Chương 6: Mưu Sinh Trong Thành Rỗng
Ám Nhi tỉnh dậy dưới ánh nắng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ vỡ. Bụng no từ tối qua khiến nó mạnh dạn hơn một chút. Nó ngồi dậy, tay dụi mắt, nhìn quanh căn nhà bỏ hoang với sàn đất ẩm mốc và bụi bặm bám đầy tường. Có chỗ trú đã tốt hơn chạy ngoài đường rồi. Không khí sáng sớm lạnh buốt, mùi đất ẩm lẫn với mùi tử khí xa xôi từ trung tâm thành vọng đến khiến nó rùng mình. Nó thì thầm khẽ, giọng còn ngái ngủ:
"Anh… em ngủ ngon quá… anh dậy chưa?"
Hàn Vũ đang ngồi dựa tường, mắt mở từ lâu, quan sát vùng tối từ xa qua cửa sổ. Vết thương ngực đã se lại nhờ mảnh ký sinh mới, nhưng vẫn đau rát khi hắn cử động. Hắn khàn khàn đáp, không nhìn nó:
"Dậy rồi. Ăn gì còn sót thì ăn đi. Tao đi trinh sát."
Ám Nhi gật đầu nhanh, lục túi lương khô còn lại, cắn miếng bánh mì khô cứng, nhai chậm rãi. Vị mốc meo nhưng no bụng, nó thì thầm với nụ cười vụng về:
"Dạ… anh cẩn thận nhé. Em chờ anh."
Hàn Vũ gật nhẹ, cầm dao găm và thanh kiếm gãy, bước ra cửa.
Vùng tối lan chậm, tháp trú ẩn cầm cự được vài ngày. Quay lại thành sớm, nhưng không lao vào quỷ lớn. Tìm chỗ trú vững hơn, dưỡng thương, mưu sinh trước.
Hắn đi bộ dọc ngoại ô, né tránh những xác thú khô quắt nằm la liệt và những bóng đen lảng vảng giữa bụi cỏ cao. Không khí sáng sớm lạnh buốt thấu xương, mùi tử khí nồng nặc từ thành vọng ra, lẫn với tiếng rít quỷ yếu ớt như lời nguyền rủa xa xôi. Thành Lạc Dương chưa rơi hoàn toàn. Vùng tối đã co lại sau khi lão Vương Thiên hy sinh, phù chú cuối cùng của lão chém trúng phần yếu của quỷ lớn khiến nó bị thương nặng, rút lui tạm thời dưỡng thương trong vùng tối sâu. Dân chúng trong tháp trú ẩn vẫn im lặng cầm cự, Linh Vệ Hội cử viện quân đến canh chừng và tu sửa tường thành. Hắn thấy khói lửa xa xôi từ tháp, dấu hiệu người còn sống đang cố mưu sinh giữa bi thương, những khuôn mặt tái nhợt cúi đầu bên mộ tạm, tiếng khóc thút thít kìm nén trong cổ họng.
Hắn đến rìa thành. Đường phố đổ nát, nhà cửa vỡ vụn, xác khô la liệt với da bọc xương, mắt lõm sâu như hốc tối vô hồn, mùi hôi thối như thịt cháy bốc lên nồng nặc khiến hắn phải nhíu mày. Dân chạy loạn hết, chỉ còn vài nhóm linh vệ cấp thấp tuần tra. Họ mặc áo giáp rách tả tơi, cầm kiếm phù chú lóe sáng yếu ớt, khuôn mặt tái nhợt, mắt đỏ hoe vì mệt mỏi và bi thương, có lẽ mất đồng đội, mất gia đình trong đợt tấn công. Họ đi từng nhóm ba bốn người, thì thầm nói chuyện khẽ như sợ tiếng vang oán hận sẽ gọi quỷ quay lại.
"Con quỷ lớn rút lui rồi, nhưng oán hận còn tích tụ," một linh vệ trẻ thì thầm với đồng đội, giọng khàn khàn vì thiếu ngủ. "Dân bi thương thế này, nó quay lại thì thảm."
Đồng đội lắc đầu, giọng mệt mỏi: "Cầm cự đi. Viện quân đến chiều nay, dọn quỷ lẻ trước, tránh chúng lọt vào tháp."
Hắn nghe lén, ghi nhớ trong lòng.
Hắn thấy bảng nhiệm vụ Linh Vệ Hội treo ở cổng thành vỡ, một bảng gỗ khắc linh văn liệt kê vài nhiệm vụ đơn giản cho linh vệ còn sống sót:
"Dọn quỷ lẻ trong phố đông, thưởng linh thạch và đan dược. Tuần tra ngoại ô, thưởng bánh mì khô và phù chú cơ bản. Linh thạch đổi vật tư ở kho tháp trú ẩn."
Hắn nhếch miệng.
Linh Vệ Hội vẫn hoạt động. Nhiệm vụ này hợp, mày là Lý Phong, linh vệ cấp thấp sống sót. Nhận dọn quỷ lẻ, kiếm thưởng đan dược, vũ khí mới. Quỷ lẻ cấp thấp dễ giết, có lẽ lấy được thứ gì đó từ chúng.
Hắn bước vào thành, giả vờ khập khiễng vì vết thương, tiếp cận một linh vệ trẻ tuần tra, cậu ta khoảng hai mươi, áo giáp rách, kiếm phù chú lóe yếu, mặt hốc hác với quầng thâm mắt, râu ria lởm chởm, trông như chưa ngủ vài ngày.
Linh vệ trẻ nhìn hắn, mắt nghi ngờ nhưng nhận ra ký ức Lý Phong từ huy hiệu áo:
"Lý Phong? Mày sống sót từ đội tuần tra? Lão Vương hy sinh chắn hậu rồi. Tháp cầm cự nhờ phù chú cuối của lão, con quỷ lớn bị thương nặng, rút lui tạm. Viện quân đến chiều nay. Nhận nhiệm vụ đi, dọn quỷ lẻ phố đông để kiếm thưởng. Quỷ lẻ hoảng loạn lọt vào phố, cấp thấp, nhưng số lượng nhiều."
Hàn Vũ gật, giọng khàn khàn giả vờ mệt mỏi:
"Nhận. Dọn quỷ lẻ. Tao cần đan chữa thương."
Linh vệ trẻ gật, khắc dấu ấn nhiệm vụ lên huy hiệu áo hắn:
"Ok, hoàn thành báo ở tháp. Cẩn thận, quỷ lẻ cấp thấp nhưng xảo quyệt. Nếu giết được, lấy linh hạch từ chúng nếu may, không phải lúc nào cũng có, nhưng hạch giúp luyện đan hoặc phong ấn."
Hàn Vũ gật, ghi nhớ.
Linh hạch, thứ từ quỷ, chứa khí tức mạnh. Không phải lúc nào cũng có, may rủi. Tốt, thử xem.
Hắn quay về nhà bỏ hoang, Ám Nhi đang chờ, thấy hắn về thì thầm vui mừng, mắt sáng lên:
"An h… anh về rồi! Em sợ một mình… anh đi đâu vậy?"
Hắn ngồi xuống, kiểm tra vết thương đã se hơn nhờ linh đan tối qua.
"Nhận nhiệm vụ Linh Vệ. Dọn quỷ lẻ trong thành, kiếm thưởng đan dược, vũ khí mới. Mày theo, học cách nhận quỷ khí."
Ám Nhi run lẩy bẩy nhưng gật:
"Dạ… em theo anh. Nhưng em sợ quỷ…"
Hắn khàn khàn:
"Sợ thì học im lặng. Quỷ lẻ cấp thấp, tao giết. Mày làm mồi dụ nếu cần."
Họ ăn nốt lương khô còn lại, bánh mì khô, thịt muối mặn chát. Ám Nhi nhai chậm, thì thầm biết ơn:
"An h… thịt ngon quá… em nhớ mẹ cắt thịt cho em. Cảm ơn anh chia."
Hắn không đáp, chỉ nghĩ:
Ăn no thì hữu ích. Đói thì chết, vô dụng.
Sau bữa sáng, họ đi phố đông, đường phố đổ nát, nhà cửa vỡ vụn, xác khô la liệt với da bọc xương, mắt lõm sâu như hốc tối, mùi hôi thối như thịt cháy bốc lên từ chúng. Dân còn sót mưu sinh bi thương, phụ nữ khóc oán bên mộ tạm, đàn ông lầm lũi dọn dẹp, trẻ con ngồi co ro đói khát. Linh vệ viện quân đến, khoảng hai mươi người, áo giáp mới, xe linh lực kéo vật tư, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng mệt mỏi, đang tu sửa tường thành thủng lỗ chỗ. Họ thì thầm nói chuyện, giọng lo lắng:
"Quỷ lớn rút lui dưỡng thương rồi, nhưng oán hận còn tích tụ, dân bi thương thế này, nó quay lại thì thảm."
Một linh vệ khác lắc đầu:
"Cầm cự đi. Dọn quỷ lẻ trước, tránh chúng lọt vào tháp."
Hắn nghe lén, ghi nhớ.
Quỷ lớn bị thương nặng, rút lui dưỡng thương, thời cơ tốt để dọn quỷ lẻ, kiếm thưởng. Dân bi thương, oán hận còn sót, tốt cho hắn quan sát.
Quỷ lẻ đầu tiên hiện ra trong một ngôi nhà cũ đổ nát, một bóng dáng cô dâu váy đỏ rách bươm, mặt tái nhợt như xác chết, miệng há rộng lộ đầy răng nhọn vàng khè, tay cầm bó hoa héo úa đen kịt. Váy đỏ phất phơ như máu chảy dù không có gió, mùi hoa mục nát lẫn máu tanh bốc lên nồng nặc. Nó ẩn trong nhà cũ, thì thầm giọng the thé như lời thề hôn lễ vỡ mộng:
"Chồng ơi... về với em đi..."
Ám Nhi run lẩy bẩy, mặt tái mét khi nghe tiếng:
"An h… em nghe tiếng cô dâu khóc... sợ quá..."
Hắn khàn khàn:
"Đó là quỷ tân nương, sinh từ oán hận hôn nhân vỡ. Mày hét nhỏ oán ba mẹ chết đi, dụ nó ra."
Ám Nhi nuốt nước bọt, giọng run run hét nhỏ giả vờ:
"Ba mẹ... sao bỏ em... em oán..."
Quỷ tân nương lao ra từ nhà cũ với váy đỏ bay phất phơ như máu tươi, miệng há rộng rít lên the thé, tay bó hoa héo vươn ra hút sinh khí. Ám Nhi hét thật vì sợ, chân mềm nhũn. Hắn lao tới, dao găm chém đứt cổ quỷ, đầu rơi, thân váy đỏ co giật rồi tan thành khói đen. Không có linh hạch sót lại.
Hắn nhếch miệng, nghĩ thầm rằng không phải quỷ nào cũng để lại thứ hữu ích.
Ám Nhi thở hổn hển, mặt trắng bệch:
"An h... anh giết nó rồi... em sợ quá, nó giống cô dâu thật..."
Hắn khàn khàn:
"Sợ thì nhớ. Lần sau mày dụ tốt hơn."
Quỷ lẻ thứ hai bò từ cây treo cổ cũ bên đường, một sợi dây thừng đỏ như xích sắt sống, uốn éo như rắn, đầu dây có nút thắt tự vẫn, mùi máu tanh nồng nặc bốc lên. Nó thì thầm giọng khàn đục như người treo cổ:
"Cùng chết với tao đi..."
