉ trong một khoảnh khắc:

-          Nè! Buồn gì buồn hoài vậy, ông tính học lại môn hả?

Ái Quyên xuất hiện với một gương mặt đầy vẻ khó chịu, hẳn là cô bé không hài lòng với thái độ của tôi suốt những ngày qua. Dĩ nhiên, hơn ai hết, Ái Quyên là người hiểu rõ nhất, tôi và Tuyết Mai có mối quan hệ thân thích như thế nào, chỉ là… ngay bây giờ, ngoài việc tiếc thương Tuyết Mai và mơ mộng về Uyển My, dường như chẳng có thứ gì lọt được vào trong đầu tôi hết:

-          À… không… chỉ là…

-          Chỉ là cái gì mà chỉ là. Tuyết Mai không còn nữa, ai cũng buồn hết. Nhưng người mất thì đã mất rồi, ông đau buồn mãi cũng chẳng để làm gì… - Ái Quyên giận dỗi đánh tôi nhẹ vào vai

-          Anh hiểu… nhưng mà… lỗi tại anh… thật sự anh… không sao quên được…

-          Ông đừng có mà điên đi, đã nói không phải tại ai hết…

Tôi xoa đầu Ái Quyên, cười khổ, lại tính đánh bài chuồn như mọi khi:

-          Anh xin lỗi… làm em lo lắng rồi…

-          Đứng lại đó! Tưởng nói thế là xong à?

-          Chứ… sao nữa?

-          Bà My bỏ ông là đúng, chẳng sai đâu…

-          …

-          Đàn ông con trai gì mà yếu đuối, hèn nhát, không dám đối mặt với thất bại, không bao giờ trưởng thành được…

-          …

-          Bộ ông tưởng tôi không buồn hả? Tôi cũng mất đi một người bạn, một người chị bỏ đi, tôi cũng có khác gì ông, mà sao ông cứ nghĩ mình là nạn nhân, là người đau khổ nhất trên đời vậy?

Có lẽ ngoài hôm xuất hiện ở đám tang của Tuyết Mai, đây là lần hiếm hoi tôi thấy Ái Quyên xúc động như vậy. Một cô em gái xinh xắn, đáng yêu, tuy hơi mỏ hỗn chút xíu nhưng xem chừng lại là người quan tâm đến tôi nhất lúc này, quả thực, bên cạnh tôi lúc nào cũng có quý nhân phù trợ, cuộc đời này xem ra là may mắn quá nhiều rồi:

-          Anh… xin lỗi…

-          Xin lỗi cái… đầu ông ấy!

Ái Quyên ném thẳng quyển sách trên bàn vào mặt tôi làm tôi đau điếng, cô bé hét lớn:

-          Nếu ông cứ tiếp tục sống như một phế nhân, thì chính ông mới là kẻ giết chết niềm tin của 2 người họ đấy. Ông không phải là nạn nhân, ông là kẻ chịu trách nhiệm cho những hy vọng đó! Có hiểu không? Đứng dậy đi, hoặc còn không là chết quách đi cho xong!

-          Ơ…

-          Đồ… hèn nhát!

-          Ơ… này…

Chẳng để cho tôi kịp nói dứt câu, Ái Quyên đã giận dỗi đùng đùng bỏ về. Thành thật mà nói, để có thể đường hoàng hôm nay ngồi đây kể lại câu chuyện này, anh thực sự rất cảm ơn cô, cô em gái đanh đá của anh.

Đêm hôm đó, tôi lại thao thức… nhưng tôi không còn cảm thấy quá đỗi đau khổ nữa, chỉ còn xót lại chút ít sự nuối tiếc và thương cảm. Tôi nhớ Uyển My, tôi cũng nhớ Tuyết Mai, nhưng Ái Quyên nói chẳng sai tẹo nào. Tôi khẽ nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay gầy guộc đang run rẩy. Tôi với tay nhặt lấy chiếc thước kẻ bằng nhôm đang rơi dưới sàn. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại chạm vào da thịt làm tôi rùng mình tỉnh giấc.

“Quyên nói đúng. Mình đang làm cái quái gì thế này? Khóc lóc, vật vã, tự hủy hoại... đó là việc của những kẻ yếu đuối. Mình đã hứa với Tuyết Mai sẽ chăm sóc Uyển My, nhưng sau đó thì sao, mình đã thất bại. Giờ đây, nếu mình cũng thất bại nốt cuộc đời mình, thì sự ra đi của nàng có phải đã trở thành vô nghĩa hay không?”

Tôi nắm chặt đôi bàn tay của mình lại, lửa quyết tâm bùng nổ cháy trong đầu, tôi không biết tương lai thế nào, và liệu lần này tôi sẽ phải cố gắng vì điều gì, thế nhưng, tôi tuyệt đối không thể trở thành một kẻ thất bại giống như những gì Uyển My và ba của nàng đã nói. Và hơn tất cả, tôi sẽ hoàn thành trọn vẹn lời hứa với Tuyết Mai, tôi hứa!!!

Một giấc ngủ yên bình đầu tiên, sau 1 tuần khủng khiếp.

Sáng sớm hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ, ít nhất là sớm hơn so với tuần vừa qua. Đã không còn tiếng gào thét, không còn sự vật vã. Tôi cố gắng mở mắt nhìn lên trần nhà, dù đã được sơn lại trắng trẻo, sạch sẽ, thế nhưng, trong con mắt tôi ngày ấy, có cảm giác, đâu đó vẫn xuất hiện những vết loang lổ, ẩm mốc, đôi mắt khô khốc và tĩnh lặng của tôi mệt mỏi hệt như một mặt hồ chết. Cơn sốt đã đốt cháy toàn bộ sự yếu đuối, và cũng thiêu rụi luôn cả những rung động ấm áp còn sót lại trong tim tôi. Dù không hoàn toàn chữa lành được, nó cũng khiến tôi bớt ám ảnh đi phần nào.

Cố hết sức gượng dậy, tôi thất thểu bước đến trước gương. Trong tấm kính mờ hơi nước, dường như có một người lạ nào đó đang nhìn lại tôi bằng đôi mắt hốc hác, râu ria lởm chởm, nhưng ánh nhìn thì sắc lạnh đến rợn người.

“Mày đã chết ở sân bay đêm ấy rồi, thằng Phong yếu đuối ạ. Người đang đứng đây không phải là người yêu của Uyển My, cũng không phải là đứa em được Tuyết Mai bao bọc. Mày là kẻ còn sống sót. Và kẻ sống sót thì phải có nghĩa vụ trả thù cho những gì đã mất. Mày không thể tiếp tục thế này, mày phải làm được, phải chứng minh cho người đó thấy, mày làm được những gì, mày phải đứng dậy, ngay lập tức!”

Tôi hít một hơi thật dài, và thở ra thật mạnh, thật quyết đoán cầm chiếc dao cạo lên, từng đường cạo dứt khoát trên da mặt. Tôi sẽ cạo đi sự tiều tụy, cạo đi cái vẻ ngoài hèn nhát, yếu đuối đã khiến ba Uyển My khinh bỉ đặt cho tôi cái tên là “sỏi đá”. Dẫu tôi đã từng thế nào, thì bây giờ, những chuyện đó, sẽ phải gác lại quá khứ rồi, phải không?

Kể từ hôm đó, Ái Quyên chính thức… chuyển chỗ lên ngồi cạnh tôi, để kèm cặp, và cũng là để trấn an tinh thần cho tôi, vì có lẽ cô bé biết mỗi khi tôi quay sang nhìn, là lại nhớ về Tuyết Mai:

-          Phong, làm giùm em câu này!

-          Ừ… như vậy, như vậy, hiểu chưa?

-          Ờm, hiểu rồi. Cho lui!

-          Cái giọng điệu… y chang như là…

-          Như ai?

-          Thôi… làm tiếp đi!

Cũng kể từ ngày ấy, tôi quyết định sẽ không bao giờ, thậm chí là hạn chế đến mức tối đa việc nhắc đến Uyển My trước mặt mọi người, vì hơn ai hết, tôi hiểu rằng, khi nào vẫn còn nhắc đến một cách… đầy nhung nhớ như thế, thì tôi sẽ không bao giờ vượt qua được mặc cảm quá khứ, và cũng chẳng bao giờ vươn tới được đích đến, như những gì mà Tuyết Mai đã kỳ vọng.

Tuy vậy, việc đó chỉ có thể diễn ra ở giảng đường, còn khi về nhà, tôi không nhắc đến Uyển My đã đành, nhưng… mẹ tôi, thì lại nghĩ khác:

-          Tội nghiệp con dâu của tao…

-          Mẹ ơi… đừng nhắc nữa, con đau đầu lắm rồi!

-          Nhưng mà… mẹ tiếc… con bé giỏi giang, xinh xắn… haiz…. Cái thằng vô dụng như mày… thật là…

-          Mẹ mà nhắc đến Uyển My nữa là con… đi bụi luôn đấy!

-          À mày giỏi, ra điều kiện với tao à? Có muốn tao cắt cơm luôn không?

-          Con đi lên phòng đây!

Mẹ tôi với tay lấy cây chổi đặt ở góc nhà và tặng tôi vài quất vào mông:

-          Cút! Nhìn mặt mày là tao bực rồi!

Uyển My rời đi, mẹ tôi buồn, nhưng ba tôi lại tương đối… phấn khởi. Dĩ nhiên, ba tôi là một người cha rất tâm lý, ông tuy không thích Uyển My, nhưng ông chưa bao giờ làm tôi khó xử cả. Ngay cái hôm tôi tỉnh lại và quyết định kể lại tường tận hết mọi chuyện cho cả nhà nghe, chỉ có ba tôi là vẫn đủ bình tĩnh khuyên ngăn tôi, thậm chí còn bênh vực quyết định của Uyển My nữa:

-          Ba nói cho mày nghe, con bé My nó giỏi, nó lanh lợi, nó không làm gì mà không suy nghĩ đâu, hiểu không?

-          Con… không hiểu?

-          Mày… con tao mà sao mày chậm hiểu thế? Ba đảm bảo với mày, nó làm vậy là có lý do, nó đang bảo vệ mày khỏi bố mẹ nó, mày hiểu không?

-          Là… sao ba?

-          Cái thằng… Mày thấy bố mẹ nó là gì rồi, đúng không?

-          Dạ, thấy.

-          Mày nghĩ nếu mày còn tiếp tục bén mảng đến con bé My, thì liệu bố mẹ nó có tha cho mày không con? Mày nghĩ mấy cái võ mèo cào của mày sẽ phản kháng được đến bao giờ?

Dù rằng tôi không thích bị chửi là ngu, nhưng tôi phải công nhận ba tôi phân tích rất có lý:

-          Nó rời xa mày, là để bảo vệ mày, để mày yên ổn mà học hành, mà làm ăn, mà trưởng thành, mày hiểu rồi chưa?

-          Con… hiểu…

-          Vậy nên… đừng có suy nghĩ lung tung, cố gắng mà học hành, rồi kiếm cái gì đó mà làm, cố gắng đừng để người ta xem thường mình, biết chứ?

-          Dạ… con nhớ rồi… con sẽ làm vậy.

-          Đàn ông, ngã ở đâu, đứng dậy ở đó! Không có con bé Uyển My thì có bé Quỳnh, chẳng phải tốt hơn sao? Nó cũng thương mày, có gì mà không được?

-          Ba không hiểu đâu… con chỉ xem Quỳnh là… em gái.

-          Em cái đầu mày… thằng đần… mày chẳng giống ba chút nào, chậc!

-          Con đi học bài đây.

Mặc dù vẫn luôn tin vào những phân tích của ba, thế nhưng thực tế lại điễn ra theo chiều hướng chẳng lấy gì làm tích cực nổi. Khoảng vài ngày sau khi Uyển My ra đi, tôi chính thức không thể liên lạc với nàng bằng bất cứ cách nào. Uyển My khóa số điện thoại, xóa cả Facebook, đổi cả email, mọi thứ… Tôi chẳng tìm được một tí ti thông tin nào về nàng nữa, kể cả là thông tin của thằng Hải, cũng thay đổi một cách chóng mặt. Và dù vẫn mang một hy vọng về những gì ba tôi nói, nhưng có lẽ tôi cũng nên học cách chấp nhận sự thật đau lòng rằng, kể từ giờ, tôi sẽ phải tự bước đi trên con đường của riêng mình, và sẽ không có Uyển My bên cạnh nữa, mãi mãi, không bao giờ…

Thời gian cứ thế thấm thoắt trôi, và tôi đã trở lại được với guồng quay quen thuộc của cuộc sống. Tôi tập trung hết sức lực vào việc học và nghiên cứu công việc, không để cho bản thân mình một chút khoảng trống dù chỉ là nhỏ nhất để suy nghĩ vẩn vơ, vì tôi biết, chỉ cần khựng lại một nhịp, tôi sẽ lại nhớ đến Uyển My, nhớ đến Tuyết Mai, và nhớ đến buổi tối đầy đau lòng ấy.

Ở giảng đường, tôi được Ái Quyên kèm cặp sát sao, không bao giờ cô bé để tôi có một chút lơ là nào trong giờ học. Chính vì lẽ đó, được sự quan tâm của mọi người, kèm thêm cố gắng vượt bậc của bản thân, tôi đã sớm lấy lại vị thế của một sinh viên ưu tú trong lớp. Những con điểm cao chót vót đã quay trở lại, kèm theo đó là ánh nhìn đầy ngưỡng mộ từ mọi người dành cho tôi. Nếu là ngày trước, hẳn tôi sẽ vô cùng tự hào, nở mũi, thậm chí có thái độ… ảo tưởng sức mạnh về chuyện đó, cơ mà hiện tại, thú thật là tôi chẳng mấy quan tâm gì về điểm số nữa, vì cái quan trọng nhất đối với tôi lúc này, là làm sao tốt nghiệp đúng hạn, vì thật không may là trường tôi không có chương trình học vượt. Ở trên giảng đường, tôi tập trung nghe giảng, ngay khi kết thúc buổi học, tôi về nhà và lao đầu vào làm hết sạch các bài tập về nhà, bài test, tất tần tật, không chừa lại một chút gì, thậm chí còn học vượt luôn mấy bài mới cho bõ ghét. Chứng kiến sự thay đổi và hòa nhịp của tôi, Ái Quyên vui mừng không để đâu cho hết, dù rằng ngoài kỹ năng chép bài tôi ra, cô nàng chẳng thấy có gì tiến triển:

-          Làm bài dùm tôi đi, xíu nữa tôi dẫn đi chụp hình.

-          Nhưng anh đâu có nhu cầu đi chụp?

-          Không quan tâm, lát chở tôi đi, nay tôi không đi xe.

-          Ơ? Rồi… Trí của em đâu?

-          Trí với thức gì, không có cửa với chị, hứ!

-          Ghê!

Ngoài những giờ lên lớp, tôi được Ái Quyên dẫn đi lung tung để làm mẫu cho cô bé chụp hình, thi thoảng thì cũng được đóng vai phó nháy mà “hân hạnh” được chụp cô nàng ngang bướng này. Ái Quyên xinh xắn, đáng yêu, tuy không được như Tuyết Mai và Uyển My, cơ mà vẫn thuộc hàng có nhan sắc, thành ra tôi được đi chung cũng gọi là có chút… vinh dự, dù rằng chẳng liên quan.

Mỗi buổi tối, thay vì vùi đầu vào công việc, tôi chọn ra 2 buổi để đến chỗ Chương sư phụ rèn luyện Muay Thai, còn 1 buổi thì tôi sẽ ghé nhà Quỳnh ăn cơm và dẫn nhóc Min đi chơi. Thật ra Quỳnh ngỏ ý muốn tôi có thể sang nhà em làm việc mỗi tối, nhưng tôi đã chủ động từ chối, vì thú thật là tôi không muốn làm phiền mẹ con Quỳnh, hơn nữa, tôi muốn thành quả này là phải tuyệt đối từ 100% tâm huyết của chính mình, không muốn nhờ cậy bất cứ ai. Nhưng nói dông dài là thế, quan trọng nhất là tôi muốn… cách xa Quỳnh ra một chút. Chính bản thân tôi đã phũ phàng với em, lựa chọn Uyển My, rồi thì bị Uyển My bỏ rơi một cách bẽ bàng. Giờ mà tôi quay lại dây dưa với Quỳnh thì há chẳng phải tôi là kẻ không có chữ tín, ăn không nói có hay sao? Thế nên, gì thì gì, tôi sẽ qua thăm mẹ con Quỳnh, nhưng sẽ hạn chế đến mức tối đa thời gian gặp gỡ, vì tôi hy vọng Quỳnh có thể sớm tìm được một người đàn ông tốt, lo lắng và đặt trọn sự ưu tiên dành cho em, chứ không phải là bắt em tối ngay quan tâm đến một thằng chẳng ra gì như tôi:

-          Thấy anh vui vậy, em cũng đỡ lo, hì!

Quỳnh mỉm cười nhìn về phía tôi, gương mặt em lộ rõ vẻ hạnh phúc. Trưa nay nhóc Min hơi sốt nhẹ, thế là nó cứ nằng nặc đòi tôi qua chơi, vậy nên, tôi phải bỏ lỡ giấc ngủ quý giá để sang đây vỗ về con nhóc. Mà công nhận chẳng hiểu sao, có khi tôi và nhóc Min có mối thâm tình từ kiếp trước, kiểu huynh đệ vào sinh ra tử hay gì, mà cứ gặp tôi là con bé ngoan ngoãn lạ kỳ, tôi nói gì nó cũng nghe, bảo gì nó cũng làm, trái ngược hẳn với khi ở cạnh mẹ Quỳnh của nó:

-          Cũng may có mọi người, chứ không anh… chẳng biết thế nào nữa. Cảm ơn Quỳnh!

-          Anh đừng có cảm ơn em, em là người ngoài hả?

-          Ờ thì… không cảm ơn nữa, mai anh mời cả nhà đi ăn hen?

-          Vậy còn tạm chấp nhận được, hì hì.

-          À mà… mấy giờ rồi Quỳnh nhỉ?

-          Mới 4h hơn thôi anh, sao vậy?

-          Trả em cục này đây, anh chạy qua đây có việc chút…

-          Lại thăm chị Mai hả?

-          …

Tôi không nói không rằng, chỉ mỉm cười thay cho câu trả lời. Tôi đứng dậy, trao trả bé Min cho mẹ của nó, rồi nhanh chóng chạy ra thăm bà chị bé của tôi. Nhanh thật đấy, mới ngày nào đây… mà giờ, đã nửa năm trôi qua rồi. Mọi chuyện đau lòng tôi gần như đã bỏ lại được phía sau, chỉ có niềm mong mỏi và nhớ nhung Tuyết Mai là không sao vơi bớt được. Hằng tháng, cứ đúng vào ngày đó, là tôi lại có mặt tại nơi an nghỉ cuối cùng của Tuyết Mai, hôm thì dọn cỏ, hôm thì thay nước, phát quang mấy cái bụi rậm xung quanh, và hôm nay thì chỉ mang cho nàng một món ăn yêu thích làm quà.

Nắng chiều xiên khoai hắt những vệt vàng ệch, yếu ớt lên cánh cổng to lớn của nghĩa trang PAV, làm kéo dài ra những chiếc bóng hờn tủi của hàng bia mộ im lìm trong làn gió thổi liu riu, dù không khí nghiêm trang nơi đây có phần trầm lắng, nhưng nó như khiến tâm trạng mỗi con người trở nên nhẹ nhàng và bình lặng hơn.

Tôi bước chậm rãi trên con đường lát đá sỏi, tay ôm một bó hoa Lily trắng muốt – tươi nguyên và ngát hương. Sáu tháng. Đã nửa năm trôi qua kể từ cái đêm định mệnh ấy. Tôi của ngày hôm nay đã không còn cái vẻ vật vờ, bộ mặt râu ria lởm chởm như những ngày đầu. Tôi trịnh trọng mặc chiếc áo sơ mi trắng được ủi thẳng thớm, dù đã hơi sờn vai, nhưng vẫn cẩn thận sơ vin gọn gàng trong chiếc quần âu đen. Gương mặt tôi bây giờ được mọi người đánh giá là gầy hơn, góc cạnh hơn, và đôi mắt – từng là nơi chứa đựng những giấc mơ bay bổng, xen lẫn chút ngây ngô của chàng trai tuổi đôi mươi – giờ đây tĩnh lặng và sâu thẳm như một giếng nước cổ.

Từ từ, chậm rãi, tôi cúi người và đặt bó hoa xuống trước tấm bia mộ lạnh lẽo của Tuyết Mai. Tôi rút trong túi ra chiếc khăn đã chuẩn bị trước, cẩn thận lau đi lớp bụi mỏng phủ trên di ảnh cô bạn tóc xoăn xinh xắn của tôi. Trong tấm ảnh phủ mùi đau thương, nàng vẫn cười, nụ cười rạng rỡ, trong trẻo và bao dung đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với sự khắc khổ trên gương mặt người đang đứng viếng thăm, là tôi.

Tôi chẳng nói chẳng rằng, cứ thế mà ngồi xổm xuống, không trải báo, không ngại bẩn, cứ thế ngồi bệt xuống nền cỏ xanh rì, tựa như tôi và Tuyết Mai đang ngồi nói chuyện ở một quán cà phê vỉa hè nào đó, như ngày xưa:

-          Tuyết Mai ơi, em lại đến thăm chị đây…

Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc đến mức tối đa, dù rằng đây đã là lần thứ 6, tôi ghé thăm Tuyết Mai, nhưng cái cảm xúc khó tả ấy vẫn như lần đầu tiên:

-          Sáu tháng rồi chị nhỉ? Nhanh thật. Cỏ xanh đã mọc kín mộ rồi. Ở bên đó... chị có thấy bình yên không? Có thấy vui vẻ, tự do hơn không? Chắc là có rồi, nên chị mới ở mãi nơi đó, đúng không?

Tự đưa tay lên cốc đầu, tôi cười nhạt:

-          Em nói bậy quá, làm sao chị có thể trở về được chứ, hờ hờ. Chị xem nè, em mang món bánh tráng trộn mà chị thích đến đây, mỗi người một phần, có cả 2 ly trà đào trứ danh của quán nữa nhé, em với chị cùng ăn…

Tôi mỉm cười, một nụ cười mang theo sự chua chát, nhưng cũng là cách duy nhất khiến tôi bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn với Tuyết Mai, một người đã tin tưởng tôi đến tận giây phút cuối cùng. Tôi cẩn thận cúi người thắp một nén hương, rồi đặt phần bánh tráng trộn kèm ly trà đào lên đĩa:

-          Tiểu thư nhà giàu, chạy xe rõ xịn mà lại khoái ăn bánh tráng trộn, uống trà đào, haha, chẳng thấy ai như chị…

Vừa ăn, tôi vừa như muốn khóc, cảm giác thật khó chịu khi sống mũi cứ cay lên từng đợt, không sao ngưng lại được:

-          Món này ngon quá Tuyết Mai hen? Khi nào nhớ chị em lại chạy ra quán đó mua, mãi hôm nay mới nhớ ra mang cho chị ăn… Đừng giận em nhé!

...

-          Nhớ ngày nào chị còn dẫn em đi ăn, hồi đó vui ghê…

-          Mấy tháng nữa là em tốt nghiệp rồi, em đã tìm được chỗ làm, là thầy Hoàng Anh giới thiệu, giờ chỉ đợi tốt nghiệp là sẽ vào làm chính thức. Chị chưa chúc mừng em đâu nhé?

-          Sáu tháng qua, em học được cách nuốt nước mắt vào trong rồi. Em không còn cảm thấy quá đau lòng mỗi khi nhớ về đêm mưa ấy nữa. Em biến nỗi đau đó thành... xăng. Em đốt nó để chạy, chạy thật nhanh. Em làm việc, rồi học, có khi cả 15, 16 tiếng một ngày, em nhận hết những việc mà em có thể nhận, cố gắng làm hết mọi thứ em có thể làm, chỉ để không bỏ phí bất cứ phút giây nào…

Tôi ngước nhìn lên bầu trời buổi chiều tà, lúc này những đám mấy phía chân trời đã dần dần ngả sang màu vàng cam, khung cảnh thật thơ mộng:

-          Nhưng nói vậy thôi, em vẫn không thể quên được cách họ gọi em là sỏi đá. Ba chị, và cả Uyển My nữa, họ đều nói em như thế. Nhưng ngày đó, thì họ nói chẳng sai. Em là sỏi đá. Nhưng sỏi đá bây giờ lì lợm lắm chị ơi. Mưa nắng không làm nó mòn đi được nữa đâu, chỉ làm nó sạch sẽ và cứng cáp hơn thôi.

Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, làm những cánh hoa Lily trắng được cắm cẩn thận 2 bên mộ của Tuyết Mai rung rinh. Tôi thở dài một cái, lặng lẽ đứng dậy, phủi bụi trên quần, và lại đứng nghiêm trang trước di ảnh của Tuyết Mai, bàn tay đặt lên ngực trái – nơi trái tim đã từng vỡ vụn và đang được hàn gắn lại bằng những mảnh ghép của tham vọng, và cả sự cố gắng không ngừng nghỉ nữa:

-          Cũng muộn rồi, chắc em phải về đây. Chắc vài tháng tới em sẽ không ghé thăm chị thường xuyên được, vì phải làm đồ án tốt nghiệp. Nhưng em hứa sẽ đến khoe với chị sớm nhất khi em cầm tấm bằng trên tay. Khi đó, em sẽ lại mua bánh tráng trộn và trà đào cho chị nhé?

Tôi ngoái đầu lại, vẫy tay chào Tuyết Mai lần nữa:

-          Em về đây, tạm biệt, Tuyết Mai của em, nhớ chị nhiều lắm!

Tôi cúi đầu chào Tuyết Mai, rồi quay lưng bước đi dứt khoát về phía cổng nghĩa trang. Ánh nắng chói lòa le lói của buổi hoàng hôn làm bóng tôi đổ dài trên mặt đất, hòa vào bóng tối đang dần nuốt chửng thành phố, nhưng dáng đi của tôi hôm nay đã không còn chút dấu hiệu nào của sự rệu rã. Đó là dáng đi của một người đàn ông dần trưởng thành và đã biết mình phải đi về đâu.

Rời nghĩa trang, tôi lại tiếp tục rong ruổi trên con đường trở về nhà. Thường thì sau mỗi lần ghé thăm Tuyết Mai, tôi lại vô thức nhớ đến Uyển My, dù cho bản thân tôi không muốn, và cũng tự dặn lòng không nên hy vọng gì nữa, vì nàng đã thực sự rời bỏ nơi này, rời bỏ luôn người bạn trai hèn nhát và yếu đuối để đến một chân trời xa hơn, và yên bình hơn.

Thi thoảng, ánh mắt tôi bị thu hút lại bởi nơi trạm xe bus ngày nào. Cũng đôi lúc, trời mưa, tôi lại xách xe ra ngồi trú mưa ở đó, ngồi rất lâu, rất lâu, nhưng rốt cuộc thì cũng chẳng có một ai nhớ đến tôi, và tôi lại buồn bã thất thểu ra về. Mỗi lần như thế, tôi sẽ chạy ngang qua nhà Uyển My, dù trong đầu luôn tự nhủ rằng “chỉ ghé ngang qua xem thử thôi”, thế nhưng khi nhìn thấy căn nhà to lớn ấy bị bao phủ bởi một màn đêm phẳng lặng, trái tim tôi như muốn vỡ ra trăm mảnh vì thất vọng, và cả vì cảm giác tội lỗi vẫn chưa hoàn toàn buông tha. Hàng bông giấy rực rỡ trên cổng ngày nào giờ đã trơ trọi trước gió, làm từng cánh bông giấy lăn lóc và thả trôi giữa khoảng không, một cách tự do nhưng lại khiến tôi cảm thấy rất đau lòng. Đã mấy lần, tôi định bụng sẽ bước xuống và quét dọn, nhưng những lời miệt thị của Uyển My và ba nàng lại trở về và khiến tôi từ bỏ ngay ý định đó. Tôi tin rằng, chừng nào tôi chưa tìm kiếm được cho mình thành công, chưa tìm kiếm được cho mình sự trưởng thành cần thiết, thì tới chừng đó, nỗi ám ảnh ngày ấy sẽ chưa thể thoát khỏi tâm trí.

