Chương 3

Bầu trời Lạc Dương tối sầm chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi. Không phải hoàng hôn tự nhiên, mà là một thủy triều đen đặc, cuồn cuộn từ chân trời xa xôi tràn về như một cơn ác mộng sống dậy. Những khuôn mặt méo mó oán hận lơ lửng trong vùng tối, mắt trắng dã lóe sáng, miệng há ra thì thầm những lời nguyền rủa không thành tiếng – như linh hồn của hàng ngàn kẻ chết oan đang kêu gào đòi mạng. Gió lạnh buốt thổi qua thành phố, mang theo mùi tử khí hôi thối, khiến lá cây khô héo rơi rụng như mưa, và những chiếc đèn lồng linh lực cuối cùng trên phố le lói rồi tắt ngóm.
Hàn Vũ lê bước trên con phố ngoại ô, tay phải ôm chặt vết thương cũ giờ đã tím tái và sưng mủ đen. Máu vẫn rỉ ra từng giọt nhỏ, thấm đỏ áo rách của Lý Phong, nhưng hắn đã dùng một mảnh vải xé từ xác đồng đội để băng bó tạm. Hắn dựa vào tường đá nứt nẻ để đứng vững, thở dốc từng hồi nặng nhọc. Sau trận chiến sinh tử với Ảnh Linh, hắn gần như kiệt sức. Mảnh quy tắc vừa cướp được – khả năng ẩn mình trong bóng tối ngắn ngủi – chỉ đủ để hắn sống sót, chứ chưa đủ để chiến đấu. Vết sẹo trên tay phải đau rát mỗi khi hắn nghĩ đến việc sử dụng nó, như một lời nhắc nhở rằng cái giá phải trả sẽ ngày càng đắt, ăn mòn linh hồn hắn từng chút một.
Hắn quan sát từ xa, ẩn mình trong một con hẻm tối tăm cách trung tâm hỗn loạn khoảng vài trăm mét. Theo ký ức Lý Phong, trung tâm Lạc Dương là nơi đông dân nhất: những con phố hẹp quanh co, nhà cửa san sát, chợ đêm từng nhộn nhịp giờ chỉ còn là đống đổ nát với xác người và quỷ nhỏ lảng vảng. Ở chính giữa là tháp trú ẩn – một tòa tháp cao vút làm từ đá linh lực cổ xưa, khắc đầy phù chú bảo vệ phức tạp, cao đến trăm thước, với những bậc thang xoắn ốc dẫn lên đỉnh nơi có đèn hiệu lớn nhất thành phố. Đó là hy vọng cuối cùng của dân chúng trong những đêm quỷ tấn công. Nhưng giờ đây, với hắc ám này, hắn nghi ngờ nó có trụ nổi không.
Dưới phố chính, dân chúng bắt đầu nhận ra điều bất thường. Ban đầu chỉ là những tiếng thì thầm lo lắng lan truyền như gió thoảng: "Sao trời tối thế này? Linh lực đèn lồng đâu rồi? Có phải quỷ lớn đến không?" Một vài người lớn tuổi nhớ lại những đêm tương tự thập niên trước, khi linh quỷ mới trỗi dậy, thì thầm cầu nguyện với những vị thần đã bị lãng quên từ lâu.
Rồi tiếng hét đầu tiên vang lên – không phải hét hoảng loạn thông thường, mà là một tiếng rít chứa đầy oán hận từ một người đàn ông trung niên bị cánh tay đen dài ngoằng thò ra từ vùng tối quấn lấy. Hắn là một thương nhân từng mất vợ con trong trận quỷ trước, và khi bị hút sinh khí, hắn không khóc lóc van xin mà gầm lên nguyền rủa: "Tại sao... tại sao lại là tao lần nữa! Tao nguyền rủa lũ quỷ các ngươi!" Tiếng gầm ấy vọng lại giữa những bức tường phố hẹp, nghe méo mó và kéo dài, đầy chết chóc.
Và vùng tối lan rộng.
Không phải lan ồ ạt ngay lập tức, mà chậm rãi, có chọn lọc – như một sinh vật sống đang "thở". Tiếng gầm oán hận ấy kích hoạt quy tắc đầu tiên: Hắc Ám Thực Nhân chỉ lan mạnh khi có "tiếng vang chứa oán" – những lời nguyền rủa, gầm gào đau đớn, hoặc tiếng hét từ người mang chấp niệm sâu nặng. Tiếng vang phải vọng lại trong không gian kín (phố hẹp, nhà cửa san sát) mới đủ mạnh để mở rộng vùng tối thêm vài mét, mọc thêm cánh tay quỷ.
Người đàn ông khô quắt lại chỉ trong vài giây – da bọc xương khô khốc, mắt lõm sâu như hốc tối vô hồn, miệng vẫn há ra trong tư thế nguyền rủa cuối cùng. Mùi thịt cháy khét bốc lên từ cơ thể hắn, khiến những người xung quanh nôn ọe, nhưng chưa đủ để kích hoạt lan rộng thêm.
Tiếng hét thứ hai đến từ một người phụ nữ trẻ – không phải oán hận, mà là tiếng khóc tuyệt vọng khi thấy chồng bị nuốt: "Không... anh ơi!" Tiếng ấy không vang vọng mạnh, chỉ lan vùng tối một chút nhỏ. Nhưng khi đám đông bắt đầu hoảng loạn thực sự, nỗi sợ tích tụ từ nhóm người – ít nhất ba bốn người cùng lúc tim đập nhanh, mồ hôi lạnh túa ra, hơi thở rối loạn – thì quy tắc thứ hai kích hoạt: Nỗi sợ tích tụ làm vùng tối "ngửi" thấy, ưu tiên kéo bóng những kẻ sợ hãi nhất vào, hút sinh khí nhanh hơn.
Đám đông xô đẩy nhau chạy tán loạn, giẫm đạp lên nhau trong cơn hoảng sợ mù quáng. Một đứa trẻ bị ngã, khóc ré lên vì đau chân – tiếng khóc non nớt không chứa oán, nên vùng tối chỉ lan nhẹ. Nhưng một người đàn ông khác, bị cánh tay quỷ cào xé cánh tay, gầm lên đầy oán hận: "Tao sẽ kéo cả lũ chúng mày xuống địa ngục!" Tiếng gầm ấy vọng lại giữa hai dãy nhà đổ nát, nghe ghê rợn và kéo dài. Vùng tối bùng nổ – mở rộng thêm chục mét, nuốt chửng vài người gần đó.
Hàn Vũ ẩn mình sâu hơn trong hẻm, dùng mảnh quy tắc Ảnh Linh để che bóng mình. Đau đớn lan ra từ vết sẹo đen trên tay phải – như kim châm vào linh hồn – khiến hắn cắn răng chịu đựng. "Quy tắc... không phải mọi tiếng hét đều kích hoạt. Chỉ tiếng chứa oán hận, và phải vang vọng giữa phố hẹp. Nỗi sợ phải tích tụ từ nhóm người mới mạnh. Thú vị... ta có lợi thế." Hắn lạnh lùng, gần như không sợ – chấp niệm bất tử kiếp trước đã rèn luyện hắn thành một khối băng. Nỗi sợ của hắn chỉ là một tia nhỏ sâu thẳm, chưa đủ để quỷ "ngửi" thấy.
Một nhóm trảm linh nhân xuất hiện ở đầu phố, khoảng mười người còn sống sót, áo giáp linh lực lóe sáng yếu ớt dưới vùng tối đang lan. Lão Vương Thiên – trưởng lão cao tuổi, râu bạc trắng bay trong gió lạnh, cầm kiếm phù chú lóe sáng – gầm lên chỉ huy với giọng khàn đặc đầy uy quyền: "Giữ đội hình! Đây là Hắc Ám Thực Nhân cấp ba – quỷ lớn từ vùng tối ngoại ô! Quy tắc của nó: Chỉ lan mạnh khi có tiếng vang chứa oán hận vọng lại trong phố hẹp, và khi nỗi sợ tích tụ từ nhóm người! Các ngươi, dùng phù chú che giấu hơi thở và cảm xúc! Đừng nguyền rủa, đừng gầm gào – im lặng và chém!"
Lão chém một nhát kiếm sáng rực, cắt đứt ba cánh tay quỷ cùng lúc. Vùng tối co lại rít đau như tiếng gió hú qua khe núi, mùi cháy khét lan ra. Các trảm linh nhân khác giơ phù chú nhỏ – loại che giấu hơi thở hoảng loạn – khiến nỗi sợ của họ giảm, làm vùng tối chậm lan ở khu vực gần họ. Nhưng đám đông dân chúng thì không có phù chú ấy. Một người đàn ông bị thương nặng, không chịu nổi đau đớn, gầm lên đầy oán hận: "Tại sao lũ trảm linh các ngươi không cứu sớm hơn!" Tiếng gầm ấy vọng lại giữa những bức tường, nghe méo mó và ghê rợn. Vùng tối bùng nổ thêm, nuốt chửng hai trảm linh nhân đứng gần.
Lão Vương Thiên hét lên đau đớn, nhưng không oán hận: "Tiểu Hùng! Tiểu Lan! Giữ vững... cứu dân trước!" Lão lao vào, chém thêm phù chú lớn hơn, tạo một vòng sáng tạm thời đẩy lùi vùng tối quanh nhóm dân chạy về tháp. Nhưng vùng tối vẫn lan dần, vì những tiếng vang oán hận từ đám đông không ngừng.
Hàn Vũ quan sát mọi thứ từ hẻm tối, phân tích lạnh lùng dù cơ thể run rẩy vì mất máu và lạnh giá. "Lão già này hiểu quy tắc rõ. Phù chú che giấu cảm xúc... hữu ích. Nếu ta khắc được một phần, ta sẽ kiểm soát nỗi sợ của chính mình hoàn toàn." Hắn muốn thử tiếp cận để khắc một mảnh nhỏ, nhưng biết mình chưa đủ sức – linh hồn rạn nứt, thân xác yếu, nếu mạo hiểm bây giờ sẽ chết chắc.
Một con bé gái khoảng mười tuổi chạy lạc khỏi đám đông, ngã xuống gần miệng hẻm hắn ẩn mình. Nó khóc nức nở, quần áo rách bươm, tay ôm một con búp bê cũ kỹ bẩn thỉu: "Mẹ... mẹ đâu rồi... ba bị ăn mất rồi... em sợ quá..." Tiếng khóc của nó không chứa oán hận sâu, chỉ là sợ hãi trẻ con, nên vùng tối chỉ lan nhẹ về phía này. Nhưng nếu nó khóc lớn hơn, hoặc nếu nỗi sợ của nó tích tụ với người khác gần đó, sẽ nguy hiểm.
Hàn Vũ do dự một giây – không phải thương xót, mà tính toán. Nếu để nó khóc to, vùng tối sẽ lan đến hẻm này. Hắn kéo con bé vào sâu hơn, bịt miệng nó bằng tay trái, thì thầm lạnh lùng: "Im lặng. Đừng khóc, đừng nghĩ đến sợ hãi. Nếu không, cả hai ta đều chết." Con bé nhìn hắn với đôi mắt đỏ hoe, cố nín, nhưng hơi thở vẫn rối loạn.
Nhưng một cánh tay quỷ cảm nhận được chuyển động nhỏ, vươn tới từ vùng tối gần đó. Hàn Vũ dùng mảnh quy tắc Ảnh Linh né tránh, kéo con bé lùi sâu hơn. Cánh tay quỷ cào xé tường đá, đá vụn bay tung tóe, một mảnh lớn văng trúng vai hắn, làm vết thương cũ nứt thêm máu đen chảy ra. Đau đớn khiến hắn suýt ngã, nhưng hắn cắn răng, dùng chút linh lực cuối cùng từ thanh kiếm gãy chiếu sáng yếu ớt để đẩy lui tạm thời.
Con quỷ rít lên, nhưng không đuổi sâu – nó bị thu hút bởi một tiếng gầm oán hận lớn hơn từ phố chính: Một trảm linh nhân bị thương nặng nguyền rủa trước khi chết. Tiếng gầm ấy vọng lại giữa những bức tường, nghe ghê rợn và kéo dài. Vùng tối bùng nổ hướng đó.
Hàn Vũ thở dốc trong bóng tối, vết sẹo tay phải lan rộng thêm một chút vì lạm dụng, đau như bị thiêu đốt từ bên trong. "Không thể ở lại. Phải tìm chỗ hồi phục trước khi vùng tối lan hết ngoại ô." Hắn đẩy con bé ra phía sau một thùng gỗ hỏng trong hẻm, thì thầm: "Ẩn mình đi. Đừng khóc, đừng nghĩ lung tung. Sống sót... hoặc chết, tùy ngươi." Rồi hắn lặng lẽ di chuyển dọc theo các hẻm tối về phía ngoại thành – nơi vùng tối chưa lan tới hoàn toàn, có lẽ còn vài căn nhà bỏ hoang với linh đan dự trữ hoặc xác quỷ nhỏ để hắn thử khắc thêm.
Tháp trú ẩn trung tâm rung chuyển dưới đòn tấn công liên tục. Tiếng hét chỉ huy của lão Vương Thiên vang vọng xa xôi: "Dùng phù chú che giấu! Im lặng di chuyển! Đừng để oán hận kích hoạt!" Nhưng tiếng vang oán hận từ đám đông vẫn không ngừng, vùng tối lan dần về phía tháp.
Hàn Vũ không quay đầu nhìn lại. Hắn biết mình chưa đủ mạnh để tham gia hay cứu ai. Hắn cần thời gian – thời gian để hồi phục, để hiểu thêm quy tắc từ những mảnh nhỏ, để xây dựng sức mạnh từng bước một mà không chết uổng. Nhưng sâu thẳm, hắn cảm nhận được một cơ hội: Trong thế giới mà nỗi sợ và oán hận là nhiên liệu cho quỷ, một kẻ như hắn – gần như không còn nhân tính, chỉ còn chấp niệm bất tử lạnh lẽo – sẽ có lợi thế lớn.
Hắn lê bước trong đêm, máu nhỏ giọt xuống đất, hòa lẫn với bóng tối đang lan dần. "Ta sẽ trở lại. Khi ta khắc đủ để kiểm soát chính nỗi sợ của thế giới này."

Đề xuất Voz: CHÚNG TA ĐÃ TỪNG NHƯ THẾ​ [A time to remember]
Quay lại truyện Linh Quỷ Hắc Đạo
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện phong võ

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

Đề nghị ADMIN truyện việt chổ phần tác giả phải để tác giả việt để tôi còn biết đường mà né...thanks

Ảnh đại diện Watsonsss1
1 tháng trước

Sao vậy bạn truyện mình có chỗ nào không ổn ạ.