Chương 542: Dương thôn (8)

(Mình xin phép ngừng post truyện 1 tuần đi du lịch, mình sẽ bổ sung sau, chân thành cảm ơn)

Đêm xuống.

Dân làng Dương thôn nghỉ ngơi rất sớm, bọn họ không tìm thấy manh mối về quy tắc ở trong thôn, nên không biết ban đêm có điều gì cấm kỵ.

Bởi vậy, Tô Nguyệt Thiền tự mình dẫn người ra cửa thôn.

"Đội trưởng, thật treo lên ạ?"

Thi thể thôn dân được đưa tới cửa thôn, đội viên mang thi thể có chút do dự.

Bọn họ vẫn luôn gặp những người chơi bị treo lên... Sao giờ lại ngược lại?

Tô Nguyệt Thiền: "Treo."

Đội trưởng đã nói vậy, đội viên cũng không dám cãi lời, lấy sợi dây thừng lấy được từ trong thôn, buộc chặt thi thể, treo lên trên miếu thôn.

Bóng người màu đen bị dán dưới miếu thôn, từ từ lắc lư.

Đội viên tâm trạng phức tạp, diễn biến có hơi không đúng...

...

...

Một bên khác.

Mâu Bạch Ngự cũng dẫn đội viên, ngồi xổm bên ngoài nhà lớp mười một.

Dê nhà Dương Đại Phong bị nhốt trong phòng, vào đó khá phiền phức.

Nhưng dê nhà lớp mười một đều ở ngoài phòng, trong chuồng dê.

"Đội trưởng, giết hết sao?" Đội viên hỏi Mâu Bạch Ngự.

"Ừ." Mâu Bạch Ngự đưa cho đội viên một con dao chặt củi: "Dùng cái này, lát nữa giấu vào nhà Dương Đại Phong."

"..."

Đội viên nhận lấy dao chặt củi, nhìn chuồng dê cách đó không xa, trong tay ước lượng, rồi trèo tường vào.

Hắn dùng kỹ năng khống chế bầy cừu trước, hắn vào chuồng dê, giống như tử thần, cực nhanh thu hoạch sinh mệnh của bảy con dê trong chuồng.

Theo chỉ thị của Mâu Bạch Ngự, hắn còn cố ý bố trí hiện trường gây án.

Dương Đại Phong là một người bình thường, hiện trường không thể nào sạch sẽ như hắn làm được.

Đội viên bôi mấy vệt máu cuối cùng lên cửa phòng nhà lớp mười một, rồi rời khỏi sân, nhanh chóng lật vào sân nhà Dương Đại Phong, nhét dao chặt củi vào dưới đống củi chất dưới mái hiên.

"Đội trưởng, xong rồi."

"Ừ."

Mâu Bạch Ngự không vội vàng về, mà dẫn đội viên đi vòng quanh thôn.

Ban đêm có lẽ có thu hoạch bất ngờ.

Thế là hắn rất nhanh gặp tiểu đội của Tô Nguyệt Thiền, những người cũng có ý nghĩ tương tự.

"Có phát hiện gì không?"

"Trong làng rất yên tĩnh, các thôn dân dường như đều đã ngủ... Không phát hiện nơi nào kỳ lạ."

"Bên ta cũng không có."

Hai người đơn giản trao đổi, đều không có thu hoạch gì.

Bọn họ đang chuẩn bị tản ra, đi nghỉ, đội viên bên cạnh Tô Nguyệt Thiền đột nhiên nói: "Các ngươi nghe thấy tiếng gì không?"

"Be..."

Gió đêm mang theo tiếng dê kêu rất nhỏ, âm thanh rất xa... Bất kỳ tiếng động nhỏ nào cũng có thể che lấp.

"Truyền đến từ đâu?"

"Đằng kia."

"Đi xem một chút?"

Bốn người lập tức đi theo hướng âm thanh truyền tới.

"Đây hình như là đường đi lên núi ban ngày..." Đội viên Nhung Trang của Tô Nguyệt Thiền nhận ra hướng họ đang đi.

Lúc này họ đã gần ra khỏi phạm vi kiến trúc của thôn, phía trước là con đường nhỏ cỏ cây tươi tốt.

Mâu Bạch Ngự giơ tay, ra hiệu mọi người dừng lại.

Họ ngưng thần yên lặng nghe một lát, vẫn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng dê kêu.

Mâu Bạch Ngự: "Ban ngày có hai con dê chết ở đằng kia, ban đêm đột nhiên xuất hiện âm thanh này, có chút không đúng."

Rất có thể là cố ý dẫn dụ người chơi đi qua.

Hơn phân nửa là một cái bẫy.

Tuy nhiên, cũng có thể có manh mối gì đó.

Tô Nguyệt Thiền trầm mặc một lát, cái phó bản này họ đến làm gì? Nghe Tô tiểu thư chia sẻ kinh nghiệm...

Cho nên...

"Đi tìm Tô tiểu thư."

Họ không phải không thể xử lý, chỉ là muốn xem cách xử lý của Tô tiểu thư.

Bốn người quay trở lại,

"Sa Sa ——"

Cỏ cây cách đó không xa lay động, có thứ gì đó chợt lóe lên.

Bốn người lập tức cảnh giác, "Nhung Trang, đi xem một chút."

