Chương 1592: Vô đề
Hoang Tháp, đã xuất hiện trên thế gian từ bao giờ, ngược dòng thời gian dài đằng đẵng, nguồn gốc của nó là ở đâu? Cổ khí này thực sự quá mức thần bí.
Tiên Chung cũng thật kỳ lạ, sinh ra ở Côn Lôn, ẩn chứa vạn bí chư thiên, quỷ thần khó lường. Mà đỉnh xanh của Đế Tôn cũng sinh ra ở Côn Lôn, những mảnh vỡ rơi xuống đã trở thành tiên địa.
Mây mù trắng cuồn cuộn trôi, trên đại lục cổ lúc này ồn ào huyên náo, mọi người lắng nghe những chuyện xưa đều kinh ngạc. Thời đại thần thoại quá dài, để lại vô số câu đố khó giải.
Bầu không khí đối địch trong Thiên Cung dịu đi, Côn Lôn di tộc thu hồi Nhân Hoàng Ấn, không động thủ nữa. Rất nhiều Đại Thánh một lần nữa ngồi xuống, thương lượng các quy tắc ứng phó với con đường thành tiên sắp mở ra.
- Nếu là cả thiên hạ thành tiên thì không có gì để nói, nhưng nếu có thời gian hạn chế, chỉ có thể một bộ phận bước vào Tiên vực, vậy chỉ còn cách chiến một trận định kết quả!
- Ta đề nghị người nắm giữ binh khí Đế nên có thêm vài suất, để đảm bảo bọn họ thông suốt trên đường!
- Dựa vào cái gì?!
Lập tức có người phản đối, không phải mỗi vị Đại Thánh đến đây đều có cổ binh Cực Đạo. Trên thực tế, dù nhìn khắp vạn vực chư thiên, cũng chỉ số ít người có được, bởi Đại đế cổ đâu có nhiều.
- Đương nhiên là dựa vào thực lực mà nói chuyện, nếu không ngươi và ta cầm cổ khí lên Vực ngoại chiến một trận, xem kết cục thế nào!
Lão tộc trưởng Huyết Hoàng Sơn lạnh lùng nói. Đương nhiên lão ta nắm giữ Cổ Hoàng khí, còn người kia chỉ cầm Thánh binh truyền đời.
Một cuộc quyết đấu như vậy sẽ có gì trì hoãn sao? Không hề nghi ngờ, sẽ nghiêng về một bên, không thể xảy ra bất kỳ kỳ tích nào!
Ở trung tâm Thiên Cung, mọi chuyện đều trắng trợn như vậy. Liên quan đến hy vọng thành tiên, các Đại Thánh ngồi lại thương lượng đều đối chọi gay gắt, ai nấy đều muốn tính toán cho tộc mình.
Trước sự thật tàn khốc, mọi chuyện đều phải tính toán chi li. Lúc này mà nói đạo đức tốt thì chỉ bị người ta cho là ngốc. Phải tranh giành lợi ích lớn nhất cho bản tộc mới là mấu chốt.
- Có binh khí Đế thì giỏi lắm sao! Đến lúc đó chỉ cần Chuẩn đế của tộc ta xuất hiện, mọi chuyện đều sẽ khác. Binh khí Đế nói không chừng còn phải đổi chủ!
Một con Thôn thần thử âm u nói.
Vị Đại Thánh này rất đặc biệt, vẫn chưa hóa thành thân người, răng nanh sắc nhọn, mắt xanh mướt, là một con Thần thử màu bạc, toàn thân như có ngọn lửa bạc bùng cháy rực rỡ, thân thể to lớn như con voi.
- Phải không? Bây giờ mới chỉ thấy Nhân tộc xuất hiện Chuẩn đế, thật mong đợi Đại đế của tộc ngươi giá lâm!
Có người lạnh lùng đáp lại, không thèm để ý.
- Lão hủ cũng nghĩ rằng: việc phân chia suất dựa vào việc có nắm giữ binh khí Đế hay không có vẻ không ổn, hãy dựa vào chủng tộc để phân chia!
Một con Tỳ hưu lên tiếng, phun ra nuốt vào mây mù, tiến hóa thành hình tổ long, nhìn rất đáng sợ.
- Chư vị trước đừng tranh luận những thứ này, đại hội ký kết quy tắc không phải để phân chia, tốt hơn là trước nói về tình thế ác liệt trước mắt đi!
