Chương 152
Chị mình thì thường cao su, nhưng mấy vụ bói toán với giải hạn thì đúng giờ như dân Nhật. 9 giờ đã thấy tiếng còi xe Sonata inh ỏi dưới nhà.
- Mày chết trong nhà vệ sinh à, sao lâu thế? - Tiếng chị mình vang vọng dưới nhà.
- Xong rồi, bà nói nhiều quá, mới sáng ra đã mở mắt.
Sau 20 phút luồn lách qua các ngõ ngách, mình cũng tới được "điện". Gọi là điện, nhưng nhìn từ ngoài vào là một cái nhà 5 tầng, xung quanh khá nhiều xe đỗ. Không biết thầy có thiêng hay dân Hà Nội mê tín, mà có rất nhiều xe trước cổng, từ SH, Spacy đến Lexus hay Mercedes đều có đủ.
- Mày vào phải gọi là "cô", đừng gọi là "thầy", thầy phật ý không xem thì đi luôn đấy. - Chị mình vừa nói vừa kéo tay mình qua cái cổng có hai con sư tử đá to vật vã.
- Ôi dào, lằng nhằng quá. - Mình vừa nói vừa ngáp.
- Tiên sư mày, nhớ đấy.
Bước qua cửa, trong nhà lố nhố người, trai gái đủ cả, phần lớn là mấy bà 30-40 tuổi, một số ít tuổi sàn sàn mình và chị mình.
- Chị đến xem hay đến làm lễ ạ? - Một cô bé khoảng 18-19 tuổi, trắng trẻo, khá xinh chạy ra hỏi khi mình và chị mình vừa ngồi xuống.
- Chị đến nhờ cô xem em ạ.
- Chị có lịch trước hay có ai giới thiệu ạ?
- Chị là em của chị X, chị ấy hẹn trước với cô rồi đấy.
- Vâng, để em vào bảo cô. - Cô bé chạy vụt đi.
- Bố tổ, xem bói mà cũng chuyên nghiệp chả kém bar nhà mình, có khi còn hơn đấy. Nhà mình chưa có mục người quen đặt hộ bàn đâu. - Mình ghé vào tai chị mình nói.
- Im, mày cứ nói lung tung, cô nghe được lại chết bây giờ. - Chị mình lừ mắt.
Đề xuất Voz: Truyện đêm khuya giải sầu