Chương 119
Vậy là về lều thu dọn mọi thứ, chơi không bao nhiêu mà bày vẻ, giờ dọn thấy mẹ luôn. Sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, dọn vệ sinh xung quanh luôn, chứ không bị ném đá bỏ mẹ...
Mọi thứ ok thì gọi cho ông chạy cano chở vô đất liền... Tiếp tục chất đồ lên xe rồi phóng vào thành phố, dọc đường ghé kiếm đồ ăn sáng để tiếp tục cuộc hành trình sương gió...
Và mọi thứ cũng trôi qua êm đềm, "Boss" và em như những cặp tình nhân đang yêu... những hành động cử chỉ nhẹ nhàng đầy tình cảm... Nhưng đâu ai biết bên trong là sự dằn vặt của cả hai...
Do thời gian có hạn nên không thể dắt "Boss" đi nhiều được nên em chỉ dắt "Boss" đi được Chùa Tà Cú thôi, lên đó tham quan sẵn tiện thắp nén nhang cầu xin bình an cho gia đình... Quá hợp lý...
Mỗi lần đi chùa thì thật sự tâm hồn rất sảng khoái, một phần vì không khí thoảng đãng, một phần vì nơi này không phải thấy cảnh xô bồ của xã hội... Và những câu kinh kệ chốn Phật giới thường làm em nhẹ nhàng tâm can...
Chưa kể những lời giảng dạy của các thầy thường rất ý nghĩa và thực tế... Mặc dù rất muốn làm Phật tử (vì em không có căn tu nhé, đã có thầy phán như vậy! Với lại còn trẻ thì tu chả được đâu!) nhưng em rất thích đi chùa và làm công quả.
Dắt "Boss" vào thắp nhang phía trong chánh điện, rồi đi ra phía vườn, thắp nhang quanh chùa, rồi ngồi nghỉ, ngắm cảnh vật xung quanh...
- Ở đây đẹp quá hen anh?
- Ừm, lần đầu anh tới đây luôn...
- Mai mốt anh dắt em đi nữa nha...
Em không trả lời mà chỉ im lặng, vì em biết sẽ không có thêm lần nữa... lần cuối rồi, đây là lần cuối ta bên nhau... Lần cuối ta còn vui vẻ với nhau...
Không dám nói ra những lời đó, sợ rằng "Boss" sẽ buồn, vì đã hứa dành cho "Boss" 1 ngày vui.
Đang ngồi trò chuyện vu vơ thì có 1 sư phụ đi ngang qua, thầy lướt qua rồi quay lại...
- Chàng trai, đừng làm cô gái này buồn nữa nhé... Thí chủ hãy mở lòng của bản thân, sẽ đón nhận những niềm vui... Còn cô gái, con đừng bận tâm đến những chuyện đang xảy ra, hãy cứ sống đúng với lòng mình... Phật sẽ giúp con vượt qua biến cố lớn trong đời...
- Dạ con cám ơn thầy... "Boss" nói...
- Nhờ lời ta nha chàng trai, tình thương mến của mọi người sẽ giúp con vượt qua kiếp nạn trần đời...
- Dạ con cảm ơn thầy...
Nói xong thầy cũng đi luôn, dáng đi thanh thoát không chút bụi trần của thầy làm em hơi rùng mình... phải chăng đó là lời cảnh báo... Phải chăng đó là số phận...
Nhưng rồi phút chốc cũng trôi qua, em cảm thấy bình tâm hơn chút... Em kêu "Boss" đi về... giờ kiếm chỗ ăn rồi tranh thủ chạy về thành phố cho kịp, chứ không trời tối chạy xe nguy hiểm...
Dắt "Boss" đi ăn xong kiếm quán cà phê võng nằm nghỉ ngơi xíu, khoảng 2 giờ thì tụi em phi về thành phố... Chặng đường về, "Boss" không còn nói nhiều nữa, mà ôm chặt em...
Nhẹ nhàng hát những bài tình ca... lòng em thổn thức như những ca từ của bài hát... nhưng đầu óc thì lại suy nghĩ về những lời của vị hòa thượng kia...
Mãi thì cũng về tới thành phố, cũng may đi về sớm nên mới 8 giờ là đã về tới thành phố... Em tính chở "Boss" về nhà luôn, nhưng "Boss" đòi qua nhà em... vậy là chở qua nhà...
Dắt xe vô nhà, tháo đồ đạc cất gọn lại, sau đó thì đi tắm rửa cho mát... "Boss" thì chắc do mệt nên tắm xong leo lên giường em làm một giấc luôn...
Tính kêu "Boss" dậy đi ăn, cơ mà thấy ngủ tội quá nên thôi, ra ngoài phòng khách coi tivi với thằng Tuấn...
- Hai người mới đi đâu về vậy?
- Đi Kê Gà, mệt vãi lúa, đi có 1 ngày, chạy đuối quá, dạo này yếu cmnr.
- Chắc làm dữ quá mới yếu chứ gì... hahaha.
- Đệt...
- Mà anh nói thiệt đi, anh với "T.A." giờ sao, chẳng lẽ cứ lây nhây vậy hoài sao?
- Lần này là lần cuối, sau hôm nay thì tao dứt khoát...
- Tuyệt tình vậy hả anh hai...
- Ừm, phải vậy thôi.
- À mà, mày còn thuốc tránh không?
- Không, con Linh nó uống hằng ngày mà... bộ có làm gì hả?
- Ờ, không làm chủ được.
- Ờ, vậy ra nhà thuốc mua đi, anh muốn dứt khoát thì cẩn thận.
- Ừm, tao biết rồi... Thôi tao vô kêu nó đi ăn rồi tính.
- Ok. Chúc may mắn lần sau...
- Mất dạiziiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii.
Vô phòng khều "Boss" dậy để chở đi ăn, nhưng hình như mệt quá hay sao nên nhìn đuối lắm...
- Dậy đi kiếm gì ăn đi em...
- Uuuuuuu... em mệt quá, cho em ngủ đi...
- Vậy ăn cái gì anh mua về cho.
- Anh mua cho em xôi gà đi.
- Ừm, vậy ngủ đi, tí anh mua về cho...
Vậy là xách xe chạy qua Chợ Bà Chiểu mua cho hộp xôi gà, sẵn tiện ghé vô tiệm thuốc mua luôn thuốc "chống" loại khẩn cấp... Cơ mà đi vô nhà thuốc gặp con bé bán thuốc hơi bị bá đạo luôn... Thề là em chai mặt mà còn muốn độn thổ với nó...
- Em ơi, bán cho anh hộp thuốc tránh thai loại 2 viên...
- Anh xài loại nào?
- Loại khẩn cấp 72 giờ đó em.
- Rành dữ hen...
- Ờ, tại tháng uống 4 lần nên nhớ.
- Trời, không được đâu, anh làm vậy nguy hiểm lắm... anh phải ntn, nt kia...
- Ờ, thôi được rồi, anh mua về cho con chuột nhà anh uống mà...
- Ơ...
Đề xuất Huyền Huyễn: Phong Thần Bảng (Phong Thần Diễn Nghĩa)