Có người khác lên tiếng.
- Không sai! Hiện tại Bắc Đẩu sóng gió chưa yên ổn. Theo ta nghĩ còn chưa đợi con đường thành tiên mở ra, cũng sắp nhấn chìm phiến đại lục này rồi! Vì vậy chúng ta cần một điều lệ, loại bỏ bớt những nhân tố bất an. Ví dụ như Thánh thể Nhân tộc giết Kim Ô tộc, diệt Tu Di Sơn, loại phần tử nguy hiểm này luôn dẫn đến tranh chấp, có nên trấn áp một chút không? Chư vị cảm thấy thế nào, ta cho rằng rất cần thiết!
Một vị lão ẩu được gọi là Phong Mỗ Mỗ lên tiếng, trên mặt đầy nếp nhăn, mỗi nếp nhăn đều có thể kẹp hạt gạo. Giọng nói phát ra âm thanh ồ ồ, vừa nhìn đã biết là hạng người không dễ chọc.
Sau khi bà ta nói xong, liếc nhìn Đại Khổng Tước Minh Vương, rồi lại nhìn Đại Thánh Kim Ô tộc, rõ ràng là muốn thống nhất chiến tuyến.
Lòng người khó dò, có khi thực hiểm ác, cũng có khi dễ dàng dao động. Có nhiều Đại Thánh ở đây như vậy, nếu thực sự có thể lay động vài người, nhất là đại tộc nắm giữ Cổ Hoàng khí, nói không chừng thật sự có thể tiêu diệt Thánh thể Nhân tộc.
Đáng tiếc, Đại Khổng Tước Minh Vương không hề biến sắc, không nói một lời.
Trên thực tế, nàng rất muốn siêu độ Diệp Phàm, nhưng qua trận chiến ấy nàng hiểu được, muốn lay chuyển mấy kiện binh khí Đế nói dễ hơn làm, đó là một liên minh cường đại!
Hơn nữa, hiện nay lão tăng Ma Kha đã bị hòa thượng Hoa kéo đi, trở thành Hộ Pháp Vương của hắn. Có chuyện hay không có chuyện đều sẽ giúp hắn, vì nghĩ rằng đó là thần tích chuyển thế của Phật môn.
Đại Thánh Kim Ô tộc thần sắc âm trầm, đương nhiên hắn phải bày tỏ thái độ, giọng trầm trầm nói:
- Thánh thể Nhân tộc ngang ngược kiêu ngạo, rõ ràng trước mắt mọi người. Tên này hành động ngang ngược, thủ đoạn lợi hại mà tàn nhẫn: giết Kim Ô nhất mạch ta, còn đi công kích thừa kế đạo chính thống của A Di Đà Phật Đại đế... loại cuồng đồ này giữ lại hắn làm gì, chúng ta cùng nhau thảo phạt giết chết là xong!
- Bộ tộc các ngươi hết lần này đến lần khác khiêu khích, thật muốn bị diệt tộc hay sao?
Đúng lúc này, Cổ Kim Bằng xuất hiện. "Ầm" một tiếng, hai cánh vỗ động quạt vào hai cỗ quan tài đá, dừng trước mặt Phong Mỗ Mỗ và Đại Thánh Kim Ô tộc.
Long Mã cũng xuất hiện, lưng đeo một thanh sát kiếm, tuy chưa ra khỏi vỏ, nhưng sát khí bừng bừng như có thể sát tiên!
Diệp Phàm kinh ngạc, bọn chúng biến mất một thời gian dài, nhưng lại đi luyện sát kiếm sao? Thanh kiếm trong vỏ kia dường như thực sự là binh khí đại hung, mọi người ở đây đều kinh sợ.
- Vậy thì cứ ra ngoài chiến một trận thế nào?
Một Kim Ô tộc trẻ tuổi đứng lên, vừa rồi hắn không nói một lời, nhưng lúc này lại trấn định tự nhiên.
Người này khí độ bất phàm, mặc áo lông màu vàng, mạnh mẽ như rồng, thân mình cao ngất, có mái tóc dài màu hoàng kim, con ngươi chớp động phát ra tia sáng rực.
Mọi người đều chấn động trong lòng, đối mặt với binh khí Đế mà không sợ hãi, hắn dựa vào cái gì? Có vẻ thân phận không nhỏ.
- Đây là Hoài Tôn Thái tử điện hạ một thế hệ của tộc ta!
Lão thánh giới thiệu.
- Thảo luận mà thôi, mỗi người phát biểu ý kiến của mình, hôm nay tốt nhất đừng động võ, đều ngồi xuống nói chuyện!
Có Đại Thánh ba phải, khuyên can hai bên.
- Cũng chỉ là một kiện binh khí Đế có thiếu sót mà thôi, chờ Đại đế tộc ta đến đây, ngoại vật gì đều sẽ vô dụng!
Lão Kim Ô tộc sắc mặt âm trầm như nước, âm u sâu kín nói.
Kim Ô tộc có Chuẩn đế!
Trước nay đều có truyền thuyết này, hiện tại hắn biểu lộ thái độ như vậy hẳn không giả. Điều này làm cho sau lưng mọi người dâng lên một luồng khí lạnh. Một khi leo lên cảnh giới Chuẩn đế, điều đó sẽ hoàn toàn khác, sẽ triệt để vô địch!
Dính một chữ Đế so với Đại Thánh là cách biệt trời đất, rào cản thiên đạo này không thể vượt qua. Nếu muốn đi ngược chiều phạt Đế, đó là điều không thể!
Nhân vật như vậy nếu như nổi lên lòng ác độc, ngay cả người có binh khí Đế trong tay cũng không được, dù sao không thể luôn không ngừng vận dụng. Nếu hắn muốn giết người sẽ có rất nhiều cơ hội.
Nên biết rằng, năm đó Cái Cửu U huyết khí khô kiệt, tuổi già sức yếu cũng có thể không dựa vào binh khí Đế mà quyết đấu với Đại Thánh đỉnh phong Cổ tộc cầm Hoàng Kim Giản. Đó là sự kiện kinh người và chấn nhiếp thế gian đến mức nào?
Vì vậy, lời nói của lão thánh Kim Ô tộc vừa dứt, khiến mọi người đều trái tim đập liên hồi. Ngày nay nếu đắc tội với Kim Ô nhất mạch, tương lai khẳng định có tai họa động trời.
Tuy nhiên, Cổ Kim Bằng, Long Mã vẫn như cũ không sợ, lập tức tìm bàn trống hóa thành thân người ngồi xuống. Các Đại Thánh đối với sát kiếm đeo trên lưng bọn họ đều kiêng kỵ không thôi.
Không lâu sau, bầu không khí khác thường biến mất, trong Thiên Cung lại bắt đầu tranh luận không ngớt. Tất cả cường giả các tộc đều xuất phát từ lợi ích bản thân, định chế điều lệ.
Trung tâm Thiên Khuyết, tất cả đều là chủ nhân các bộ tộc, hoặc là Đại Thánh, kém cỏi nhất cũng là Vương của Thánh nhân. Thánh nhân bình thường chỉ có thể ở bên ngoài điện nghe và phát biểu ý kiến, vì người của vạn vực chư thiên đến quá đông.
Sau đó không lâu, Khương Dật Phi đi ra, giao lại chuyện định lập pháp tắc trật tự cho một lão Thánh nhân Khương tộc, để người kia ở trong này đàm phán.
Hắn phong thái như ngọc, siêu nhiên xuất chúng, nhất là vừa rồi từng giằng co với Côn Lôn di tộc cầm Nhân Hoàng Ấn, uy thế khiếp người. Lúc này xuất hiện đương nhiên thu hút sự chú ý của mọi người.
Rất nhiều nữ nhân trẻ tuổi đều trong mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, khe khẽ nói nhỏ, đánh giá cực cao Khương Dật Phi. Cho dù hắn thật sự không phải con của Đế, chỉ sợ cũng sẽ không yếu kém chút nào.
Sau đó, Phong Hoàng cũng đi ra. Rất nhiều Đại Thánh trong điện giằng co, lời nói đối chọi gay gắt, loại không khí đó quá mức áp lực, nàng cũng tạm lui.
Nàng đeo mặt nạ ngũ sắc lượn lờ từng đạo ráng màu, như tiên tử che một tấm khăn che mặt thần bí. Dáng người thon dài, thướt tha duyên dáng như thân ở giữa đám mây, xinh đẹp không tỳ vết thu hút mọi người quay đầu nhìn ngắm.
Trên khối đại lục cổ này tràn ngập sương mờ, cung điện lầu đài nhìn phi thường mờ ảo, như phủ một lớp sa mỏng. Một số cao thủ trẻ tuổi đều ở bên ngoài, vẫn chưa đi vào trong đại điện.
- Khương huynh! Từng nghe đại danh đã lâu, gặp mặt còn hơn nghe tiếng!
Cách đó không xa, một nam nhân toàn thân giáp trụ màu bạc đứng lên, trên người chiến y sáng loáng, anh khí kinh người.
Bên cạnh hắn còn có một nữ nhân, mắt như thu thủy thân như ngọc, mặc hà y, dáng người như tiên. Hai người đứng chung một chỗ giống như một đôi người ngọc.
Đúng là vị Thánh Linh có thân thể máu thịt kia cùng với Nguyệt Linh Công chúa của Cửu Lê hoàng triều. Hai người ngồi bên bàn đá trước một tòa lầu, lúc này đều đứng lên, cùng nhau bước tới nghênh đón.
- Huynh đài quá khen!
Khương Dật Phi mỉm cười, đồng thời chào hỏi Nguyệt Linh Công chúa, một trong những nữ nhân xinh đẹp nhất thiên hạ này.
- Khương huynh phong thái giống như Đại đế trẻ tuổi, ta có vinh hạnh được tận mắt xem một bức họa cổ, đó là bức họa của Hằng Vũ chí tôn. Khi nhìn thấy Khương huynh ta thực sự tưởng rằng Đại đế sống lại!
Thánh Linh mời Khương Dật Phi đến ngồi chung bàn, kêu người đưa lên một ly thần tửu, đồng thời tự giới thiệu, hắn là Thánh Linh đến từ Vực ngoại, tên là Thạch Trung Hiên.
Khương Dật Phi, Thạch Trung Hiên, Nguyệt Linh Công chúa, ba nhân vật như vậy ngồi cùng một chỗ muốn không dẫn người chú ý đều không được. Hơn nữa ngoài Thiên Cung người ta tấp nập, đương nhiên là vạn chúng chú ý.
- Phong tộc Công chúa cũng đi ra kia! Từng nghe danh đã lâu, mười ba tuổi đã có thể khai sáng bí thuật không đơn giản, không lâu mới đây lại phá giải câu đố tiên kinh trên tấm bia đá của bản tộc, quả nhiên là kỳ nữ!
Cách đó không xa, có người nói nhỏ.
Nguyệt Linh Công chúa đứng dậy, mời Phong Hoàng lại đây, cùng ngồi bên bàn đá đàm đạo luận cổ kim.
Chỉ khoảng nửa khắc, nơi này có mười mấy người ngồi xuống, mỗi người đều tài giỏi xuất chúng, tất cả đều là nhân vật tuyệt đỉnh của các bộ tộc, phần lớn đều đến từ Vực ngoại, xuất xứ từ chủng tộc khác nhau.
- Hay là chúng ta mời thêm mấy vị đồng đạo trẻ tuổi thế nào?
Thạch Trung Hiên nở nụ cười, mặc dù Thần huyết trong cơ thể bị áp chế, nhưng vẫn khiến mọi người xung quanh cảm nhận được một loại uy áp lớn lao, không dám lại gần.
- Này, Hoài Tôn điện hạ của Kim Ô tộc cũng đi ra kia! Hay là mời cùng tới đây đi!
Vị điện hạ của Kim Ô tộc này, thần sắc bình thản, nhìn thấy bên này có người ngoắc gọi, mời hắn tới liền vận dụng Thiên Nhãn nhìn lại, vừa nhìn đương nhiên là chợt nghiêm lại, vì không có người nào tầm thường. Hắn bước tới.
- Kim Ô tộc tuân theo vận khí của thiên địa, từ xưa đến nay đều phồn thịnh không suy, được xưng là Thần điểu, trong mặt trời là con của Thiên Đế, có vô tận truyền thuyết quả thực khiến người ta hướng tới!
Có người thở dài.
Tương truyền, Kim Ô tộc là hậu duệ của Thiên Đế, trong cơ thể có chảy xuôi bảo huyết vô thượng, đây là nguyên nhân bộ tộc của họ vô cùng cường đại.
Không ít người đều dời mắt trông lại, hy vọng Hoài Tôn Thái tử có thể nói rõ chân tướng.
Đề xuất Voz: Tử Tù