Chương 16: Quyển 1: Khởi nguyên hỗn độn - Arc 2: Cơ duyên trong bí cảnh - Chương 16: Giết gà dọa khỉ
Chương 16: Giết Gà Dọa Khỉ
Khe núi vẫn còn mùi máu.
Gió thổi qua.
Mang theo từng tia âm khí nhàn nhạt.
Tiêu Viêm đứng ở phía trước.
Sau lưng hắn là Tiêu Thanh Trúc cùng hai người còn đang mang thương.
Hắn vừa uống xong một ngụm Bắc Đàm Hàn Tuyền.
Hỗn Độn Kim Đan trong cơ thể khẽ xoay.
Linh lực lại cô đọng thêm một tầng.
“Đinh!”
“Bạn uống Bắc Đàm Hàn Tuyền trước khi giao chiến.”
“Nhận được 10000 năm tu vi.”
“Tu vi Kim Đan tầng 1 đỉnh phong được củng cố.”
Tiêu Viêm gật đầu rất nhẹ.
Sau đó mới hỏi.
“Còn bao xa?”
Hệ thống lập tức đáp.
“Hai dặm.”
“Năm người.”
“Một Kim Đan tầng 2.”
“Bốn người còn lại đều là bán bộ Kim Đan.”
Tiêu Thanh Trúc đứng phía sau nghe mà lòng khẽ trầm xuống.
Một Khâu Hàn vừa rồi đã đủ khó đối phó.
Lần này lại tới hẳn một nhóm mạnh hơn.
Nếu không có Tiêu Viêm ở đây.
Ba người họ chắc chắn không còn đường sống.
Thanh niên áo lam của Tiêu gia thấp giọng nói.
“Thiếu chủ, hay chúng ta rút trước?”
Tiêu Viêm lắc đầu.
“Không cần.”
Thiếu niên nhỏ tuổi hơn cũng cố nén thương thế, nhìn về phía trước.
“Bọn họ là người của Bạch Cốt Động sao?”
Tiêu Thanh Trúc cau mày.
“Khả năng rất lớn.”
“Khâu Hàn không thể vào bí cảnh một mình.”
“Nếu đã có tàn đồ trong tay chúng ta, bọn họ chắc chắn còn người đi cùng.”
Tiêu Viêm nghe xong thì hiểu ngay.
Chuyện này không thể tránh.
Dù hắn mang người rời đi lúc này.
Đối phương cũng sẽ tiếp tục bám theo.
Đã vậy.
Chi bằng giải quyết luôn ở đây.
Tiêu Viêm hỏi.
“Ba người các ngươi còn đánh được không?”
Tiêu Thanh Trúc đáp ngay.
“Ta còn giữ được bảy phần chiến lực.”
Thanh niên áo lam cười khổ.
“Ta nhiều nhất chỉ còn ba phần.”
Thiếu niên kia thì thành thật hơn.
“Ta đứng còn được, đánh thì hơi khó.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Vậy lát nữa các ngươi lui lại.”
“Người nào lọt qua, các ngươi mới cản.”
Tiêu Thanh Trúc hơi ngẩn ra.
“Thiếu chủ muốn một mình đối phó?”
Tiêu Viêm nghĩ một chút rồi đáp.
“Chủ yếu là không muốn chia nước cho các ngươi.”
Tiêu Thanh Trúc: “...”
Thanh niên áo lam: “...”
Thiếu niên nhỏ tuổi: “...”
Không khí căng thẳng vừa nãy tự nhiên tan bớt đi một chút.
Nhưng cũng chính vì thế.
Ba người càng cảm nhận rõ hơn.
Tiêu Viêm thật sự không coi nhóm người sắp tới là mối đe dọa quá lớn.
Chỉ vài hơi sau.
Phía sâu trong khe núi truyền tới tiếng bước chân.
Không phải một người.
Mà là nhiều người.
Tiếp đó.
Năm bóng người chậm rãi xuất hiện ở lối hẹp phía trước.
Dẫn đầu là một nam nhân trung niên trạc ngoài ba mươi.
Mặt dài.
Môi mỏng.
Mặc hắc bào có thêu xương trắng ở cổ tay.
Khí tức âm trầm.
Rõ ràng mạnh hơn Khâu Hàn không ít.
Bốn kẻ sau lưng hắn cũng mặc cùng loại phục sức.
Ánh mắt quét qua hiện trường.
Khi nhìn thấy Khâu Hàn nằm bất tỉnh trong đống đá vụn, sắc mặt tên dẫn đầu lập tức trầm xuống.
Hắn không nhìn Tiêu Thanh Trúc trước.
Mà nhìn thẳng vào Tiêu Viêm.
“Ngươi là Tiêu Viêm?”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Ừ.”
Người kia cười nhạt.
“Ta là Trịnh Cốt.”
“Bạch Cốt Động, nội môn chấp sự.”
“Khâu Hàn là sư đệ ta.”
Tiêu Viêm nghe đến đây thì hiểu.
“Vậy ngươi tới báo thù?”
Trịnh Cốt lắc đầu.
“Báo thù chỉ là tiện thể.”
“Hôm nay ta đến, thứ ta muốn là tàn đồ.”
Nói đến đó.
Ánh mắt hắn mới chuyển sang Tiêu Thanh Trúc.
“Giao ra đây.”
“Ta cho các ngươi được chết toàn thây.”
Tiêu Thanh Trúc sắc mặt lạnh xuống.
“Ngươi thử tới lấy xem.”
Trịnh Cốt bật cười.
“Tiểu nha đầu.”
“Lúc nãy để ngươi chạy tới giờ đã là sai lầm của bọn ta.”
“Ngươi thật sự nghĩ có Tiêu Viêm ở đây là cứu được các ngươi?”
Hắn vừa dứt lời.
Khí tức Kim Đan tầng 2 trên người lập tức bộc phát.
Âm khí xám trắng tràn ra quanh thân.
Ngay cả cỏ dại hai bên khe núi cũng nhanh chóng úa vàng.
Bốn tên bán bộ Kim Đan phía sau đồng thời tản ra.
Chặn kín hai hướng trái phải.
Rõ ràng.
Bọn chúng không chỉ muốn cướp đồ.
Mà còn muốn chặn đường sống của tất cả người ở đây.
Tiêu Viêm liếc nhìn một vòng.
Rồi quay sang hỏi Tiêu Thanh Trúc.
“Bạch Cốt Động mạnh lắm à?”
Tiêu Thanh Trúc đáp rất nhanh.
“Thuộc nhóm thế lực nhất lưu trong hạ giới.”
“Không bằng Tiêu gia, nhưng tâm ngoan thủ lạt.”
“Công pháp âm tà, thích luyện xác, nuôi cốt thú.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Hiểu rồi.”
“Là kiểu phiền phức.”
Trịnh Cốt nghe vậy thì cười lạnh.
“Tiểu tử.”
“Ngươi vừa bước vào Kim Đan không bao lâu.”
“Cho dù thật sự có chút thiên phú, cũng chưa đủ tư cách nói chuyện lớn nhỏ trước mặt ta.”
Tiêu Viêm hỏi lại.
“Ngươi chắc không?”
Trịnh Cốt không đáp.
Hắn giơ tay.
Một thanh cốt thương trắng xám từ trong tay áo trượt ra.
Đầu thương đen sì, như từng ngâm qua máu độc.
“Ta cho ngươi ba hơi.”
“Quỳ xuống, giao túi trữ vật ra.”
“Ta có thể để ba người phía sau ngươi chết nhanh một chút.”
Lời vừa dứt.
Ba người Tiêu gia phía sau đều đổi sắc.
Đừng nói Tiêu Thanh Trúc.
Ngay cả thanh niên áo lam vốn đang trọng thương cũng siết chặt kiếm.
Ánh mắt đầy tức giận.
Nhưng Tiêu Viêm thì chỉ hỏi một câu rất đơn giản.
“Ngươi nói xong chưa?”
Trịnh Cốt nhíu mày.
“Cái gì?”
Tiêu Viêm đáp.
“Ngươi nói xong thì tới lượt ta.”
Nói xong.
Hắn bước ra một bước.
“Đinh!”
“Bạn đi bộ đối mặt Kim Đan tầng 2.”
“Nhận được 2000 năm tu vi.”
Khí tức quanh người hắn khẽ rung lên.
Trịnh Cốt hơi nheo mắt.
Hắn không hiểu cảm giác vừa rồi là gì.
Nhưng bản năng nói cho hắn biết.
Tên thiếu niên trước mặt này rất lạ.
Rất không bình thường.
Bởi vậy.
Hắn không định kéo dài.
Ngay khi Tiêu Viêm bước ra bước thứ hai.
Trịnh Cốt đã động.
Hắn không xông thẳng.
Mà vung cốt thương một vòng.
Âm khí quanh khe núi lập tức tụ lại thành chín đạo cốt ảnh.
Mỗi đạo đều như một mũi thương kéo dài từ trong hư không.
“Bạch Cốt Cửu Sát Thương.”
Trịnh Cốt quát khẽ.
Chín mũi cốt thương đồng thời bắn tới.
Bao phủ gần như toàn bộ không gian trước mặt Tiêu Viêm.
Tiêu Thanh Trúc vừa nhìn đã biến sắc.
Chiêu này của Trịnh Cốt.
Nàng từng nghe qua.
Là một trong những sát chiêu nổi danh của Bạch Cốt Động.
Một thương không đáng sợ.
Đáng sợ là chín thương phong kín mọi góc né.
Nhưng Tiêu Viêm vẫn không né.
Hắn chỉ giơ tay lên.
Linh lực trong Hỗn Độn Kim Đan ầm ầm vận chuyển.
Sau đó ép thẳng ra ngoài.
Ầm!
Một tầng sóng khí vô hình nổ tung quanh người hắn.
Chín đạo cốt thương còn chưa chạm tới đã bị ép cong, rồi vỡ vụn thành từng mảnh âm khí.
Trịnh Cốt sắc mặt đổi hẳn.
Hắn không ngờ.
Sát chiêu thăm dò đầu tiên của mình lại bị phá đơn giản như vậy.
Tiêu Viêm phủi tay.
“Đây là Kim Đan tầng 2?”
“Ta còn tưởng mạnh hơn một chút.”
Một câu này.
Khiến vẻ mặt Trịnh Cốt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Bốn tên phía sau hắn cũng đồng loạt siết chặt binh khí.
Tiêu Thanh Trúc ở phía sau thì ánh mắt càng sáng.
Nàng biết thiếu chủ mạnh.
Nhưng bây giờ nhìn tận mắt.
Mới thấy sự mạnh ấy còn vượt xa tưởng tượng.
Trịnh Cốt hít sâu một hơi.
Không nói thêm lời thừa.
Hắn giẫm mạnh chân xuống đất.
Cả người hóa thành một đạo tàn ảnh.
Cốt thương trong tay đâm thẳng tới.
Lần này không còn là thăm dò nữa.
Mà là thật sự dồn lực.
Mũi thương đi qua đâu, không khí vang lên từng tiếng rít chói tai đến đó.
Mặt đất dưới chân hắn cũng bị cày ra một rãnh sâu.
Tiêu Viêm nhìn mũi thương đang tới.
Lần này hắn cũng động.
Hắn bước chéo nửa bước.
Nghiêng người tránh mũi thương.
Sau đó dùng hai ngón tay kẹp lấy thân thương.
Cạch!
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng cốt thương đang lao như điện lại bị giữ cứng giữa không trung.
Đồng tử Trịnh Cốt co mạnh.
Hắn lập tức vận linh lực, muốn xoắn nát tay Tiêu Viêm qua thân thương.
Nhưng linh lực hắn vừa tràn sang.
Đã bị một luồng lực lượng nặng nề hơn gấp mấy lần nghiền nát.
Tiêu Viêm hơi cúi đầu nhìn thanh thương.
“Nặng thì có nặng.”
“Nhưng linh lực quá tạp.”
Trịnh Cốt lập tức buông thương.
Một tay kết ấn.
Âm khí từ dưới đất bỗng cuộn lên.
Bốn bộ bạch cốt chiến khôi phá đất mà ra.
Mỗi bộ đều cầm cốt đao lớn, khí tức không yếu hơn bán bộ Kim Đan.
Đây hiển nhiên là hậu chiêu hắn giấu từ đầu.
Bốn tên đệ tử phía sau thấy trưởng lão động thật.
Cũng đồng loạt lao lên.
Muốn phối hợp bốn chiến khôi ép chết Tiêu Viêm trong một lượt.
Tiêu Thanh Trúc thấy vậy liền quát.
“Ra tay!”
Nàng dẫn đầu xông lên.
Kiếm khí màu tím chém về một tên đệ tử Bạch Cốt Động ở sườn phải.
Thanh niên áo lam và thiếu niên nhỏ tuổi cũng cắn răng lao theo.
Chiến trường lập tức tách làm hai mảng.
Một bên là đám Tiêu gia chặn bốn tên bán bộ Kim Đan.
Một bên là Tiêu Viêm đối mặt Trịnh Cốt cùng bốn bộ chiến khôi.
Bạch cốt chiến khôi tốc độ không nhanh như người sống.
Nhưng lực rất nặng.
Một đao rơi xuống.
Đá cũng nát.
Hơn nữa.
Thân thể bọn chúng cực cứng.
Rõ ràng được luyện qua lâu năm.
Bốn bộ cùng lúc lao tới.
Trịnh Cốt cũng thừa cơ lùi ra sau, liên tục kết ấn.
Cốt thương gãy trong tay Tiêu Viêm đột nhiên chấn động.
Từng đoạn xương trắng tách ra, biến thành mười tám mũi cốt châm nhỏ bắn ngược về phía cổ họng và hai mắt hắn.
Tiêu Viêm nghiêng đầu tránh cốt châm.
Thuận tay đấm một quyền vào bộ chiến khôi gần nhất.
Ầm!
Ngực chiến khôi lõm xuống.
Nửa thân trên vỡ nát.
Nhưng bộ thứ hai đã chém tới ngay bên vai hắn.
Tiêu Viêm giơ tay chặn.
Cốt đao va vào cánh tay hắn, phát ra tiếng vang như kim loại chạm nhau.
Hắn không lùi.
Mà trực tiếp nắm luôn lưỡi đao.
Kéo mạnh một cái.
Bộ chiến khôi kia bị kéo mất thăng bằng.
Tiêu Viêm xoay người, quật ngược nó vào bộ thứ ba đang lao tới.
Ầm!
Hai bộ chiến khôi đập vào nhau, gãy nát đầy đất.
Trịnh Cốt ở phía xa thấy cảnh này mà mí mắt giật liên tục.
Bạch cốt chiến khôi của hắn.
Mỗi bộ đều tốn rất nhiều tài nguyên mới luyện thành.
Vậy mà dưới tay Tiêu Viêm, lại yếu như đất sét.
Tiêu Viêm vừa đánh vừa hỏi hệ thống.
“Kim Đan tầng 2 thật sự chỉ có vậy?”
Hệ thống đáp lại rất nhanh.
“Cùng cảnh giới có mạnh yếu.”
“Đối phương thuộc loại trung bình.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Hiểu rồi.”
“Là hắn yếu.”
Trịnh Cốt nghe thấy mà mặt lạnh như băng.
“Tiểu tử cuồng vọng!”
Hắn cắn đầu lưỡi.
Phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt đất.
Bốn bộ chiến khôi còn lại cùng lúc phát ra tiếng gào trầm thấp.
Những phần xương gãy văng trên đất cũng bắt đầu run lên.
Dường như muốn tái tổ hợp.
Hơn nữa.
Dưới chân Tiêu Viêm bỗng hiện ra một vòng trận màu xám.
Từng bàn tay xương trắng từ đất chui lên.
Muốn khóa chặt chân hắn.
Tiêu Thanh Trúc ở phía xa thoáng nhìn thấy liền hô lớn.
“Thiếu chủ cẩn thận!”
Tiêu Viêm cúi nhìn mặt đất.
Hắn không tránh.
Mà giẫm mạnh xuống một cái.
Ầm!
Mặt đất dưới chân nổ tung.
Toàn bộ bàn tay xương vừa trồi lên đã bị nghiền nát thành bột.
Ngay cả trận văn xám dưới đất cũng nứt toác.
“Đinh!”
“Bạn giẫm nát trận pháp âm cốt.”
“Nhận được 3000 năm tu vi.”
Tiêu Viêm lướt mắt qua Trịnh Cốt.
“Ngươi còn trò gì nữa không?”
Trịnh Cốt không đáp.
Hắn đã thật sự nổi sát tâm.
Hai tay kết ấn.
Toàn bộ âm khí trong khe núi lập tức bị hút về phía hắn.
Sau lưng hắn mơ hồ hiện ra một bộ xương người khổng lồ cao hơn mười trượng.
Đầu lâu trống rỗng.
Hai hốc mắt cháy lên quỷ hỏa xanh.
Đây rõ ràng là pháp tướng sơ hình do công pháp âm tà ngưng tụ.
Khí tức vừa hiện.
Ba người Tiêu gia phía sau đều cảm thấy áp lực đè mạnh lên vai.
Ngay cả bốn tên bán bộ Kim Đan đang đánh với họ cũng lộ vẻ phấn chấn.
“Là Bạch Cốt Ma Tướng!”
“Trịnh sư huynh động thật rồi!”
“Tiểu tử Tiêu gia kia chết chắc!”
Trịnh Cốt đứng giữa pháp tướng xương khổng lồ.
Khí tức tăng vọt.
Từ Kim Đan tầng 2 bình thường.
Mơ hồ chạm tới đỉnh phong tầng 2.
Hắn nhìn Tiêu Viêm.
Giọng âm trầm như ma.
“Ngươi có thể ép ta dùng đến chiêu này.”
“Cũng xem như có bản lĩnh.”
“Nhưng đến đây là hết.”
Nói xong.
Bạch Cốt Ma Tướng sau lưng hắn giơ bàn tay xương khổng lồ lên.
Một chưởng đánh xuống.
Không khí phía trên khe núi gần như bị ép sụp xuống theo.
Bóng đen trùm kín cả người Tiêu Viêm.
Tiêu Thanh Trúc thấy mà tim như nghẹn lại.
Chiêu này.
Nếu là nàng đối mặt.
Chỉ sợ ngay cả ý nghĩ phản kháng cũng không sinh ra nổi.
Nhưng Tiêu Viêm vẫn rất bình tĩnh.
Hắn ngẩng đầu.
Nhìn bàn tay xương đang ép xuống.
Sau đó cầm bình nước lên.
Uống thêm một ngụm.
Toàn bộ chiến trường: “...”
Ngay cả Trịnh Cốt cũng suýt tức đến méo mặt.
Đang giao chiến sinh tử.
Tên này lại còn uống nước?
“Đinh!”
“Bạn uống nước dưới áp lực công kích cấp cao.”
“Nhận được 15000 năm tu vi.”
“Hỗn Độn Kim Đan được đẩy lên cực hạn của tầng 1.”
Khí tức trên người Tiêu Viêm khẽ nổ.
Một vòng linh lực đen vàng đan xen lan ra ngoài.
Hắn siết tay phải.
Rồi đấm thẳng lên trời.
Không có quyền ấn.
Không có dị tượng hoa mỹ.
Chỉ một quyền đơn giản.
Nhưng lực lượng trong quyền ấy lại cô đọng đến mức khiến không khí xung quanh méo đi.
Ầm!!!
Quyền và chưởng xương va vào nhau.
Một tiếng nổ kinh khủng vang khắp khe núi.
Bụi đá bắn lên như mưa.
Vách đá hai bên cùng rung chuyển.
Bạch Cốt Ma Tướng khựng lại giữa không trung.
Sau đó.
Từ đầu ngón tay.
Những vết nứt lan ra.
Một đường.
Hai đường.
Rồi là hàng chục đường.
Chưa đầy ba nhịp.
Cả cánh tay xương khổng lồ nổ tung.
Bạch Cốt Ma Tướng phía sau Trịnh Cốt cũng vỡ nát hơn nửa thân trên.
Trịnh Cốt phun máu tươi.
Sắc mặt từ âm trầm chuyển sang hoảng sợ.
“Không thể nào!”
Hắn lùi liền bảy bước.
Mỗi bước đều để lại một dấu chân máu.
Nhưng Tiêu Viêm không cho hắn cơ hội ổn định.
Ngay khi Bạch Cốt Ma Tướng vỡ nát.
Hắn đã lao tới.
Tốc độ lần này nhanh hơn tất cả những gì hắn từng thể hiện trước đó.
Chỉ một chớp mắt.
Hắn đã xuất hiện trước mặt Trịnh Cốt.
Trịnh Cốt còn chưa kịp ngưng tụ âm khí hộ thể.
Tiêu Viêm đã đấm một quyền vào ngực hắn.
Ầm!
Ngực Trịnh Cốt lõm hẳn xuống.
Xương gãy liên tiếp vang lên.
Cả người hắn bị đánh bay.
Đập thẳng vào vách đá phía sau.
Một mảng vách đá lớn sụp xuống.
Chôn hắn vào trong.
Toàn bộ khe núi đột nhiên yên tĩnh.
Bốn tên đệ tử Bạch Cốt Động đang giao chiến với người Tiêu gia cũng khựng lại.
Ánh mắt đầy kinh hãi.
Trịnh Cốt.
Kim Đan tầng 2.
Nội môn chấp sự của Bạch Cốt Động.
Vậy mà… bại rồi?
Tiêu Viêm phủi bụi trên tay áo.
Rồi quay đầu nhìn bốn người kia.
“Còn đánh không?”
Chỉ một câu.
Khiến mặt bốn tên kia trắng bệch.
Một tên trong đó run giọng.
“Rút!”
Nhưng vừa quay đầu.
Tiêu Thanh Trúc đã chém ra một kiếm.
Thanh niên áo lam cũng nghiến răng đánh liều.
Thiếu niên nhỏ tuổi hơn dù yếu nhất nhưng cũng cắn chặt môi, ném ra một lá phù cuối cùng.
Tình thế lập tức đảo ngược.
Lúc nãy.
Là bọn Bạch Cốt Động áp người Tiêu gia vào chỗ chết.
Bây giờ.
Lại là người Tiêu gia đè bọn chúng đánh ngược.
Tiêu Viêm không ra tay ngay.
Hắn đứng nhìn.
Như thể cố ý để ba người Tiêu gia tự mình phát tiết.
Chỉ khi một tên bán bộ Kim Đan nhân lúc hỗn loạn muốn lao ra khỏi khe núi.
Hắn mới tiện tay búng một viên đá.
Xoẹt!
Viên đá xuyên qua đầu gối kẻ đó.
Tên kia kêu thảm, quỳ rạp xuống đất.
Chưa đầy mười hơi.
Bốn tên đệ tử Bạch Cốt Động đều bị đánh ngã.
Không chết.
Nhưng cũng không còn sức chạy.
Tiêu Thanh Trúc thở dốc.
Kiếm trong tay còn đang nhỏ máu.
Trong mắt nàng có mệt mỏi.
Nhưng nhiều hơn là một loại hả giận hiếm thấy.
Hai người còn lại của Tiêu gia cũng đều thương thêm trên người.
Song khí thế đã khác hẳn lúc trước.
Tiêu Viêm đi tới đống đá sụp.
Giơ tay hất nhẹ.
Mấy tảng đá lớn lập tức bay sang hai bên.
Lộ ra Trịnh Cốt nằm bên trong.
Hắn còn chưa chết.
Nhưng thương thế rất nặng.
Khó khăn lắm mới mở mắt được.
Khi nhìn thấy Tiêu Viêm đứng trước mặt.
Ánh mắt hắn chỉ còn lại sợ hãi.
Tiêu Viêm cúi nhìn hắn.
“Bây giờ nói chuyện được chưa?”
Trịnh Cốt ho ra một ngụm máu.
Giọng khàn đặc.
“Ngươi… muốn biết gì?”
Tiêu Viêm ngồi xổm xuống.
“Bạch Cốt Động có bao nhiêu người vào bí cảnh?”
Trịnh Cốt không dám giấu.
“Ba mươi hai.”
“Chia thành sáu nhóm.”
“Nhóm của ta phụ trách khu vòng ngoài phía tây.”
Tiêu Viêm lại hỏi.
“Ai bảo các ngươi đuổi giết người Tiêu gia?”
Trịnh Cốt đáp.
“Không chỉ Tiêu gia.”
“Hễ ai có tin tức về tàn đồ, bọn ta đều đuổi giết.”
“Là lệnh của Cốt Tà Tử.”
Tiêu Thanh Trúc phía sau nghe thấy cái tên này, sắc mặt lập tức đổi.
“Cốt Tà Tử cũng vào bí cảnh?”
Trịnh Cốt nhìn nàng, cười khổ.
“Ngươi tưởng vì sao bọn ta dám làm lớn như vậy?”
“Cốt sư huynh đã sớm tới gần Vạn Cốt Cốc.”
“Bây giờ… có lẽ đã thu được mảnh tàn đồ thứ hai.”
Tiêu Viêm hơi nhíu mày.
“Mảnh thứ hai?”
Trịnh Cốt gật đầu.
“Tàn đồ không chỉ có một.”
“Ít nhất có ba mảnh.”
“Ghép đủ mới hiện rõ đường vào Huyết Cốt Đài.”
Nghe đến đây.
Sắc mặt Tiêu Thanh Trúc và hai người Tiêu gia đều trở nên khó coi.
Bọn họ vẫn cho rằng mảnh trong tay mình đã rất quan trọng.
Không ngờ.
Nó chỉ là một phần.
Tiêu Viêm thì vẫn bình tĩnh.
Hắn tiếp tục hỏi.
“Cốt Tà Tử là cảnh giới gì?”
Trịnh Cốt hít một hơi.
“Kim Đan tầng 4.”
“Nhưng thực lực thật còn mạnh hơn.”
“Trong đám người vào bí cảnh lần này, hắn ít nhất cũng nằm trong top mười.”
Tiêu Viêm gật đầu.
Thông tin này đáng giá.
Ít nhất.
Hắn biết phía trước không chỉ có Diệp Thiên và Tô Mặc.
Mà còn có những người khác cũng không dễ đối phó.
Trịnh Cốt nhìn vẻ mặt Tiêu Viêm.
Thấy hắn không đổi sắc dù nghe tới Kim Đan tầng 4.
Trong lòng càng lạnh hơn.
Tên này.
Hoặc là quá ngông.
Hoặc là thật sự có chỗ dựa.
Mà nhìn từ trận chiến vừa rồi.
Khả năng thứ hai rõ ràng lớn hơn.
Tiêu Viêm hỏi xong thì đứng dậy.
Trịnh Cốt thấy vậy, trong mắt lập tức hiện lên tia cầu sống.
“Ta đã nói hết rồi…”
“Ngươi…”
Tiêu Viêm nhìn hắn.
“Ừ.”
“Ngươi nói thật.”
Trịnh Cốt thở phào.
Nhưng ngay sau đó.
Tiêu Viêm đã đưa tay chém xuống.
Ầm!
Trịnh Cốt trực tiếp ngất đi.
Không chết.
Nhưng kinh mạch bị phong, xương cốt lại gãy thêm vài chỗ.
Coi như phế nửa đời.
Tiêu Thanh Trúc nhìn vậy không nói gì.
Nàng hiểu.
Thiếu chủ không giết, đã là nương tay rồi.
Tiêu Viêm quay sang bốn tên còn lại.
Cũng tiện tay đánh ngất luôn.
Sau đó hắn mới nói.
“Từ giờ trở đi.”
“Nếu còn người của Bạch Cốt Động dám theo tới.”
“Ta sẽ giết.”
Giọng hắn rất bình thản.
Nhưng ba người Tiêu gia nghe xong đều hiểu.
Thiếu chủ không nói đùa.
Mà sâu trong lời ấy còn có một ý khác.
Hắn vừa xử lý Trịnh Cốt ở đây.
Không chỉ để cứu người.
Mà còn để lập uy.
Giết gà dọa khỉ.
Để những kẻ phía sau biết.
Người Tiêu gia trong bí cảnh này không phải quả hồng mềm.
Tiêu Thanh Trúc hít sâu một hơi.
“Thiếu chủ.”
“Chúng ta tiếp theo đi đâu?”
Tiêu Viêm đáp.
“Vạn Cốt Cốc.”
“Nhưng trước đó…”
Hắn nhìn sang mấy túi trữ vật trên người đám Bạch Cốt Động.
“… lấy đồ đã.”
Ba người Tiêu gia đồng thời im lặng.
Vẫn là phong cách quen thuộc của thiếu chủ.
Đánh xong.
Nhặt đồ.
Uống nước.
Rồi mới tính tiếp.
Tiêu Viêm thu hết túi trữ vật của đám người kia lại.
Quét thần thức qua một lượt.
Linh thạch, đan dược, phù chú, vài tấm bản đồ thô.
Ngoài ra còn có một mảnh xương đen hình tam giác.
Trên đó khắc ký hiệu rất giống với dấu đầu lâu trên tàn đồ của Tiêu Thanh Trúc.
Tiêu Viêm cầm mảnh xương đen lên.
Hệ thống lập tức vang lên.
“Đinh!”
“Phát hiện chìa khóa phụ.”
“Có liên quan đến Huyết Cốt Đài.”
Tiêu Viêm hơi nhướng mày.
Lại thêm một món có ích.
Xem ra trận này đánh không lỗ.
Hắn cất mảnh xương đi.
Sau đó lấy bình nước ra.
Uống một ngụm.
“Đinh!”
“Bạn uống nước sau khi đánh bại Kim Đan tầng 2.”
“Nhận được 20000 năm tu vi.”
“Tu vi Kim Đan tầng 1 bắt đầu tiến gần trung kỳ.”
Tiêu Viêm nghe xong chỉ thấy hài lòng.
Đúng là nên đánh.
Đánh xong còn được thưởng nhiều hơn đi bộ.
Tiêu Thanh Trúc nhìn hắn uống nước mà khóe mắt hơi giật.
Nhưng bây giờ nàng đã không còn thấy kỳ quái nữa.
Thiếu chủ nhà họ.
Chính là kiểu người như vậy.
Tiêu Viêm đóng nắp bình.
Rồi nhìn về phía sâu trong khe núi.
“Đi thôi.”
“Đừng lãng phí thời gian.”
“Ba ngày nữa chủ điện mở.”
“Ta còn phải đi xem trong đó có nước gì.”
Ba người Tiêu gia nghe vậy, nhất thời không biết nên đáp thế nào.
Cuối cùng chỉ đành im lặng đi theo.
Một người áo trắng đi đầu.
Ba người phía sau theo sát.
Còn trong khe núi này.
Những kẻ Bạch Cốt Động nằm la liệt khắp nơi, sẽ rất nhanh truyền đi một tin.
Tiêu Viêm.
Không chỉ có danh trên Thiên Kiêu Bảng.
Mà trong bí cảnh này.
Hắn thật sự là một người không nên chọc vào.
Đề xuất Voz: Khoảng lặng không tên