Chương 134: Chương 82

Chương 82

“Họ làm cái quái gì trong đó mà cả ngày trời không chịu ra ngoài thế nhỉ?” Ciel bĩu môi, lườm nguýt về phía tòa tháp chính.

Kể từ khi tái ngộ sau nhiều năm xa cách, cô đã muốn cùng Eugene dùng một bữa tối, sau đó dẫn cậu đi tham quan lâu đài, hoặc thậm chí là cùng nhau đi dạo một chuyến thật dài trên những ngọn núi. Thế nhưng, ngay sau khi Eugene vượt qua bài kiểm tra và tiến vào pháo đài, cậu thậm chí còn chẳng thèm bước chân ra khỏi phòng lấy một bước.

Bình thường, Eugene không phải hạng người thích giam mình trong phòng, ít nhất cậu cũng phải xuống phòng tập để rèn luyện đôi chút. Nhưng có lẽ thói quen của cậu đã thay đổi trong thời gian họ xa nhau, vì Eugene vẫn chưa ghé thăm phòng tập lấy một lần.

Nói đi cũng phải nói lại, ý nghĩ phải đích thân đến tìm cậu bằng cách nào đó đã chạm tự ái của cô. Ciel vừa lườm lâu đài vừa đá thâm thụt vào nền đất vô tội.

“...Họ nói rằng ngài Genos đã vào đó cùng cậu ấy...” Ciel nhớ lại.

Liệu có phải họ đang thực sự cố gắng thuyết phục Eugene gia nhập Hắc Sư Hiệp Sĩ Đoàn? Ý nghĩ bất chợt này khiến Ciel vô thức mỉm cười.

Genos Lionheart là Đội trưởng Đội 2. Mặc dù Ciel có thể quyến rũ hầu hết những người lớn mà cô từng gặp, nhưng Genos lại là một đối thủ khó nhằn đối với cô.

Ciel không phải người duy nhất thấy Genos khó đối phó. Trong số các hiệp sĩ Hắc Sư, Genos có thể tự xếp mình ngang hàng với những người như Carmen và Dominic, một trong những chiến binh điêu luyện nhất toàn đoàn.

Đó là lý do Ciel đã nhiều lần cố gắng xây dựng mối quan hệ với Genos, nhưng dù cô có bỏ ra bao nhiêu công sức, dường như vẫn chẳng có chút tiến triển nào. Genos có tính cách nghiêm khắc, và có lẽ học theo đội trưởng của mình, ngay cả các hiệp sĩ Đội 2 do Genos dẫn dắt cũng không thực sự tương tác nhiều với các đơn vị khác.

“...Nếu có thể, sẽ tốt hơn nhiều nếu Eugene gia nhập Đội 3 thay vì Đội 2.” Ciel ao ước đầy tiếc nuối.

Ngay từ lần đầu Carmen gặp Eugene, bà đã có ý định đề nghị cậu vị trí tùy tùng cho Đội trưởng Đội 2. Ngay cả trong mắt Ciel, đây cũng là một đề nghị khá hấp dẫn. Đó là lời mời trở thành tùy tùng không phải của bất kỳ đội trưởng nào, mà là Đội trưởng Genos, người nổi tiếng với kỹ năng xuất chúng ngay cả khi so với các hiệp sĩ Hắc Sư khác.

Ciel tiếp tục dòng suy nghĩ: “Dù sao thì Đội 2 cũng hiếm khi ở lại Lâu đài Sư Tử Đen lâu...”

Mặc dù nội dung huấn luyện của mỗi đội là khác nhau, nhưng quá trình rèn luyện của Đội 2 có vẻ đặc biệt khắc nghiệt khi so với các đơn vị khác và chú trọng vào thực chiến. Mặc dù hiện tại họ đang ở lại lâu đài để tham gia Lễ Trưởng thành, nhưng lịch trình thường ngày của Đội 2 là lang thang ở những vùng đất hoang dã nhất lục địa.

Vì vậy, nếu có thể, Ciel hy vọng Eugene sẽ vào Đội 3 thay vì Đội 2. Suy cho cùng, làm vậy cũng chẳng có bất lợi gì, đúng không? Nếu họ thuộc cùng một đơn vị, họ có thể ở bên nhau bất kể đơn vị đó đi đâu. Họ có thể dùng bữa cùng nhau mỗi ngày, mặc cùng một bộ đồng phục, và thậm chí nhận cùng một chế độ huấn luyện...

Ciel đứng đó lơ đãng tưởng tượng cảnh Eugene mặc bộ đồng phục của Hắc Sư Hiệp Sĩ Đoàn sẽ trông như thế nào. Sau khi tự cười khúc khích một mình, Ciel quay người rời đi mà không chút hối tiếc.

“Thấy họ nói chuyện lâu như vậy, có vẻ như nỗ lực thuyết phục của ngài Genos đang có hiệu quả.”

Nếu đã vậy, cô không nên can thiệp. Nếu là ngài Genos nghiêm khắc đang nói chuyện với Eugene, không đời nào ông ấy lại bị cái lưỡi dẻo kẹo của Eugene làm lay chuyển; và ngay cả Eugene cũng sẽ không thể phớt lờ ngài Genos, người vừa có thực lực vừa có thái độ rèn luyện tương đồng với cậu.

Nhưng nếu là Carmen cố gắng thuyết phục cậu thì sao?

“...Ngài Carmen... tất nhiên bà ấy là một người tốt, nhưng...” Ciel bỏ lửng câu nói mà không kết thúc ý nghĩ của mình.

Dù sao thì Ciel cũng đang thấy vui vẻ khi tưởng tượng Eugene có thể bắt đầu suy nghĩ tích cực về việc gia nhập Hắc Sư Hiệp Sĩ Đoàn. Chỉ cần cậu bắt đầu bằng việc trở thành tùy tùng của Genos, chẳng lẽ cuối cùng cô lại không thể dỗ dành cậu chuyển sang đội của mình sao?

Ciel cảm thấy tràn đầy tự tin khi nghĩ đến điều này. Với nụ cười ranh mãnh trên môi, cô bước ra khỏi khu vực lâu đài nơi Eugene đang ở.

Không một ý nghĩ nào trong đầu cô nàng quái chiêu này dành cho người anh em song sinh tội nghiệp của mình. Có lý do gì để cô phải quan tâm đến anh trai mình, người đã ở bên cô kể từ khi họ sinh ra và là người cô đã dành mười tám năm cuộc đời chung sống? Dù sao thì Cyan cũng chẳng có mặt nào thực sự đáng trách như Eward, nên cô tin chắc Cyan sẽ tới lâu đài sau khi vượt qua những khó khăn đang chờ đợi.

Ngày hôm sau, sau khi vội vàng kết thúc bữa sáng, Ciel đi thẳng ra phía trước lâu đài.

Bình thường, cô sẽ phải huấn luyện dưới sự giám sát của Carmen, nhưng kể từ hôm qua, Carmen đã bận rộn với cuộc họp Hội đồng Trưởng lão.

“Có chuyện gì quan trọng đến mức họ phải thảo luận hơn một ngày trời nhỉ?” Ciel lơ đãng tự hỏi.

Theo những gì Ciel biết, tình trạng hiện tại của gia tộc Lionheart khá yên bình. Trong số nhiều nhánh phụ, không có gia đình nào ngỗ ngược, và ngay cả những kẻ man di ngoài biên giới phía nam đế chế cũng đã im hơi lặng tiếng trong vài năm qua.

Trong hoàn cảnh đó, Eward là thứ duy nhất liên tục chiếm lấy sự chú ý của Hắc Sư Hiệp Sĩ Đoàn. Ngay cả bây giờ, Đội phó của Đội 6 cũng đang vắng mặt tại Lâu đài Sư Tử Đen vì được giao nhiệm vụ canh chừng Eward ở lãnh địa Bossar.

Ciel nhún vai: “Dù mình không biết chuyện gì đang xảy ra...”

Hiện tại, nó chẳng liên quan gì đến Ciel cả.

Liệu hôm nay có phải là ngày Eugene cuối cùng cũng chịu ra khỏi phòng? Mang theo những kỳ vọng cao độ đó, Ciel đến khu nhà nghỉ của khách trong lâu đài.

Đôi mắt Ciel chớp chớp ngạc nhiên khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Ở giữa một phòng tập rộng lớn, Genos đang vung kiếm. Eugene đang đứng cách đó một khoảng ngắn, quan sát những chuyển động của Genos.

Từ cái nhìn đầu tiên vào cảnh tượng này, Ciel chỉ có thể nghĩ đến một lời giải thích duy nhất. Ciel ngay lập tức nở một nụ cười rạng rỡ và bước tới chỗ Genos và Eugene. Nhận thấy sự hiện diện của cô, Genos ngừng vung kiếm và liếc nhìn Eugene trước.

“Cô làm gì ở đây thế?” Eugene hỏi thay cho lời chào.

Câu hỏi này đủ để xúc phạm hầu hết bất kỳ ai khác, nhưng Ciel dường như không hề bận tâm mà chỉ mỉm cười vui vẻ.

“Vậy là cậu đã quyết định trở thành tùy tùng của ngài Genos rồi đúng không?” Ciel tự tin hỏi.

Chắc chắn phải là như vậy. Nếu không, chẳng có lý do gì để hai người họ ra phòng tập sớm thế này. Hơn nữa, Genos dường như đang trình diễn các kỹ thuật kiếm thuật của mình cho Eugene xem vì mục đích giảng dạy.

“Cậu đã lựa chọn đúng đấy. Ngài Genos là chiến binh điêu luyện nhất, ngay cả trong số các hiệp sĩ Hắc Sư.” Cyan nịnh nọt Genos để càng làm Eugene thêm lung lay.

Ciel thực ra cũng không nói nhảm. Dominic chẳng hạn, ông ta có Cự Phủ Jigollath, trong khi Carmen đã được dạy Hỏa Diệm Thức. Vì Genos cũng mạnh ngang ngửa với cả hai dù không có bất kỳ lợi thế đặc biệt nào, nên có thể nói ông là người có kỹ năng thuần túy nhất trong số tất cả các hiệp sĩ Hắc Sư.

“...Ờ... Ciel.” Genos lên tiếng khi ngập ngừng liếc nhìn Eugene. Vì cả hai đều là thành viên của Hắc Sư Hiệp Sĩ Đoàn, Genos cảm thấy không cần phải gọi Ciel là “Tiểu thư”. “Dường như cháu đang hiểu lầm điều gì đó rồi.”

“Hả?” Ciel nhìn ông với vẻ thắc mắc.

“Ta không nhận Thiếu gia Eugene làm tùy tùng,” Genos giải thích.

Đôi mắt Ciel mở to trước những lời này.

Cố gắng giữ nụ cười đang chực chờ vụt tắt trên môi, Ciel nghiêng đầu sang một bên và hỏi: “Ý ngài chính xác là thế nào? Chẳng phải hôm qua ngài đã dành rất nhiều thời gian để nói chuyện với Eugene về chuyện đó sao?”

Genos ngập ngừng: “Chuyện đó là...”

Ciel tiếp tục nói: “Và chẳng phải ngài đang dạy Eugene các kỹ thuật kiếm thuật của mình ngay lúc này sao? Tại sao ngài lại hướng dẫn cậu ấy kiếm thuật nếu ngài thậm chí còn chưa nhận cậu ấy làm tùy tùng?”

Người thực sự nhận được sự hướng dẫn lại chính là Genos, nhưng ông không thể nào thừa nhận điều đó. Mặc dù ông không sử dụng mana khi thực hiện kỹ thuật, nhưng chiêu thức mà Genos vừa trình diễn chính là chiêu Tử Lộ (Dead End) được ghi chép trong các kỹ thuật Hamel-phái.

Tử Lộ! Đây là một kỹ năng phối hợp với Asura Cuồng Loạn để dồn đối thủ vào cái chết không thể tránh khỏi. Bằng cách tung ra một mạng lưới kiếm lực dày đặc như mạng nhện với Asura Cuồng Loạn, kỹ thuật kiếm thuật rực rỡ này có thể hạn chế chuyển động của đối thủ trước khi kết liễu họ...

“Mặc dù tôi không trở thành tùy tùng của ngài ấy, tôi vẫn có thể nhận được một vài chỉ dẫn về kiếm thuật mà, đúng không?” Eugene trả lời những câu hỏi của Ciel với vẻ mặt thờ ơ.

Tất nhiên đây chỉ là một cái cớ. Chẳng có lấy một thứ gì mà cậu có thể học được từ chiêu Tử Lộ mà Genos vừa thực hiện. Trong đầu Eugene, có vô số kỹ thuật gọn gàng và chết chóc hơn thế nhiều.

Tất nhiên, không có lý do gì để chê bai kỹ năng của Genos vì điều này. Ngay cả khi nhìn nhận ông từ góc độ kiếp trước của Eugene, Genos vẫn là một chiến binh cực kỳ điêu luyện. Tuy nhiên, vì khả năng của Genos bắt nguồn từ Hamel-phái, Eugene không thể không có lợi thế áp đảo trước ông nếu xảy ra một trận chiến.

“Tại sao chứ?” Ciel rên rỉ, hai má phồng lên vì hờn dỗi.

“Gì mà tại sao?” Eugene chuyển chủ đề. “Cô đã ăn gì trước khi tới đây chưa?”

“...Ăn rồi,” Ciel hậm hực thừa nhận.

“Nhưng tôi vẫn chưa ăn gì cả,” Eugene thông báo với cô.

Bị đánh lạc hướng thành công, Ciel hỏi: “Cậu bận làm cái gì quan trọng đến mức giờ này vẫn chưa ăn sáng hả?”

“Tôi chỉ định lúc nào rảnh thì ăn thôi,” Eugene trả lời. “Ngài Genos, hay là chúng ta vào trong dùng bữa đi? Hay ngài muốn quay về khu nhà của mình trước?”

“...Ta sẽ ăn sau khi quay về phòng,” Genos trả lời với một tiếng ho khi tra kiếm vào bao.

Nhìn vào tình hình này, có vẻ như Ciel cũng sẽ tham gia bữa ăn, và Genos sợ rằng mình có thể phạm sai lầm và tiết lộ điều gì đó không nên nếu bị dồn vào thế bí.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông lỡ miệng gọi “Sư huynh” trong khi Ciel đang nghe thấy? Genos thừa biết Ciel Lionheart có thể ranh ma và giỏi thao túng đến mức nào. Mặc dù cô mới gia nhập Hắc Sư Hiệp Sĩ Đoàn chưa đầy hai năm, nhưng cô đã có thể thiết lập vị thế vững chắc bằng một nụ cười cho phép cô thoát khỏi mọi rắc rối, cũng như những màn thao túng xảo quyệt của riêng mình.

Nếu ông lỡ lời gọi “Sư huynh” trước mặt Ciel, cô chắc chắn sẽ không để bất kỳ sơ hở nhỏ nhất nào lọt qua. Genos không hề muốn điểm yếu của mình bị tiểu thư này nắm thóp và dùng để trêu đùa...

“Nếu đã vậy, có vẻ như tôi sẽ phải ăn một mình rồi,” Eugene nói.

“Tôi sẽ ăn cùng cậu,” Ciel khăng khăng.

“Chẳng phải cô nói vừa ăn xong trước khi tới đây sao?”

“Tôi mới ăn một chút thôi, nên không sao hết.”

“Ăn nhiều quá cô sẽ béo lên đấy,” Eugene cảnh báo.

“Trông tôi giống người bị béo lên lắm à?” Ciel lạnh lùng hỏi với đôi mắt nheo lại.

Trong khi cuộc trò chuyện này đang diễn ra, Genos đã nhanh chóng rời khỏi phòng với những bước chân thận trọng và lén lút.

Eugene nhìn Ciel với vẻ không chắc chắn: “Tôi nghĩ là có một chút?”

“Tôi chỉ cao lên một chút và có thêm cơ bắp thôi,” Ciel vặn lại khi hầm hầm bước đi trước Eugene.

Tuy nhiên, có vẻ như lời buộc tội của Eugene vẫn tiếp tục làm phiền cô. Mặc dù cô đã đi cùng Eugene đến phòng ăn để họ có thể ăn cùng nhau, nhưng Ciel hầu như không chạm vào thức ăn mà chỉ chống cằm lên đôi bàn tay đang đan vào nhau.

Bất chấp cái nhìn chằm chằm lộ liễu và nặng nề của Ciel đang đặt thẳng lên mình, Eugene vẫn thản nhiên tiếp tục ăn mà không hề xao nhãng.

“...Ngon không?” Cuối cùng Ciel cũng hỏi.

Eugene đưa ra lời khen ngợi: “Có vẻ như ở đây có vài đầu bếp giỏi đấy.”

“Nếu cậu gia nhập Hắc Sư Hiệp Sĩ Đoàn, cậu có thể ăn những món ngon như thế này mỗi ngày,” Ciel dụ dỗ.

“Cô đúng là kiên trì thật đấy,” Eugene chỉ đáp lại đơn giản.

“Sau khi tôi đã nỗ lực hết mình để thuyết phục cậu như vậy, cậu không thể giả vờ không nhận ra và để tôi thắng một lần sao?” Ciel rên rỉ.

Eugene không cho cô toại nguyện. “Tôi thích thắng hơn là thua.”

“Trên đời này có ai lại không muốn thắng khi có thể chứ?” Ciel lẩm bẩm khi bĩu môi.

Dù vậy, cô quyết định bỏ cuộc và không làm phiền Eugene thêm nữa. Sự bướng bỉnh của Ciel đủ mạnh để không thua kém bất kỳ ai, nhưng sự bướng bỉnh của Eugene cũng mạnh mẽ chẳng kém.

Thay đổi chủ đề, Ciel hỏi: “...Vậy cậu đã làm gì ở Aroth?”

“Hỏi nhanh đấy,” Eugene nhận xét đầy mỉa mai.

“Hôm qua không phải là lúc thích hợp để hỏi chuyện đó,” Ciel bào chữa.

Thay vì trả lời câu hỏi của cô, Eugene đặt ra một câu hỏi của riêng mình: “Vậy cô mong đợi tôi sẽ nói gì với cô nào?”

“Chắc chắn cậu sẽ nói rằng cậu bận rộn với việc học ma pháp.”

“Thấy chưa, có vẻ như cô đã biết thừa tôi làm gì rồi.”

“Nhưng ngoài chuyện đó ra, bộ không còn việc gì khác khiến cậu bận rộn sao? Tôi nghe nói cậu còn kết thân với Thái tử của Aroth trong thời gian ở đó nữa.”

“Chuyện đó thì liên quan gì đến việc tôi bận rộn?”

“Cậu không được mời đến bất kỳ bữa tiệc hay sự kiện xã giao nào do Hoàng gia tổ chức sao? Hoặc là... ngài Lovellian chưa bao giờ giới thiệu cậu với những pháp sư trẻ đầy triển vọng của Aroth à?” Ciel ướm hỏi.

Eugene ngừng ăn, chỉ để bật cười: “Cô thực sự nghĩ tôi sẽ thích những thứ đó sao?”

“Không, cậu sẽ không thích.” Được trấn an bởi câu trả lời của Eugene, Ciel mỉm cười e thẹn. “Dù vậy, cậu không nghĩ rằng mình nên dần dần tích lũy kinh nghiệm với những việc đó sao?”

“Tại sao tôi phải làm vậy?” Eugene nhướng mày.

“Cậu và tôi đều sẽ sớm trở thành người lớn. Điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ đủ tuổi để tham dự các bữa tiệc và được kỳ vọng sẽ giao lưu xã hội.”

“Này nhé, xem cô nàng này đang nói gì kìa. Vậy ra, vì cô đã im hơi lặng tiếng cho đến tận bây giờ, nên cô quyết định rằng một khi trở thành người lớn, cô sẽ quẩy hết mình đúng không?”

“Không, không phải như vậy, nhưng... nếu là đi dự tiệc với cậu, tôi nghĩ sẽ vui lắm đấy,” Ciel thừa nhận.

