Chương 146

Lan man một chút về những mối tình đã qua. Từ khi có Trang, cuộc sống của tôi vui vẻ và ồn ào hơn trước rất nhiều. Còn công việc, vẫn đều đặn như mọi khi.

Tôi và Quỳnh đã trở lại bình thường sau đêm ấy. Tuy nhiên, giữa hai chúng tôi đã xuất hiện một "vách ngăn" nho nhỏ. Bên cạnh tôi, Quỳnh trở nên khách sáo hơn, ít bộc lộ cảm xúc hơn, còn tôi cũng kém tự nhiên hơn. Những cuộc hẹn hò cũng dần thưa thớt. Tôi có chút tiếc nuối vì khoảng cách giữa tôi và Quỳnh đã xa hơn, nhưng đây cũng là kết quả mà tôi mong muốn.

Lao động cật lực cả năm, cuối cùng cũng đến Tết. Cái Tết năm đó (năm 2013 nhé các bạn, tôi viết rõ để các bạn dễ hình dung về thời gian) cũng diễn ra bình thường như bao cái Tết khác. Với những người như tôi, không có khái niệm ngày nghỉ. Cơ bản là ngày nghỉ của mọi người lại là ngày quán tôi đông khách hơn. Đêm 29 Tết, sau khi dọn dẹp xong quán, tôi và đám nhân viên tổ chức một bữa tất niên nhỏ để sáng hôm sau về quê.

Đêm 30 Tết, tôi cùng mấy anh chị em hàng xóm xem pháo hoa. Thói quen này đã được duy trì 7-8 năm rồi. Pháo hoa ở quê tôi không đẹp, không rực rỡ như ở Hà Nội, nhưng tôi vẫn thích pháo hoa ở quê hơn. Sau khi gọi điện cho Trang, bạn bè, và nhắn tin chúc Tết cho các mối làm ăn, máy của tôi nhận được một cuộc gọi lạ.

"Alo?"

"Hi hi, anh à?" - Giọng Quỳnh vang lên trong đầu dây bên kia.

"Quỳnh à em?"

"Năm mới vui vẻ anh nhé."

"Em cũng thế. Về quê ăn Tết có vui không?"

"Em vẫn lang thang một mình dưới Hà Nội."

"Sao không về nhà em?"

"Chả thích. Dưới này quen rồi, vui hơn anh ạ."

 

Đề xuất Voz: Sài Gòn làm sao tránh được những cơn mưa!
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN