Chương 5

Hàn Vũ lê bước trong bóng tối ngoại ô Lạc Dương, mỗi bước chân nặng trịch như kéo theo cả thân xác mệt mỏi và linh hồn đầy vết rạn. Tay phải hắn vẫn ôm chặt vết thương cũ trên ngực – vết rách sâu hoắm từ móng vuốt Ảnh Linh giờ đã sưng tấy tím tái, mủ đen rỉ ra từng giọt, thấm ướt lớp vải băng tạm bợ mà hắn xé từ áo rách của Lý Phong. Mùi hôi thối như xác chết rữa bốc lên từ vết thương, hòa lẫn với mùi đất ẩm từ con đường lầy lội, khiến không khí nặng nề đến ngột ngạt. Hắn chỉ nhíu mày, cơn đau giờ đã quen thuộc – giống như những lần hắn tự xé linh hồn người khác để kéo dài mạng sống kiếp trước, khi cơ thể cháy đen dưới thiên kiếp mà hắn vẫn nghiến răng chịu đựng.

Không khí ngoại ô lạnh buốt, gió đêm thổi qua bụi cỏ dại cao ngang đầu gối, mang theo tiếng lá khô xào xạc như tiếng thì thầm của kẻ chết. Xa xa, vùng tối trung tâm thành vẫn lan chậm, tiếng rít yếu ớt vọng lại như gió hú qua khe núi, nhưng giờ đã xa hơn, chậm rãi hơn – có lẽ vì những kẻ sống sót trong tháp trú ẩn đang cố im lặng cầm cự. Ánh trăng mờ nhạt lọt qua lớp mây dày, chiếu lên những ngôi nhà bỏ hoang dọc đường: mái tranh thủng lỗ chỗ, cửa gỗ mục nát treo lủng lẳng, và những bóng đen lảng vảng mà hắn biết là quỷ nhỏ đang rình mồi. Hắn cảm nhận khí tức quỷ khí loãng trong không khí – không mạnh, nhưng đủ để hắn cảnh giác, tay phải siết chặt thanh kiếm gãy.

Bên cạnh hắn, con bé gái khoảng mười tuổi rét run bước theo, chân nhỏ lún vào đất mềm, tay ôm chặt con búp bê cũ kỹ bẩn thỉu – món đồ duy nhất còn sót lại từ cuộc sống trước. Khuôn mặt nó lem luốc bụi đất và nước mắt khô, mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều nhưng giờ không dám khóc to nữa. Nó không dám rời hắn nửa bước, dù hắn chẳng nói gì an ủi. Nỗi sợ trẻ con khiến nó bám víu vào kẻ duy nhất còn sống mà nó gặp – một người đàn ông lạnh lùng, mắt sâu thẳm không chút ấm áp. Hàn Vũ không quan tâm lắm. Nếu nó trở thành gánh nặng, hắn sẽ bỏ lại mà không do dự. Nhưng hiện tại, nó có thể hữu ích – một đôi mắt phụ để canh chừng, hoặc mồi dụ nếu quỷ nhỏ xuất hiện. Hắn liếc nó một cái, thấy nó đang cố bước nhanh để theo kịp, hơi thở dồn dập nhưng kìm nén, bụng réo lên sôi sùng sục vì đói – nó chưa ăn gì từ hôm qua, chỉ uống chút nước mưa đọng trên lá cỏ, miệng khô khốc, họng rát bỏng.

Ám Nhi (tên hắn vừa đặt) nhìn hắn, mặt tái nhợt, thì thầm khẽ: “Anh… anh ơi, em mệt quá… chân em đau, bụng em đói… em có thể nghỉ chút không?” Hắn không dừng, chỉ khàn khàn đáp: “Chịu đi. Nghỉ là chết. Quỷ không chờ mày no bụng.” Nó gật đầu, cắn môi chịu đựng, nhưng bụng lại réo lên, tiếng vang rõ trong đêm yên tĩnh, khiến nó xấu hổ cúi đầu thấp hơn.