“Tại sao cô lại gạt anh trai mình ra khỏi kế hoạch thế?” Eugene hỏi đầy thích thú.

“Anh trai tôi có khối người muốn lôi anh ấy đi chơi bời ngoài tôi và cậu. Bên cạnh đó, tôi nghĩ anh ấy sẽ cực kỳ bận rộn bắt đầu từ năm tới. Nhiều gia đình quý tộc, và thậm chí có thể là hoàng gia của các quốc gia khác, sẽ cố gắng giới thiệu những thiếu nữ môn đăng hộ đối cho anh ấy,” vừa nói, Ciel vừa rướn người lại gần Eugene. “Anh ấy thậm chí có thể là người kết hôn sớm nhất trong số chúng ta.

Đây được coi là một bí mật, nhưng tình cờ là có một công chúa trẻ từ Vương quốc Biển Shimuin. Cô ấy có thể còn lâu mới tới lượt kế vị ngai vàng, nhưng cô ấy vẫn là thành viên của hoàng gia.”

“Vậy thì sao?” Eugene thúc giục.

“Có khả năng cô ấy sẽ đính hôn với Cyan. Vẫn chưa có gì được chốt lại, nhưng các Trưởng lão trong Hội đồng đang thúc đẩy lời đề nghị này,” Ciel hạ thấp giọng khi tiếp tục. “Và không chỉ Shimuin đâu. Cậu biết Vương quốc Ruhr đúng không? Công chúa của đất nước đó cũng là một trong những đối tượng kết hôn tiềm năng của Cyan.”

Vương quốc Ruhr... Khoảnh khắc nghe thấy công chúa đến từ đó, Eugene không thể không tưởng tượng ra một cảnh tượng, mà theo lẽ thường, là một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi.

Công chúa là hậu duệ của Molon, vậy nếu công chúa tình cờ trông giống Molon... Eugene bất chợt hình dung trong đầu một phiên bản Molon để tóc dài và mặc một chiếc váy bồng bềnh. Đồng thời, cậu cũng nhớ lại hình ảnh Gargith mặc bộ lễ phục thắt nơ diềm xếp nếp.

Eugene buồn nôn: “Kinh tởm quá...”

“Cái gì kinh tởm cơ?” Ciel ngạc nhiên hỏi.

“Không, không có gì. Dù sao thì, các công chúa được nhắc đến bao nhiêu tuổi rồi?”

“Công chúa của Shimuin bằng tuổi chúng ta, nhưng... công chúa của Ruhr hiện tại chắc mới chín tuổi?”

“Cô thực sự đang nói rằng Cyan có thể sẽ kết hôn với một cô bé hiện mới chín tuổi sao?”

“Chín tuổi thì đã sao? Cô bé ấy đâu có chín tuổi mãi được.”

“Tôi chỉ không thể nhìn nhận theo cách đó. Cyan kết hôn với một người kém mình mười tuổi, hoặc hơn nữa? Đó sẽ là một tội ác mà ngay cả thiên đường cũng không thể tha thứ.”

“Vậy là cậu đang nói rằng cậu không có hứng thú với bất kỳ ai trẻ tuổi hơn mình sao?” Ciel hỏi, đôi mắt lấp lánh sự quan tâm.

“...Tôi chỉ thích một người bạn đời nào đó tầm tuổi mình thôi...” Khi nói điều này, Eugene không khỏi cảm thấy một sự mâu thuẫn mạnh mẽ.

Mặc dù đã đầu thai, nhưng nếu tính tuổi từ khi cậu sinh ra lần đầu tiên, Eugene đã hơn ba trăm tuổi rồi.

Eugene nhận ra một điều: ‘Những người duy nhất có độ tuổi gần với mình là... tộc Elf hoặc có lẽ là... loài Rồng...’

Không, chỉ vì ai đó đã tồn tại từ ba trăm năm trước, không có nghĩa là họ nhất thiết phải ba trăm tuổi. Trong kiếp trước với tư cách là Hamel, cậu đã chết ở tuổi ba mươi tám, và với hai mươi năm là Eugene, về mặt kỹ thuật cậu có thể được coi là đang ở độ tuổi ngoài năm mươi. Như vậy, nếu cậu đang tìm kiếm một người ở độ tuổi năm mươi, đó sẽ là những người như... Carmen, Tanis, Ancilla, hoặc Melkith.

