Chương 12: Quyển 1: Khởi nguyên hỗn độn - Arc 1: Thiên kiêu thức tỉnh - Chương 12: Cổ đàn ngưng đan

Chương 12: Cổ đàn ngưng đan

Tiêu Viêm đi xuyên qua rừng cổ.

Lá khô phủ đầy mặt đất.

Ánh sáng từ kẽ lá rơi xuống từng mảng loang lổ.

Không khí xung quanh càng lúc càng yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức có chút khác thường.

Ngay cả tiếng chim thú cũng dần biến mất.

Tiêu Viêm vừa đi vừa cảm nhận linh lực trong cơ thể.

Sau khi uống Huyền Linh Tuyền, tu vi của hắn đã bị đẩy lên cực hạn.

Linh lực trong đan điền không còn chỉ là từng luồng khí.

Mà đã bắt đầu nén lại.

Tụ lại.

Dày lên.

Mơ hồ hiện ra hình thái một viên đan hoàn.

Chỉ cần tiến thêm nửa bước.

Hắn sẽ bước vào Kim Đan.

Nhưng Tiêu Viêm không vội.

Hắn từng nghe các trưởng lão trong tộc nhắc đến.

Kim Đan không chỉ là một lần đột phá.

Mà là nền móng cho cả con đường phía sau.

Kim Đan càng ổn.

Đường tu luyện càng xa.

Bởi vậy, nếu đã có cơ duyên giúp ngưng đan tốt hơn, hắn dĩ nhiên sẽ không bỏ qua.

Tiêu Viêm hỏi trong đầu.

“Còn bao xa nữa?”

Hệ thống lập tức trả lời.

“Phía bắc ba dặm.”

“Năng lượng dao động ngày càng rõ ràng.”

Tiêu Viêm gật đầu.

Tiếp tục đi.

“Đinh!”

“Bạn đi bộ trong Thiên Cổ Bí Cảnh.”

“Nhận được 20 năm tu vi.”

Hắn đã dần quen với âm thanh này.

Nếu lúc trước, mỗi lần hệ thống thông báo còn khiến hắn thấy mới lạ.

Thì bây giờ, nó gần như đã thành một phần trong nhịp thở.

Đi thêm một đoạn.

Cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi.

Cây cối thưa dần.

Mặt đất cũng không còn phủ lá mục dày đặc nữa.

Thay vào đó là từng phiến đá xám nhô lên khỏi đất.

Trên đá có khắc những hoa văn mờ nhạt.

Như đã tồn tại từ rất lâu.

Tiêu Viêm dừng chân trước một phiến đá lớn.

Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt.

Lạnh.

Nhẵn.

Và mơ hồ còn sót lại khí tức trận pháp.

“Chỗ này từng có người ở.”

Hoặc chính xác hơn.

Từng có một tòa kiến trúc nào đó tồn tại.

Chỉ là theo năm tháng, hầu hết đã sụp đổ.

Tiêu Viêm lại bước tiếp.

Không lâu sau.

Trước mắt hắn xuất hiện một quảng trường cổ xưa.

Không quá rộng.

Chừng vài trăm trượng.

Bốn góc quảng trường dựng những cột đá cao.

Mỗi cột đá đều nứt vỡ, phủ kín rêu xanh.

Ở giữa quảng trường là một bệ đá tròn.

Trên bệ đặt một tòa cổ đàn ba tầng.

Bao quanh cổ đàn là những khe rãnh hình vòng cung, giống như từng dùng để dẫn thứ chất lỏng nào đó chảy vào trung tâm.

Trên tầng cao nhất của cổ đàn.

Có một ngọc bồn nhỏ.

Trong ngọc bồn, chỉ có ba giọt chất lỏng màu vàng nhạt đang lơ lửng.

Mỗi giọt đều tỏa ra ánh sáng dịu.

Linh khí dao động xung quanh gần như cô đọng thành thực chất.

Chỉ nhìn thôi đã biết không phải vật phàm.

Ánh mắt Tiêu Viêm khẽ sáng lên.

“Đó là gì?”

Hệ thống lập tức trả lời.

“Phát hiện Địa Tâm Ngưng Đan Nhũ.”

“Thiên tài địa bảo hiếm thấy.”

“Có thể giúp tu sĩ Trúc Cơ ngưng tụ Kim Đan ổn định hơn, tăng cường phẩm chất Kim Đan.”

“Khuyến nghị: hấp thu ngay trước khi đột phá.”

Tiêu Viêm nhìn ba giọt linh nhũ trên cổ đàn.

Trong đầu chỉ hiện lên một ý nghĩ rất đơn giản.

Đồ tốt.

Ngay lúc hắn chuẩn bị bước vào quảng trường.

Một luồng kiếm khí lạnh lẽo bỗng lướt qua bên phải.

Tiêu Viêm nghiêng người.

Kiếm khí xé ngang không khí, cắt đứt một góc áo hắn, rồi chém thẳng vào phiến đá phía sau.

Ầm!

Phiến đá lập tức nứt đôi.

Tiêu Viêm quay đầu.

Ở rìa quảng trường.

Một thiếu niên áo xám đang đứng.

Tóc buộc cao.

Ánh mắt lạnh và tĩnh.

Một thanh cổ kiếm sau lưng hắn vẫn còn rung nhè nhẹ, hiển nhiên kiếm khí vừa rồi là do hắn phát ra.

Khí tức trên người hắn cực kỳ ngưng thực.

Không hề yếu hơn Tiêu Viêm lúc này.

Thậm chí về trình độ nén linh lực, còn sắc bén hơn rất nhiều.

Thiếu niên áo xám nhìn Tiêu Viêm.

Giọng bình tĩnh.

“Phía trước có trận.”

“Nếu ngươi bước thêm một bước vừa rồi, đã chết.”

Tiêu Viêm nhìn xuống mặt đất trước mặt.

Quả nhiên.

Ở nơi mép quảng trường, có một đường trận văn cực mảnh vừa sáng lên rồi tắt đi.

Nếu không có kiếm khí kia chặn lại, hắn thật sự đã chạm vào.

Tiêu Viêm im lặng một nhịp.

Sau đó hỏi.

“Ngươi là ai?”

Thiếu niên áo xám đáp.

“Tô Mặc.”

Tiêu Viêm nhớ ra ngay.

Hạng hai trên Thiên Kiêu Bảng.

Trúc Cơ viên mãn.

Kiếm tu.

Ánh mắt hắn dừng trên người Tô Mặc thêm hai giây.

“Là ngươi.”

Tô Mặc cũng nhìn hắn.

“Tiêu Viêm.”

Hai cái tên.

Một kẻ mới nổi.

Một kẻ thành danh đã lâu.

Đây là lần đầu tiên hai người thật sự đứng trước mặt nhau.

Không khí xung quanh có chút nặng xuống.

Nhưng không phải sát khí.

Mà là sự dò xét giữa những người đủ mạnh để nhìn ra đối phương không đơn giản.

Tiêu Viêm là người lên tiếng trước.

“Ngươi cứu ta?”

Tô Mặc đáp.

“Ta không thích nhìn người ngu chết trước mặt mình.”

Tiêu Viêm gật đầu.

“Hiểu rồi.”

“Vậy xem như ta nợ ngươi một kiếm.”

Tô Mặc không nói gì.

Hắn chỉ nhìn về phía cổ đàn.

“Ta đến trước.”

Tiêu Viêm cũng nhìn theo.

“Ta nhìn thấy sau.”

“Nhưng ta cũng cần thứ kia.”

Tô Mặc khẽ nhíu mày.

“Ba giọt.”

“Ta lấy hai.”

“Ngươi lấy một.”

Tiêu Viêm hỏi.

“Dựa vào đâu?”

“Tòa cổ đàn này có trận sát phạt.”

Tô Mặc đáp rất ngắn.

“Ta đã phá được tầng ngoài.”

“Nếu không có ta, ngươi thậm chí còn chưa kịp bước vào đã bị chém chết.”

Lý lẽ này không phải không có đạo lý.

Nhưng Tiêu Viêm suy nghĩ một chút rồi vẫn lắc đầu.

“Ta cần ít nhất hai giọt.”

Tô Mặc nhìn hắn.

Lần này trong mắt có thêm một tia lạnh.

“Ngươi tham.”

Tiêu Viêm thành thật đáp.

“Không.”

“Ta chỉ sắp đột phá.”

“Hai giọt có lẽ ổn hơn một giọt.”

Tô Mặc yên lặng.

Không khí lại lắng xuống.

Ngay lúc đó.

Toàn bộ quảng trường bỗng chấn động.

Răng rắc.

Răng rắc.