Ám Nhi run lẩy bẩy, chân mềm nhũn khi thấy dây quấn chân nó nhẹ:
"An h... dây... dây quấn em..."
Hắn quát khàn:
"Đứng im, để nó quấn chặt hơn."
Dây quấn siết chân Ám Nhi, hút oán hận qua cổ khi con bé khóc oán ba mẹ. Quỷ lao ra mạnh, hắn chém đứt dây, quỷ co giật rồi rơi một viên linh hạch nứt vỡ, đen kịt lóe oán khí yếu.
Hắn cầm hạch lên, nghĩ rằng hạch này nứt nhưng vẫn dùng được, luyện hóa thử sau.
Ám Nhi ngồi phịch xuống, chân tím tái, khóc thầm:
"Em... em đau chân... nhưng em dụ được rồi anh..."
Hắn gật:
"Tốt. Lần sau đừng khóc thật, oán thật sẽ gọi quỷ lớn."
Họ tiếp tục dọn quỷ lẻ trong những ngõ hẻm tối tăm của phố đông, nơi mùi hôi thối từ xác khô hòa lẫn với mùi máu tanh mới, khiến không khí nặng nề đến ngột ngạt. Quỷ thứ ba là một con quỷ nhãn, con mắt đỏ lơ lửng từ gương vỡ quét ánh sáng quái dị tạo ảo giác oán hận. Ám Nhi suýt nhìn vào, hắn kéo nó lùi lại, dao găm chém nát gương khiến quỷ tan thành khói đen. Quỷ thứ tư, một con quỷ xích liên từ dây treo cổ cũ uốn éo, hắn dùng kiếm gãy chém đứt, khói đỏ bốc lên tanh nồng. Quỷ thứ năm, con quỷ tân nương nữa ẩn trong nhà hoang với váy đỏ phất phơ, hắn dụ nó bằng tiếng oán giả từ Ám Nhi rồi chém đầu, thân co giật tan biến.
Hoàn thành năm con, họ quay về tháp trú ẩn giữa chiều nắng yếu ớt, tháp cao vút khắc phù chú lóe sáng mờ nhạt, xung quanh là dân chúng bi thương lầm lũi dọn dẹp xác, phụ nữ thì thầm khóc bên mộ tạm với khuôn mặt hốc hác, trẻ con ngồi co ro ôm gối đói khát, mắt trống rỗng nhìn vùng tối xa xa như ám ảnh chưa tan. Linh vệ trẻ nhận huy hiệu nhiệm vụ, kiểm tra vết chém trên kiếm hắn, gật đầu:
"Hoàn thành. Năm quỷ lẻ, thưởng 10 linh thạch, một bình đan chữa thương cấp thấp, và kiếm phù chú cơ bản. Linh thạch đổi vật tư ở kho tháp."
Hắn nhận thưởng – linh thạch sáng lấp lánh như ngọc đen nhỏ, đan dược mùi thảo dược nồng, kiếm phù chú lưỡi thép lóe xanh yếu ớt, cầm chắc tay hơn dao găm cũ. Linh vệ trẻ thì thầm với chút ngưỡng mộ xen mệt mỏi:
"Làm tốt đấy, Lý Phong. Quỷ lẻ hoảng loạn nhiều, nhưng mày sống sót một mình. Cẩn thận, linh hạch từ quỷ nếu may lấy được thì giữ kỹ, luyện đan hoặc phong ấn, nhưng đừng hút trực tiếp, linh hồn yếu vỡ tan đấy."
Hàn Vũ gật, không đáp, quay đi với Ám Nhi bám sát sau lưng, con bé thì thầm run run vì mệt và sợ:
"An h… nhiều quỷ quá… em mỏi chân rồi, nhưng em dụ được ba con…"
Hắn khàn khàn:
"Tốt. Về nhà nghỉ, mai tiếp. Mày học nhanh."
Về căn nhà bỏ hoang, hắn ngồi kiểm tra vết thương, nuốt đan chữa thương – cơn đau dịu đi, se thịt nhanh hơn. Ám Nhi ngồi cạnh, mắt tròn xoe nhìn linh thạch lấp lánh trong tay hắn, giọng tò mò xen sợ hãi:
"An h… linh thạch đẹp quá… dùng sao vậy? Linh hạch là gì hả anh? Em thấy anh giết quỷ nhưng không lấy gì hết…"
Hắn cầm linh thạch lên, khí tức oán khí yếu lóe lên trong viên đá đen, giải thích khàn khàn, giọng lạnh lùng nhưng chậm rãi để con bé hiểu:
"Linh hạch là thứ từ quỷ, chứa khí tức quy tắc của chúng. Không phải quỷ nào cũng để lại, may rủi. Linh Vệ dùng hạch luyện đan, phong ấn vào kiếm phù chú để mượn sức mạnh quỷ, nhưng yếu, giới hạn. Tao giết quỷ lẻ cấp thấp hút trực tiếp được, quy tắc đơn giản, tao chịu nổi. Cấp lớn hơn thì phải giết lấy hạch, hấp thụ chậm hơn."
Ám Nhi chớp mắt, tay nắm búp bê chặt hơn, giọng run run tò mò vì lần đầu nghe:
"Dạ… anh mạnh thật… em học theo anh được không? Em muốn mạnh để không sợ quỷ nữa…"
Hắn khàn khàn:
"Mày yếu, học nhận khí tức trước. Mùi hôi thối như xác rữa, quỷ nhãn gần. Tiếng rên khẽ, ký sinh quỷ. Im lặng tuyệt đối, đừng oán hận. Mai thực hành."
Thành phố mưu sinh bi thương dưới ánh nắng yếu – phụ nữ thì thầm khóc bên mộ chồng, khuôn mặt hốc hác với quầng thâm mắt, tay lau nước mắt bằng tay áo rách, trẻ con ngồi co ro ôm gối đói khát, mắt trống rỗng nhìn vùng tối xa xa như ám ảnh chưa tan. Đàn ông lầm lũi dọn xác khô, da bọc xương với mùi thịt cháy nồng nặc, thì thầm với nhau:
"Quỷ lớn rút lui rồi, nhưng nỗi sợ vẫn ám. Lão Vương hy sinh vì chúng ta, phải sống tiếp."
Linh vệ viện quân khoảng hai mươi người mặc áo giáp mới, xe linh lực kéo vật tư, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng mệt mỏi với quầng thâm mắt, đang tu sửa tường thành thủng lỗ chỗ, tiếng búa đập đá vang vọng xen lẫn tiếng rên rỉ từ vùng tối co lại. Họ thì thầm nói chuyện, giọng lo lắng vì biết quỷ lớn chỉ tạm rút lui dưỡng thương:
"Quỷ lớn rút lui dưỡng thương rồi, nhưng oán hận còn tích tụ. Dân bi thương thế này, nó quay lại thì thảm."
Một linh vệ khác lắc đầu, giọng mệt mỏi vì đêm trắng tuần tra:
"Cầm cự đi. Dọn quỷ lẻ trước, tránh chúng lọt vào tháp. Linh hạch từ quỷ lẻ hiếm, nhưng nếu lấy được thì luyện đan chữa thương là tốt nhất."
Hàn Vũ nghe lén từ xa, ghi nhớ trong lòng.
Quỷ lớn bị thương nặng, rút lui dưỡng thương. Thời cơ tốt để dọn quỷ lẻ, kiếm thưởng. Dân bi thương, oán hận còn sót, tốt cho hắn quan sát.
Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thế Tà Quân
[Trúc Cơ]
Đề nghị ADMIN truyện việt chổ phần tác giả phải để tác giả việt để tôi còn biết đường mà né...thanks
[Pháo Hôi]
Trả lờiSao vậy bạn truyện mình có chỗ nào không ổn ạ.