Chương 118

Sau đêm quằn quại giữa đất trời, với "boss" mọi thứ dường như đều đẹp, đều đáng yêu. Kể cả em... Dù tối qua có mệt mỏi mấy thì sáng sớm hôm nay cũng phải dậy. Mục đích chuyến đi này là ngắm bình minh, nên em đặt báo thức từ trước, vì không muốn mọi chuyện hỏng bét nên em chuẩn bị khá kỹ. Mới 5 giờ là đồng hồ báo thức đã reo, em lò mò dậy làm VSCN trước.

Và ta đã hòa nhập với thiên nhiên... mát vãi lúa các thím ạ...

- Sao anh dậy sớm vậy?

- Ừm, dậy sớm không thì không kịp xem mặt trời mọc đâu.

- Dạ, vậy tí nữa em quên thì tại anh đó!

- Tại sao lại do anh?

- Tại anh "quậy" em...

- Đù!

Biết là nói ra thì lại nhức óc với cái lý lẽ của bọn con gái nên em im lặng... Nào là tại anh dụ dỗ em, tại anh "quậy" em cả đêm... đủ thứ cả, mặc dù trước đó bọn con gái là người khơi mào... người cuốn ta vào vòng xoáy tội lỗi...

Thật tình là tức lắm, nhưng đã làm thì chịu... chẳng đổ lỗi cho ai làm gì... sướng thì cùng sướng, không lý gì khi khổ sở lại đổ vấy cho nhau...

"Boss" cũng VSCN đâu đấy, cơ mà có ngại chút đỉnh vì giờ này lấy éo đâu ra chỗ cho VS, đành chui vô góc cây rồi lấy đồ che lại thôi... Nói thật với thím nào có dự định dắt người yêu đi phượt thì nên suy nghĩ lại nhé...

Phiền phức vãi lúa đó, đi phượt nếu ở khách sạn nhà nghỉ các kiểu thì không sao, chứ đi kiểu cắm trại thì em khuyên là không nên... mệt óc vãi lúa... đàn ông con trai thì sao cũng được... Bọn con gái mệt lắm, sinh đủ thứ trò...

Xong đâu đấy thì làm hai cái bánh mì nướng phủ phô mai... rồi chuẩn bị máy ảnh các thứ chuẩn bị ngắm bình minh... ở Mũi Kê Gà, ta có thể ngắm mặt trời rõ ràng... mặt trời từ từ trồi lên trên mặt biển, từng tia nắng ấm áp len lỏi qua từng tán cây, ngọn cỏ...

Sưởi ấm cho cả đất trời, tình người... "Boss" ngắm nhìn mặt trời, vẻ mặt suy tư lắm...

- Mặt trời đến rồi lại đi anh nhỉ?

- Ừm, đến rồi đi, đi rồi trở về...

- Anh sẽ không là mặt trời chứ?

- Anh không biết... mặt trời còn có thể quay về... anh thì không.

- Tại sao? Kể cả những việc tối qua?

- Anh không muốn nói chuyện tối qua vào lúc này... khi nào về Sài Gòn ta sẽ nói chuyện, anh đã hứa cho em một ngày đúng nghĩa thì đừng nhắc tới những vấn đề đó.

- Dạ, nhưng anh sẽ tới dự sinh nhật em chứ?

- Có thể có và cũng có thể không.

Nói xong thì em đi về lều và lấy cái lắc tay đã mua mấy ngày trước... đưa cho "Boss"...

- Đây là quà của em, anh tặng trước, nhỡ khi anh không dự tiệc của em được.

- Em cảm ơn, nhưng sao anh lại không muốn dự sinh nhật của em?

- Anh không nói trước được điều gì cả, đời anh là gió nay đây mai đó...

- Được rồi, nhưng em hy vọng anh sẽ đến.

- Ừm, bây giờ ta xuống biển nha, anh sẽ chụp cho em vài tấm ảnh.

- Dạ, hihi.

Vậy là hai đứa xuống biển, biển ở đây không đẹp lắm, nhưng chủ thể vẫn là "Boss" và mặt trời nên không có gì phải xoắn... "Boss" tinh nghịch chạy nhảy trên bờ... đùa vui với nước.

Sự hồn nhiên của người con gái đó khiến em suy nghĩ nhiều lắm, phải chăng những hành động của mình đã gây tổn thương đến "Boss". Mình đã sai, chỉ 1 phút nông nổi mà đã đem lại tổn thương cho người con gái đó...

Anh xin lỗi, sau hôm nay thôi, anh sẽ rời xa em...

Chơi đùa chán chê, chụp quá trời hình luôn, nhưng hôm nay tâm trạng không tốt nên những bức hình không được ưng ý lắm... "Boss" thấy em buồn buồn nên cũng không còn thoải mái nữa.

"Boss" đi về phía em rồi nói...

- Anh sao vậy? Có vẻ anh không vui?

- Không có gì đâu, nắng quá nên anh hơi chói...

- Vậy mình về lều nha.

- Ok, về thu xếp rồi về thành phố luôn nha em.

- Sao kỳ vậy, mới sáng mà...

- Ý anh là thu xếp xong chạy vô phía trong chơi rồi về thành phố luôn...

- Ok anh.

Đề xuất Voz: Vừa thoát khỏi căn nhà có quỷ
Quay lại truyện Khi Tôi 25
BÌNH LUẬN