Và thế là 1 tháng…

Rồi lại 1 tháng nữa trôi qua…

Hôm nay là một ngày khá đặc biệt với cá nhân tôi, là ngày mà tôi chính thức hoàn thành bảo vệ đồ án tốt nghiệp một cách xuất sắc, ít nhất đó là điều khiến tôi hoàn toàn tự hào về những gì mình đã làm, đã cố gắng và đã nhận được. Một con điểm tổng 9.5 đến từ 3 vị giám khảo là màn khẳng định đanh thép nhất cho sự nỗ lực vượt bậc và quyết tâm không bao giờ bỏ cuộc của tôi. Trong giờ khắc mà con điểm vang lên, bất giác, tôi đã mỉm cười, và thì thầm rất khẽ rằng:

-          Tuyết Mai, em làm được rồi, thay phần chị nữa đấy nhé!

Và rồi vài tuần sau, với một tâm thế vô cùng tự hào, tôi đã đường hoàng cầm tấm bằng tốt nghiệp loại Giỏi đỏ chói trên tay, đứng giữa sân trường rợp cờ hoa, pháo bắn, nhưng ánh mắt tôi lại hướng về một khoảng không vô định. Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười an yên gửi đến cho Tuyết Mai - người duy nhất đã tin tưởng vào “viên sỏi” này. Dĩ nhiên, tôi cũng nhớ đến Uyển My, nhưng là với luồng cảm xúc hoàn toàn trái ngược. Và đó là ngay khi nghĩ đến, tôi bỗng nhớ về buổi sáng hôm ấy, nơi giọng nói khinh miệt của ba Uyển My sang sảng bên tai: “Sỏi đá mãi là sỏi đá”, những lời khó nghe ấy lại vang lên như một hồi chuông cảnh tỉnh, dập tắt chút hân hoan vừa nhen nhóm. Tôi thở dài, tay siết chặt tấm bằng đến mức các khớp tay trắng bệch. Đây rõ ràng không phải là đích đến, đây sẽ chỉ là vũ khí, một thứ trang bị khởi đầu nhằm giúp tôi có thể tiến xa hơn trong tương lai. Tôi sẽ dùng nó để chứng minh cho gia đình Uyển My hiểu rằng viên sỏi này không sinh ra để lót đường, mà để trở thành hòn đá tảng khiến tất cả bọn họ phải có cái nhìn khác về tôi, chắc chắn là vậy:

-          Lương cao dữ hen mà mới tháng đầu đã chơi lớn vậy rồi!

-          Cảm ơn em gái yêu dấu, nếu không có em, chắc anh không ra được trường mất, hờ hờ.

-          Có gì mà cảm ơn, ông giỏi thì ông gánh đồ án dùm tụi tôi, ai cũng có lợi, hihi.

-          Tốt quá ha, vậy mà anh tưởng cô thương xót anh lắm!

-          Cũng hơi xót, nhưng không có thương à nha…

-          Thôi, cảm ơn mọi người đã bên cạnh Phong thời gian khó khăn qua, nay cũng nhân dịp tháng lương đầu, muốn cảm ơn tất cả mọi người. Dô ha!

Những tiếng vỗ tay rào rào vang lên, những người bạn, những người thân thiết nhất của tôi đều đang có mặt ở đây, từ Quỳnh, Ái Quyên, nhỏ Ngân, thằng Linh lớp trưởng, thằng Đức trời đánh, và con nhóc Nhi lóc chóc nữa, tiếc là chỉ thiếu mỗi… Tuyết Mai, và… người đó. Chẳng biết bây giờ người đó đang ở đâu, làm gì, đã gần 1 năm trôi qua rồi, tôi chẳng có chút tin tức gì về người đó hết. Ngôi nhà ấy, tôi vẫn ghé thăm thường xuyên, chỉ là giờ đây, rêu xanh đã phủ kín lối đi, hàng bông giấy xơ xác trong gió, và cả khoảng không tối tăm như đã chìm dần vào trong quên lãng. Thời gian trôi đi, thật nhanh, đủ để xoa dịu những nỗi đau tưởng như chẳng bao giờ xoa dịu nổi, nhưng lại cứa thêm vào lòng người một nỗi niềm nhung nhớ, tiếc nuối khôn nguôi. Tôi nhớ người đó rất nhiều, dù rằng người đó có lẽ sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa, nhưng chỉ hy vọng, ở nơi chân trời xa xôi, người đó sẽ tìm được niềm hạnh phúc và sự tự do giản đơn nhất.

