Chương 187
“Em…” Quỳnh bối rối, nhìn ra chỗ khác, lảng tránh ánh mắt mình.
“Em có thích anh không, anh muốn câu trả lời thật lòng của em.” Mình nắm chặt lấy hai tay Quỳnh.
“Không, em không thích anh, em yêu anh!” Quỳnh giật hai tay mình ra và ôm đầu, “Được chưa hả anh?” Em gần như hét lên.
“Anh xin lỗi,” mình ôm chặt lấy Quỳnh, “Đừng yêu anh, không có tốt đẹp gì đâu.”
“Em xin lỗi, em biết là em không được yêu anh. Em cũng không biết em yêu anh từ khi nào nữa, em chỉ muốn được đi cùng anh lúc buồn, em cũng muốn đi cạnh anh lúc anh giận. Em biết tình cảm của em là sai, em là bạn Trang mà làm như vậy em không xứng đáng với nó. Nhưng em không ngăn được tình cảm của mình anh ạ,” Quỳnh vừa nói vừa khóc nức nở.
“Anh xin lỗi, anh biết em nói ra những lời này sẽ đau, nhưng anh không muốn em lún sâu vào chuyện này nữa. Anh không phải người tốt đẹp gì, đừng yêu anh, có được không hả em?”
“Em không sao đâu,” Quỳnh đẩy mình ra, “Em ổn mà.”
“Ừ, anh hy vọng em sẽ hiểu cho anh.”
“Em hiểu mà anh, chuyện là do em, em xin lỗi.”
“Không sao đâu, anh biết, anh không trách em gì đâu.”
“Em về đây, muộn rồi. Anh cũng về đi, có lẽ tối nay anh cũng mệt rồi.”
“Ừ, em về đi, muộn rồi đấy.”
“Anh này,” Quỳnh quay người lại gọi mình.
“Sao?”
Đề xuất Voz: Gặp gái trong hoàn cảnh siêu lãng man.