Chương 240
Nhận cái iPhone 4S từ tay gã có bàn tay đang băng cái giẻ đẫm máu, nó mở kho ảnh ra. Có vài ảnh nó đi với chị nó, vài ảnh với nhân viên quán mua đồ. Lục gần cuối, nó thấy một ảnh làm nó chấn động.
Là ảnh nó đi với Quỳnh.
Bức ảnh chụp cách đây hai tuần, trời khá tối nên nó không nhìn rõ mặt, nhưng nhìn dáng người thì người quen đều nhận ra Quỳnh. Lúc đó nó đang dắt em vào xe.
"Ảnh này mày lấy ở đâu?" - nó gằn giọng.
"Dạ, bọn em chụp ạ."
"Mày có đưa thằng kia không?"
"Có gửi ạ. Anh ấy bảo em đi theo rồi báo địa chỉ anh đến ạ."
"Rồi nó bảo gì nữa?"
"Anh ấy nhận xong địa chỉ bảo bọn em nghỉ."
Nó thở dài. Dạo này nó mắc nhiều sai lầm quá. Đầu óc nó không hề tập trung mà luôn ở trạng thái mơ hồ, có người đi theo còn không rõ.
"Đưa tao số điện thoại thằng kia."
"016xxxxxxx." - Nhìn qua cũng biết sim rác.
"Bây giờ tao có việc cho chúng mày. Đi theo dõi lại thằng kia, tao sẽ cung cấp thông tin cho mà đi nhé. Mà tốt nhất muốn theo được thì cứ phục trước cổng nhà tao mà đứng, nó hay đi qua đấy lắm."
"Nhưng việc anh ấy giao cho anh?"
"Mày cứ báo như bình thường là được, làm được không?"
"Có ạ."
"Bây giờ thì lượn đi. À, mà quên không nhắc, đừng nói cuộc gặp mặt này cho ai. Bây giờ bọn ngáo đá nó lộng hành lắm, tự nhiên ra đường mà thằng quý tử của một ông sếp nào đấy nó phi con 4 chỗ hay 7 chỗ chèn qua người thì cũng chẳng may. Chúng mày đang tuổi ăn chơi hưởng thụ mà nằm ra đấy tao cũng buồn lắm."
"Em biết rồi ạ."
Đợi khi hai gã kia khuất bóng sau cửa, nó chỉ vào bốn gã đang đứng đấy.
"Đi theo chúng nó cho anh. Nếu chúng chim lợn chắc chúng mày xử lý được chứ?"
"Bọn em biết rồi ạ."
Còn tiếp.....
Đề xuất Tiên Hiệp: Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta (Dịch)