22/08/2020

Tròn một năm ngày Tuyết Mai hóa thành mây trắng, nắng sớm rải vàng trên những tấm bia mộ lạnh lẽo. Tôi đã thức dậy từ lâu, quần áo chỉn chu, ra cửa hàng chọn mua một bó Lily trắng tươi thắm nhất và ôm nó đến thăm nàng. Một năm đã qua, thật nhanh, nhưng cũng thật chậm. Nhớ ngày mưa năm ngoái, tôi đã phải trải qua một cảm giác tiêu cực và tồi tệ đến mức nào, nhưng thật may nó đã trôi qua quá nhanh, hoặc do tôi chủ ý không muốn nhắc lại nữa, để giờ đây, tôi có thể tự tin bước qua bóng tối của mảnh ký ức đau đớn đó mà bước tiếp trên con đường tôi đã chọn.

Rảo bước chậm rãi trên con đường đến mộ phần của Tuyết Mai, tôi bất giác mỉm cười khi ngắm nhìn quang cảnh xung quanh lúc này. Thật bình yên, thư thái, tiếng chim hót chuyền cành líu lo chốc chốc hòa vào cùng làn gió mát thoang thoảng khiến bầu không khí như được tô vẽ lên thành một bức tranh tuyệt vời và say đắm. Thế nhưng, bước chân tôi bỗng đột ngột khựng lại ngay sau hàng tùng bách khi thấy bóng dáng những người quen cũ.

Ba Tuyết Mai đứng trước mộ phần của con gái, lưng vẫn thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị và lạnh lùng như tạc từ đá. Thời gian không làm ông tiều tụy đi mà dường như chỉ tô đậm thêm bản lĩnh của một người đàn ông bản lĩnh, và nỗi đau mất mát ấy được ông giấu kín sau đôi mắt sắc sảo, không để lộ một chút yếu mềm nào. Dù thực tế, tôi đã không còn dành cho ông một tình cảm quý mến, nhưng lòng thán phục là thứ chưa bao giờ mất đi. Bên cạnh ông là mẹ Uyển My, người phụ nữ đau khổ nhất trong đêm đó, bà đang lặng lẽ cúi đầu, nói lời tạm biệt với cô con gái riêng của chồng. Mẹ Uyển My vẫn đẹp và quý phái như ngày nào, xem ra họ đều chẳng mấy thay đổi. Cơ mà điều khiến trái tim tôi như thắt lại trong giây phút là sự xuất hiện của Hải ngựa. Hắn chính là người đã cùng Uyển My sang Mỹ trong đêm mưa bão ấy, thế nhưng giờ đang đứng đây, âu phục chỉnh tề, kính cẩn thắp nén nhang cho Tuyết Mai, một người mà tôi không chắc hắn có biết quá rõ hay không.

Tôi vô thức lùi lại, nép mình sau một bức tường gần đó, trong lòng dấy lên hàng vạn câu hỏi nhức nhối, đó là việc tại sao thằng Hải lại về một mình? Uyển My đâu? Nàng hiện giờ ra sao, và đã sống thế nào nơi đất khách? Hay nàng vì đã không còn muốn nhắc lại nỗi đâu nên đã chọn cách quên đi tất cả và không trở về? Nhìn Hải đứng cạnh ba mẹ Uyển My một cách tự nhiên, và cả cái cách nó tất bật chuẩn bị hoa, giấy, trái cây để thắp nhang cho Tuyết Mai, tôi thực sự cảm thấy vị đắng chát nơi cuống họng. Tôi dù đã nhận ra khoảng cách giữa mình và gia đình Uyển My là chẳng thể san lấp, dẫu tôi đã tiến lên được một bước, nhưng vẫn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc, vẫn là một trời một vực. Tôi hoàn toàn chưa đủ tư cách để bước ra đối diện, chưa đủ cứng cáp để trở thành “kim cương” để đứng trước mặt và nói lời xin lỗi muộn màng. Chẳng còn cách nào khác, tôi chỉ biết lặng lẽ đứng đợi cho đến khi chiếc Maybach sang trọng của Hải lăn bánh khuất hẳn sau dãy hàng cây, để lại mình tôi với những câu hỏi không lời giải đáp và nỗi nhớ thương Uyển My quay quắt giữa nghĩa trang lộng gió.

Vậy là, một năm, đã qua…

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Quân
Quay lại truyện Em, nước mắt và mưa
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Năng Trần

[Pháo Hôi]

1 tuần trước

lại có người mất à, đúng không?

Ảnh đại diện Tony Tèo

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))

Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

2 tuần trước

Viết không có tâm

Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

2 tuần trước

Chịu cái kết

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo

Ảnh đại diện Tony Tèo

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Kết mở à chán thế nhỉ 😞

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Vậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai

Ảnh đại diện Tony Tèo
2 tuần trước

@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ

Ảnh đại diện Tony Tèo
2 tuần trước

@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Còn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(

Ảnh đại diện tieuphong94

[Pháo Hôi]

2 tuần trước

Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt

Ảnh đại diện Quang Đào

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

Quả này kết cưới mai rất cao.