Chương 13: Quyển 1: Khởi nguyên hỗn độn - Arc 2: Cơ duyên trong bí cảnh - Chương 13: Kim đan trước mặt kẻ địch
Chương 13: Kim Đan Trước Mặt Kẻ Địch
Giọt Địa Tâm Ngưng Đan Nhũ vừa nuốt xuống.
Trong cơ thể Tiêu Viêm.
Linh lực lập tức sôi trào.
Không còn là những đợt dao động bình thường nữa.
Mà giống như một dòng thác lớn đổ thẳng vào đan điền.
Viên đan hoàn vốn chỉ mới có hình dạng mơ hồ.
Giờ phút này.
Bắt đầu nhanh chóng ngưng thật.
Linh lực bị nén lại.
Lại nén tiếp.
Từng tầng từng tầng.
Như muốn ép toàn bộ tu vi Trúc Cơ của hắn thành một điểm.
Tiêu Viêm đứng yên tại chỗ.
Áo trắng không gió mà động.
Khí tức quanh người bắt đầu biến hóa.
Ban đầu là Trúc Cơ viên mãn.
Sau đó lại tiến thêm nửa bước.
Bán bộ Kim Đan.
Rồi càng lúc càng gần cánh cửa kia hơn.
Triệu Vô Kỵ thấy vậy.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Hắn vốn tưởng Tiêu Viêm chỉ là dọa người.
Không ngờ đối phương thật sự dám đột phá ngay tại chỗ.
Hơn nữa còn là trước mặt bảy kẻ địch.
Hắn lập tức quát lớn.
“Ra tay!”
“Không thể để hắn thành đan!”
Sáu tên đệ tử Huyết Dương Môn phía sau đồng thời động.
Hai tên cầm đao lao sang bên trái.
Một tên dùng thương lao thẳng vào giữa.
Ba người còn lại thì đồng thời bấm pháp quyết.
Từng luồng huyết quang tụ lại thành những mũi nhọn đỏ thẫm.
Xé gió bắn tới.
Tô Mặc không nói một lời.
Thân ảnh lóe lên.
Hắn trực tiếp chắn trước mặt Tiêu Viêm.
Trường kiếm trong tay rung nhẹ.
Một kiếm chém ra.
Kiếm quang như sợi tơ bạc cắt ngang không khí.
Xoẹt!
Hai đạo huyết quang bị chém đứt.
Tên dùng thương vừa lao tới cũng bị ép lùi một bước.
Triệu Vô Kỵ lạnh giọng.
“Tô Mặc.”
“Ngươi thật sự muốn vì hắn mà đối địch với Huyết Dương Môn?”
Tô Mặc không quay đầu.
Giọng vẫn lạnh như cũ.
“Ta đã nói hợp tác.”
“Chưa xong.”
Triệu Vô Kỵ cười nhạt.
“Được.”
“Vậy hôm nay chôn cả hai ngươi ở đây.”
Nói xong.
Hắn tự mình xuất thủ.
Một chưởng đánh ra.
Huyết khí cuồn cuộn.
Giữa không trung hiện lên một thủ ấn đỏ sẫm.
Mùi máu tanh lập tức lan khắp quảng trường.
Đây rõ ràng là công pháp của Huyết Dương Môn.
Vừa bá đạo.
Vừa âm tà.
Tô Mặc bước về phía trước nửa bước.
Kiếm thế trong tay thay đổi.
Lần này không còn là mảnh như tơ nữa.
Mà trở nên nặng như núi.
Ầm!
Kiếm quang và huyết chưởng va vào nhau.
Sóng xung kích quét ra.
Cột đá gần đó rung mạnh.
Mặt đất nứt thêm mấy đường.
Tô Mặc lùi nửa trượng.
Triệu Vô Kỵ cũng lùi một bước.
Hai người ngang tay.
Nhưng đó chỉ là bề ngoài.
Vì Triệu Vô Kỵ bên cạnh còn có sáu người.
Còn Tô Mặc.
Phải vừa chiến vừa bảo vệ Tiêu Viêm.
Áp lực lập tức nghiêng hẳn sang một bên.
Phía sau lưng Tô Mặc.
Tiêu Viêm vẫn đứng im.
Nhưng hắn không thật sự không làm gì.
Trong đầu hắn.
Hệ thống đang vang lên liên tiếp.
“Đinh!”
“Người dùng đang ngưng tụ Kim Đan.”
“Địa Tâm Ngưng Đan Nhũ đang phát huy tác dụng.”
“Kim Đan phẩm chất tăng lên.”
“Đinh!”
“Hỗn Độn Linh Căn hấp thu linh khí xung quanh.”
“Tốc độ ngưng đan tăng lên.”
“Đinh!”
“Cảnh báo: ngoại lực quấy nhiễu.”
“Đang tự động ổn định đan điền.”
Tiêu Viêm nhắm mắt.
Cảm nhận linh lực trong cơ thể.
Hắn thấy rất rõ.
Trong đan điền của mình.
Một viên đan đang dần hình thành.
Bề mặt viên đan không phải màu vàng nhạt như Kim Đan bình thường.
Mà là một màu vàng pha đen rất kỳ lạ.
Ngoài lớp kim quang.
Còn có từng sợi khí hỗn độn quấn quanh.
Nó vừa bá đạo.
Vừa trầm tĩnh.
Vừa như ẩn chứa sức mạnh của trời đất sơ khai.
Tiêu Viêm khẽ hỏi.
“Đây là Kim Đan gì?”
Hệ thống lập tức trả lời.
“Kim Đan do Hỗn Độn Linh Căn và Hỗn Độn Thể ngưng tụ.”
“Phẩm chất vượt xa Kim Đan bình thường.”
“Đặt tên tạm thời: Hỗn Độn Kim Đan.”
Tiêu Viêm gật đầu rất nhẹ.
“Nghe cũng được.”
Ở bên ngoài.
Chiến đấu càng lúc càng ác liệt.
Một tên đệ tử Huyết Dương Môn lách qua bên phải.
Muốn vượt qua Tô Mặc để đánh thẳng vào Tiêu Viêm.
Nhưng ngay khi hắn vừa tới gần ba trượng.
Tiêu Viêm bỗng mở mắt.
Không cần xoay người.
Chỉ tiện tay vung một cái.
Ầm!
Luồng linh lực vô hình ép ngang qua.
Tên kia còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh văng.
Cả người đập vào một cột đá.
Miệng phun máu tươi.
Toàn bộ quảng trường chợt im nửa nhịp.
Ngay cả Triệu Vô Kỵ cũng cau mày.
“Hắn còn có thể ra tay?”
Tô Mặc liếc nhẹ về phía sau.
Trong mắt lần đầu hiện lên vẻ khác lạ.
Vừa đột phá.
Vừa xuất thủ.
Mà linh lực vẫn không loạn.
Điều này chỉ có hai khả năng.
Một là thiên phú của Tiêu Viêm quá đáng sợ.
Hai là hắn căn bản không hề xem bọn Huyết Dương Môn là uy hiếp thật sự.
Triệu Vô Kỵ hiển nhiên cũng nhận ra điều này.
Sắc mặt hắn càng âm trầm hơn.
“Cùng ép lên!”
“Dù hắn đang đột phá cũng phải giết!”
Sáu người Huyết Dương Môn đồng loạt kết ấn.
Máu nơi khóe miệng họ chảy ra.
Nhưng không ai lau đi.
Từng đạo huyết văn từ lòng bàn tay lan lên cánh tay.
Khí tức của cả sáu người cùng tăng lên.
Rõ ràng là đang dùng bí thuật kích phát.
Triệu Vô Kỵ cười lạnh.
“Huyết Dương Trận.”
“Lên!”
Sáu người lập tức tản ra.
Đứng thành hình vòng cung.
Huyết quang nối liền nhau.
Chỉ trong chớp mắt đã tạo thành một tấm lưới đỏ khổng lồ trùm xuống.
Tô Mặc vừa muốn xông ra chặn.
Triệu Vô Kỵ đã xuất hiện trước mặt hắn.
Một quyền nện thẳng.
Huyết khí bùng nổ.
Tô Mặc chỉ đành quay kiếm chống đỡ.
Ầm!
Cả hai đều bị đẩy lùi.
Nhưng từng nhịp trì hoãn đó đã đủ để Huyết Dương Trận phủ xuống đầu Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn lưới máu đang ép xuống.
Biểu cảm không thay đổi.
Chỉ hơi phiền.
“Lúc nào cũng thích chọn đúng lúc người khác đột phá.”
Nói xong.
Hắn bước sang trái một bước.
Chỉ một bước.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ trong trạng thái ngưng đan.”
“Nhận được 500 năm tu vi.”
“Tiến độ ngưng đan tăng lên.”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Khí tức trên người hắn lại thay đổi.
Từ bán bộ Kim Đan.
Thành thật sự chạm tới ranh giới Kim Đan.
Lưới máu kia vừa ép đến.
Tiêu Viêm chỉ giơ một tay lên.
Ầm!
Một tiếng nổ trầm thấp vang lên.
Cả tấm lưới máu cứng lại giữa không trung.
Như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Sáu tên đệ tử Huyết Dương Môn cùng lúc biến sắc.
Một người run giọng.
“Sao có thể?”
Tiêu Viêm khẽ siết tay.
Rắc!
Tấm lưới máu vỡ vụn thành từng mảnh sáng đỏ.
Sáu tên kia đồng thời bị phản chấn.
Miệng phun máu.
Bước chân loạng choạng.
Triệu Vô Kỵ thấy vậy thì tim lạnh đi một đoạn.
Tô Mặc nhân cơ hội chém ra ba kiếm liên tiếp.
Kiếm thứ nhất cắt ngang vai trái Triệu Vô Kỵ.
Kiếm thứ hai chém nứt hộ thể linh khí.
Kiếm thứ ba ép hắn lùi hẳn ra xa.
Triệu Vô Kỵ nghiến răng.
Mu bàn tay nổi gân xanh.
Hắn không ngờ tình hình lại xoay chuyển nhanh như vậy.
Lẽ ra đây phải là một trận cướp đoạt rất dễ dàng.
Nhưng bây giờ.
Người còn chưa thành Kim Đan kia đã bắt đầu áp hắn nghẹt thở.
Tiêu Viêm lại nhắm mắt.
Tập trung vào đan điền.
Linh lực cuồn cuộn.
Không ngừng bị ép vào trong viên Hỗn Độn Kim Đan.
Viên đan càng lúc càng rõ.
Càng lúc càng chắc.
Trên bề mặt nó bắt đầu hiện lên những đường vân cực mảnh.
Như phù văn trời sinh.
Mỗi một đường đều tương ứng với một phần sức mạnh được ngưng luyện đến tận cùng.
Hệ thống lại vang lên.
“Đinh!”
“Hỗn Độn Kim Đan đã ngưng tụ sáu thành.”
“Đinh!”
“Địa Tâm Ngưng Đan Nhũ còn dư lực.”
“Đang tiếp tục tăng cường phẩm chất.”
Tiêu Viêm cảm thấy rõ.
Nếu cứ thế này.
Hắn không chỉ bước vào Kim Đan.
Mà còn là một loại Kim Đan vượt xa tu sĩ cùng cảnh giới.
Phía ngoài.
Triệu Vô Kỵ không thể chờ thêm nữa.
Hắn đột nhiên cắn đầu lưỡi.
Phun ra một ngụm tinh huyết lên lòng bàn tay.
Sau đó bóp nát một lá phù đen.
Huyết khí trên người hắn lập tức tăng vọt.
Từ bán bộ Kim Đan.
Chạm tới nửa bước thật sự của Kim Đan cảnh.
Khí tức hắn cuồng bạo hẳn lên.
Ngay cả Tô Mặc cũng cau mày.
“Đốt tinh huyết?”
Triệu Vô Kỵ cười gằn.
“Chỉ cần giết được hắn.”
“Đốt chút tinh huyết thì đã sao?”
Hắn vừa nói vừa lao thẳng tới.
Mục tiêu lần này không phải Tô Mặc.
Mà là Tiêu Viêm.
Tô Mặc xoay người muốn chặn.
Nhưng ba tên đệ tử Huyết Dương Môn vừa bị thương đã điên cuồng lao tới ôm chân kiếm của hắn.
Rõ ràng là liều mạng để đổi lấy một nhịp thở cho Triệu Vô Kỵ.
Triệu Vô Kỵ chỉ còn cách Tiêu Viêm chưa đầy một trượng.
Bàn tay hắn đỏ rực như máu.
Năm ngón tay co lại thành trảo.
Khí tức sắc bén đủ để xuyên thủng đá thép.
Hắn gầm lên.
“Chết đi!”
Tiêu Viêm mở mắt.
Lần này.
Trong mắt hắn không còn vẻ lười biếng thường ngày.
Mà là một sự lạnh nhạt tuyệt đối.
Hắn không né.
Cũng không lùi.
Chỉ đứng nguyên tại chỗ.
Trong đan điền.
Viên Hỗn Độn Kim Đan cuối cùng cũng hoàn toàn thành hình.
Ầm!
Một tiếng nổ không phát ra ngoài.
Mà nổ ngay trong cơ thể hắn.
Cửa lớn Kim Đan cảnh.
Mở ra.
Khí tức Tiêu Viêm trong khoảnh khắc ấy bùng lên dữ dội.
Như sóng lớn phá đê.
Như núi lửa thức tỉnh.
Linh lực quanh người hắn từ dạng khí.
Hoàn toàn chuyển thành một loại lực lượng cô đọng hơn.
Mạnh hơn.
Nặng hơn.
Triệu Vô Kỵ vừa chạm tới trước mặt hắn.
Tiêu Viêm liền giơ tay.
Chụp lấy cổ tay đối phương.
Cạch.
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng toàn bộ quảng trường như yên xuống.
Bàn tay đỏ như máu của Triệu Vô Kỵ bị hắn giữ chặt giữa không trung.
Không thể tiến thêm dù chỉ nửa tấc.
Con ngươi Triệu Vô Kỵ co lại.
“Ngươi…”
Hắn chưa nói hết câu.
Tiêu Viêm đã khẽ bóp.
Rắc!
Tiếng xương gãy vang lên.
Triệu Vô Kỵ rú lên thảm thiết.
Toàn bộ cánh tay phải xoắn vặn méo mó.
Tiêu Viêm thuận tay hất ra.
Ầm!
Cả người Triệu Vô Kỵ bị ném bay như một bao cát.
Đập thẳng vào mép cổ đàn.
Máu tươi văng ra.
Sáu tên đệ tử Huyết Dương Môn vừa nhìn thấy cảnh đó.
Toàn thân lập tức lạnh toát.
Một tên lắp bắp.
“Kim… Kim Đan…”
Tô Mặc cũng chậm rãi dừng kiếm.
Hắn nhìn Tiêu Viêm.
Rồi nhìn Triệu Vô Kỵ đang nằm co quắp dưới đất.
Ánh mắt trở nên cực kỳ phức tạp.
Hắn từng thấy không ít thiên tài.
Cũng từng chém không ít đối thủ mạnh hơn mình.
Nhưng kiểu vừa đứng im đột phá.
Vừa thuận tay bóp nát một bán bộ Kim Đan như thế này.
Đây là lần đầu tiên.
Tiêu Viêm khẽ hoạt động cổ tay.
Cảm nhận sức mạnh sau khi bước vào Kim Đan.
Rõ ràng.
Trước đây khi là Trúc Cơ.
Linh lực trong cơ thể hắn rất nhiều.
Rất mạnh.
Nhưng vẫn chỉ là tích lũy.
Còn bây giờ.
Tất cả đã bị nén lại thành một tầng lực lượng hoàn toàn mới.
Mỗi một đòn đánh ra đều nặng hơn trước mấy lần.
Mỗi một bước chân đều như có thể ép vỡ mặt đất.
Hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Chúc mừng người dùng đột phá Kim Đan tầng 1.”
“Hỗn Độn Kim Đan đã hình thành.”
“Khen thưởng thêm: 10000 năm tu vi tích lũy.”
Tiêu Viêm khựng lại.
“Lại thưởng?”
“Đinh!”
“Tu vi đang tự động ổn định ở Kim Đan tầng 1 đỉnh phong.”
Tiêu Viêm hiểu ngay.
Hệ thống vẫn như cũ.
Chưa bao giờ để hắn chịu thiệt.
Phía đối diện.
Triệu Vô Kỵ cố gắng bò dậy.
Mặt hắn tái nhợt như giấy.
Ánh mắt nhìn Tiêu Viêm đã không còn tham lam nữa.
Chỉ còn sợ hãi.
Hắn thật sự sợ rồi.
Bởi vì hắn biết.
Một Kim Đan bình thường và một Tiêu Viêm vừa bước vào Kim Đan là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Người sau đáng sợ hơn quá nhiều.
Triệu Vô Kỵ khàn giọng.
“Đi!”
Sáu tên đệ tử Huyết Dương Môn không ai dám chậm.
Lập tức đỡ hắn lên.
Muốn rút khỏi quảng trường.
Nhưng Tiêu Viêm lại gọi một tiếng.
“Khoan.”
Chỉ một chữ.
Cả bảy người đồng thời cứng đờ.
Triệu Vô Kỵ quay đầu.
Mặt trắng bệch.
“Ngươi còn muốn gì?”
Tiêu Viêm suy nghĩ một chút.
Sau đó nói rất hợp lý.
“Các ngươi đánh ta lúc ta đang đột phá.”
“Ít nhất cũng nên để lại chút đồ bồi thường.”
Triệu Vô Kỵ nghẹn họng.
Tô Mặc đứng bên cạnh nghe vậy.
Khóe mắt cũng hơi giật.
Nhưng xét theo logic.
Quả thật không có gì sai.
Triệu Vô Kỵ siết chặt răng.
Cuối cùng vẫn phải ném túi trữ vật của mình xuống.
Sáu tên còn lại cũng vội vàng làm theo.
Tiêu Viêm phất tay.
Bảy túi trữ vật tự bay tới.
Hắn nhìn sơ qua.
Linh thạch.
Đan dược.
Vài món pháp khí.
Không tính là quá tốt.
Nhưng cũng không tệ.
Tiêu Viêm gật đầu.
“Được.”
“Các ngươi đi đi.”
Bảy người như được đại xá.
Lập tức quay đầu bỏ chạy.
Không ai dám ngoái lại.
Tô Mặc đứng yên nhìn bóng lưng bọn Huyết Dương Môn biến mất khỏi quảng trường.
Rồi mới chậm rãi quay sang Tiêu Viêm.
“Ngươi không giết bọn chúng?”
Tiêu Viêm đáp.
“Ta còn bận.”
Tô Mặc hỏi.
“Bận gì?”
Tiêu Viêm lắc bình ngọc trong tay.
“Ta còn một giọt nữa.”
Tô Mặc: “...”
Hắn thật sự không biết nên nói gì.
Người này vừa đột phá Kim Đan.
Đánh phế bán bộ Kim Đan.
Thu chiến lợi phẩm.
Việc đầu tiên nghĩ tới lại là uống tiếp.
Tiêu Viêm nhìn sang Tô Mặc.
“Ngươi sao?”
Tô Mặc nhíu mày.
“Cái gì?”
“Không cướp à?”
Tiêu Viêm hỏi.
Tô Mặc lạnh mặt.
“Ta không phải Huyết Dương Môn.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Ừ.”
“Nếu ngươi muốn đánh, ta cũng không ngại.”
Tô Mặc im lặng một lúc.
Sau đó tra kiếm vào vỏ.
“Hiện tại không đánh.”
Tiêu Viêm hơi bất ngờ.
“Vì sao?”
Tô Mặc nhìn hắn.
Giọng rất thẳng.
“Vừa rồi nếu không có ta giữ người, ngươi khó mà đột phá yên ổn.”
“Nhưng nếu không có ngươi phá trận tâm, ta cũng không lấy được linh nhũ.”
“Chúng ta huề.”
“Ta không thích nhân lúc người khác vừa đột phá mà ra tay.”
Tiêu Viêm nghe xong thì thấy người này cũng được.
Ít nhất.
So với đám Huyết Dương Môn, Tô Mặc dễ nói chuyện hơn nhiều.
Hắn gật đầu.
“Được.”
Tô Mặc lại hỏi.
“Sau này có cơ hội.”
“Đánh một trận?”
Tiêu Viêm đáp rất nhanh.
“Có thể.”
“Nhưng đợi ta uống nước xong đã.”
Lần này.
Ngay cả Tô Mặc cũng phải im lặng hai nhịp.
Rồi mới xoay người.
“Người như ngươi.”
“Quả thật rất kỳ quái.”
Nói xong.
Hắn không ở lại nữa.
Thân ảnh lóe lên vài cái rồi biến mất khỏi quảng trường cổ.
Tiêu Viêm đứng tại chỗ.
Một tay cầm bình ngọc.
Một tay cầm bình nước.
Xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời phía trên quảng trường.
Rồi khẽ nói.
“Kim Đan rồi.”
“Cũng không khó như ta tưởng.”
Hệ thống lập tức đáp lại.
“Đối với người dùng, mọi cảnh giới đều không khó.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Cũng đúng.”
Hắn cất chiến lợi phẩm đi.
Sau đó mở nắp bình nước.
Uống một ngụm lớn.
“Đinh!”
“Bạn uống nước sau khi đột phá Kim Đan.”
“Nhận được 3000 năm tu vi.”
Tiêu Viêm khẽ nhướng mày.
“Tăng nữa?”
“Đúng.”
Hệ thống đáp.
“Bí cảnh càng sâu, hiệu quả càng mạnh.”
Tiêu Viêm nhìn về khu rừng phía bắc ngoài quảng trường.
Trong mắt có thêm vài phần mong chờ.
“Vậy thì tiếp tục.”
Hắn bước xuống khỏi cổ đàn.
Bóng áo trắng dần khuất vào lối rừng cổ phía trước.
Phía sau hắn.
Quảng trường lại trở về yên lặng như cũ.
Chỉ còn những vết chiến đấu và cột đá nứt gãy chứng minh rằng nơi này vừa có một trận giao phong.
Còn bên trong Thiên Cổ Bí Cảnh.
Cái tên Tiêu Viêm.
Bắt đầu từ giờ khắc này.
Mới thật sự có sức nặng.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Sủng Tiến Hóa