Chương 124
Nói xong em cũng dợm bước tính lên phòng Boss luôn... Cơ mà vừa đi được mấy bước thì có tiếng chửi...
- Thằng chó!
Em quay mặt lại xem ai cất tiếng thì thấy Lão K, mặt lão hầm hầm ra vẻ giận dữ lắm... Em thấy tình hình này mà cự với lão cũng chả ích gì nên em chả đáp mà tiếp tục bước...
Cơ mà kiểu như bị đụng tự ái hay sao ấy, lão lồng lộn lên, đòi ăn thua đủ với em... May có mấy người gần đấy can ngăn, nên em bảo toàn tính mạng...
Mọi người kêu em lên phòng xem thế nào, em cũng bước đi, lần này thì Lão K giằn ra được, chạy tới phía em, đạp cho em phát lăn quay luôn...
Em bật người dậy, rồi cũng lao về phía lão... Em chưa kịp làm gì hết thì thằng Tuấn đã chạy lại can em ra...
- Thôi, anh lên coi TA đi, bỏ qua chuyện này đi...
- Ừm...
Em quay lại chỉ vào mặt lão rồi nói...
- Cái đạp này tí tôi tính với anh... Nhớ đó...
Lên phòng TA, đi theo em có cô giúp việc với con Linh thêm mấy người nữa, em chả biết mặt, chắc bạn bè gì đấy...
- TA, mở cửa cho anh...
- TA, mở cửa ra coi...
- TA, mở cửa đi...
Em gọi, rồi bạn bè gọi... Vậy mà vẫn không chịu mở... Gọi điện thì tắt máy... Chỉ nghe tiếng khóc bên trong... Biết là bà cô đang giận lắm... Với tính ngang bướng vậy thì chỉ còn cách là ngang theo thì may ra...
- Giờ em không mở thì anh đi nha... Chào em...
Nói xong em giả bộ quay lưng đi, vậy là tiếng mở cửa ngay lập tức, sau đó là tiếng chân chạy rầm rầm theo em... Em quay người lại thì thấy Boss chạy lại phía em... Mặt mày ướt mem... Nhìn bẩn vkl...
Em đưa tay vuốt tóc Boss, rồi kêu xuống nhà nói chuyện... Cơ mà không chịu, Boss nói là ngại, nãy giờ như vậy giờ xuống kì lắm... Vậy là nhờ mọi người xuống xin lỗi giùm, rồi em với Boss lên sân thượng nói chuyện...
- Em nói đi, sao tự dưng dở chứng, làm ai cũng lo hết...
- Làm vậy mới biết là anh còn quan tâm em...
- Bắt đầu biết tính toán nhỉ?
- Tình thế bắt buộc... Vậy giờ biết rồi thì anh đi đây...
- Đi đâu?
- Nơi anh cần đến và làm một số chuyện...
- Cho em theo được không?
- Anh nghĩ không được, em đừng khiến mọi người lo lắng thêm nữa.
- Em biết, nhưng anh cho em một cơ hội thôi được không?
- Để làm gì hả em? Em không thấy mình có tất cả những điều người khác mơ ước mà không được sao?
- Em không cần những cái đó, điều em cần là người mình yêu...
- Nhưng rồi, mọi thứ sẽ không còn như lúc đầu, cuộc đời không như mơ đâu em... Rồi một ngày em sẽ nhận ra, em trao tình cảm cho anh là sai...
- Ngay từ đầu, em đã sai khi đồng ý tiếp cận anh... Nhưng em nhận ra, đôi khi ta phải sai lầm mới nhận ra tình cảm thật sự...
- Hết nói nổi, giờ như vậy đi... Anh cần phải đi giải quyết một số công việc của anh... Nên em tự lo cho mình thời gian sắp tới, khi công việc ổn định, anh với em sẽ nói chuyện sau... Ok không?
- Với điều kiện, anh phải liên lạc ĐT với em.
- Ok. Nhưng phải hứa, không làm chuyện gì để mọi người lo lắng nữa...
- Em hứa... Vậy là anh đồng ý cho em cơ hội rồi đúng không... Em sẽ chứng minh cho anh thấy, em tự lập được, em sẽ không dựa vào gia đình em...
- Ừm, hy vọng là vậy. Thôi giờ anh về đây...
- Không, anh phải ăn sinh nhật với em...
- Em coi em làm cái bữa sinh nhật này thành cái gì rồi...
- Hì hì, kệ đi, mình đi chơi ở ngoài...
Hết nói nổi, chỉ còn cách nhịn và chiều thì may ra mới dỗ được Boss thôi... Lại tiếp tục có thêm một lời hứa...
Tối đó thì em và Lão K có nói chuyện với nhau, cơ mà cái đó em xin giấu, em không muốn đề cập tới... Sau cuộc nói chuyện đó thì em với Boss, thằng Tuấn với con Linh, thằng Tiến rồi thêm một số bạn bè của Boss quẩy nhiệt tình tại 030 luôn...
Vậy là kế hoạch lại bị dời lại.
Đề xuất Tiên Hiệp: Độc Tôn Tam Giới