Chương 15: Quyển 1: Khởi nguyên hỗn độn - Arc 2: Cơ duyên trong bí cảnh - Chương 15: Người tiêu gia bị truy sát
Chương 15: Người Tiêu Gia Bị Truy Sát
Tiêu Viêm đổi hướng.
Từ Bắc Đàm Hàn Tuyền.
Hắn đi thẳng về phía tây nam.
Sương lạnh phía sau lưng dần tan.
Rừng đá trắng cũng chậm rãi biến mất.
Thay vào đó.
Địa thế trước mặt bắt đầu trở nên phức tạp hơn.
Những thân cây cao lớn đan chéo nhau.
Dây leo rủ xuống như những con rắn đen.
Không khí cũng không còn giá lạnh nữa.
Mà trở nên ẩm nặng.
Mang theo mùi máu rất nhạt.
Tiêu Viêm vừa đi.
Vừa mở một bình Bắc Đàm Hàn Tuyền ra uống.
“Đinh!”
“Bạn uống Bắc Đàm Hàn Tuyền sau khi đột phá Kim Đan.”
“Nhận được 8000 năm tu vi.”
“Hỗn Độn Kim Đan được tôi luyện thêm.”
Tiêu Viêm cảm nhận viên Kim Đan trong cơ thể khẽ rung lên.
Linh lực càng lúc càng chắc.
Càng lúc càng nặng.
Nếu nói lúc vừa đột phá.
Hắn chỉ là mới bước qua cánh cửa Kim Đan.
Vậy thì bây giờ.
Hắn đã bắt đầu đứng vững bên trong cánh cửa ấy.
Tiêu Viêm hỏi.
“Còn bao xa?”
Hệ thống đáp lại ngay.
“Chín dặm.”
“Người Tiêu gia đang di chuyển.”
“Ba kẻ truy sát đang ép sát.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Có chết chưa?”
“Chưa.”
“Nhưng nếu chậm thêm một khắc, khả năng cao sẽ có.”
Tiêu Viêm không hỏi nữa.
Chỉ bước nhanh hơn.
Dù vậy.
Nhịp bước của hắn vẫn không hề loạn.
Mỗi một bước hạ xuống đều ổn định.
Đều đều.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ khi truy kích mục tiêu.”
“Nhận được 100 năm tu vi.”
“Đinh!”
“Bạn đi bộ trong khu vực linh khí hỗn loạn.”
“Nhận được 150 năm tu vi.”
Tiêu Viêm nghe xong chỉ thấy hài lòng.
Đúng là bí cảnh.
Ngay cả lúc đi cứu người, hắn cũng vẫn đang mạnh lên.
Đi được hơn ba dặm.
Phía trước bắt đầu xuất hiện tiếng đánh nhau.
Ban đầu còn rất nhỏ.
Nhưng càng tới gần càng rõ.
Tiếng kiếm va chạm.
Tiếng đá nổ.
Tiếng quát giận dữ.
Còn có cả tiếng thú gầm yếu ớt.
Tiêu Viêm băng qua một sườn dốc thấp.
Trước mắt hắn là một khe núi hẹp.
Dưới khe núi.
Bốn bóng người đang giao chiến.
Không.
Nói đúng hơn.
Là ba người đang vây giết một nhóm hai nam một nữ.
Ba người bị vây đều mặc phục sức của Tiêu gia.
Một thiếu nữ áo tím.
Một thanh niên áo lam bị thương ở vai.
Một người khác nhỏ tuổi hơn.
Sắc mặt tái nhợt.
Hiển nhiên đã tiêu hao quá nặng.
Ba kẻ đối diện.
Một tên cầm quỷ đầu đao.
Một tên dùng trường côn màu đen.
Tên còn lại đứng phía sau, hai tay liên tục kết ấn điều khiển những luồng khí xám.
Khí tức cả ba đều không yếu.
Tên cầm quỷ đầu đao là Kim Đan tầng 1.
Hai kẻ còn lại cũng đều là bán bộ Kim Đan.
Mà bên phía Tiêu gia.
Thiếu nữ áo tím chỉ mới Trúc Cơ viên mãn.
Hai người kia càng yếu hơn.
Có thể chống đến bây giờ.
Đã là cực hạn.
Tiêu Viêm vừa nhìn đã hiểu.
Nếu hắn không tới.
Cùng lắm thêm mười hơi nữa.
Ba người Tiêu gia này chắc chắn sẽ chết.
Lúc này.
Tên cầm quỷ đầu đao cười gằn.
“Tiêu Thanh Trúc.”
“Giao tàn đồ ra.”
“Ta có thể để ngươi chết dễ chịu một chút.”
Thiếu nữ áo tím tên Tiêu Thanh Trúc mặt tái đi.
Nhưng ánh mắt vẫn rất cứng.
“Ngươi mơ đi.”
Tên kia cười lạnh.
“Vậy thì trước hết chém gãy chân hai tên kia.”
“Ta xem ngươi còn cứng được bao lâu.”
Nói xong.
Hắn lập tức vung đao.
Một đạo đao quang đen như mực chém thẳng tới thiếu niên nhỏ tuổi nhất của Tiêu gia.
Thiếu nữ áo tím biến sắc.
Muốn xoay người cản.
Nhưng tên dùng trường côn đã lao tới trước mặt.
Một côn nện xuống.
Ầm!
Thiếu nữ bị ép lùi ba bước.
Khóe miệng tràn máu.
Đao quang phía sau thì đã tới ngay trước mặt thiếu niên kia.
Đúng lúc này.
Một giọng nói bình thản vang lên từ trên sườn dốc.
“Người của Tiêu gia.”
“Các ngươi cũng dám đuổi giết?”
Âm thanh không lớn.
Nhưng vừa lọt vào tai.
Cả khe núi như khựng lại trong chớp mắt.
Ba kẻ truy sát cùng lúc quay đầu.
Chỉ thấy trên mép dốc.
Một thiếu niên áo trắng đang đứng.
Trong tay cầm bình nước.
Sắc mặt bình tĩnh.
Như thể không phải đi vào chỗ đánh nhau.
Mà chỉ vô tình đi ngang qua đây.
Đao quang kia còn chưa kịp chém xuống.
Tiêu Viêm đã giơ một ngón tay lên.
Ầm!
Một luồng linh lực vô hình ép xuống.
Đao quang giữa không trung lập tức tan nát.
Tên cầm quỷ đầu đao biến sắc.
“Kim Đan?”
Tiêu Thanh Trúc cũng nhìn rõ gương mặt người mới tới.
Trong mắt đầu tiên là kinh ngạc.
Sau đó lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ.
“Thiếu chủ!”
Hai người còn lại của Tiêu gia nghe thấy hai chữ này.
Sắc mặt đồng thời thay đổi.
Thiếu chủ?
Tiêu Viêm?
Người gần đây danh chấn tộc nội, rồi lại vừa nổi danh trên Thiên Kiêu Bảng?
Ba kẻ truy sát hiển nhiên cũng nhận ra.
Tên đứng sau điều khiển khí xám sắc mặt trầm xuống.
“Tiêu Viêm…”
“Không ngờ lại gặp ngươi ở đây.”
Tiêu Viêm từ sườn dốc bước xuống.
Vừa đi.
Vừa hỏi.
“Các ngươi là ai?”
Tên cầm quỷ đầu đao lạnh giọng đáp.
“Bạch Cốt Động.”
“Khâu Hàn.”
“Tiêu Viêm, chuyện hôm nay không liên quan đến ngươi.”
“Cút đi, bọn ta có thể coi như chưa gặp.”
Tiêu Viêm nghe vậy thì hiểu.
Lại là kiểu nói chuyện hắn không thích.
Hắn đi thêm mấy bước.
Đứng trước mặt ba người Tiêu gia.
Rồi quay sang nhìn ba kẻ kia.
“Người Tiêu gia bị các ngươi đuổi giết.”
“Ngươi nói không liên quan đến ta?”
Khâu Hàn nắm chặt quỷ đầu đao.
Trong mắt thoáng hiện vẻ kiêng dè.
Tin tức về Tiêu Viêm bên ngoài bí cảnh hắn đã nghe qua.
Vào trong bí cảnh.
Cũng đã có vài lời đồn mới truyền ra.
Nghe nói tên này vừa vào không bao lâu đã làm ra không ít chuyện.
Nhưng lời đồn chung quy chỉ là lời đồn.
Khâu Hàn chưa từng tận mắt thấy.
Bởi vậy.
Dù kiêng dè.
Hắn vẫn chưa thật sự sợ.
Tên dùng trường côn cười nhạt.
“Tiêu Viêm.”
“Đừng tưởng ngươi có chút danh tiếng là muốn làm gì cũng được.”
“Ba người bọn ta liên thủ.”
“Ngươi tưởng mình thắng chắc?”
Tiêu Viêm nhìn hắn.
Sau đó hỏi rất nghiêm túc.
“Các ngươi mạnh hơn con rắn ở hàn đàm?”
Ba người: “...”
Không ai hiểu hắn đang nói gì.
Tiêu Viêm lại hỏi tiếp.
“Mạnh hơn Triệu Vô Kỵ?”
Lần này.
Tên điều khiển khí xám lập tức đổi sắc mặt.
“Ngươi gặp Huyết Dương Môn rồi?”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Gặp.”
“Bọn chúng cướp đồ ta.”
“Bị ta đánh chạy.”
Khe núi lập tức yên đi vài phần.
Ngay cả Tiêu Thanh Trúc ở phía sau cũng hơi khựng lại.
Nàng vốn chỉ biết thiếu chủ mạnh.
Nhưng không ngờ mạnh đến mức này.
Khâu Hàn trầm mặt.
Hiển nhiên đang cân nhắc lời Tiêu Viêm có thật hay không.
Nhưng chưa đợi hắn nghĩ xong.
Tiêu Viêm đã mở nắp bình, uống một ngụm.
“Đinh!”
“Bạn uống Bắc Đàm Hàn Tuyền trong khi đối mặt địch ý.”
“Nhận được 10000 năm tu vi.”
Khí tức quanh người hắn lại dày thêm một tầng.
Khâu Hàn nhìn thấy mà mí mắt giật mạnh.
Tên này…
Ngay cả lúc nói chuyện cũng đang tu luyện?
Tiêu Viêm cất bình nước.
Rồi nhìn ba người đối diện.
“Ta cho các ngươi một cơ hội.”
“Tự cút.”
“Hoặc để ta đánh các ngươi xong rồi cút.”
Tên dùng trường côn nghe vậy nổi giận.
“Cuồng vọng!”
Hắn quát lên một tiếng.
Cả người lao tới.
Trường côn đen trong tay quét ngang.
Mang theo tiếng gió rít chói tai.
Khí tức của bán bộ Kim Đan bộc phát toàn bộ.
Một côn này nếu rơi vào người Trúc Cơ viên mãn bình thường.
Chỉ sợ xương cốt đều nát.
Tiêu Viêm không lui.
Không né.
Chỉ giơ tay lên bắt.
Cạch!
Trường côn đen bị hắn nắm gọn trong lòng bàn tay.
Tên kia vừa kinh vừa giận.
Muốn kéo về.
Nhưng không kéo nổi.
Cánh tay Tiêu Viêm chỉ khẽ dùng lực.
Rắc!
Trường côn đen gãy làm đôi ngay tại chỗ.
Tên kia còn chưa kịp phản ứng.
Tiêu Viêm đã thuận tay hất phần côn gãy trong tay ra.
Ầm!
Đầu côn đập trúng ngực hắn.
Người kia phun máu.
Cả người bay ngược ra ngoài.
Đập vào vách đá.
Lồng ngực lõm xuống một mảng.
Nằm đó co giật hai lần rồi bất tỉnh luôn.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong một hơi.
Khâu Hàn và tên còn lại đồng thời biến sắc.
Tiêu Thanh Trúc phía sau khẽ hít lạnh.
Một chiêu.
Chỉ một chiêu.
Một bán bộ Kim Đan đã bị đánh phế.
Tiêu Viêm lắc cổ tay.
“Yếu.”
Khâu Hàn biết không thể chần chừ nữa.
Hắn gầm lên.
“Cùng ra tay!”
Quỷ đầu đao lập tức sáng lên hắc quang dày đặc.
Mà tên điều khiển khí xám phía sau cũng nghiến răng cắn đầu ngón tay.
Máu tươi nhỏ xuống.
Từng luồng khí xám dưới đất lập tức ngưng tụ thành ba bộ xương thú.
Hai con giống sói.
Một con giống chim.
Mỗi con đều to bằng ngựa chiến.
Trong hốc mắt cháy ngọn lửa xám lạnh.
Khí tức chẳng yếu hơn Trúc Cơ hậu kỳ.
Khâu Hàn dẫn đầu chém tới.
Ba con cốt thú lao theo hai bên.
Tên điều khiển khí xám thì ở sau lưng liên tục kết ấn.
Khe núi vốn đã hẹp.
Bây giờ càng thêm rối loạn.
Tiêu Viêm nhìn thoáng qua.
Hắn thậm chí còn không rút kiếm.
Chỉ bước về phía trước.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ trong khi đối mặt bao vây.”
“Nhận được 1000 năm tu vi.”
Đao của Khâu Hàn đã chém tới trước mặt.
Tiêu Viêm nghiêng người tránh.
Sau đó giơ tay trái.
Một quyền đánh vào đầu con cốt lang bên phải.
Ầm!
Đầu sói xương nổ tung thành bột trắng.
Ngay sau đó.
Hắn đạp mạnh xuống đất.
Cả người xoay nửa vòng.
Chân phải quét ngang.
Con cốt lang còn lại bị đá văng lên trời.
Chưa kịp rơi xuống đã nổ nát giữa không trung.
Con cốt điểu trên cao gào lên lao xuống.
Mỏ nhọn như kiếm.
Tiêu Viêm ngẩng đầu.
Chỉ búng ngón tay.
Một đạo linh lực xuyên lên.
Xoẹt!
Con cốt điểu bị xuyên thủng ngay giữa đầu.
Ngọn lửa xám trong hốc mắt tắt ngấm.
Tên điều khiển khí xám phía sau lùi liền ba bước.
Mặt trắng bệch.
Ba cốt thú của hắn.
Vậy mà bị phá sạch trong một nhịp thở.
Còn Khâu Hàn thì càng đánh càng lạnh người.
Quỷ đầu đao trong tay hắn liên tiếp chém xuống.
Nhưng đừng nói trúng Tiêu Viêm.
Ngay cả vạt áo của hắn cũng chưa chạm được.
Ngược lại.
Tiêu Viêm vừa tránh vừa tiến.
Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.
Khâu Hàn biết không ổn.
Đột nhiên quát lớn.
“Bạch Cốt Phệ Tâm Trảm!”
Toàn thân đao lập tức hiện lên hàng loạt phù văn xám đen.
Đao khí không còn thuần hắc nữa.
Mà mang thêm khí lạnh âm tà.
Đây hiển nhiên là đòn sát chiêu của hắn.
Một đao chém xuống.
Ngay cả mặt đất cũng bị rạch ra một khe sâu.
Tiêu Thanh Trúc phía sau nhìn mà tim thắt lại.
Đòn này.
Đã thật sự chạm đến lực lượng Kim Đan tầng 1 đỉnh phong.
Nhưng Tiêu Viêm chỉ nhìn một cái.
Sau đó giơ tay phải lên.
Ầm!
Hắn dùng chính lòng bàn tay đỡ lấy lưỡi đao.
Sóng linh lực nổ tung quanh hai người.
Bụi đất cuốn ngược.
Khâu Hàn trợn to mắt.
Bởi vì quỷ đầu đao của hắn…
Dừng lại thật rồi.
Không nhích được nửa tấc.
Lòng bàn tay của Tiêu Viêm bị cắt rách chút da.
Nhưng chỉ trong chớp mắt.
Dưới linh lực của Hỗn Độn Thể, vết thương ấy đã khép lại.
Tiêu Viêm nhìn lưỡi đao trước mặt.
Rồi nhìn Khâu Hàn.
“Ngươi dùng hết sức rồi?”
Khâu Hàn da đầu tê rần.
Hắn vừa định buông đao lùi lại.
Tiêu Viêm đã bóp tay.
Rắc!
Quỷ đầu đao vỡ vụn.
Mảnh đao bắn tung tóe.
Khâu Hàn vội vàng lùi mạnh.
Nhưng vẫn chậm.
Tiêu Viêm đã bước tới trước mặt hắn.
Một quyền.
Rất đơn giản.
Không nhanh đến mức không thấy rõ.
Nhưng Khâu Hàn phát hiện mình không kịp tránh.
Ầm!
Một quyền nện thẳng vào bụng hắn.
Lưng Khâu Hàn cong gập lại.
Mắt gần như lồi ra ngoài.
Toàn bộ linh lực hộ thể vỡ nát.
Người hắn bị đánh bật lên khỏi mặt đất.
Bay thẳng ra sau hơn mười trượng.
Đập nát một tảng đá lớn.
Nằm dưới đất không nhúc nhích nữa.
Tên điều khiển khí xám cuối cùng hoàn toàn sợ hãi.
Hắn xoay người bỏ chạy ngay.
Không dám nhìn lại.
Tiêu Viêm nhìn bóng lưng hắn.
Không vội đuổi.
Chỉ nhặt một mảnh đao gãy dưới đất lên.
Thuận tay búng ra.
Xoẹt!
Mảnh đao gãy hóa thành một luồng xám đen.
Xuyên thủng bắp chân tên kia.
Hắn kêu thảm một tiếng.
Ngã lăn xuống đất.
Chưa kịp bò dậy.
Tiêu Viêm đã bước tới bên cạnh.
Giẫm một chân lên lưng hắn.
“Ta cho ngươi đi chưa?”
Tên kia run giọng.
“Đạo hữu tha mạng!”
“Ta chỉ đi theo Khâu Hàn!”
“Không phải chủ ý của ta!”
Tiêu Viêm lười nghe hắn nói nhảm.
Chỉ hỏi.
“Vì sao đuổi giết người Tiêu gia?”
Tên kia tái mặt.
Do dự một lúc.
Cuối cùng vẫn cắn răng nói ra.
“Bọn họ… bọn họ có một tấm tàn đồ.”
“Trên tàn đồ có đánh dấu đường đi tắt đến Vạn Cốt Cốc.”
Lời vừa ra.
Tiêu Thanh Trúc phía sau lập tức biến sắc.
“Ngươi nói nhảm!”
Tên kia cười khổ.
“Đã đến nước này rồi.”
“Ta giấu cũng vô ích.”
Tiêu Viêm quay đầu nhìn về phía Tiêu Thanh Trúc.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
Tiêu Thanh Trúc im lặng vài nhịp.
Rồi mới nhẹ giọng nói.
“Thiếu chủ.”
“Trên người ta đúng là có một mảnh tàn đồ.”
“Nhưng ta cũng chỉ mới đoạt được trong bí cảnh hôm qua.”
“Chưa kịp bẩm báo lên tộc.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Ừ.”
Hắn lại nhìn tên nằm dưới chân.
“Còn ai biết chuyện này?”
Tên kia vội đáp.
“Không nhiều!”
“Chỉ có bọn ta và Huyết Dương Môn bên kia nghe phong thanh!”
“Hơn nữa…”
Hắn hơi ngập ngừng.
“Ngoài đường đi tắt.”
“Nghe nói trên tàn đồ còn ghi một nơi gọi là Huyết Cốt Đài.”
“Hình như là một chỗ đặt chìa khóa vào chủ điện.”
Tiêu Viêm hơi nhướng mày.
Tin này.
Rõ ràng có giá trị hơn hắn nghĩ.
Bởi vì Diệp Thiên chỉ nói tới Vạn Cốt Cốc.
Còn người này lại nhắc tới Huyết Cốt Đài.
Nói cách khác.
Muốn vào chủ điện.
Rất có thể không chỉ cần mạnh.
Mà còn cần chìa khóa hoặc cơ duyên nào đó.
Tiêu Viêm hỏi thêm vài câu.
Tên kia sợ chết nên trả lời rất nhanh.
Đáng tiếc.
Hắn biết cũng không nhiều hơn.
Chỉ là nghe lỏm được từ Khâu Hàn.
Tiêu Viêm hỏi xong thì giơ chân lên.
Tên kia vừa mừng hụt.
Tiêu Viêm đã chém tay xuống.
Ầm!
Tên đó lập tức ngất đi.
Tiêu Viêm không giết.
Nhưng cũng chẳng để hắn tiếp tục quấy rầy.
Lúc này.
Ba người Tiêu gia mới thật sự có thời gian thở.
Tiêu Thanh Trúc chắp tay cúi đầu.
“Đa tạ thiếu chủ cứu mạng.”
Hai người còn lại cũng vội hành lễ.
“Đa tạ thiếu chủ!”
Tiêu Viêm nhìn ba người.
Ánh mắt dừng lại trên vai đầy máu của thanh niên áo lam.
Rồi dừng ở sắc mặt trắng bệch của thiếu niên nhỏ tuổi hơn.
“Bị thương nặng không?”
Tiêu Thanh Trúc đáp.
“Ta còn ổn.”
“Hai người bọn họ bị độc âm khí của Bạch Cốt Động làm thương.”
“Nếu không kịp chữa trị, kinh mạch sẽ bị ăn mòn.”
Tiêu Viêm nghe xong thì lấy luôn ra một bình nước.
Không phải nước thường.
Mà là Bắc Đàm Hàn Tuyền.
Hắn đưa cho Tiêu Thanh Trúc.
“Cho bọn họ uống.”
Tiêu Thanh Trúc nhận lấy.
Ban đầu còn hơi ngạc nhiên.
Nhưng vừa mở nắp bình.
Nàng lập tức cảm nhận được linh khí tinh thuần và hàn lực dịu của nước bên trong.
Sắc mặt không khỏi đổi khác.
“Đây là…”
Tiêu Viêm đáp rất đơn giản.
“Nước tốt.”
Tiêu Thanh Trúc: “...”
Nàng không hỏi thêm nữa.
Vội vàng đút cho hai người kia mỗi người một ngụm.
Chỉ một lát sau.
Sắc mặt hai người đã dịu đi rõ rệt.
Khí âm tà quanh vết thương cũng bị ép ra ngoài không ít.
Tiêu Thanh Trúc thấy vậy thì càng kinh ngạc.
Loại nước này.
Ít nhất cũng phải là linh dịch cực phẩm.
Thiếu chủ vậy mà lại cầm đi uống như nước bình thường?
Tiêu Viêm không để ý ánh mắt nàng.
Hắn chỉ hỏi.
“Tàn đồ đâu?”
Tiêu Thanh Trúc lập tức lấy từ trong ngực ra một mảnh da thú cũ kỹ.
Trên da thú có vài đường đỏ đậm và ký hiệu xương sọ rất mờ.
Hiển nhiên là tàn đồ đã cũ từ lâu.
Tiêu Viêm cầm lấy nhìn thoáng qua.
Bản đồ không đầy đủ.
Nhưng đúng là có đánh dấu một đường rất hẹp xuyên qua vùng nào đó.
Cuối đường.
Mơ hồ chỉ về một điểm đỏ.
Chỗ ấy có lẽ chính là Huyết Cốt Đài mà tên kia vừa nhắc.
Tiêu Viêm nhìn xong thì trả lại.
“Ngươi giữ đi.”
Tiêu Thanh Trúc hơi bất ngờ.
“Thiếu chủ không lấy sao?”
Tiêu Viêm lắc đầu.
“Ta lấy rồi ngươi không còn giá trị.”
“Như vậy đám người kia sẽ đổi sang đuổi ta.”
Tiêu Thanh Trúc nghe xong khựng lại.
Rõ ràng là câu nói rất thẳng.
Nhưng không hiểu vì sao lại khiến nàng thấy yên tâm hơn.
Ít nhất.
Thiếu chủ không quanh co.
Tiêu Viêm lại nói.
“Nhưng từ bây giờ các ngươi đi theo ta.”
“Chờ đến gần Vạn Cốt Cốc rồi tính tiếp.”
Ba người nghe vậy.
Đều lộ rõ vẻ mừng.
Với thực lực của Tiêu Viêm.
Đi theo hắn trong bí cảnh này rõ ràng an toàn hơn quá nhiều.
Tiêu Thanh Trúc gật đầu thật mạnh.
“Vâng.”
Tiêu Viêm quay người.
Nhìn về sâu trong khe núi.
“Đi thôi.”
Nhưng vừa bước được hai bước.
Hệ thống đột nhiên vang lên.
“Đinh!”
“Phát hiện khí tức bất thường.”
“Có người đang tới gần.”
“Khoảng cách ba dặm.”
Tiêu Viêm dừng chân.
“Bao nhiêu người?”
“Năm.”
“Trong đó có một người Kim Đan tầng 2.”
Tiêu Viêm hơi nhíu mày.
Người Tiêu gia phía sau vừa nghe xong đã căng thẳng.
Tiêu Thanh Trúc thấp giọng.
“Chắc là viện thủ của Bạch Cốt Động.”
Tiêu Viêm suy nghĩ một nhịp.
Rồi gật đầu.
“Được.”
“Vậy vừa lúc.”
Tiêu Thanh Trúc ngẩn ra.
“Thiếu chủ?”
Tiêu Viêm rất bình tĩnh.
“Đỡ phải đi tìm.”
Nói xong.
Hắn mở nắp bình nước.
Uống thêm một ngụm.
Khí tức quanh người lặng lẽ dâng lên.
Còn sâu trong khe núi phía trước.
Từng luồng âm khí lạnh lẽo cũng đang nhanh chóng áp sát.
Một trận phiền phức mới.
Hiển nhiên sắp tới rồi.
Đề xuất Tiên Hiệp: [Dịch] Nguyên Tôn