Họ đi khoảng nửa canh giờ trong bóng tối, tránh những con đường chính nơi vùng tối có thể lan ra bất kỳ lúc nào. Ngoại ô Lạc Dương từng là khu vực nông thôn ven thành, với những ngôi nhà gỗ đơn sơ của nông dân và thương nhân nhỏ, ruộng đồng giờ đã hoang phế đầy cỏ dại cao ngang đầu và xác thú chết khô – những con bò, chó bị quỷ hút sinh khí, da bọc xương nằm la liệt. Mùi tử khí bốc lên từ chúng, hòa lẫn với mùi cỏ úa, tạo thành một thứ không khí nặng nề khiến Ám Nhi phải bịt mũi, mặt tái đi vì đói khát. Nó suýt ngã vài lần, chân nhỏ mỏi nhừ, nhưng không dám kêu – sợ hắn bỏ lại.

Hàn Vũ dừng lại trước một ngôi nhà bỏ hoang trông có vẻ vững chãi nhất trong khu vực – một căn nhà hai tầng bằng gỗ và đá, mái tranh thủng vài lỗ nhưng tường vẫn còn nguyên, cửa gỗ dày nặng nề. Mùi mốc meo bốc lên từ bên trong, lẫn với mùi xác thối rữa – có lẽ chủ nhà đã chết từ lâu, bị quỷ nhỏ hút sạch sinh khí. Hắn đẩy cửa, tiếng kẹt kẹt vang lên như tiếng xương gãy trong đêm khuya, và bước vào. Ám Nhi theo sau, chân run lẩy bẩy, thở phào nhẹ nhõm khi có chỗ trú.

Ánh trăng lọt qua khe cửa sổ vỡ chiếu lên sàn đất ẩm ướt, lộ ra những vũng nước đọng và bụi bặm tích tụ. Bên trong có một chiếc bàn gỗ mục, vài cái ghế lật úp, một lò sưởi lạnh ngắt với tro tàn còn sót lại, và ở góc nhà, một cái giường tre cũ kỹ với chăn rách. Hắn quét mắt xung quanh, cảm nhận khí tức – không có quỷ lớn, nhưng có linh khí yếu ớt từ xác chết ở tầng trên. Hắn chỉ vào góc nhà sạch nhất, gần lò sưởi: “Ngồi đó. Đừng động đậy lung tung, đừng kêu đói nữa. Tao nghe rồi.” Ám Nhi vâng lời, ngồi co ro trên sàn, ôm con búp bê chặt hơn, mắt nhìn hắn đầy sợ hãi nhưng cũng tò mò – như muốn hỏi gì đó nhưng không dám. Bụng nó lại réo lên, lần này to hơn, khiến nó xấu hổ cúi đầu thấp hơn, tay ôm bụng rên rỉ khẽ.

Hàn Vũ ngồi dựa tường, kiểm tra vết thương kỹ hơn dưới ánh trăng mờ. Da quanh ngực rách toạc lộ cả xương sườn trắng hếu, mủ đen rỉ ra với mùi thum thủm khét khét như thịt cháy, quỷ khí từ Ảnh Linh vẫn âm ỉ gặm nhấm. Vết sẹo tay phải giờ đã lan rộng, như một hình xăm đen kịt ngoằn ngoèo dọc cánh tay, đau rát mỗi khi hắn cử động. Hắn thở sâu, dùng chút linh lực còn sót từ thân xác Lý Phong để cầm máu tạm thời. Linh lực yếu ớt lóe lên xanh nhạt quanh vết thương, làm máu chậm lại, nhưng quỷ khí vẫn len lỏi, khiến hắn cảm thấy lạnh buốt từ bên trong – đau như dao cắt xé từng mảnh linh hồn.

Hắn lục lọi ngôi nhà để tìm thứ hữu ích. Trong một cái tủ gỗ mục ở góc bếp, hắn tìm thấy vài bình sứ nhỏ vỡ – linh đan cấp thấp, loại chữa thương thông thường mà dân thường dùng trước đại dịch. Có ba viên còn nguyên, màu xám tro, mùi thảo dược cũ kỹ. Hắn nuốt hết, cảm thấy cơn đau dịu đi, vết thương se lại một chút, nhưng quỷ khí vẫn còn – hắn cần thời gian dài hơn để thích nghi. Ở tầng trên, hắn tìm thấy một xác chết – một người đàn ông trung niên, khô quắt lại như xác ướp, mắt lõm sâu, miệng há ra. Không có dấu vết quỷ lớn, chỉ là chết vì đói hoặc bệnh cũ. Hắn lục túi xác, tìm được một con dao găm nhỏ, vài đồng bạc linh – vô dụng với hắn – và một túi lương khô nhỏ, bánh mì khô cứng như đá và thịt muối đã mốc meo nhưng vẫn còn mùi hun khói thoang thoảng. Hắn còn tìm thấy một bình nước cũ, nước bên trong đọng lại từ mưa, hơi đục nhưng không độc.

