Chương 64
"Yên tâm, mày đã chết đâu mà bà ấy phải ra mặt. Tao lại không chăm nổi một thằng như mày."
"Cứ như mẹ trẻ ý nhỉ?"
"Ờ, đớp gì không tao mua."
"Cho bát phở ăn đỡ nhạt mồm cái. Mua thêm quẩy nhé, mà quán nào nước phải ngon ngon ý."
"Đm, mày là thằng bệnh hay là vua con đấy?"
"Thằng bệnh." Nó cười hì hì. "Thôi lướt đi."
Chị nó ra khỏi phòng bệnh. Nó nhìn quanh quất căn phòng. Hình như là phòng yêu cầu, vì có 5 giường bệnh: hai ông trung niên, hai cô gái xinh xắn, và nó là người thứ năm.
Nó lấy chiếc iPhone "thần thánh" ra lướt mạng. May mắn là hôm đó ngã máy không sao, không thì lại mất cả đống tiền oan. Nó lên xem dân trí có vụ gì hot. Trong này cũng có wifi căng đét nhưng nó không dám xem "xiếc".
Được 5 phút sau, cửa mở ra. Khuôn mặt Trang thò vào phòng, nhìn lén lút hơn cả ăn trộm. Cô bé sau khi xác định người cần tìm đang nằm chềnh ềnh trên giường và nghịch điện thoại, mới lon ton lại gần.
"Anh tỉnh rồi à?"
"Thế đến xin xỏ gì?"
"Em xin anh cái gì đâu." Cô bé chu mỏ. "Vào thăm anh thôi mà."
"Ối giời, vào thăm cơ đấy. Có túi hoa quả đấy, gọt đi tao ăn với."
"Em là osin của anh à?"
"Sao mày bảo vào thăm?"
Đề xuất Tiên Hiệp: Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh