Chương 14: Quyển 1: Khởi nguyên hỗn độn - Arc 2: Cơ duyên trong bí cảnh - Chương 14: Bắc đàm hàn tuyền
Chương 14: Bắc Đàm Hàn Tuyền
Rời khỏi quảng trường cổ.
Tiêu Viêm đi thẳng về phía bắc.
Rừng cổ ở khu vực này càng lúc càng yên tĩnh.
Cây cối thấp dần.
Mặt đất cũng từ màu nâu sẫm chuyển thành màu xám trắng.
Từng làn sương lạnh lượn sát mặt đất.
Ngay cả linh khí trong không khí cũng mang theo cảm giác rét buốt.
Tiêu Viêm vừa đi vừa uống một ngụm nước.
“Đinh!”
“Bạn uống nước sau khi đột phá Kim Đan.”
“Nhận được 3000 năm tu vi.”
Linh lực trong đan điền khẽ rung.
Hỗn Độn Kim Đan xoay chậm.
Khác hẳn lúc còn ở Trúc Cơ.
Bây giờ mỗi một lần tu vi tăng lên, hắn đều có thể cảm nhận rất rõ.
Không còn là cảm giác linh khí đầy lên đơn giản nữa.
Mà là cả viên Kim Đan đang được tôi luyện.
Đang nén chặt hơn.
Đang dày hơn.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu.
“Kim Đan xong rồi.”
“Quả nhiên uống nước cũng khác trước.”
Hệ thống rất nhanh đáp lại.
“Cảnh giới càng cao, phần thưởng càng lớn.”
“Bí cảnh càng sâu, nước càng quý.”
Tiêu Viêm hỏi.
“Phía trước là gì?”
“Phía trước năm dặm có nguồn nước đặc biệt.”
“Bắc Đàm Hàn Tuyền.”
“Có thể giúp ổn định Kim Đan, đồng thời rèn luyện thể chất.”
Ánh mắt Tiêu Viêm hơi sáng lên.
“Lại là nước.”
“Ta thích chỗ này.”
Hắn tăng tốc.
Tất nhiên, cái gọi là tăng tốc của hắn cũng chỉ là bước nhanh hơn một chút.
Mỗi bước chân hạ xuống.
Hệ thống đều vang lên rất đều.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ trong khu vực linh khí lạnh.”
“Nhận được 50 năm tu vi.”
“Đinh!”
“Bạn đi bộ khi Kim Đan vận chuyển.”
“Nhận được 80 năm tu vi.”
Tiêu Viêm nghe đến quen.
Cuối cùng cũng hiểu một chuyện.
Chỉ cần hắn còn sống, còn thở, còn đi, còn uống.
Thì hắn vẫn đang mạnh lên.
Đi được chừng hơn hai dặm.
Hắn bỗng dừng lại.
Phía trước mặt đất có một vệt máu.
Không nhiều.
Nhưng còn mới.
Bên cạnh là dấu vết bị kiếm khí chém qua.
Một thân cây lớn bị cắt thành hai khúc.
Mặt cắt phẳng như gương.
Tiêu Viêm ngồi xuống nhìn thoáng qua.
“Có người vừa giao thủ.”
Hệ thống đáp.
“Ít nhất hai người.”
“Một người dùng kiếm.”
“Một người dùng hàn khí.”
Tiêu Viêm đứng dậy.
Tiếp tục đi.
Hắn không định xen vào chuyện người khác.
Nhưng càng vào sâu.
Dấu vết chiến đấu càng nhiều.
Có vết cháy đen trên đá.
Có băng vụn chưa tan.
Có cả một cánh tay khô gãy của linh thú nằm lăn dưới gốc cây.
Tiêu Viêm nhìn đoạn tay thú kia.
Vảy màu lam đen.
Đầu móng cong dài.
Hiển nhiên không phải linh thú yếu.
“Xem ra chỗ nước này cũng không dễ lấy.”
Hệ thống trả lời rất nhanh.
“Khuyến nghị người dùng cẩn thận.”
“Bắc Đàm Hàn Tuyền có sinh linh canh giữ.”
Tiêu Viêm hỏi.
“Mạnh không?”
“Với người khác thì mạnh.”
“Với người dùng thì chỉ hơi phiền.”
Tiêu Viêm cười.
“Câu này nghe được.”
Lại đi thêm một đoạn nữa.
Sương mù trước mắt dần loãng ra.
Cảnh vật mở rộng.
Tiêu Viêm bước qua một cụm đá trắng.
Trước mắt hắn là một hồ nước lớn.
Không.
Nói chính xác hơn là một hàn đàm.
Mặt nước xanh sẫm.
Yên tĩnh như gương.
Khắp mặt đàm bốc lên từng sợi khí lạnh màu nhạt.
Ven đàm không có nhiều cây.
Chỉ có những tảng đá xanh đen dựng lởm chởm.
Chính giữa hàn đàm.
Có một khối băng ngọc màu lam nhạt nhô lên khỏi mặt nước.
Trên khối băng ngọc ấy.
Mọc một đóa linh hoa trắng bạc.
Ba cánh đã nở.
Một cánh còn khép.
Trên đầu cánh hoa đọng từng giọt nước trong suốt.
Mỗi giọt nước đều phát sáng mờ mờ.
Ngay khi Tiêu Viêm vừa nhìn thấy.
Hệ thống đã vang lên.
“Đinh!”
“Phát hiện Bắc Đàm Hàn Tuyền.”
“Phát hiện Hàn Tâm Liên.”
“Nước trong đàm có tác dụng ổn định Kim Đan.”
“Sương hàn quanh đàm có thể tôi luyện Hỗn Độn Thể.”
“Hàn Tâm Liên khi nở đủ bốn cánh có thể dùng để luyện đan hoặc trực tiếp hấp thu.”
Tiêu Viêm nhìn hàn đàm phía trước.
Rồi nhìn mấy giọt nước đọng trên cánh sen.
Lần này hắn thật sự có chút hài lòng.
“Không uổng công đi.”
Nhưng hắn còn chưa kịp bước tới.
Mặt hồ bỗng động.
Ban đầu chỉ là một vòng sóng nhỏ.
Sau đó sóng lan rộng.
Rồi cả mặt đàm rung lên.
Một cái bóng khổng lồ từ dưới nước chậm rãi ngoi lên.
Đó là một con cự mãng toàn thân phủ vảy băng màu xanh thẫm.
Đầu nó to bằng căn phòng nhỏ.
Trên trán nhô lên một khối sừng ngắn màu đen.
Đôi đồng tử dựng thẳng.
Lạnh lẽo.
Tàn nhẫn.
Khí tức từ cơ thể nó lan ra.
Nặng hơn Hắc Giáp Liệt Lang trước đó không chỉ một bậc.
Ít nhất cũng đã bước chân vào Kim Đan.
Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn.
Con cự mãng cũng nhìn hắn.
Một người một thú đối diện bên bờ đàm.
Không khí rét lạnh quanh hồ dường như càng hạ xuống vài phần.
“Đinh!”
“Phát hiện Băng Giác Huyền Mãng.”
“Kim Đan tầng 2.”
“Có huyết mạch cổ thú mỏng manh.”
“Khả năng điều khiển hàn khí rất mạnh.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Nghe cũng được.”
Băng Giác Huyền Mãng há miệng.
Phun ra một làn khí lạnh màu trắng.
Khí lạnh đi qua đâu, cỏ cây ven bờ đóng băng đến đó.
Ngay cả đá cũng phủ một lớp sương trắng.
Tiêu Viêm không lùi.
Hắn chỉ bước sang một bên.
Khí lạnh sượt qua vai áo.
Phần vải bị đông cứng trong nháy mắt.
Nhưng chỉ một chớp mắt sau, linh lực quanh người hắn khẽ vận chuyển.
Lớp băng lập tức vỡ vụn.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ né tránh công kích của Kim Đan linh thú.”
“Nhận được 500 năm tu vi.”
Tiêu Viêm cúi đầu nhìn mảnh băng dưới chân.
Sau đó nói rất nghiêm túc.
“Con này có hơi lạnh thật.”
Băng Giác Huyền Mãng không nghe hiểu.
Nó chỉ biết kẻ trước mặt không chịu rút lui.
Đó là khiêu khích.
Nó ngửa đầu gầm lên một tiếng trầm đục.
Mặt hồ lập tức cuộn sóng.
Ba cột nước lạnh bắn thẳng lên trời rồi hóa thành băng thương giữa không trung.
Ngay sau đó.
Ba cây băng thương đồng thời đâm xuống.
Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn.
Lần này hắn không né.
Hắn giơ tay phải lên.
Một chưởng đánh ra.
Ầm!
Cây băng thương thứ nhất nổ tung.
Cây thứ hai bị lệch hẳn sang một bên.
Cây thứ ba vừa chạm tới trước mặt hắn đã bị linh lực hộ thể nghiền nát.
Băng vụn rơi lả tả.
Tiêu Viêm khẽ hoạt động cổ tay.
Sau khi bước vào Kim Đan.
Lần đầu tiên hắn thật sự cảm nhận được sự khác biệt.
Nếu khi còn Trúc Cơ, hắn cần dùng lực nhiều hơn một chút.
Thì bây giờ mấy đòn thế này gần như không đáng nhắc.
Băng Giác Huyền Mãng cũng nhận ra điều đó.
Nó không phun băng thương nữa.
Mà trực tiếp lao lên bờ.
Thân thể khổng lồ lướt đi trên mặt đàm, kéo theo một dải nước lạnh tung trời.
Chưa đầy một hơi.
Cái đầu khổng lồ của nó đã lao tới trước mặt Tiêu Viêm.
Miệng máu mở rộng.
Nanh sắc lạnh lóe lên ánh lam.
Tiêu Viêm nhìn nó nhào tới.
Không tránh.
Không lùi.
Chỉ đạp mạnh chân xuống đất.
Ầm!
Mặt đất dưới chân hắn rạn nứt.
Cả người hắn bắn thẳng lên.
Sau đó từ trên không trung.
Hắn nện xuống một quyền.
Một quyền rất đơn giản.
Không có chiêu thức đẹp mắt.
Không có hoa văn phức tạp.
Chỉ có linh lực bị nén trong Hỗn Độn Kim Đan bùng lên theo cánh tay hắn.
Ầm!
Nắm đấm nện trúng phần trán của Băng Giác Huyền Mãng.
Âm thanh vang lên như búa đập vào sắt.
Con cự mãng khựng lại giữa chừng.
Đầu nó bị ép nghiêng sang một bên.
Toàn bộ thân hình khổng lồ trượt dài trên bờ đàm.
Đá vụn và băng vụn bắn tung tóe.
Một vệt sâu kéo dài mấy chục trượng hiện ra trên mặt đất.
Tiêu Viêm đáp xuống.
Còn Băng Giác Huyền Mãng thì giận dữ gầm lên.
Phần trán bị đánh trúng đã rạn ra vài đường nhỏ.
Nhưng nó chưa gục.
Ngược lại.
Hung tính càng bị kích phát.
Trên khối sừng ngắn của nó bắt đầu ngưng tụ một đốm sáng màu lam sẫm.
Hệ thống lập tức cảnh báo.
“Đinh!”
“Phát hiện linh thú đang tích tụ thần thông.”
“Khả năng cao là Băng Phách Quang.”
“Khuyến nghị né tránh hoặc đánh gãy quá trình thi triển.”
Tiêu Viêm vừa nghe xong.
Con cự mãng đã há miệng gầm lên.
Đốm sáng trên sừng vỡ tung thành một luồng quang mang xanh biếc.
Quang mang ấy không lớn.
Nhưng tốc độ cực nhanh.
Đi qua đâu, mặt đất đông cứng đến đó.
Không khí cũng như bị cắt mở thành một đường.
Tiêu Viêm lập tức bước ngang ba bước liên tiếp.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ liên tục trong chiến đấu.”
“Nhận được 1500 năm tu vi.”
Luồng băng quang sượt qua trước ngực hắn.
Cắt phăng một góc đá phía sau.
Khối đá cao hơn mười trượng lập tức đông cứng rồi nổ tung.
Tiêu Viêm liếc nhìn một cái.
“Chiêu này còn được.”
Băng Giác Huyền Mãng vừa thi triển xong thần thông.
Khí tức có hơi suy xuống.
Nhưng nó vẫn lập tức quẫy đuôi đánh tới.
Cái đuôi như cột đá khổng lồ quét ngang.
Gió rét gào lên.
Tiêu Viêm không né nữa.
Hắn trực tiếp giơ tay trái chặn lại.
Ầm!
Cả người hắn trượt lùi ba bước.
Bờ đàm dưới chân nứt toác.
Nhưng đuôi mãng cũng bị hắn giữ cứng giữa không trung.
Ánh mắt Băng Giác Huyền Mãng thoáng hiện vẻ kinh ngạc rất người.
Nó không ngờ một thân thể nhỏ bé như vậy lại có thể chặn được toàn lực của nó.
Tiêu Viêm thì cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Mu bàn tay hơi đỏ.
Nhưng chỉ vậy mà thôi.
“Lực cũng không tệ.”
Nói xong.
Hắn đột nhiên nắm chặt đuôi mãng.
Sau đó kéo mạnh.
Con cự mãng to lớn bị kéo lệch cả thân hình.
Nửa thân dưới vừa rời khỏi mặt đất.
Tiêu Viêm đã xoay người.
Dùng luôn thân thể con mãng như roi lớn, quật mạnh xuống bờ đàm.
Ầm!
Mặt đất rung dữ dội.
Nước trong đàm dâng lên thành sóng lớn.
Băng Giác Huyền Mãng bị nện đến choáng váng.
Vảy nơi hông nứt toác một mảng.
Nhưng nó vẫn chưa chịu thua.
Nó há miệng cắn thẳng vào vai Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm nghiêng đầu tránh.
Sau đó thuận tay nắm lấy khối sừng ngắn trên trán nó.
Linh lực trong Kim Đan đồng loạt dồn lên cánh tay.
Một lực ép khổng lồ lập tức trấn xuống.
Ầm!
Đầu mãng bị ép thẳng xuống đất.
Bụi đá bắn tung.
Nửa thân trên của nó rơi vào hố sâu vừa bị đập ra.
Tiêu Viêm không cho nó cơ hội vùng dậy.
Hắn giẫm một chân lên đầu nó.
Giọng bình tĩnh.
“Yên chưa?”
Băng Giác Huyền Mãng điên cuồng giãy giụa.
Nhưng chân Tiêu Viêm như một ngọn núi nhỏ.
Đạp xuống.
Không nhúc nhích.
Giằng co chừng mười nhịp.
Con cự mãng dần yếu đi.
Cuối cùng.
Nó nằm im.
Chỉ còn thở dốc.
Đôi đồng tử lạnh lẽo ban đầu giờ đã không còn vẻ hung ác như trước nữa.
Thay vào đó là e dè.
Rồi là sợ.
Tiêu Viêm nhìn nó một lúc.
Sau đó thu chân lại.
“Ta chỉ lấy nước.”
“Không lấy mạng ngươi.”
Băng Giác Huyền Mãng nằm yên dưới hố.
Không dám động.
Tiêu Viêm quay người đi về phía bờ đàm.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói nhàn nhạt vang lên từ phía sau cụm đá trắng.
“Vào bí cảnh chưa bao lâu.”
“Ngươi đã đánh phục cả Băng Giác Huyền Mãng.”
“Xem ra lời đồn về ngươi vẫn còn nói nhẹ.”
Tiêu Viêm quay đầu.
Một bóng người mặc áo đen từ sau đá bước ra.
Dung mạo tuấn tú.
Ánh mắt sâu.
Khí tức trên người rất ổn.
Ổn đến mức như không có chút sơ hở nào.
Đó là kiểu ổn mà chỉ người cực mạnh mới có được.
Tiêu Viêm nhận ra ngay.
Diệp Thiên.
Người đứng đầu Thiên Kiêu Bảng.
Diệp Thiên chậm rãi bước ra mép hồ.
Ánh mắt lướt qua vết chiến đấu trên bờ.
Rồi dừng lại trên người Tiêu Viêm.
“Kim Đan rồi?”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Ừ.”
Diệp Thiên im lặng hai nhịp.
Sau đó cười rất nhẹ.
“Nhanh hơn ta đoán.”
Tiêu Viêm nhìn hắn.
“Ngươi đến cướp nước?”
Diệp Thiên lắc đầu.
“Không.”
“Ta tới trước ngươi nửa canh giờ.”
“Nhưng thấy con mãng này phiền, nên lười ra tay.”
Tiêu Viêm nghe xong thì thấy người này cũng khá thành thật.
Hắn hỏi tiếp.
“Vậy ngươi đứng xem?”
Diệp Thiên đáp.
“Ta muốn xem ngươi mạnh đến mức nào.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Xem xong chưa?”
“Xem được một phần.”
Diệp Thiên nói.
“Ít nhất bây giờ ta hiểu vì sao Tô Mặc với Lâm Hạo đều nhắc đến ngươi.”
Tiêu Viêm hơi nhướng mày.
“Tô Mặc nhắc đến ta?”
“Ừ.”
Diệp Thiên đáp.
“Hắn nói trong đám người vào bí cảnh lần này, ngươi là người đáng đánh nhất.”
Tiêu Viêm suy nghĩ một chút.
“Cũng được.”
Diệp Thiên nhìn hàn đàm phía trước.
“Ngươi lấy nước đi.”
“Ta không tranh với ngươi.”
Tiêu Viêm không hỏi thêm.
Hắn ngồi xuống bên bờ.
Lấy ra mấy bình ngọc.
Bắt đầu múc nước.
Bắc Đàm Hàn Tuyền vừa vào bình.
Bình ngọc lập tức phủ một lớp sương mỏng.
Tiêu Viêm múc đầy một bình.
Mở nắp.
Uống một ngụm.
“Đinh!”
“Bạn uống Bắc Đàm Hàn Tuyền.”
“Nhận được 8000 năm tu vi.”
“Hỗn Độn Kim Đan được tôi luyện.”
“Hỗn Độn Thể nhận được một lần rèn luyện hàn thuộc tính.”
Linh lực trong cơ thể hắn lập tức rung lên.
Không tăng bùng nổ như lúc đột phá.
Nhưng trở nên trầm hơn.
Chắc hơn.
Ngay cả da thịt, xương cốt cũng mát lạnh một vòng rồi nhanh chóng hồi ấm.
Tiêu Viêm khẽ thở ra.
Một luồng khí trắng mảnh như tơ bay khỏi môi.
“Loại nước này thật sự có tác dụng.”
Diệp Thiên đứng phía sau quan sát.
Trong mắt lóe lên một tia lạ.
“Ngươi tu luyện bằng nước?”
Tiêu Viêm quay đầu nhìn hắn.
“Ừ.”
Diệp Thiên im lặng.
Biểu cảm hiếm khi xuất hiện dao động.
Rõ ràng.
Đáp án này vượt ngoài dự liệu của hắn.
Qua vài nhịp.
Hắn mới hỏi tiếp.
“Còn đi bộ?”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Cũng tính.”
Diệp Thiên nhìn hắn một hồi.
Cuối cùng chỉ nói được một câu.
“Ngươi quả thật rất kỳ quái.”
Tiêu Viêm không phản bác.
Vì hắn cũng thấy vậy.
Hắn lại múc thêm hai bình nước nữa.
Sau đó ngẩng đầu nhìn Hàn Tâm Liên giữa đàm.
Cánh hoa thứ tư vẫn chưa nở.
Nhưng đã hơi hé ra.
Hệ thống lập tức nhắc nhở.
“Khuyến nghị người dùng ở lại nửa canh giờ.”
“Hàn Tâm Liên sắp nở hoàn chỉnh.”
“Sau khi nở, linh hiệu mạnh nhất.”
Tiêu Viêm hỏi.
“Có ai tranh không?”
Diệp Thiên liếc đóa sen giữa đàm.
“Ta không cần.”
“Loại bảo vật thiên âm này không hợp với công pháp của ta.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Vậy ta lấy.”
Diệp Thiên đáp.
“Ngươi cứ lấy.”
Không khí bên bờ đàm lại yên xuống.
Một người ngồi múc nước.
Một người đứng nhìn mặt hồ.
Cách nhau không xa.
Nhưng không có sát khí.
Cũng không có căng thẳng như người ngoài tưởng tượng.
Qua một lúc.
Diệp Thiên bỗng mở miệng.
“Ba ngày nữa.”
“Chủ điện phía trung tâm bí cảnh sẽ mở.”
Tiêu Viêm quay sang nhìn hắn.
“Chủ điện?”
“Ừ.”
Diệp Thiên đáp.
“Thiên Cổ Bí Cảnh thật sự không nằm ở vòng ngoài.”
“Những chỗ như quảng trường cổ, hàn đàm, linh tuyền chỉ là ngoại vi.”
“Cơ duyên lớn thật sự nằm ở chủ điện.”
Tiêu Viêm hỏi.
“Ngươi biết đường?”
Diệp Thiên gật đầu.
“Biết đại khái.”
“Nhưng muốn tới đó, phải qua Vạn Cốt Cốc.”
“Và muốn qua Vạn Cốt Cốc, ít nhất phải đủ mạnh.”
Tiêu Viêm nhìn hắn thêm một lúc.
“Ngươi tới đây để nói chuyện này?”
Diệp Thiên cười nhạt.
“Một nửa.”
“Một nửa còn lại là muốn nhìn xem.”
“Nếu ngươi quá yếu, ta sẽ không nói.”
Tiêu Viêm nghe xong thì hiểu.
Người này đến xác nhận.
Xác nhận xem hắn có đủ tư cách không.
Diệp Thiên nhìn mặt hồ.
Giọng chậm rãi.
“Trong số những người vào bí cảnh lần này.”
“Có tư cách bước vào chủ điện không nhiều.”
“Tô Mặc có.”
“Ta có.”
“Bây giờ thêm ngươi.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Được.”
“Ta sẽ đi.”
Diệp Thiên hỏi lại.
“Không sợ?”
Tiêu Viêm lắc đầu.
“Bên trong có nước không?”
Diệp Thiên khựng lại một nhịp.
Sau đó khóe miệng hắn hơi giật.
Rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên có người trả lời hắn như vậy.
Qua hai nhịp im lặng.
Diệp Thiên mới đáp.
“Có lẽ có.”
Tiêu Viêm lập tức gật đầu.
“Vậy thì đi.”
Diệp Thiên nhìn hắn.
Lần đầu tiên bật cười thật sự.
Không lớn.
Nhưng đủ rõ.
“Được.”
“Nếu ba ngày nữa ngươi còn sống đến được Vạn Cốt Cốc.”
“Ta chờ ngươi ở cửa cốc.”
Tiêu Viêm chưa kịp nói gì.
Hàn Tâm Liên giữa đàm bỗng rung nhẹ.
Cánh hoa thứ tư chậm rãi hé nở.
Từng làn sáng trắng bạc lan ra trên mặt nước.
Hệ thống lập tức vang lên.
“Đinh!”
“Hàn Tâm Liên đã nở hoàn chỉnh.”
“Có thể thu lấy.”
Tiêu Viêm đứng dậy.
Không chậm trễ.
Hắn đạp mặt nước đi thẳng ra giữa đàm.
Băng Giác Huyền Mãng nằm trong hố nhìn thấy cũng không dám ngăn cản.
Tiêu Viêm đến bên khối băng ngọc.
Giơ tay hái đóa Hàn Tâm Liên xuống.
Ngay khi rễ sen rời khỏi băng ngọc.
Cả hàn đàm chợt rung nhẹ.
Một viên hạt sen màu bạc từ giữa nhụy hoa rơi vào lòng bàn tay hắn.
“Đinh!”
“Phát hiện Hàn Tâm Liên Tử.”
“Có thể giúp tu sĩ Kim Đan thanh lọc linh lực.”
Tiêu Viêm nhìn hạt sen.
Rồi nhìn đóa sen trong tay.
Lần này thu hoạch không tệ.
Hắn quay lại bờ.
Cất đồ vào túi trữ vật.
Diệp Thiên đã lùi ra xa mấy bước.
Hắn nhìn Tiêu Viêm.
“Ta đi trước.”
Tiêu Viêm hỏi.
“Vội vậy?”
“Không.”
Diệp Thiên đáp.
“Chỉ là có vài kẻ khác cũng đang tiến về trung tâm.”
“Nếu ta đi chậm, bọn chúng sẽ cảm thấy mình có hy vọng.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Hiểu rồi.”
Diệp Thiên không nói thêm.
Chỉ xoay người.
Thân ảnh áo đen nhanh chóng khuất sau màn sương trắng.
Bên bờ đàm chỉ còn lại một mình Tiêu Viêm.
À không.
Còn thêm một con Băng Giác Huyền Mãng đang nằm giả chết.
Tiêu Viêm quay đầu nhìn nó.
“Ta đi đây.”
Con cự mãng vẫn nằm yên.
Nhưng đến khi Tiêu Viêm thật sự quay lưng rời đi.
Nó mới dám mở một mắt.
Tiêu Viêm đi được mấy bước.
Hệ thống bỗng vang lên.
“Đinh!”
“Phát hiện mục tiêu mới.”
“Phía tây nam có khí tức người của Tiêu gia.”
“Đang bị truy sát.”
Tiêu Viêm khựng chân.
“Người của Tiêu gia?”
“Đúng.”
“Khoảng cách mười hai dặm.”
“Có ba kẻ địch.”
Tiêu Viêm nhìn về hướng tây nam.
Rồi nhìn lại hướng trung tâm.
Sau hai nhịp suy nghĩ.
Hắn đổi hướng.
“Cứu người trước đã.”
Nói xong.
Bóng áo trắng lướt qua bãi đá lạnh.
Rời khỏi Bắc Đàm Hàn Tuyền.
Phía sau hắn.
Mặt đàm dần trở lại yên tĩnh.
Còn sâu hơn trong bí cảnh.
Những mối dây giữa cơ duyên, thiên tài và sát cơ cũng bắt đầu nối lại với nhau.
Đề xuất Huyền Huyễn: Phong Thần Bảng (Phong Thần Diễn Nghĩa)