Âm thanh như đá vụn ma sát từ bốn phía vang lên.

Tiêu Viêm và Tô Mặc gần như cùng lúc quay đầu.

Bốn cột đá ở bốn góc quảng trường đồng thời sáng lên.

Từng luồng sáng đỏ men theo khe nứt lan ra.

Những trận văn mờ nhạt trên mặt đất cũng nối thành một chỉnh thể.

Ở chân cột đá bên trái.

Mặt đất nứt toác.

Một bàn tay bằng xương khô từ dưới bò lên.

Tiếp đó là cánh tay thứ hai.

Rồi cái thứ ba.

Chưa đầy mấy hơi.

Từ dưới mặt đất, từng bộ khô lâu khoác giáp cổ chậm rãi đứng dậy.

Trên đầu chúng còn đội mũ giáp méo mó.

Trong hốc mắt cháy lửa xanh.

Tổng cộng mười hai bộ.

Mỗi bộ cầm binh khí khác nhau.

Có kiếm.

Có thương.

Có đao.

Khí tức trên mỗi bộ khô lâu không yếu.

Ít nhất tương đương Trúc Cơ tầng 8.

Hai bộ gần cổ đàn nhất còn mạnh hơn hẳn.

Đạt đến bán bộ Kim Đan.

Tô Mặc khẽ nói.

“Ta đã bảo rồi.”

“Đây không phải nơi ai muốn lấy đồ là lấy.”

Tiêu Viêm nhìn đám khô lâu cổ.

Sau đó hỏi.

“Ngươi đánh bao lâu rồi?”

Tô Mặc đáp.

“Nửa canh giờ.”

“Mới phá được tầng ngoài của trận.”

Tiêu Viêm nhìn cổ đàn.

Rồi lại nhìn mười hai bộ khô lâu.

“Vậy tức là đánh hết bọn này mới lấy được?”

“Chưa chắc.”

Tô Mặc nói.

“Có thể chỉ cần chặt đứt trận tâm.”

“Nhưng trận tâm ở đâu ta chưa nhìn ra.”

Tiêu Viêm suy nghĩ hai nhịp.

Sau đó nói.

“Vậy cứ đánh đã.”

Lời còn chưa dứt.

Ba bộ khô lâu gần nhất đã lao tới.

Tốc độ rất nhanh.

Khô lâu cầm thương đâm thẳng vào ngực Tiêu Viêm.

Khô lâu cầm đao chém ngang hông.

Bộ còn lại thì từ phía sau vung chùy xương giáng xuống.

Tiêu Viêm bước ngang một bước.

Né thương.

Nghiêng vai tránh đao.

Rồi giơ tay chặn chùy.

Ầm!

Chùy xương nện xuống, phát ra tiếng va chạm trầm đục.

Mặt đất dưới chân hắn nứt ra.

Nhưng bàn tay hắn vẫn không hề tổn thương.

“Đinh!”

“Bạn đi bộ chiến đấu trong bí cảnh.”

“Nhận được 100 năm tu vi.”

Tiêu Viêm vừa chống đỡ vừa hơi nhíu mày.

“Bọn này còn cứng hơn con sói lúc nãy.”

Ở phía bên kia.

Tô Mặc đã rút kiếm.

Kiếm của hắn rất mảnh.

Lưỡi kiếm xám bạc.

Thoạt nhìn bình thường, nhưng khi hắn vung kiếm, một đường kiếm quang mỏng như sợi tơ lập tức cắt ngang không khí.

Xoẹt!

Đầu một bộ khô lâu bay lên.

Ngọn lửa xanh trong hốc mắt nó tắt ngấm.

Nhưng ngay sau đó.

Ngọn lửa ở bộ xương khác lóe lên mạnh hơn.

Trận pháp dưới đất hơi rung.

Cái đầu rơi xuống lại tự bay về.

Liền trở lại trên cổ.

Tô Mặc lạnh mặt.

“Phải phá trận.”

Tiêu Viêm hỏi.

“Ngươi giữ được bao lâu?”

Tô Mặc đáp.

“Nếu chỉ cản bọn chúng, nửa canh giờ cũng được.”

Tiêu Viêm gật đầu.

“Vậy ngươi cản đi.”

Tô Mặc quay sang nhìn hắn.

“Còn ngươi?”

Tiêu Viêm nhìn vòng trận dưới mặt đất.

“Ta tìm trận tâm.”

Nói xong.

Hắn không đợi Tô Mặc phản ứng đã trực tiếp lao vào giữa quảng trường.

Mười hai bộ khô lâu lập tức đổi hướng.

Một nửa lao về phía hắn.

Tô Mặc chửi khẽ một tiếng.

“Điên.”

Nhưng mũi kiếm trong tay hắn vẫn lập tức xoay chuyển.

Kiếm quang dày đặc mở ra như màn mưa.

Chặn bốn bộ khô lâu đang lao theo Tiêu Viêm lại.

Tiêu Viêm bước liên tiếp qua trận văn.

Mỗi lần hạ chân đều cực kỳ chuẩn xác.

Hắn không hiểu trận pháp.

Nhưng hắn nhìn thấy dòng chảy của linh khí.

Nhờ Hỗn Độn Linh Căn và Hỗn Độn Thể, hắn cảm nhận những nơi linh lực hội tụ nhạy hơn người thường rất nhiều.

Hắn vừa né tránh công kích, vừa quan sát mặt đất.

Một kiếm chém tới.

Hắn lùi nửa bước.

Một thương quét ngang.

Hắn cúi người tránh.

“Đinh!”

“Bạn đi bộ trong chiến đấu.”

“Nhận được 100 năm tu vi.”

“Đinh!”

“Bạn tiếp cận vùng linh lực hội tụ.”

“Phát hiện khả năng cao là nút trận.”

Tiêu Viêm đảo mắt.

Ở dưới chân cột đá phía đông nam.

Có một điểm sáng mờ hơn các chỗ khác.

Nhìn như không đáng chú ý.

Nhưng mỗi lần đám khô lâu bị đánh nát rồi hồi phục, linh lực đều phải lướt qua nơi đó.

“Chính là nó.”

Tiêu Viêm không chần chừ nữa.

Hắn xoay người.

Trực tiếp đấm ra một quyền.

Bộ khô lâu trước mặt bị đánh bay.

Tiêu Viêm mượn đà lao tới cột đá.

Ba bộ khô lâu khác đồng loạt nhào lên chặn đường.

Phía xa, Tô Mặc nhìn thấy liền quát.

“Bên trái!”

Tiêu Viêm không quay đầu.

Hắn chỉ bước chéo sang trái đúng một bước.

Mũi thương sượt qua sau lưng.

Còn hắn đã tới sát cột đá.

Tay phải hắn ép xuống mặt đất.

Linh lực hỗn độn trong cơ thể ầm ầm tràn ra.

Ầm!

Phiến đá dưới chân nứt toác.

Một viên tinh thạch đỏ bằng nắm tay lộ ra.

Bên trong có hàng trăm sợi sáng như tơ nối khắp trận đồ.

Tô Mặc từ xa nhìn thấy, ánh mắt lập tức co lại.

“Trận tâm!”

Tiêu Viêm không nói hai lời.

Hắn bóp chặt tay.

Ầm!

Viên tinh thạch nổ tung.

Trong khoảnh khắc đó.

Toàn bộ quảng trường rung lên dữ dội.

Mười hai bộ khô lâu đồng loạt khựng lại.

Ngọn lửa xanh trong hốc mắt chớp tắt liên tục.

Rồi từng bộ một sụp xuống.

Xương cốt rơi vỡ đầy đất.

Bốn cột đá mất ánh sáng.

Trận văn dưới đất cũng nhanh chóng mờ đi.

Không gian yên tĩnh trở lại.

Tiêu Viêm đứng thẳng lên.

Phủi bụi trên tay.

“Xong rồi.”

Tô Mặc chậm rãi thu kiếm.

Hắn nhìn Tiêu Viêm một lúc lâu.

Lần này trong mắt hắn không còn chỉ là dò xét nữa.

Mà có thêm một tầng đánh giá thật sự.

“Ngươi không biết trận pháp.”

Đó không phải câu hỏi.

Mà là kết luận.

Tiêu Viêm gật đầu.

“Ừ.”

Tô Mặc hỏi tiếp.

“Vậy mà vẫn tìm ra trận tâm?”

Tiêu Viêm đáp rất tự nhiên.

“Cảm giác.”

Tô Mặc im lặng.

Một câu trả lời như vậy, người khác nói ra chỉ giống khoác lác.

Nhưng từ miệng Tiêu Viêm, lại khiến hắn không phản bác được.

Tiêu Viêm nhìn lên cổ đàn.

“Bây giờ thì chia thế nào?”

Tô Mặc chậm rãi đi tới.

Đứng cách hắn hai trượng.

Một lát sau mới nói.

“Ngươi phá trận tâm.”

“Ta giữ trận.”

“Hai giọt cho ngươi.”

“Một giọt cho ta.”

Tiêu Viêm hơi bất ngờ.

“Ngươi chịu nhường?”

Tô Mặc đáp.

“Ta không thích nợ người.”

Tiêu Viêm gật đầu.

“Được.”

Hai người cùng bước lên cổ đàn.

Lần này không còn trận pháp cản trở.

Ngọc bồn nhỏ ngay trước mặt.

Ba giọt Địa Tâm Ngưng Đan Nhũ lơ lửng yên tĩnh.

Tỏa ánh sáng như kim sa.

Tô Mặc lấy ra một bình ngọc nhỏ, thu một giọt.

Hai giọt còn lại, Tiêu Viêm cũng lấy đi.

Nhưng ngay lúc hắn vừa cất bình ngọc vào túi trữ vật.

Một tiếng cười nhạt bỗng vang lên từ phía ngoài quảng trường.

“Chia xong rồi sao?”

“Vậy thì giao ra đây.”

Tiêu Viêm và Tô Mặc cùng quay đầu.

Ở mép quảng trường.

Không biết từ lúc nào đã xuất hiện bảy người.

Dẫn đầu là một thanh niên áo tím, mặt dài, môi mỏng.

Khí tức bán bộ Kim Đan.

Sau lưng hắn là sáu kẻ khác, tu vi từ Trúc Cơ tầng 7 đến Trúc Cơ viên mãn.

Ánh mắt cả bảy người đều nhìn chằm chằm vào bình ngọc trong tay Tiêu Viêm và Tô Mặc.

Rõ ràng.

Bọn chúng đã đến từ lâu.

Chỉ là vẫn ẩn nấp chờ hai người phá trận, lấy bảo vật ra rồi mới xuất hiện.

Thanh niên áo tím mỉm cười.

“Ta là Triệu Vô Kỵ, người của Huyết Dương Môn.”

“Tô Mặc.”

“Tiêu Viêm.”

“Đều là người thông minh.”

“Hẳn không cần ta nói lần thứ hai.”

Ánh mắt Tô Mặc lạnh xuống.

Kiếm trong tay hắn chậm rãi rung lên.

Tiêu Viêm thì chỉ hỏi một câu.

“Ngươi cũng muốn cướp?”

Triệu Vô Kỵ bật cười.

“Trong bí cảnh, thứ ai cầm được thì là của người đó.”

“Câu này chẳng phải rất bình thường sao?”

Tiêu Viêm nghe xong thì hiểu.

Hắn quay sang nhìn Tô Mặc.

“Tạm thời hợp tác tiếp?”

Tô Mặc không nhìn hắn.

Chỉ đáp một chữ.

“Được.”

Tiêu Viêm gật đầu.

Rồi chậm rãi tháo nắp một bình ngọc trong tay.

Tô Mặc khẽ cau mày.

“Ngươi làm gì?”

Tiêu Viêm nhìn bình ngọc.

Bên trong, một giọt Địa Tâm Ngưng Đan Nhũ đang phản chiếu ánh sáng vàng nhạt.

Hắn trả lời rất bình thản.

“Bọn chúng đến đúng lúc.”

“Ta đang thiếu một cơ hội để ngưng đan.”

Nói xong.

Hắn trực tiếp ngửa đầu uống xuống.

Tô Mặc: “...”

Triệu Vô Kỵ: “...”

Bảy kẻ Huyết Dương Môn đồng thời biến sắc.

Còn Tiêu Viêm thì cảm nhận rõ ràng.

Ngay khi giọt linh nhũ chảy xuống bụng.

Linh lực trong cơ thể hắn như núi lửa bị châm ngòi.

Đan điền rung mạnh.

Viên đan hoàn mơ hồ vốn chỉ thiếu một điểm cuối cùng, trong khoảnh khắc ấy bắt đầu điên cuồng ngưng tụ.

Khóe miệng Tiêu Viêm khẽ cong lên.

Hắn ngẩng đầu nhìn bảy người đối diện.

“Chờ một lát.”

“Ta sắp xong rồi.”

Đề xuất Đô Thị: Dư Tội
BÌNH LUẬN