Con bé ngồi im lặng một lúc, bụng réo lên liên tục, tiếng vang trong không gian yên tĩnh khiến nó xấu hổ cúi đầu thấp hơn. Nó thì thầm rất nhỏ, giọng run run như sợ phá vỡ không khí đêm khuya: “Anh… anh tên gì ạ? Em… em tên là Tiểu Lan. Ba mẹ em bị quỷ kéo đi rồi… em chạy mãi mới gặp anh. Em… em đói lắm, khát nữa… bụng em đau quá…”

Hàn Vũ liếc nó, mắt sâu thẳm không chút cảm xúc. Tên Tiểu Lan nghe quen thuộc từ ký ức Lý Phong – có lẽ là con gái một gia đình thương nhân nhỏ ở trung tâm, từng thấy cậu ta tuần tra chợ. Nhưng hắn không muốn biết thêm. Tên cũ mang theo quá khứ, mang theo oán hận – oán quỷ giết gia đình, oán thế giới bỏ rơi. Nếu để nó giữ, oán hận sẽ tích tụ, trở thành mồi cho quỷ. Hoặc tệ hơn, nếu gặp người sống sót khác, tên thật có thể lộ thân phận, kéo rắc rối. Hắn cần một tên tiện miệng, dễ gọi, không mang nghĩa nặng nề.

Hắn nói lạnh lùng, giọng không cao không thấp: “Quên tên cũ đi. Từ giờ, ngươi là Ám Nhi. Tên ta gọi tiện miệng thôi – tối tăm như bóng đêm này. Không quá khứ, không oán hận. Nếu ngươi muốn sống theo ta, thì vứt tên cũ đi. Tên chỉ làm ngươi yếu.”

Con bé – giờ là Ám Nhi – chớp mắt, nước mắt lăn dài nhưng không dám khóc to. Nó thì thầm: “Ám Nhi… nghe lạ, nhưng… em nghe anh. Em nhớ ba mẹ lắm. Ba em bán phù chú ở chợ, mẹ em may búp bê cho em. Hôm quỷ đến, ba che cho em chạy vào hẻm, bảo ‘chạy đi con, đừng quay lại’. Mẹ em bị kéo đi trước mắt em… em chạy mãi, đói, khát, sợ… rồi gặp anh kéo em.”

Hàn Vũ không động lòng. Những câu chuyện như thế hắn từng nghe quá nhiều kiếp trước – đồng đạo van xin trước khi bị hắn giết. Hắn nói: “Kể hết đi, rồi quên. Oán hận là nhiên liệu cho quỷ. Giữ nó, ngươi sẽ chết sớm. Ta không cứu kẻ yếu.” Ám Nhi gật đầu, ôm búp bê chặt hơn, nhưng bụng nó lại réo lên, tiếng vang rõ trong căn nhà yên tĩnh. Nó cúi đầu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, tay ôm bụng: “Em… em xin lỗi… bụng em kêu to quá…”

Hàn Vũ nhìn túi lương khô trong tay, nghĩ một lúc. Hắn không cần ăn nhiều – chấp niệm bất tử kiếp trước đã rèn luyện hắn chịu đói khát lâu ngày, cơ thể có thể sống bằng quỷ khí hút được. Nhưng con bé là con người bình thường, yếu ớt, nếu chết đói thì vô dụng – không canh chừng được, không làm mồi dụ được. Hắn xé túi lương khô, lấy ra một miếng bánh mì khô cứng và vài lát thịt muối mốc meo nhưng vẫn còn mùi hun khói. Hắn ném cho nó một nửa lớn hơn: “Ăn đi. Đừng chết đói trước khi hữu ích. Ăn chậm, nhai kỹ, đừng nuốt chửng kẻo nghẹn.”

Ám Nhi chớp mắt ngạc nhiên, mắt sáng lên như đứa trẻ được quà, tay run run nhận lấy. Nó cắn một miếng nhỏ, bánh khô cứng khiến nó phải nhai lâu, nước mắt lăn dài vì vị mặn của thịt muối và vì nhớ mẹ – mẹ từng cắt thịt cho nó ăn từng miếng. Nó thì thầm, giọng nghẹn ngào nhưng cố cười: “Cảm ơn anh… ngon lắm… em ăn từ từ… anh cũng ăn đi, em chia cho anh nữa…” Nó ăn chậm rãi, từng miếng nhỏ, như sợ hết nhanh, vừa ăn vừa nhìn hắn với chút biết ơn xen lẫn sợ hãi – lần đầu tiên có người cho nó ăn kể từ khi ba mẹ mất. Hàn Vũ ăn phần còn lại – vị mốc meo nhưng đủ no – không nói gì, chỉ quan sát nó ăn để chắc nó không nghẹn.

Ám Nhi ăn xong, lau miệng bằng tay áo rách, thì thầm: “Anh… anh tốt quá… em no rồi, ấm bụng lắm…” Nó cười yếu ớt lần đầu tiên – nụ cười trẻ con vụng về giữa đêm khuya – rồi ôm búp bê ngủ thiếp đi vì mệt, hơi thở đều đều, bụng no khiến nó yên tâm hơn một chút, nằm gần hắn hơn như tìm chút ấm áp từ người đàn ông lạnh lùng đã cho nó ăn và cứu nó hai lần.

Hàn Vũ ngồi canh đêm, mắt nhìn ra cửa sổ vỡ, quan sát vùng tối từ xa. Vùng tối trung tâm thành vẫn lan chậm, tiếng rít yếu ớt như lời nguyền rủa xa xôi. Hắn ước lượng: Tháp trú ẩn cầm cự được vài ngày nữa. Khi oán hận bùng nổ max, đó là lúc hắn quay lại.

Đêm khuya, khi Ám Nhi ngủ say, Hàn Vũ nghe tiếng động lạ – tiếng rên rỉ khẽ từ góc nhà đối diện. Hắn cảnh giác, cầm thanh kiếm gãy, linh lực yếu ớt lóe lên. Từ đống đổ nát dưới sàn tầng trên, một xác chết co giật nhẹ. Không phải vùng tối, mà là quỷ nhỏ: Ký Sinh Quỷ cấp 1.

Quỷ này sinh từ xác chết thối rữa, không hẳn oán hận mà từ dịch bệnh cũ kết hợp quỷ khí. Nó không mạnh, chỉ tấn công qua tiếp xúc – chui vào vết thương mở, hút sinh khí chậm rãi, biến nạn nhân thành quỷ con. Hàn Vũ quan sát: Xác chết co giật, da thịt nứt ra, một con trùng quỷ đen kịt, to bằng ngón tay cái, bò ra từ miệng xác, mắt đỏ lóe sáng dưới ánh trăng. Nó ngửi ngửi không khí, thân uốn éo như con giun đất, bò chậm rãi về phía hắn, để lại vệt mủ đen nhầy nhụa trên sàn gỗ mục.

Hàn Vũ không chạy. Đây là cơ hội – mảnh quỷ nhỏ, dễ khắc hơn Ảnh Linh, nhưng vẫn sinh tử với tình trạng hiện tại. Hắn giơ tay phải, vết sẹo Ảnh Linh lóe lên, dùng khả năng ẩn bóng che giấu hơi thở. Con trùng quỷ bò gần, ngửi ngửi máu rỉ từ vết thương ngực, thân nó phồng lên như hít hà, mắt đỏ quét qua sàn. Hắn để nó tiếp cận chậm rãi, tim hắn đập bình thường – không sợ hãi, chỉ tính toán. Con trùng đến gần chân hắn, bò lên giày, rồi hướng đến vết thương tay – đúng quy tắc ký sinh.

Hắn dùng dao găm chặn đường, để nó chui vào vết thương tay – đúng quy tắc ký sinh. Con trùng uốn éo chui vào da thịt, đau như dao cắt xé từng thớ. Hàn Vũ quỳ xuống, máu đen phun ra miệng, linh hồn rạn nứt thêm, tầm nhìn mờ đi với đốm đen lởn vởn. Hắn cắn răng, dùng chấp niệm kéo ngược, hút quy tắc ký sinh vào tay – mảnh nhỏ: Hút sinh khí từ quỷ nhỏ hoặc xác chết để hồi phục vết thương.

