Chương 147
"Ừ, mỗi người một sở thích. Trang với anh thích về quê hơn."
"Đang quấn quýt thế mà xa nhau có nhớ nhau không?"
"Nhớ thì biết làm sao hả em, phải trả về cho bố mẹ mấy ngày Tết chứ."
"Có nhớ em không?" - Quỳnh bỗng nhiên hỏi làm tôi đơ ra mấy giây.
"Có chứ. Dưới đấy quen rồi mà."
"Thế là được rồi. Anh mau về nhé, em cũng nhớ anh lắm." - Giọng Quỳnh nghe trầm hẳn.
"Có thật không?"
"Thật. Bao giờ anh về Hà Nội?"
"Mùng 3 anh về."
"Em ngủ đây. Bye anh."
Tôi cúp máy, đầu óc đầy suy nghĩ. Mùng 1 Tết mà đã rối tung cả lên.
"Chắc là bạn bè nhớ nhau thôi," tôi tự trấn an mình.
Đề xuất Tiên Hiệp: Gia Tộc Tu Tiên: Từ Ngự Thú Bắt Đầu Quật Khởi