Nhung Trang gật đầu, đi về phía đó, bốn phía im ắng, hắn quan sát bụi cỏ vừa rồi có động tĩnh, cẩn thận đi qua.

Bụi cỏ thưa thớt, Nhung Trang thoáng cái đã nhìn thấy thứ gì đó trong bụi cỏ.

Vật kia phát hiện hắn đến gần, ngẩng đầu lộ ra một khuôn mặt trắng nõn nà, âm thanh thanh thúy vang lên: "Ca ca, ngươi là tới tìm ta chơi... A!"

Cô bé áo đỏ ngồi xổm trong bụi cỏ lời còn chưa nói hết, đột nhiên bụm mặt hét lên một tiếng, giây sau trực tiếp biến mất không thấy nữa.

Nhung Trang chậm một bước, không thể bắt kịp nàng.

"Là một cô bé nhỏ... Chạy rồi."

...

...

Bốn người rất nhanh quay lại làng, tìm thấy nơi ở của Ngân Tô.

Tô Nguyệt Thiền nhớ vị trí phòng của Ngân Tô, nàng vòng quanh cửa sổ, gõ gõ cửa sổ.

"Tô tiểu thư."

Bên trong không có động tĩnh, Tô Nguyệt Thiền do dự một chút, lại gõ thêm lần nữa.

Cửa sổ kẽo kẹt mở ra, lộ ra khuôn mặt không biểu cảm của nữ sinh: "Nửa đêm nửa hôm, ngươi không ngủ được, chạy tới gõ cửa sổ ta làm gì?"

Tô Nguyệt Thiền: "Chúng ta vừa rồi ở bên ngoài nghe thấy tiếng dê kêu trong núi, trong thôn còn gặp một cô bé nhỏ."

"Ừ."

"..."

"Không có gì khác?"

Tô Nguyệt Thiền gật đầu.

Ngân Tô thở ra một hơi, nói: "Nó không đến cửa nhà ngươi kêu, ngươi quản nó làm gì, đi ngủ đi thôi."

"Không đi xem thử?"

"Xem gì mà xem, cho nó mặt." Ngân Tô nói: "Nó thật sự muốn tìm ngươi, sẽ chủ động đến, đều là người có thân phận, chiều chuộng nó làm gì."

Tô Nguyệt Thiền: "..."

Ngân Tô đuổi Tô Nguyệt Thiền đi, trực tiếp đóng cửa sổ lại.

Ngân Tô nằm lại trên giường, nửa đêm canh ba, ai muốn ra cửa nghe dê kêu chứ!

Khoan đã... Cô bé nhỏ?

Ngân Tô đưa tay sờ soạng bên cạnh: "Đại Lăng đâu?"

Nàng nhớ lúc ngủ, nàng để Đại Lăng ở bên này.

Sao lại hết rồi!!

Tóc quái trên đỉnh đầu nàng lắc lắc, biểu thị mình không biết.

"..."

Ngân Tô cảm ứng vị trí của Đại Lăng, phát hiện nó chạy sang nửa cái thôn, đến bên kia làng.

Ngân Tô suy nghĩ hai phút, vẫn không đứng dậy đi tìm nàng, dù sao đây là trong phó bản, nàng làm yêu cũng chỉ làm với quái vật... Kệ đi.

Nàng đã dặn Đại Lăng không được trêu chọc những người giống nàng, Đại Lăng tuy có chút bằng mặt không bằng lòng, nhưng gậy gộc dưới thì có hiếu tử, nàng hẳn là không dám vi phạm.

Dù sao tóc quái đánh quái cũng rất đau.

...

...

Một đêm bình yên.

Ngân Tô ngày thứ hai vừa mở mắt, đã thấy Đại Lăng ngồi quỳ gối bên cạnh nàng, mặt mũi khéo léo cười với nàng.

"Tỷ tỷ, buổi sáng tốt lành." Đại Lăng kéo Ngân Tô dậy, chỉ vào trong phòng, khoe khoang: "Tỷ tỷ ngươi nhìn, ta tìm được một Tiểu Hùng xinh đẹp!"

"!!!"

Đối diện giường nàng đứng một cô bé, mặc váy hoa, chải bím, mặt mũi tuy bẩn thỉu, nhưng ngũ quan quả thật không tệ.

Thế nhưng...

Cô bé sắc mặt trắng bệch, hai mắt vô thần, một chân bạch cốt sâm sâm, nhìn xương kia không giống xương nàng, có chút giống xương dê...

"Ngươi đánh gãy chân nàng?"

"Không có nha. Nàng vốn đứng không dậy nổi, ta giúp nàng đứng lên đó. Tỷ tỷ ngươi nhìn, có phải rất xinh đẹp không nha?"

"..."

Ngân Tô không phát biểu ý kiến về sở thích của quái vật, cũng không cảm thấy đồng tình với quái vật trong phó bản, bình tĩnh dời ánh mắt, hỏi Đại Lăng: "Tối qua ngươi gặp những người cùng ta vào đây?"

"Ừ." Đại Lăng gật gật đầu: "Ta không có dọa bọn họ nha, ta phát hiện là họ, ta liền chạy. Tỷ tỷ dặn, ta có nghe."

Đại Lăng che mặt, nói một cách sống động: "Ta còn che mặt, họ chắc chắn không nhìn rõ."

Ngân Tô: "..."..

Đề xuất Ngôn Tình: Tận Thế Nhạc Viên
BÌNH LUẬN