Chương 123
Dẫu cố gắng nén trong lòng những suy nghĩ dằn vặt về Boss, muốn ngủ một giấc thật sâu để không phải nhớ về hình ảnh người con gái đuổi theo phía sau ấy. Nhưng dường như tất cả là muộn màng cho những gì đã xảy ra... Phải chi đừng ngông cuồng, phải chi yên phận với thực tại, có lẽ giờ đây chả ai phải đau khổ dằn vặt.
"Xin lỗi em! một lần nữa làm khổ em, khiến em rơi lệ... Hãy cất những giọt lệ đó vào sâu trong kí ức em nhé... Vui và hạnh phúc... Muộn rồi! Quên anh đi nhé..."
Đó là tất cả những gì em nhắn lại với Boss... Nhoài người cất cái balo, em ngả lưng xuống ghế... Có lẽ cần nghỉ ngơi một chút... Xung quanh là những con người xa lạ...
Mỗi người một suy nghĩ, suy nghĩ trong em giờ đây đang hướng về một nơi đã từng giữ một phần kí ức... Đã từng chiếm lấy trong em một phần cuộc sống...
Không biết nơi đó giờ ra sao? Những người thân quen đang sống như thế nào? Liệu mọi chuyện có được như ý muốn?
Mải mê chìm vào giấc ngủ thì điện thoại reo... là số thằng Tuấn...
- Alo, tao nghe nè.
- Anh đâu rồi, qua nhà TA liền đi.
- Tao lên xe rồi, xe chạy tới Bình Dương rồi.
- Quay về liền đi... TA nó nhốt mình trong phòng đòi làm bậy kìa...
- Hả? Mày giỡn hả?
- Giỡn khỉ, về lẹ... Có gì là mang tội đó.
- Ờ.
Má nó, sao mà đời đen dữ vậy, có lẽ em sai ngay từ bắt đầu, đáng lẽ không nên xuất hiện trước Boss rồi bỏ đi... Đáng lẽ nên âm thầm mà đi sẽ tốt hơn...
Thôi thì đành phải quay về coi tình hình sao rồi tính... Cái dự tính đi BMT coi bộ gặp nhiều khó khăn.
Từ từ đi lên Bác tài rồi xin xuống xe, còn cái xe gửi thì nhờ để trên đó luôn, bữa nào lên lấy đóng tiền bãi... Đã vậy còn bị chửi nữa... Moá đúng nhọ, hình như hôm nay éo coi ngày thì phải...
Sau khi bị thằng lơ xe đá đít xuống xe, thì giờ mới khổ đây, khúc này cũng hơi vắng, éo biết kiếm xe sao để về SG nữa, ít ra cũng phải kiếm chỗ nào đông dân cư còn tìm xe với taxi...
Vậy là đành đi bộ theo hướng ngược lại... Hy vọng có xe ôm... Đời đúng đen như chó mực... Đi cũng khoảng 10 phút thì cũng tới chỗ đông dân cư... Có xe ôm là khỏe rồi...
Vô hỏi ổng chỗ nào có taxi, kêu ổng chở tới đó... Chứ kêu chở về TP thì hơi ngại, vì mấy lão này sợ cướp bỏ mẹ, chắc gì dám chở...
Ổng chở vô bệnh viện ở Bình Dương, chỗ này thì khỏi nói, taxi nhiều hơn người nên nhanh chóng kêu chở về TP... Trên xe thì ĐT của thằng Tuấn hối liên tục... Làm em cũng đâm lo...
Em lấy điện thoại gọi cho Boss, mong trấn an tinh thần em nó rồi về nói chuyện sau... Cơ mà gọi 5-6 cuộc không nghe máy, em là em điên lắm rồi... Éo thèm gọi nữa...
Nói thì nói vậy chứ trong lòng nhấp nhổm không yên... Lo lắng không biết Boss có nghĩ tào lao rồi làm chuyện dại dột không nữa... Đành nhắn một tin cầu may...
"Em mà không nghe máy anh nữa, thì từ đây về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh!"... Hiệu quả phết... Vừa nhắn xong một lát thì Boss nt lại luôn...
- Anh gọi em có chuyện gì?
- Anh tính gọi chúc mừng sinh nhật em.
- Em không cần anh chúc.
- Vậy thôi...
- Anh cho em biết đi, tại sao anh đối xử với em nhẫn tâm vậy?
- Anh nói rồi mà, đó là những gì anh nghĩ, anh tưởng em phải hiểu chứ, sao em cứng đầu vậy?
- Em không biết, em không muốn nghe...
- Vậy thì đừng tự làm khổ mình... Thôi anh bận tí, lát nc với em.
Em phải câu giờ chứ không dám phũ tiếp, sợ có chuyện không hay, xe cũng về gần tới SG rồi, em gọi điện kêu thằng Tuấn phụ em câu giờ luôn... Chứ em đang ở xa đâu thể làm chủ tình hình được...
Ngồi trên xe mà sốt ruột vãi đái, cơ mà không dám hối ông tài xế, nhìn ông ấy giang hồ vãi đái... Sợ mở mồm ra lại ăn hành nên ngậm mồm lại, lâu lâu lại giơ tay xem đồng hồ... Ngầm báo cho lão biết là nhanh lên đi, anh đang vội...
Éo hiểu lão có hiểu ý em không mà thấy lão có tăng tốc thật... Cơ mà éo phải như trong film... Tăng tốc tí thì lão lại giảm... Chắc sợ CA bắn tốc độ...
Sau một hồi vòng vèo các kiểu thì em cũng đến được địa chỉ yêu cầu... Xuống xe trả tiền cho anh tài xế... Xong rồi em gọi hỏi tình hình thằng Tuấn...
- Sao rồi? Ổn chưa?
- Ổn gì, nó khóa trái cửa, ai gọi cũng không mở, nằm trong đó khóc nãy giờ...
- Ờ, tao về rồi, để tao vô...
Từ từ bước tới cánh cổng kia... Bước qua cánh cổng đó có khi mọi chuyện sẽ thay đổi, sẽ không còn theo ý muốn của mình... Nhưng phải đối mặt với sự thật...
Có lẽ nên bình tâm giải quyết vấn đề, lần này không được phép sai sót... Nếu không thì sẽ thêm một vết thương lòng cho tất cả...
Đưa tay bấm chuông cửa, cô giúp việc ra mở cửa, nhìn thấy nó cô cười cười...
- Vậy là ổn rồi con trai, con tới đây thì chắc sẽ ổn cả...
- Dạ... TA sao rồi cô?
- Nó ở trong phòng khóc nãy giờ, ai cũng lo hết, con lên gọi nó thử đi...
- Dạ, để con khuyên em nó.
Và thế là trước mặt em vô vàn ánh mắt đang nhìn em... Bạn bè TA, gia đình, đồng nghiệp... Em cảm thấy rối thật sự, phải đối diện với cơ số người thế này thật quá sức với em...
Cơ mà em hít một hơi, bình tĩnh tiến vào phía trong nhà... Nơi những con người kia đang nhìn em... Có những ánh mắt giận dữ, cũng có những ánh mắt ngạc nhiên...
Cô giúp việc đi theo sau em và dắt em vô nhà luôn...
- Bà chủ không có ở nhà, con cứ lên phòng luôn đi, xem nó như thế nào? Chứ cô nãy giờ cũng lo quá...
- Dạ...
Đề xuất Voz: Dòng đời nổi trôi