Chương 188

“Sau tối hôm nay chúng ta vẫn bình thường chứ?”

“Ừ. Là bạn bình thường,” mình ngập ngừng.

“Đúng, bạn bình thường,” Quỳnh quay mặt đi, nói khẽ trong gió.

Mình ném mình xuống ghế lái, mệt mỏi. Cũng chả thèm đóng cửa, con Civic vụt qua trước mặt mình. Tối nay, mình lại đẩy một người nữa ra xa, đúng như mong muốn của con chị. Mình cũng không biết làm vậy là đúng hay sai, đầu óc rối ren như búi tơ.

“Là bạn bình thường…” mình lẩm bẩm theo rồi cười nhạt. Mình chả biết mình có muốn thế hay không, nhưng cảm giác nói ra hai từ “làm bạn” nó đắng kinh khủng. Có lẽ mình đã quá tham lam rồi.

Chuông điện thoại kêu lên, mình với tay tắt nhạc, con chị đang gọi.

“Alo.”

“Mày đâu thế, không về nhà à? Tao qua quán không thấy.”

“Em đang bên Phạm Hùng.”

“Mày làm cái gì mà lang thang thất thểu bên đấy thế?”

“Em đi có việc.”

“Quỳnh à?”

“Đm, bà cứ như mấy thằng FBI bên Mỹ nhỉ!” mình phát cáu.

“Cái con Civic của con Quỳnh mấy thằng bảo vệ nó lạ gì nữa. Mày vừa phóng xe đi thì nó đuổi theo sát đít còn gì. Thế mày đang cạnh nó à?”

“Về rồi.”

 

Đề xuất Voz: BẾN SÀI THÀNH
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN