Chương 117
Công tác chuẩn bị đâu đấy thì bắt đầu bung lều, may là đi mướn lều trước rồi nên không có gì vất vả cả... chỉ bung ra là xong... rồi cũng sắp xếp đồ ăn các kiểu... Chờ tối là làm BBQ thôi...
Còn tắm thì tắm tiên luôn (hư cấu đấy...).
Và rồi màn đêm cũng buông xuống trên biển, chuyến đi này chỉ để ngắm bình minh, cơ mà được khuyến mãi thêm cả hoàng hôn... cũng gọi là lời cmnr...
- Mặt trời đẹp quá anh ơi...
- Ừm, thôi anh đi "đui" mướn cái bếp đây, tối về nướng đồ ăn... em cũng coi đi tắm đi... tí nữa tối lại không thấy đường mà đi.
- Dạ...
Vậy là hai đứa cùng đi, em thì đi mướn lò, còn Boss thì đi tắm... Quay về trại em bắt đầu công việc nướng đồ ăn... nào là mực, nào là cua... thêm thịt bò, ít đậu bắp...
Dự là tối nay no say luôn... cơ mà quên cmn mua bia... chỉ có mua ít nước lọc với nước ngọt... Chán hẳn luôn, "mồi" bén mà uống nước ngọt thì éo ra gì cả...
Tối đó hai đứa ngồi ăn uống bên bếp lửa, ngồi nói rất nhiều... nói rất nhiều về quá khứ... nhưng tuyệt nhiên không ai nói về chuyện tương lai...
Cả hai như muốn níu kéo những tháng ngày đã qua... dù cho những ngày tới sẽ là chia xa... sẽ là những chuỗi ngày vắng bóng nhau... Sẽ là hai người lạ...
- Anh sẽ nhớ những ngày vừa qua chứ?
- Tất nhiên, có muốn quên cũng sẽ không thể quên...
- Em cũng sẽ nhớ những gì đã sảy ra những tháng qua... Em sẽ hành động để nó tiếp diễn, chứ em không muốn nó là một phần quá khứ...
- Thôi được rồi, đừng nói chuyện đó...
- Tại sao hả anh? Tại sao anh và em không thể như những người yêu nhau khác?
- Tại vì ngay từ đầu chúng ta đã không thuộc về nhau, chúng ta đã quá cố chấp để chấp nhận tình cảm của nhau...
- Không phải, rõ ràng không phải như vậy, chúng ta đã có những kỷ niệm thật sự cơ mà...
- Đúng, nhưng đó chỉ là những thứ cố gắng vượt qua, chứ không phải là điều tự nhiên...
- Em...
- Thôi được rồi, đi ngủ thôi, mai dậy sớm ngắm bình minh...
- Dạ...
Vậy là kết thúc một buổi tiệc nhỏ, cũng giống như kết thúc một câu chuyện lại... Em tiếp tục ngồi ở ngoài... Boss thì vô lều trước...
- Anh vô ngủ đi...
- Ừm, để hút điều thuốc đã...
Lát sau thì em cũng vô lều, vì ngồi ngoài chỉ làm mồi cho muỗi với cái lạnh của gió biển thôi... Em nằm quay lưng lại với Boss... tay kê trên đầu rồi suy nghĩ...
Suy nghĩ về tất cả những thứ đang diễn ra, suy nghĩ về những thứ mình phải làm sắp tới... Rồi thϊếp đi lúc nào không biết...
Trong cơn mơ, em cảm giác bờ môi mình đang được gắn chặt bởi bờ môi của Ngọc Trinh... phê thì thôi rồi đừng hỏi... tay em bắt đầu hoạt động... hết phía trên lại phía dưới...
Tay em lần mở những thứ vướng víu... rồi em tỉnh giấc, trong cái ánh sáng mờ ảo của ánh trăng, em biết người con gái bên em lúc này không phải là Ngọc Trinh mà là Boss...
Em đẩy Boss ra, nhưng Boss ghì lại... Gắn chặt làn môi của Boss vào môi em... và em buông lơi...
Gục ngã rồi, lần này không giữ được cái quý giá!
Đề xuất Linh Dị: Thần Cung Côn Luân - Ma Thổi Đèn