Chương 3: công việc
Lâm phong đứng im, miệng ấp úng trả lời.
-Chư vị đại thức, đại ca có thể cho ta đi cùng được không, ta không phải trộm cướp gì đâu.
Tên tráng sĩ nhìn bao quát lâm phong, sau khi xác định cậu không có vũ khí nguy hiểm mới từ từ hạ đao xuống.
-Được thôi, thấy tiểu đệ cũng khổ, mau theo ta.
Lâm phong cũng không thể ngờ hắn lại đồng ý nhanh thế, nhưng cũng coi là may mắn, sau đó cậu nhanh chóng thi tên tráng sĩ lên 1 chiếc xe ngựa. Vào bên trong, không ngờ cũng khá rộng rãi, ở cuối còn có 1 cái hộp khá là to làm bằng gỗ, tráng sĩ ra hiệu cho cậu ngồi ở phía góc, hắn cũng ngồi phía đối diện, gác thanh bảo đao được chạm khắc tinh xảo ở bên cạnh. Lâm Phong hỏi:
-Cảm ơn đại ca đã giúp đỡ, mà anh tên là gì, tại sao lại đồng ý ngay vậy.
Lâm phong cũng nói hết thắc mắc của mình ra luôn, tráng sĩ im lặng suy nghĩ 1 lúc sau đó nói.
-Tôi tên thương hải, đây là biên cảnh của Vân Hạ quốc. Chúng ta đang đi tới dương châu thành, nên có thể tiện đường cho những người tị nạn như ngươi theo được. Nhưng chủ yếu vẫn là mấy người như cậu, thân hình gầy gò mà còn không có vũ khí, nếu dám làm điều gì dại dột thì....
Nói tới đây, thương hải ho 1 tiếng, lâm phong cũng hiểu ra luôn, nhưng có vẻ hắn hơi quá tự cao không, nhưng khi nhớ lại hắn bất ngờ xuất hiện trước mặt rồi dí kiếm vào cổ của cậu thì chắc sức mạnh của hắn cũng không bình thường. Bất ngờ bụng của lâm phong sôi lên ọc ạch mấy tiếng, chắc chắn là do từ lúc xuyên tới đây hôm qua tới nay cậu chưa bỏ gì vào bụng, chỉ uống nước cầm hơi. Thương hải thấy thế, liền lấy ra 1 cái màn thầu trong túi xong ném vào tay lâm phong.
-May cho cậu là tôi còn 1 chiếc, mau ăn đi không cần khách sáo đâu.
Lâm phong bắt lấy cái bánh màn thầu, dù đã nguội lạnh nhưng khi đói thì cơm trắng cũng ngon, chỉ trong vòng 2-3 miếng cái màn thầu nhỏ xíu đã nằm gọn trong bụng cậu, thậm chí lâm phong còn nhai kĩ để cảm nhận rõ hương vị. Thương hải thấy thế suýt bật cười, hắn đứng lên nói tiếp:
-Nhưng có điều, thương đội của chúng tôi không nuôi ăn mày đâu, cậu biết rồi đấy, không làm mà đòi có ăn thì chỉ có ăn cái ấy ấy thôi...
Sau đó hắn tới mở cái hộp bằng gỗ ở cuối xe ra, lúc này lâm phong mới nhìn rõ bên trong có gì, hóa ra đây là 1 hộp vũ khí, bên trong vô số thanh dao tầm 50cm, thương hải bốc đại 1 cây rồi đưa cho lâm phong.
-Việc của cậu đơn giản thôi, trở thành 1 người canh gác giống tôi, cậu sẽ được cung cấp chỗ ngủ và thức ăn, tầm 1 tuần nữa là sẽ tới thành dương châu.
Lâm phong cầm con dao mà vung vẩy, dù chạm khắc thô sơ nhưng lưỡi dao lại khá sắc, cậu vô cùng thích con dao mà không kìm được vung vẩy mấy cái. Bên ngoài bất ngờ có tiếng hô hào.
-Sắp tối rồi mọi người ơi, nhanh chóng dựng trại nào.
Thương hải nhìn lâm phong nói tiếp:
-suýt quên nói với cậu, buổi tối khá nguy hiểm nên khi đó đoàn thương nhân sẽ dựng trại để nghỉ ngơi.
cậu cũng vô cùng sôi nổi mà đi dựng trại cùng mọi người, do không biết gì về dựng lều nên lâm phong chỉ có thể đi kiếm củi trong cánh rừng gần đó. Trong lúc đang còn say mê nhặt mấy ngọn củi khô dưới chân thì cậu cứ có cảm giác như ai đó đang theo dõi mình, nhưng nhìn quanh ngó dọc lại chẳng có ai, lâm phong tự nhủ chắc do bản thân ám ảnh vụ bị con quái vật 6 mắt kia tấn công. Sau khi nhặt gỗ xong cậu nhanh chóng quay lại nhóm lửa rồi ngồi 1 góc. Do mới gia nhập nên cậu cũng chả biết nói chuyện với ai nữa, chỉ đành ngồi im rồi nghe mọi người nói chuyện. Thương hải tới nói, đêm nay là cậu trực ở ngoài đó nhé, cứ thể dù đã nửa đêm, lâm phong vẫn ngồi ngáp ngắn ngáp dài bên ngoài lều mà ngắm trăng, nhìn đồng bằng xanh biếc pha với ánh sáng huyền ảo của ánh trăng tạo nên 1 khung cảnh thật khó tả. Bỗng có 1 mùi thơm ngào ngạt tỏa ra sau lưng cậu, giật mình quay đầu. Trước mắt cậu lúc này là 1 cô gái cũng xinh đẹp vô cùng, dưới ánh trăng lờ mờ thì cậu vấn có thể nhìn được khuôn mặt thanh tú của cô, cô ta đang bê một bát súp vô cùng nóng hổi.
-Anh là người mới nhập đoàn sao, tôi có mang súp cho anh đây.
Lâm phong hơi ngại, cậu nhận lấy bát súp nóng từ tay cô mới chợt nhớ ra cả tối nay bản thân cũng chưa ăn gì, cậu húp 1 ngụm, cảm giác thật thơm, có tí mùi rau củ với độ béo của thịt.
-Cảm ơn cô, súp cô nấu ngon thật, mà cô là thương nhân sau.
Cô gái nói.
-Cũng có thể nói vậy, do tôi là con gái của trưởng đoàn mà, lần này tôi đi theo là học hỏi cha tôi để chuẩn bị kế nghiệp gia sản.
Cậu nghe thế cũng thấy nể phục, không ngờ cô gái xinh đẹp chạc tuổi mình lại giỏi như thế.
Đề xuất Voz: Người con gái áo trắng trên quán bar