Chương 187: Cảm giác vô dụng
Ánh nắng buổi sáng cuối cùng cũng đã trỗi dậy, vài người trong trường vẫn vật vã suốt đêm không thể chợp mắt, và Layla là một trong số đó. Suốt đêm, cô không ngừng suy nghĩ làm sao để cảnh báo những người khác. Cô đã quyết tâm phải nói ra, nhưng vẫn chưa tìm được cách nào phù hợp.
Cô không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nếu Truedream phát hiện ra rằng Peter hoàn toàn không có năng lực để lấy đi. Cô biết rõ âm mưu của hắn – từ những gì các cậu con trai và Pure đã kể, Layla đã suy luận chính xác ra kế hoạch của Duke.
Mỗi học kỳ, Truedream sẽ đến thăm một căn cứ quân sự khác nhau. Nhưng có một điều kỳ lạ: hắn thường xuyên ghé thăm căn cứ số hai hơn hẳn những nơi khác. Chính vì thế mà Layla bị phái đến đây.
Có điều gì đó bất thường đang xảy ra ở căn cứ quân sự số hai, nhưng họ vẫn chưa thể xác định được. Mọi điệp viên được cử đến trước đây đều lần lượt mất tích không dấu vết. Lần này, họ quyết định thay đổi cách tiếp cận: thay vì phái người lớn, họ cử một điệp viên ở độ tuổi gọi nhập ngũ – trà trộn vào trường dưới danh nghĩa học sinh.
Lý do Truedream đến đây là để thu thập năng lực từ các học sinh. Mỗi lần sử dụng năng lực của mình, hắn không chỉ cướp đi khả năng của người khác mà còn nâng cấp chính bản thân hắn. Kỹ năng của hắn phá vỡ gần như mọi nguyên lý họ từng biết về tế bào đột biến.
Sau khi lấy đi năng lực của một người, hắn có thể cấy ghép nó vào cơ thể người khác. Người được cấy ghép sẽ tự động sở hữu cùng một cấp độ năng lực như người gốc. Tuy nhiên, họ vẫn cần thời gian để làm quen và học hỏi cách sử dụng trọn vẹn năng lực đó.
Đó là lý do tại sao họ lại sốt sắng thúc ép Peter đạt được cấp độ bốn, đồng thời đưa ra rất nhiều cuốn sách năng lực. Cũng bởi lẽ đó mà việc lựa chọn học sinh nhất định phải tuân theo một số tiêu chí. Tiêu chí đầu tiên và quan trọng nhất: người đó không được đến từ một gia đình Gốc.
Dù gia đình Truedream thuộc Tứ đại, nhưng những gia tộc khác là Gốc cũng thường nằm trong Tứ đại hoặc chịu sự bảo trợ của một trong số đó. Vì thế, điều kiện này được đưa vào nhằm tránh chiến tranh nội bộ giữa các thế lực lớn.
Họ cần những học sinh không có ai chú ý, để khi biến mất, chẳng có ai quan tâm hay để ý. Một tiêu chí khác là học sinh phải xuất thân từ gia đình nghèo khó, không có nền tảng hay hậu thuẫn nào.
Quinn tạm thời an toàn vì nhà trường vẫn nghĩ hiện tại cậu không có năng lực. Nhưng cả Layla và Peter đều đã được ghi nhận năng lực, và cả hai đều thoả mãn các tiêu chí. Vì vậy, khả năng rất cao rằng Peter không phải là mục tiêu duy nhất – Layla cũng nằm trong tầm ngắm.
Layla vào học bằng giấy tờ giả, gia đình cô không phải dòng dõi nổi bật. Nếu mất năng lực, cô cũng không quá bận tâm – bản thân năng lực này cũng chỉ là phương tiện phục vụ cho nhiệm vụ. Điều cô lo sợ không phải mất đi năng lực, mà là trở thành con chó chiến đấu của quân đội, bị điều khiển và thao túng. Cô cần một vị trí bên ngoài, đủ xa để quan sát tất cả mọi chuyện, nhưng không vướng vào dòng chảy.
Dù vậy, cô không nhất thiết phải cảnh báo họ. Nhưng cô muốn làm điều đó. Câu hỏi đặt ra là – làm sao để nói lời cảnh báo ấy, mà không làm lộ thân phận thật?
*
Buổi sáng đào tạo kỹ năng chiến đấu đã bắt đầu. Layla hy vọng có thể luyện tập cùng Quinn, tìm cách đoán xem họ định làm gì với Peter.
Tiếc rằng, trước khi cô kịp tiến lại gần, Quinn đã đi theo Fex. Dù hai người không nói chuyện nhiều, cô nhìn ra được Quinn đang tận hưởng từng khoảnh khắc khi luyện tập cùng Fex. Có lẽ do họ cùng chủng tộc, hoặc có điểm chung nào đó mà cô chưa hiểu.
Một tình bạn thật sự đang dần hình thành. "Ước gì mình cũng có được thứ gì đó như vậy. Ít nhất nó là thứ chân thực, chứ không giả tạo như những gì mình đang làm," Layla thẫn thờ nhìn lại chính mình.
"Đang mơ mơ mộng mộng gì đó vậy?!" Erin quát lên. "Không thể tin được chúng ta vẫn phải luyện mấy kỹ thuật chân nhàm chán này. Đây là lớp vũ khí thú, chứ không phải lớp võ thuật! Leo nói sẽ không chuyển sang bài mới cho đến khi tất cả mọi người đều làm tốt," cô lẩm bẩm với vẻ mặt đầy bực bội.
Hai cô gái tiếp tục luyện tập. Nhưng Layla mất tập trung, bỏ ngỏ khoảng trống phòng thủ. Cô không kịp phản xạ như mọi khi, không kịp nâng gối lên – và nhận trọn cú đá mạnh vào sườn từ Erin.
"Á!" Layla kêu lên, khuỵu xuống đất, tay ôm chặt bên hông.
"Chuyện gì vậy? Chúng ta luyện kỹ thuật này bao nhiêu lần rồi? Tớ chắc cậu sẽ đỡ được cái đơn giản này chứ?" Erin bước lại, đưa tay ra để đỡ bạn.
Layla vừa định nắm lấy, cơn đau từ bên hông lại nhói lên dữ dội. Mỗi lần hít vào, cô cảm nhận rõ rệt một cảm giác buốt nhói chạy dọc cơ thể. "Trời ơi? Tớ biết kiếm kỹ của cậu kinh khủng rồi, nhưng đạp kiểu gì mà mạnh thế? Cậu chắc chắn đã gãy một xương sườn của tớ."
"Đừng than vãn nữa," Erin nói, quỳ xuống, đặt tay lên vùng bị thương. Năng lực băng giá của cô được kích hoạt nhẹ nhàng, khiến các cơ bắp xung quanh tê cóng, dần xóa tan cảm giác đau.
"Có ai gọi hộ bảo vệ không? Đưa cô ấy đến phòng y tế," Leo nói.
Erin nhấc Layla dậy, để cô tựa vào vai mình. "Để tớ. Mà thôi cũng nên, cậu ấy cần tự đi một chút, càng đau càng mạnh lên thôi," Erin nói.
Hai cô gái bắt đầu rời phòng. Khi bước đi, Layla không thể dằn nổi cảm giác vô dụng, hèn mọn. Ngoài việc làm thùng chứa máu cho Quinn, cô còn có ích gì nữa đâu? Trong trận đánh với Dalki, cô chẳng giúp được gì. Nếu không có Erin, cả hai đã chết từ lâu.
Còn Vorden – dù có phần thần kinh – nhưng ít ra cũng mạnh mẽ. So ra, người vô dụng nhất trong nhóm chỉ có thể là Peter, nhưng mà so với Peter cũng chẳng phải điều gì đáng tự hào.
"Đừng khóc nữa được không? Tớ không định đá mạnh đến thế. Bình thường cậu đều đỡ được mà," Erin cố an ủi.
Layla thậm chí không nhận ra nước mắt mình đã lặng lẽ trào ra. Cô lau vội, rồi nở một nụ cười gượng.
"À, không phải vậy. Tớ chỉ đang nghĩ… tớ vô dụng thật sự khi đội hình vào chiến đấu. Tớ chẳng giúp ích được gì cả."
"Ừ, cậu nói đúng đấy," Erin trả lời, không ý thức được câu nói của mình lạnh lùng đến mức nào.
Dù biết Erin không cố ý, nhưng nghe chính tai ai đó thừa nhận mình vô dụng – vẫn đau đớn khôn nguôi.
"Nhưng cậu vẫn giúp theo cách khác mà. Chính cậu nghĩ ra cái kỹ năng bồn máu đó, nhớ không? Tớ không nói quá nhiều, nhưng thật lòng mà nói, nếu không có cậu đôi khi giữ tớ lại, tớ đã đâm vài cái gai vào mông mấy tên kia từ lâu rồi."
Layla bật cười. "Erin, hỏi một câu hơi kỳ cục… nhưng, chúng ta là bạn đúng không?"
"Tớ không cõng hết thảy những người tớ làm bị thương ra khỏi phòng đâu."
Dù Erin không nói thêm, nhưng Layla đã hiểu cô đủ sâu để cảm nhận được ý tứ đằng sau.
*
Trở lại phòng luyện tập, buổi học đã kết thúc. Quinn đã đổ không ít mồ hôi khi đối đầu với Fex. Thực lòng mà nói, trong cả căn phòng, chỉ có Fex và Leo là những người cậu có thể giao thủ mà không cần phải kiềm chế quá nhiều sức mạnh.
Khi luyện với Layla và Erin, cậu luôn phải kìm chế năng lực lại một chút. Nhưng với Fex, thì khác.
Giờ đây, khi buổi học kết thúc, học sinh được tự do hoạt động. Chính lúc đó, Quinn để ý thấy Fex – cậu ta đang nhìn quanh phòng với ánh mắt kỳ lạ, đá nhẹ vào sàn, rồi đột nhiên lên tiếng.
"Này… ừm… Tớ biết hỏi thế này có phần kỳ cục, nhất là sau mọi chuyện đã xảy ra giữa tụi mình… Nhưng cậu định làm gì tiếp theo?" Fex hỏi.
Dạo gần đây, mỗi khi Fex cố tiến lại gần ai đó, người ta đều quay mặt đi ngay khi nhìn thấy chiếc đồng hồ trên tay cậu. Ban đầu, cậu không hiểu, nhưng khi chứng kiến cảnh đối xử bất công trong trường, cậu đã hiểu ra sự thật.
Cậu trở thành kẻ bị ruồng bỏ. Nhưng vấn đề không chỉ nằm ở đó – cậu còn vô cùng buồn chán. Không ai để nói chuyện, không gì để khám phá, nên cậu bắt đầu mong chờ từng buổi luyện tập với Quinn.
"Tớ định… ừm… đi phòng trò chơi thực tế ảo?" Quinn trả lời.
"Phòng trò chơi thực tế ảo? Cái đó là gì vậy?" Fex hỏi, ánh mắt bỗng rạng rỡ.
"Tớ có thể chỉ cho cậu. Có muốn đi cùng không?"
"À… Nếu cậu nhất định muốn tớ đi kèm vậy… thì được chứ," Fex đáp, giọng điệu cố tỏ ra e dè, nhưng sự háo hức lộ rõ không che giấu nổi.
*
Muốn thêm một lần phát hành tập thể? Hãy nhớ bỏ phiếu bằng đá Năng Lượng của bạn.
Mục tiêu số lượng đá được ghi trong phần ghi chú của tác giả bên dưới.
Đề xuất Linh Dị: Lê Minh Chi Kiếm