Chương 241
Sau khi mọi người rời đi, nó ngã phịch xuống ghế.
"Mày định thế nào?" chị nó hỏi.
"Thế nào là thế nào?"
"Để chúng nó dắt mũi mãi mà không khôn hơn được à?"
"Từ từ em mới giải quyết được. Chị có số ông A không?"
"Có, hình như vẫn còn từ vụ lần trước."
"Chị gọi lão ấy, bảo mình mượn tạm hai thằng nhà lão, tiền công trả đầy đủ theo tháng. Bảo lão ấy đừng có chim lợn với ai. Tóm lại là gây áp lực để hai thằng kia nghe lời mình."
"Định dùng lại cách của nó à?"
"Không, nó muốn thuê người thì em dạy lại nó thôi. Còn cách thì mình thiếu gì."
"Được rồi, cứ để đấy tí tao gọi cho. Mày làm gì thì đi làm đi."
Liên tục hai tuần sau đó, hai thằng đội A làm theo lệnh nó, bám theo thằng Tuấn. Mỗi lần nhận tin báo em đang ở cùng thằng Tuấn, nó lại nhói lên, cảm giác rất khó chịu dù đã cố gắng kiềm chế hết mức có thể. Và một tin khá quan trọng là ngoài Trang, còn có hai cô gái khác bám khá sát thằng Tuấn. Cụ thể, khoảng hai lần một tuần, sau 10 giờ tối, thằng này mới đón hai cô em đi chơi, thường là vào các quán bar khá lớn ở Hà Nội.
Sáng Chủ nhật, đang vùi đầu vào chăn ngủ sau một đêm đông khách, nó nhận điện thoại.
"Alo," giọng nó khá gắt gỏng vì bị phá rối sớm.
"Còn nhớ em không?" Giọng nữ quen thuộc mà lâu rồi nó không được nghe.
"Quỳnh," nó tung chăn bật dậy, "em đang ở đâu đấy, sao anh không liên lạc được với em?"
"Hì hì," Quỳnh cười đầu dây bên kia, "Cho anh 15 phút để đánh răng rửa mặt, xuống nhà mở cửa cho em."
"Ừ, đợi anh, anh ra ngay thôi."