Chương 242

Nó chạy điên cuồng xuống nhà, vội vàng mở cửa, lẩm bẩm chửi cái cửa cuốn sao hôm nay lại mở chậm hơn mọi hôm.
"Nhớ em không?" Quỳnh đứng bên ngoài sân vẫy vẫy với nó. Em hôm nay mặc giản dị hơn mọi ngày, nhưng vẫn không che giấu được nét cuốn hút riêng của mình.
Nó chỉ biết đứng lặng người, cười như một đứa trẻ con được quà.
"Cười cái gì, không nhớ em à?"
"Có chứ," nó nói vội vàng như sợ em sẽ biến mất.
"Đầu vẫn còn chưa chải này," Em đứng cạnh vuốt tóc nó, "Dạo này nhìn anh xuống sắc hết."
Nó cười khổ. Bao nhiêu chuyện như vậy, nó sống tốt đã là chuyện lạ.
"Vào chỉnh sửa nhan sắc đi. Hôm nay chơi với em một ngày nhé."

15 phút sau, nó quần áo chỉnh tề đánh xe ra ngoài.
"Đừng đi ô tô, em thích đi xe máy."
"Ừ."
"Mang máy chưa? Hôm nay đi chụp ảnh cho em nhé. Biết chụp mà cứ giấu mãi."
"Ừ, tại anh chụp xấu mà."
"Đi thôi, em dẫn anh đi ăn sáng. Hôm nay phải nghe lời em đấy," Quỳnh ôm nó từ phía sau cười tít mắt lại.
Cảm nhận được vòng tay của Quỳnh từ phía sau, nó chợt giật mình. Trước đây cũng có một người vòng tay ôm nó từ phía sau lưng như này, một người ngồi sau xe nó, cùng nó lượn khắp phố phường. Nhưng là lâu lắm rồi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đế Trở Về (Dịch)
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN