Chương 249: Tây Hoàng Di Khắc
Núi đá nơi đây san sát, không một ngọn cỏ mọc lên. Vách đá dựng đứng như đao gọt, thẳng từ trên xuống dưới. Những vách đá cao vút ấy dựng chung một chỗ, từ xa trông như những bậc thang lên trời.
Khu vực này không có lấy một mảnh đất, cũng chẳng có cọng cỏ, chỉ có những ngọn núi đá liên miên. Rừng đá dày đặc, từng khối đá lớn đặt lộn xộn, có khối như nằm dài, khối khác lại như co lại... hình thù kỳ dị, tạo nên một kỳ cảnh.
Vừa vào núi, Diệp Phàm đưa mắt nhìn bốn phía. Mấy khối đá này cho hắn cảm giác đặc biệt, tựa như có một khu vực khác ngoài trời đất đang vắt ngang qua.
Một núi một cảnh giới, một đá một cảnh sắc... như có người dùng thủ đoạn siêu nhiên thay đổi quỹ tích đại đạo tự nhiên ngay trước mắt, khiến từng ngọn núi, từng tảng đá nơi đây thu hút ánh mắt hắn.
Sau đó, Diệp Phàm phát hiện rất nhiều bức tranh khắc, nhưng bị gió mưa ăn mòn nên hình ảnh không còn rõ, chỉ có thể nhận biết đại khái.
Đáng tiếc, phần lớn nội dung không phải công pháp, mà gần như là chuyện xưa, hoặc các bức tranh khắc về trăm loài chim, thú quý hiếm... tất cả đều sống động như thật.
- Dao Trì tiên tử khắc những thứ này làm gì?
Diệp Phàm khó hiểu, dùng tâm cảm nhận.
- Đây là những vật hoặc việc đã từng xảy ra ở Dao Trì thánh địa, đáng tiếc thời gian quá lâu, bây giờ người khác không thể hiểu ẩn ý trong đó.
Đi thêm vài chục bước, Diệp Phàm đến trước một vách núi, nhất thời sững sờ. Bức tranh khắc ở đây rất đặc biệt, trên vách đá có hai đạo thân ảnh, một người không phải Nhân tộc.
Đó là một nam tử, cao hai thước, lưng có bốn cánh thần, tư thế oai hùng. Dưới vai hắn có tám cánh tay, mỗi tay tráng kiện đầy lực, tựa như tay chân rồng, mi tâm còn có một con mắt.
Đối diện là một phu nhân dung nhan xinh đẹp, như nữ vương uy nghi thiên hạ. Toàn thân bà toát lên phong thái phi phàm, khiến lòng người ngưỡng mộ.
- Đúng là ghi lại một số việc đã xảy ra ở Dao Trì, sinh vật vô danh đấu với cường giả tuyệt thế của Dao Trì thánh địa.
Diệp Phàm kinh ngạc.
- Chính xác là đấu với một vị Vương Mẫu.
Hắc Hoàng lên tiếng.
Đáng tiếc chỉ có một bức tranh khắc hai người này, không còn bức nào khác, nên Diệp Phàm và Hắc Hoàng không biết kết quả cuộc chiến.
Diệp Phàm và Hắc Hoàng tiến về phía trước, vừa đi vừa cẩn thận quan sát. Có những bức khắc tiên tử Dao Trì nghênh chiến Yêu Vương, hình ảnh Vương Mẫu kế vị, cũng có những bức khắc đơn giản, không thể nhìn ra ẩn ý.
Khi đến một khu rừng đá khác, cuối cùng Diệp Phàm cũng thấy một chiêu thức. Hình ảnh một người đang kết ấn, khắc trên nửa tảng đá xanh, nhìn kỹ giống như một con hổ nằm.
Mặc dù tảng đá mất một nửa, Diệp Phàm chỉ thấy nửa thân thể đứng, nhưng loại ấn pháp huyền ảo này rất quen mắt. Suy nghĩ kỹ, hắn nhận ra đây là Bão Sơn ấn.
Đây chính là tuyệt học trấn giáo của Ly Hỏa giáo, ấn pháp cường đại đã được hắn diễn biến thành một chiêu trong Đấu chiến thánh pháp, thật không ngờ lại gặp ở đây.
- Sao lại mất một nửa rồi...
Đột nhiên, Diệp Phàm có cảm giác xấu.
Qua bao năm, Tây Hoàng kinh còn trường tồn? Hay đã bị xóa đi? Hắn không dám tin lời Hắc Hoàng nữa.
- Mau dẫn ta đi tìm Tây Hoàng kinh.
Diệp Phàm giục.
- Chẳng phải ta đang tìm sao? Có khi nó giấu trong những bức tranh khắc trên vách đá này.
Hắc Hoàng đáp.
- Ngươi đừng nói không biết vị trí chính xác.
- Nói đúng rồi, đúng là thế, bổn Hoàng cũng đang tìm đây.
Hắc Hoàng ngẩng đầu, chậm rãi nói.
Con chó đáng chết này thật không đáng tin, Diệp Phàm rất muốn đạp nó một cước. Nhưng chưa đến lúc, hắn cần trông cậy vào nó.
- Rốt cuộc ngươi có chắc tìm được không?
- Chắc là được thôi.
Hắc Hoàng đáp, giọng không tự tin lắm.
Diệp Phàm lấy hạt Bồ Đề, để trong lòng bàn tay, cảm nhận cảnh vật xung quanh. Không thể hoàn toàn dựa vào con chó mực này, hắn phải đích thân tìm kiếm.
Hắc Hoàng vẫn tỏ ra hiền lành, từ từ tiến gần Diệp Phàm. Ngay lúc đó, nó đột nhiên há mồm muốn ngoạm cánh tay hắn.
- Con bà nó, con chó chết nhà ngươi, lại muốn cắn nữa hả?
Diệp Phàm luôn đề phòng nó, vội bay lên trời cao.
- Thật nhỏ mọn, không phải chỉ là một cái hạt sao? Ta ngửi thấy thơm thơm, chỉ muốn xem thử hạt quả nào thôi mà.
Đánh lén thất bại nhưng Hắc Hoàng vẫn mạnh miệng, tuyệt đối không nhận sự thật là tham lam. Tuy nhiên, mắt nó thỉnh thoảng vẫn liếc hạt Bồ Đề.
- Ngươi còn dám cắn nữa thì đời này đừng mong lấy được con rùa kia, mau kiếm Tây Hoàng kinh cho ta. Nếu tự làm mất hết hy vọng, đừng hòng nói điều kiện gì với ta.
Hắc Hoàng nghiêng đầu nhìn Diệp Phàm, nói:
- Tiểu tử, cái hạt ngươi cầm là gì thế, ăn được không?
- Đừng có giả vờ ngu ngốc với ta!
- Cái hạt của ngươi có lai lịch gì ư? Lúc nãy ta thấy một tên trọc đầu trên đó, cảm giác như hình khắc, là ngươi khắc lên à?
Diệp Phàm biết con chó đen thui này có ý đồ với hạt Bồ Đề, nhưng dù thế nào, hắn không thể đưa nó cho nó.
- Tên trọc đầu kia là ai? Sao ta thấy hắn không tầm thường?
Hắc Hoàng thấy Diệp Phàm không để ý mình, giọng hơi thiếu kiên nhẫn.
- Hắn tên Thích Ca Mâu Ni, ngươi nghe bao giờ chưa?
Diệp Phàm khẽ động lòng.
- Cái tên này sao khó nghe quá, đến bốn chữ.. tên trọc này nổi tiếng lắm à?
Hắc Hoàng nói.
Diệp Phàm không nói gì nữa, đường đường là Như Lai, không ngờ bị con chó này nói như vậy.
Hắn trợn mắt, nói:
- Đừng nói nhảm, mau đi tìm Tây Hoàng kinh cho ta!
- Tiểu tử, thái độ của ngươi vậy là sao?
Hắc Hoàng nhe răng, nói:
- Nếu còn nói lời bất kính, ngươi đừng mong có được cổ kinh chí cao Nhân tộc. Đúng rồi, nếu tìm được Tây Hoàng kinh, ngươi cũng phải đưa cái hạt khắc hình tên trọc đầu mập mạp kia cho ta.
Diệp Phàm không trả lời, đi đến nơi xa quan sát bức tranh khắc khác. Thỉnh thoảng thấy vài chiêu thức không trọn vẹn, mỗi khi gặp, hắn lại dùng tâm cảm nhận.
Sau nửa canh giờ, Diệp Phàm đến trước một vách đá dựng đứng, trên đó có một bức tranh khắc rất lớn, do hơn trăm bức nhỏ hợp lại.
Ban đầu hắn không để ý, vì bức tranh lớn nhưng không thâm ảo, toàn chiêu thức bình thường. Nhưng nhìn hết ba mươi mấy bức, sắc mặt hắn thay đổi. Từ bức thứ ba mươi, các chiêu thức bình thường từ từ thăng hoa trở nên phức tạp, những bức tiếp theo cho cảm giác thần kỳ.
Diệp Phàm tĩnh tâm ngưng thần, cẩn thận quan sát toàn bộ bức tranh lớn này hơn một canh giờ vẫn chưa lên tiếng. Cuối cùng, hắn thở dài, nói:
- Dao Trì không hổ danh Thánh Địa, chỉ là bức tranh khắc cho đệ tử trẻ tuổi học tập thôi mà đã có thâm ý cao đến vậy.
Đây không phải bí pháp đặc biệt, thậm chí là chiêu thức bình thường, truyền lưu rộng rãi trong giới tu hành. Nhưng người Dao Trì thánh địa đã thăng hoa các chiêu thức từ chỗ đơn giản nhất, tổng hợp lại thành chiêu thức thần kỳ, uy lực khó tưởng.
- Chỉ là hơn trăm chiêu thức bình thường hợp nhất, nhưng lại diễn sinh sức mạnh to lớn hoàn toàn khác, thật thần kỳ.
Diệp Phàm suy nghĩ rất lâu, rồi tiếp tục đi xuống. Sau đó, hắn lại phát hiện một bức tranh khắc khổng lồ khác, cẩn thận quan sát. Đến cuối cùng, hắn giật mình, bức tranh này do năm trăm bức nhỏ tổ hợp lại.
- Đây là...
Diệp Phàm rất khiếp sợ, bức tranh này đang thôi diễn một bí pháp vô thượng, bắt đầu từ chiêu thức đơn giản đến thâm ảo. Thoáng nhìn đã thấu huyền cơ.
Bức tranh này đang thôi diễn Đấu chiến thánh pháp trong Cửu Bí!
Cao thủ tuyệt thế của Dao Trì thánh địa thật đáng kinh sợ. Cao thủ này bắt đầu từ chiêu thức đơn giản nhất, rồi thôi diễn ra Đấu chiến thánh pháp, hy vọng tái hiện tuyệt học Cửu Bí.
Biến cái đơn giản thành thần kỳ, từ đó diễn sinh đại thuật sát sinh trong Cửu Bí, chắc chắn là một nhân vật kinh tài tuyệt diễm.
Đáng tiếc, cuối cùng nàng vẫn thất bại, không thể thôi diễn ra Đấu chiến thánh pháp.
Nhưng nhân vật như nàng hiếm có từ trước đến nay. Chắc chắn nàng dựa vào truyền thuyết về Đấu chiến thánh pháp lưu truyền trong nhân gian, căn cứ vào đó diễn hóa đến giai đoạn này, phải nói là một đại nhân vật.
- Xâu chuỗi những sự tích lưu truyền hậu thế, rồi thôi diễn được đến bước này, nàng thật sự khiến người ta kinh hãi.
Diệp Phàm thở dài nói.
Người này lấy giản đơn đi đến phức tạp, nhưng Đấu chiến thánh pháp có ngàn vạn kiểu biến hóa, vĩnh viễn không thể đạt đến tận cùng, khó đến điểm cuối của "phức tạp".
Đấu chiến thánh pháp chân chính trong Cửu Bí là từ một chiêu diễn hóa vạn chiêu, khi đạt đến tận cùng của "phức tạp" lại quay về một. Không có tâm pháp cụ thể, người ngoài không thể làm được.
Dù là kỳ tài tuyệt thế, không có tâm pháp Cửu Bí, không thể diễn hóa loại thánh pháp vô thượng này.
Điểm cuối của thánh pháp chính là biến đại đạo thành điều giản đơn!
Diệp Phàm đứng im một lúc lâu, cẩn thận suy nghĩ. Mặc dù cách thôi diễn này đi lối rẽ khác, không thể so sánh với Đấu chiến thánh pháp chân chính, nhưng đủ dẫn dắt hắn tiến bộ lớn, giúp hắn cảm nhận sâu sắc hơn về Đấu chiến thánh pháp.
Diệp Phàm suy nghĩ rất lâu, hắn cảm thấy bức tranh này giúp uy lực Đấu chiến thánh pháp của hắn tăng lên một chút, đúng là thu hoạch ngoài ý muốn.
Trời đã sớm tối, Diệp Phàm vẫn tiếp tục quan sát các bức tranh khắc khác.
Đến nửa đêm, hắn xem xong phần lớn tranh khắc trên vách núi, nhưng vẫn không tìm thấy "Tây Hoàng kinh".
- Nơi này không có huyền pháp gì cả, chỉ có mấy chiêu thức bình thường. Ngươi lừa ta sao?
Sắc mặt Diệp Phàm khó coi, nhìn Hắc Hoàng.
- Chẳng phải ta nói rồi sao, dù ngươi có thấy Tây Hoàng kinh cũng chưa chắc hiểu ẩn ý, cần tính toán cẩn thận.
Hắc Hoàng nói.
Nghe nó nói vậy, Diệp Phàm không biết làm sao. Chỉ còn cách đi vòng quanh vách đá dưới ánh trăng sáng, nhưng vẫn không tìm được Tây Hoàng kinh.
- Tìm được rồi, ở chỗ này!
Hắc Hoàng hô to, âm thanh vang rõ trong đêm khuya, truyền khắp vách núi.
Diệp Phàm nhanh chóng đến chỗ nó đứng.
Đây là một ngọn núi đá khí thế hùng vĩ, nhưng hắn không thấy Tây Hoàng kinh, mặt trên vách núi không có gì.
- Ở đâu?
- Ngọn núi này chính là một bộ phận, lấy được kinh hay không xem tạo hóa của ngươi rồi.
Hắc Hoàng ngẩng đầu đáp.
- Con chó nhà ngươi nói qua loa cho xong chuyện, tùy tiện chỉ một ngọn núi rồi nói đây là Tây Hoàng kinh, ngươi nói ta có tin không? Ngươi tìm được cổ kinh ở đây sao?
Diệp Phàm chất vấn.
- Cái này dựa vào ngộ tính của ngươi.
Hắc Hoàng giả ngây.
- Ngươi nói dối!
Diệp Phàm trợn mắt.
Hắc Hoàng cũng trợn mắt, nói:
- Chắc chắn đây là một bộ phận của Tây Hoàng kinh, chính tai ta nghe nói thế.
- Lúc đó ngươi nghe được gì?
Diệp Phàm hỏi.
- Một bộ phận khắc trong một mặt trời trên vách núi, một bộ phận khác khắc trong gốc cây cổ thụ trên ngọn núi...
Theo lời Hắc Hoàng, lúc Tây Hoàng Mẫu ngộ đạo khai sáng Tây Hoàng kinh, bà khắc lại cảm ngộ, phân tán ở các vách đá.
Sườn dốc ngọn núi này quả thật có một vầng mặt trời mơ hồ, nhưng chỉ lớn cỡ bàn tay. Dù cẩn thận quan sát cũng khó nhận ra được khắc lên, vì trông giống tự nhiên.
- Một cái vòng tròn như vậy mà là Tây Hoàng kinh, ngươi đùa ta à?
Hắc Hoàng ngước đầu, nói:
- Cái này ta cũng không biết, tự ngươi ngộ đạo đi.
"Con chó chết"! Diệp Phàm rất muốn xử lý nó, nhưng không làm gì được, cuối cùng chỉ còn cách bay lên dốc đá, quan sát vầng mặt trời được khắc.
Diệp Phàm vuốt mặt trời đó bằng một tay, tay kia cầm hạt Bồ Đề. Cẩn thận cảm nhận một hồi vẫn không thấy gì khác thường.
- Hắc Hoàng, ngươi nói láo, chỗ này không có gì cả!
- Tuyệt đối có, nhưng cần ngộ tính kinh người. Nhận được Tây Hoàng kinh hay không, phải dựa vào năng lực mình.
Lúc nói những lời này, hình như Hắc Hoàng cũng thấy chột dạ.
Diệp Phàm đứng trên dốc núi, tay cầm hạt Bồ Đề, cẩn thận dùng tâm cảm nhận vầng mặt trời. Nhưng khung cảnh xung quanh vẫn yên tĩnh, hắn không phát hiện gì.
- Xưa nay mấy ai làm được Đại Đế? Đồ vật do những người này lưu lại không dễ lấy được đâu...
Hắc Hoàng dưới hô lên:
- Ta tìm được Tây Hoàng kinh cho ngươi, còn việc hiểu được hay không là chuyện của ngươi, nhưng ngươi phải đưa con rùa xanh kia cho ta đó.
Trong Nguyên Thiên thư có ghi lại một bộ phận Tây Hoàng kinh, nội dung bí cảnh Đạo Cung. Lúc này, Diệp Phàm yên lặng vận chuyển tâm pháp đó, đặt bàn tay nắm hạt Bồ Đề lên vầng mặt trời kia.
"Ầm"
Đột nhiên một chùm sáng vọt lên cao, ngay dốc đá xuất hiện một mặt trời chói mắt, nhanh chóng hút Diệp Phàm vào trong.
Thoáng chốc, ngọn núi chuyển sang màu đỏ, lửa cháy bùng đốt cháy nửa bầu trời. Trong ngọn lửa dữ dội có một vầng mặt trời đỏ khổng lồ, Diệp Phàm đang ở trong đó, tư thế trang nghiêm.
- Làm sao hắn học được? Chẳng phải nói ngoại trừ ngộ tính kinh người, còn cần "kinh dẫn" của Dao Trì sao? Lỗ vốn rồi, để tiểu tử này lấy được "Tây Hoàng kinh" thật rồi.
Hắc Hoàng xị mặt, giống y hệt tiểu hài tử bị người khác lấy mất kẹo vậy.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Chúa Tể (Dịch)