Chương 153
Mình dẩu môi, lôi điện thoại ra lên mạng đọc báo với check Facebook. Được một lúc, lại thấy cô bé vừa nãy chạy ra giữa phòng.
- Sáng nay cô chỉ xem, cô không làm lễ. Mọi người ai đến làm lễ vui lòng đến buổi chiều. Còn ai đi xem có lịch hẹn hoặc có người quen hẹn trước thì cô sẽ xem hết trong sáng nay. Ai không có lịch thì để lại số điện thoại, sáng mai quay lại.
Lác đác mấy bà mặt tiu nghỉu kéo tay chồng đi về. Mấy em teen trẻ trẻ chắc nghe tiếng đi xem không có lịch hẹn cũng ra về theo. Chả hiểu xem kiểu gì mà còn đông hơn cả show Mr. Đàm.
Ngồi ê mông mòn mỏi chờ đợi hơn tiếng đồng hồ, cuối cùng cô bé phục vụ cũng chạy ra mời lên xem. Tầng 1 để tiếp khách, tầng 2 để ngồi xem, tầng 3 để làm lễ và hầu, tầng 4 mình chả biết.
Bước vào cái phòng khá lớn, phòng thắp đèn hơi tối, mùi hương trầm lan cả phòng. Có một ban thờ to bự, cô ngồi dưới, trước mặt là cái bàn con con, trên có đĩa đặt xu với hai ba bộ bài Tây.
Ấn tượng đầu tiên của mình về "cô" là một người phụ nữ khá đẹp, mắt sắc, môi đỏ, da trắng, tầm 35-40 tuổi, tay chân cổ đeo rất nhiều vàng, ước tính cũng có vài cây.
- Ngồi đi. - Cô chỉ tay vào hai cái đệm trước mặt cho hai chị em mình.
- Dạ, thưa cô. - Chị mình lễ phép lạ thường.
- Em chị X hả, hôm trước chị ấy gọi cho tôi rồi, có em tên Hiền muốn xem.
- Vâng ạ, đúng rồi ạ. - Chị mình gật đầu lia lịa.
- Thế xem cái gì đây?
- Dạ cháu cho em cháu xem trước ạ, em cháu xem về tình duyên ạ? - Chị mình vừa nói vừa chỉ tay về phía mình.
- Cậu này ấy hả, xem đường tình duyên à?
- Vâng ạ. - Mình khẽ gật.
- Đặt lễ đi tôi xem cho, có cầu gì không tôi cầu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồng Mông Thiên Đế