Quá trình kéo dài gần một canh giờ, hắn co giật trên sàn, mồ hôi lạnh túa ra, tay run rẩy. Ám Nhi tỉnh giấc, thấy hắn vậy, hét nhỏ sợ hãi: “Anh… anh bị sao vậy? Em sợ quá!” Hắn quát khàn khàn: “Im mồm! Tiếng hét mày sẽ gọi quỷ khác đến!” Ám Nhi bịt miệng, khóc thầm. Hắn nghiến răng, đau như ngàn con sâu bọ gặm từ bên trong, nhưng hắn quen rồi – kiếp trước, thiên kiếp còn tệ hơn. Cuối cùng, con quỷ tan biến, vết sẹo tay phải lan rộng, mắt hắn lóe đỏ vĩnh viễn một chút. Trả giá: Mắt đỏ hơn, cảm xúc lạnh lẽo thêm, vết thương ngực se lại nhanh.

Hắn thở dốc, đứng dậy, cảm nhận sức mạnh mới: Hút sinh khí nhẹ từ xác chết gần đó để hồi phục. “Mảnh thứ hai… tốt.” Hắn thì thầm. Ám Nhi lại gần, run lẩy bẩy: “Anh… anh ổn không? Em sợ lắm… anh đừng chết nhé…”

Hắn nhìn nó, mắt đỏ lóe: “Sợ thì tốt. Ngủ đi. Mai ta săn thêm.” Ám Nhi gật đầu, nằm xuống ngủ tiếp, nhưng lần này gần hắn hơn một chút – như tìm chút ấm áp từ người đàn ông lạnh lùng đã cho nó ăn và cứu nó hai lần. Hàn Vũ ngồi canh đêm, quan sát vùng tối, tính toán thời cơ quay lại thành phố. Ám Nhi ngủ, bụng no khiến giấc ngủ sâu hơn, nhưng trong mơ, nó vẫn thì thầm tên mẹ.

Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, Ám Nhi tỉnh dậy trước, bụng no từ tối qua làm nó mạnh dạn hơn. Nó thì thầm: “Anh… em khát nước…” Hắn ném bình nước cũ tìm được, nước đục nhưng sạch: “Uống đi. Đừng kêu nữa.” Nó uống ngụm nhỏ, nước mát rượi làm nó tỉnh táo, thì thầm cảm ơn.

Hắn đứng dậy, kiểm tra vết thương – se lại nhờ mảnh ký sinh mới. Hắn bước ra ngoài, tìm một xác thú chết khô gần nhà – một con chó da bọc xương, mùi tử khí bốc lên nồng nặc. Hắn giơ tay phải, vết sẹo lóe đỏ, hút sinh khí nhẹ từ xác, cảm thấy vết thương ngực dịu đi, sức mạnh tăng một chút. Ám Nhi nhìn từ cửa, mắt tròn xoe, sợ hãi hỏi: “Anh… anh thành quỷ rồi à? Sao anh hút từ xác chết?”

Hắn quay lại, mắt đỏ lóe lạnh lùng: “Quỷ thì sao? Sống là được. Mày không cần biết.” Ám Nhi run lẩy bẩy, nhưng gật đầu – nỗi sợ lẫn biết ơn khiến nó bám hắn chặt hơn.

Hắn nói khàn khàn: “Theo tao. Hôm nay săn quỷ nhỏ. Mày làm mồi nếu cần.” Ám Nhi sợ hãi, nhưng gật đầu – cuộc sống mới bắt đầu, với người đàn ông lạnh lùng này. Hắn dẫn nó ra ngoài, tiếp tục ẩn náu, dùng mảnh mới hút sinh khí từ xác thú và vật dụng ám quỷ để hồi phục. Vết thương lành dần, sức mạnh tăng – ẩn bóng tốt hơn. Ám Nhi dần quen, ăn uống từ lương khô còn sót, học cách canh chừng. Hắn nghĩ thầm: “Con bé này… hữu ích hơn dự tính. Nhưng nếu quỷ lớn đến, sẽ dùng nó làm mồi.”

Sau ba ngày, vùng tối lan gần ngoại ô. Hắn quyết định: “Mai quay lại thành. Mày theo hay ở?” Ám Nhi run lẩy bẩy: “Em theo anh… em không muốn một mình.” Hắn gật: “Theo thì sống. Không thì chết.”

Đề xuất Voz: Lý Do & Lời Hứa
Quay lại truyện Linh Quỷ Hắc Đạo
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện phong võ

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

Đề nghị ADMIN truyện việt chổ phần tác giả phải để tác giả việt để tôi còn biết đường mà né...thanks

Ảnh đại diện Watsonsss1
1 tháng trước

Sao vậy bạn truyện mình có chỗ nào không ổn ạ.