Chương 151

Đêm qua khách đông quá, mình không có thời gian để đăng bài cho các mẹ. Sáng nay mình sẽ đăng bù nhé.

Có vài bạn hỏi tại sao mình chỉ tập trung vào những sự kiện chính, mà không kể thêm về những lần đi chơi với Trang. Mình xin giải thích là mình cố gắng cắt bớt những chi tiết rườm rà để câu chuyện được cô đọng hơn. Công việc của mình không có ngày nghỉ và không theo giờ giấc cố định như mọi người. Số lần đi chơi với Trang cũng không nhiều như những cặp đôi mới yêu (cả trước và sau khi yêu nhau). Tính đến thời điểm mình đăng bài, mình và Trang đã quen nhau được 8 tháng. Tháng 5 tới, mình cũng sẽ bay sang Mỹ để học tập. Trước đó mình đã lên lịch bay vào tháng 3, nhưng do còn nhiều việc chưa sắp xếp ổn thỏa nên mình đã dời lịch sang tháng 5. Mình sẽ cố gắng hoàn thành câu chuyện trước khi bay. Mình sẽ lược bỏ bớt một số chi tiết nhỏ không đáng kể để tránh truyện bị dài dòng và nhàm chán. Những chi tiết này sẽ không ảnh hưởng đến mạch truyện chính.

Quay trở lại câu chuyện:

Mình tỉnh dậy bởi tiếng chuông điện thoại réo inh ỏi. Mắt nhắm mắt mở, mình với lấy chiếc điện thoại.
- Alo.
- Mày chết dẫm ở đâu đấy, biết mấy giờ rồi không?
- Mấy giờ rồi?
- Kém 9 giờ rồi, cho mày 15 phút để tao qua đón đi.
- Ôi dời, buồn ngủ chết đi được.
- Đi sớm không thầy không xem cho thì có mà khóc.

Mình lết cái xác vào nhà vệ sinh, đầu óc vẫn ong ong quay cuồng. Hôm qua phải tiếp đoàn khách quen, ngồi uống chung bàn, toàn các thế hệ 95, 96 mà uống hăng khiếp. Chết thật, giới trẻ bây giờ.

Đề xuất Voz: Truyện đêm khuya giải sầu
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN