Chương 4
Vùng tối không còn lan rộng ồ ạt như lúc đầu nữa, nhưng nó vẫn thở – chậm rãi, nặng nề, như một con quái vật khổng lồ đang ngửi ngửi không khí để tìm miếng mồi ngon nhất. Sau lệnh im lặng tuyệt đối của lão Vương Thiên, đám đông dân chúng dần nín bặt. Tiếng khóc thút thít bị nuốt ngược vào cổ họng, tiếng bước chân chạy loạn cũng chậm lại, chỉ còn tiếng thở dồn dập và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Không khí nặng nề đến mức có thể cắt ra từng lát – mùi máu tanh lẫn mồ hôi lạnh, mùi đất ẩm bốc lên từ những vết nứt trên đường phố, và mùi cháy khét từ những phù chú đã cháy đen. Những khuôn mặt oán hận lơ lửng trong vùng tối giờ như đông cứng lại, mắt trắng dã lóe sáng yếu ớt, chờ đợi một tiếng vang oán hận nào đó để bùng nổ.
Phù chú che giấu cảm xúc – những tấm giấy vàng nhỏ khắc linh văn phức tạp, phát ra ánh sáng xanh nhạt – được các trảm linh nhân phát vội cho những người gần nhất. Chúng lóe lên rồi tan vào không khí, như một lớp màng vô hình bao phủ lấy hơi thở hoảng loạn, làm mùi mồ hôi lạnh giảm bớt, tim đập chậm lại. Vùng tối quanh khu vực ấy co lại một chút, những cánh tay đen ngo ngoe rút về sâu hơn, rít lên như đói khát, tiếng rít kéo dài như gió hú qua khe đá vỡ.
Nhưng im lặng không kéo dài được lâu. Trong đám đông, nỗi sợ tích tụ như một quả bom hẹn giờ – ba, bốn người cùng lúc run rẩy, mồ hôi túa ra như mưa, hơi thở rối loạn hòa quyện với nhau. Một người đàn ông trung niên bị thương nặng ở chân, máu chảy lênh láng trên mặt đường nứt nẻ, không còn sức chạy nữa. Hắn ngồi dựa vào bức tường đổ, mắt đỏ ngầu nhìn cánh tay quỷ đang tiến gần từ vùng tối. Da hắn tái nhợt dưới ánh trăng mờ, vết thương hở miệng lộ cả xương trắng hếu. Hắn từng là một thợ rèn ở chợ đen, theo ký ức Lý Phong – một người đàn ông thô kệch, từng mất con trai trong trận quỷ năm ngoái, và giờ đây, nỗi oán hận ấy bùng nổ. Hắn không van xin, mà gầm lên – giọng khàn đặc đầy hận thù: “Tao đã sống sót qua bao nhiêu đêm quỷ rồi… sao giờ lại chết thế này? Tao nguyền rủa lũ quỷ các ngươi… nguyền rủa cả cái thành phố khốn nạn này! Các ngươi… tất cả các ngươi đáng chết hết!”
Tiếng gầm ấy vang vọng giữa hai dãy nhà đổ nát, bật đi bật lại giữa những bức tường vỡ, nghe méo mó và ghê rợn, kéo dài như tiếng vọng từ một hang sâu không đáy. Vùng tối bùng nổ. Hàng chục cánh tay quỷ mọc thêm từ vùng tối, quét ngang như lưỡi hái tử thần, móng vuốt sắc nhọn cào xé không khí với tiếng xé gió rùng rợn. Năm sáu người gần đó bị quấn lấy bóng, sinh khí bị hút sạch trong chớp mắt. Họ co giật dữ dội, da thịt khô quắt lại từng thớ, mắt lõm sâu như hốc tối vô hồn, miệng há ra như vẫn muốn nguyền rủa tiếp theo. Mùi thịt cháy khét lan tỏa, hòa lẫn với mùi máu tươi, khiến không khí ngột ngạt đến mức một số người gần đó suýt nôn ra – nhưng họ cắn răng, cố không hét lên.
Lão Vương Thiên nghiến răng ken két, kiếm phù chú trong tay lóe sáng rực rỡ, chém liên hồi tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh nhóm dân cuối cùng đang chen chúc chạy vào cửa tháp trú ẩn. Ánh sáng linh lực va chạm với vùng tối, phát ra tiếng nổ lẹt xẹt như sấm nhỏ, đẩy lùi vài cánh tay quỷ. Lão là một cao thủ cấp trung, theo ký ức Lý Phong – từng là sư phụ của cậu ta và nhiều trảm linh nhân trẻ khác. Lão Vương Thiên sinh ra ở Lạc Dương, chứng kiến linh quỷ trỗi dậy từ thập niên trước, mất vợ con trong trận đại dịch quỷ đầu tiên. Lão từng hứa với bản thân sẽ bảo vệ thành phố đến chết, nhưng giờ đây, trong lòng lão, nỗi oán hận len lỏi – oán trời đất sao để quỷ hoành hành, oán đám đông sao không nghe lệnh im lặng. Lão cắn răng kìm nén, giọng khàn đặc ra lệnh: “Im lặng! Ai còn gầm gào oán hận là tự giết cả đám! Che miệng lại, che tai lại, đừng nghĩ đến hận thù! Chúng ta chỉ cần vào tháp… tháp sẽ cứu chúng ta!”
Một trảm linh nhân trẻ – tên Tiểu Hùng, theo ký ức Lý Phong là người từng huấn luyện cùng cậu ta, một chàng trai nhiệt huyết nhưng ngây thơ – lao ra cứu một bà lão bị ngã giữa đường. Bà lão khoảng sáu mươi, tóc bạc trắng rối bù, tay ôm một túi vải nhỏ chứa vài món đồ kỷ niệm cuối cùng từ nhà. Tiểu Hùng giơ phù chú chắn trước bà, chém một nhát kiếm đẩy lui cánh tay quỷ gần nhất. Ánh sáng linh lực lóe lên, nhưng một cánh tay khác từ phía sau quấn lấy bóng cậu ta. Tiểu Hùng co giật, mặt tái mét, cố không hét lên để tránh kích hoạt quy tắc. Nhưng đau đớn quá lớn – vết thương từ móng vuốt quỷ xé rách da thịt cậu, máu phun ra – cậu vẫn bật ra một tiếng rên đau đớn chứa oán: “Sao… sao lại là tao… tao chưa muốn chết…” Tiếng ấy vọng lại giữa phố hẹp, dù nhỏ, vẫn đủ để vùng tối lan thêm một mét, nuốt chửng hai người dân gần đó.
Lão Vương Thiên lao đến, chém đứt cánh tay quỷ cứu được Tiểu Hùng, nhưng đã muộn. Cậu ta khô quắt một nửa cơ thể, da thịt co lại như giấy cháy, mắt trắng dã, chỉ còn hơi thở thoi thóp. Lão ôm cậu ta chạy vào gần cửa tháp, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Còn sống… cố lên, Tiểu Hùng. Tháp sẽ bảo vệ chúng ta… ta hứa.” Trong lòng lão, ký ức ùa về: Tiểu Hùng là học trò yêu quý, giống như con trai lão đã mất. Lão từng dạy cậu ta cách cầm kiếm, cách kiểm soát cảm xúc trong trận chiến. Giờ đây, nhìn học trò sắp chết, oán hận trong lão dâng trào – nhưng lão cắn môi đến chảy máu, không để nó bùng nổ thành tiếng.
Hàn Vũ vẫn ẩn mình trong hẻm tối ngoại ô, cách trung tâm hỗn loạn khoảng trăm mét. Hắn dựa lưng vào tường lạnh lẽo, thở từng hơi ngắn vì mất máu. Vết thương cũ giờ đã nhiễm độc nhẹ từ mảnh quy tắc Ảnh Linh – máu đen rỉ ra, da quanh vết thương tím tái và nóng rực như bị thiêu. Nhưng hắn không quan tâm đến đau đớn thể xác. Mắt hắn lạnh lùng quan sát mọi thứ, như một con thú săn mồi đang chờ đợi thời cơ. Flashback kiếp trước len lỏi vào đầu hắn: Hắn từng đứng trên Vạn Cốt Sơn, nhìn đồng đạo chết dưới tay mình mà không chớp mắt. “Oán hận là nhiên liệu cho quỷ… giống như tình cảm là gánh nặng cho ta.” Hắn thì thầm, nụ cười nhếch mép không chút ấm áp. Trong thế giới này, hắn có lợi thế: Linh hồn hắn đã bị thiên kiếp rèn luyện đến mức gần như vô cảm. Không sợ hãi thực sự, không oán hận bùng nổ – chỉ có chấp niệm bất tử lạnh lẽo, như một lưỡi dao sắc bén.
Con bé gái hắn cứu tạm lúc nãy vẫn núp sau thùng gỗ hỏng trong hẻm. Nó khoảng mười tuổi, tóc rối bù, mặt lem luốc bụi đất và nước mắt khô. Quần áo rách rưới lộ ra những vết xước từ lúc chạy trốn, tay vẫn ôm chặt con búp bê cũ kỹ – một món đồ chơi duy nhất còn lại từ nhà. Theo cách nó nhìn hắn, con bé không phải trẻ mồ côi thông thường; có lẽ từ một gia đình khá giả ở trung tâm, vì con búp bê được may tinh xảo. Nó run rẩy nhìn hắn, thì thầm rất nhỏ: “Anh… anh là trảm linh nhân sao? Em sợ lắm… ba em bị quỷ kéo đi rồi…”
Hàn Vũ liếc nó một cái, mắt không chút cảm xúc. “Ta không phải anh hùng. Ngươi sợ không?” Con bé gật đầu yếu ớt, nước mắt lăn dài nhưng không dám khóc to. Hắn ngồi xuống bên nó, không phải an ủi, mà để thử nghiệm. “Sợ thì cứ sợ, nhưng đừng để oán hận bùng lên. Nếu ngươi nguyền rủa hay gào thét, ta sẽ giết ngươi trước khi quỷ làm. Hiểu không?” Con bé co rúm lại, nhưng lạ thay, nỗi sợ nó giảm đi một chút – sợ hắn hơn sợ quỷ. Hắn dùng cơ hội này để quan sát: Nỗi sợ của một đứa trẻ đơn lẻ không đủ tích tụ để kích hoạt quy tắc, nhưng nếu kết hợp với người khác gần đó, sẽ nguy hiểm. Hắn nghĩ: “Nó có thể làm mồi dụ sau này… nếu ta cần dẫn quỷ đi hướng khác.”
Hàn Vũ quyết định tiến gần hơn một chút để thử nghiệm thực tế. Hắn dùng mảnh quy tắc Ảnh Linh để ẩn mình hoàn toàn trong bóng tối, lê bước về phía rìa vùng tối. Đau đớn từ vết sẹo tay phải lan ra – như lửa đốt linh hồn – khiến hắn phải dừng lại một giây để thở. Hắn dừng cách một cánh tay quỷ đang ngo ngoe khoảng mười bước, quan sát kỹ.
Một người đàn ông chạy lạc gần đó, bị cánh tay quỷ chạm nhẹ vào bóng chân. Hắn hoảng loạn, mặt tái mét, mồ hôi túa ra như mưa. Đám đông gần hắn – khoảng bốn người – cũng bắt đầu tích tụ nỗi sợ: Tim đập nhanh, hơi thở rối loạn hòa quyện. Người đàn ông gầm lên oán hận: “Tại sao… tại sao lũ trảm linh không cứu tao! Tao hận chúng mày hết!” Tiếng vang vọng lại giữa phố hẹp, nghe ghê rợn và kéo dài. Vùng tối lan về phía hắn – và suýt lan đến chỗ Hàn Vũ ẩn mình.
Hàn Vũ lạnh lùng quan sát. Hắn có thể cứu gã kia bằng cách chém một nhát kiếm yếu ớt để đẩy lùi tạm, nhưng hắn không làm. Thay vào đó, hắn thì thầm – đủ nhỏ để không vang vọng: “Chết đi. Tiếng oán của ngươi… hữu ích cho ta quan sát.” Người đàn ông bị nuốt, cơ thể co giật dữ dội, da thịt khô quắt lại từng thớ, mắt lồi ra rồi lõm sâu, miệng há ra với tiếng rên cuối cùng. Vùng tối lan thêm, nhưng Hàn Vũ đã lùi kịp nhờ mảnh quy tắc Ảnh Linh. Hắn học được thêm: Khoảng cách an toàn khi ẩn mình là dưới mười lăm bước, và tiếng vang oán hận lan theo hướng nguồn âm thanh, nhưng có thể bị chặn nếu có vật cản như tường đổ.
Gần tháp trú ẩn, tình hình càng tuyệt vọng hơn. Cửa tháp – một cánh cửa đá lớn khắc phù chú phức tạp, nặng hàng tấn – đã mở một nửa, dân chúng chen chúc nhau chạy vào, vai kề vai, tay nắm tay trong im lặng kinh hoàng. Không khí bên trong tháp le lói ánh sáng từ đèn hiệu trên đỉnh, nhưng bên ngoài là địa ngục. Lão Vương Thiên và năm trảm linh nhân còn lại đứng chắn ngoài cửa, kiếm phù chú chém liên hồi tạo vòng bảo vệ. Ánh sáng linh lực va chạm với vùng tối, phát ra tiếng nổ lẹt xẹt như sấm nhỏ, đẩy lùi vài cánh tay quỷ. Nhưng mỗi khi có người bị thương nặng gầm lên oán hận, vòng bảo vệ lại bị thủng một lỗ nhỏ, để vùng tối len vào.
Một người mẹ trẻ ôm con nhỏ bị cánh tay quỷ quấn lấy chân khi đang chen vào cửa tháp. Bà ta khoảng ba mươi, mặt tái nhợt, tóc rối bù che nửa khuôn mặt đầy nước mắt. Con nhỏ – khoảng hai tuổi – khóc oe oe, nhưng tiếng khóc trẻ con không chứa oán nên chưa kích hoạt mạnh. Bà mẹ cố im lặng, nhưng đau đớn từ móng vuốt quỷ xé rách da thịt khiến bà không chịu nổi. Bà gào lên – không phải với quỷ, mà với lão Vương Thiên: “Cứu con tôi! Các ông là trảm linh nhân mà… sao cứu không nổi ai! Tao hận… hận hết!” Tiếng vang oán hận ấy – dù hướng vào con người – vẫn kích hoạt quy tắc, vọng lại giữa những bức tường quanh tháp. Vùng tối bùng nổ, cánh tay quỷ mọc thêm, nuốt bà mẹ và đứa bé cùng lúc. Lão Vương Thiên chém đứt cánh tay quá muộn, chỉ cứu được vài người khác chạy vào.
Lão quỳ một gối xuống, kiếm chống đất, máu từ vết thương vai chảy ròng ròng. Khuôn mặt lão đầy nếp nhăn sâu hoắm, mắt đỏ hoe vì mệt mỏi và đau đớn. Theo ký ức Lý Phong, lão Vương Thiên từng là anh hùng của thành Lạc Dương, cứu hàng trăm mạng trong trận đại dịch quỷ đầu tiên. Lão mất vợ con từ đó, nhưng thay vì oán hận, lão chọn bảo vệ. Giờ đây, nhìn học trò và dân chúng chết dần, oán hận trong lão dâng trào như thủy triều – oán trời đất sao để quỷ hoành hành, oán chính mình sao không mạnh hơn. Lão cắn môi đến chảy máu, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Vào hết đi… ta sẽ chắn hậu! Lạc Dương… không được rơi như thế này!”
Một cánh tay quỷ lớn nhất – dày bằng thân cây – lao vào lão từ vùng tối. Lão chém mạnh, ánh sáng linh lực bùng nổ, cắt đứt nó, nhưng dư chấn làm lão ngã ngửa. Vùng tối lan gần hơn, chỉ cách cửa tháp vài bước. Các trảm linh nhân còn lại hét lên – nhưng họ kìm nén oán hận, chỉ ra lệnh im lặng: “Chạy vào! Che miệng!”
Hàn Vũ, từ hẻm tối, chứng kiến tất cả. Hắn nghĩ: “Lão già sắp bùng nổ oán hận rồi. Đó sẽ là lúc vùng tối mạnh nhất… và dễ khắc nhất, nếu ta đủ mạnh.” Hắn quay lại con bé gái, kéo nó đứng dậy. “Theo ta. Ngươi sẽ là mồi dụ nếu cần.” Con bé run rẩy nắm tay hắn, không dám cãi – nó thấy trong mắt hắn không có lòng thương, chỉ có tính toán lạnh lùng.
Vùng tối tiếp tục nuốt thành, chậm rãi nhưng chắc chắn. Tháp trú ẩn rung chuyển mạnh hơn, phù chú trên cửa đá lóe sáng rồi mờ dần dưới sức ép. Tiếng vang oán hận cuối cùng vang lên từ một trảm linh nhân sắp chết: “Tao hận… hận cả trời đất này… hận hết!”
Và vùng tối bùng nổ lần cuối, nuốt chửng thêm một phần lớn thành Lạc Dương. Lão Vương Thiên đứng dậy lần cuối, chém một nhát kiếm lớn nhất đời lão, tạo vòng sáng đẩy lùi tạm thời để cửa tháp đóng lại. Nhưng lão ở ngoài – hy sinh để cứu những người cuối cùng.
Hàn Vũ quay lưng, kéo con bé gái lê bước sâu hơn vào ngoại ô tối om. Nó khóc thầm, nhưng hắn thì thầm: “Khóc đi, nhưng đừng oán. Oán hận là của ta… ta sẽ dùng nó để bất tử.” Hắn không quan tâm đến thành phố đang chết. Hắn cần hồi phục, cần tìm quỷ nhỏ hơn để khắc thêm mảnh quy tắc. Vì hắn biết – đêm nay chỉ là khởi đầu. Và khi hắn quay lại, hắn sẽ không phải kẻ chạy trốn nữa.
Thành phố Lạc Dương chìm trong bóng tối, chỉ còn tiếng rít của quỷ và im lặng chết chóc. Nhưng trong im lặng ấy, oán hận vẫn tích tụ – chờ bùng nổ.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đấu Phá Thương Khung
[Trúc Cơ]
Đề nghị ADMIN truyện việt chổ phần tác giả phải để tác giả việt để tôi còn biết đường mà né...thanks
[Pháo Hôi]
Trả lờiSao vậy bạn truyện mình có chỗ nào không ổn ạ.