Eugene quyết định ngừng suy nghĩ về chuyện này.

“...Dù sao thì, tôi không nghĩ tuổi tác thực sự quan trọng đến thế,” Eugene tự tin tuyên bố.

“Tại sao cậu lại rút lại lời nói của mình rồi?” Ciel hỏi đầy thất vọng.

“Lòng người vốn dĩ luôn như lá trước gió mà,” Eugene khăng khăng.

“Tuy nhiên, nếu theo những gì cậu nói lúc nãy, cậu vẫn thích một người cùng lứa tuổi hơn là một người trẻ hơn mình, đúng không?” Ciel kiên trì hỏi.

“Tại sao cô lại coi đây là một vấn đề quan trọng như vậy?”

“Thế khi nào cậu định kết hôn?”

“Tôi vẫn chưa có kế hoạch làm chuyện đó mà?”

Biểu cảm của Ciel ngay lập tức đông cứng lại.

“Tại sao không chứ?” cô lập tức chất vấn. “Cậu không nhận ra rằng hôn nhân là một phước lành sao?”

“...Chẳng phải chúng ta còn hơi trẻ để bắt đầu nói về chuyện kết hôn rồi sao?” Eugene chỉ ra.

“Nếu Cyan kết hôn trước cậu, điều đó có nghĩa là cậu đã thua Cyan.”

“Tại sao việc tôi kết hôn muộn hơn Cyan lại tính là thua cậu ta chứ?”

“Ai định kết hôn cơ?” một giọng nói vang lên khi cánh cửa phòng ăn bị đẩy mạnh ra.

Không chút ngạc nhiên, Eugene bình thản quay đầu nhìn người mới đến. Đó là bởi vì cậu đã phát hiện ra dấu vết hiện diện của Cyan trước khi cậu ta kịp mở cửa. Tuy nhiên, vì Ciel không thể làm được điều này, cô không khỏi nhìn chằm chằm vào Cyan với vẻ mặt ngạc nhiên.

“Sao anh đến sớm thế?” cô hỏi.

“Em thất vọng vì anh đến sớm quá à?” một Cyan trông nhếch nhác thốt lên khi cậu ta thở dốc nặng nề.

Cậu ta đã lang thang trong rừng suốt một ngày trời, chiến đấu với những hồn ma, quái vật và các hiệp sĩ. Cậu ta thậm chí còn không được ăn uống gì, chứ đừng nói đến việc chợp mắt.

“...Em cứ tưởng anh phải bị lạc ít nhất vài ngày nữa chứ,” Ciel lẩm bẩm đầy thất vọng.

“Em nghĩ anh là cái quái gì thế hả?!” Cyan gầm lên giận dữ khi lảo đảo bước tới chỗ họ.

Sau khi trải qua đủ loại gian khổ và cuối cùng cũng đến được Lâu đài Sư Tử Đen, cậu ta thậm chí còn không nhận được một lời chúc mừng tử tế nào. Đó là bởi vì Gia chủ và tất cả các Trưởng lão trong Hội đồng vẫn đang tập hợp quanh bàn tròn để thảo luận.

Nếu chỉ có vậy, Cyan đã có thể chịu đựng được. Tuy nhiên, tin tức Eugene đã đến lâu đài sớm hơn cậu ta một ngày đã khiến trái tim Cyan sôi sục vì thất vọng. Mặc dù cậu ta biết thừa Eugene sẽ không thấy những thử thách đó khó khăn như mình, nhưng cậu ta vẫn mong đợi Eugene sẽ chỉ đến sớm hơn vào sáng nay.

Thay vào đó... Eugene đã đến lâu đài chưa đầy một giờ sau khi cả hai bị thả vào rừng!

“Anh có thấy nhiều ma không?” Ciel trêu chọc cậu ta.

“...Đừng có nhắc gì đến ma hết,” Cyan đe dọa cô.

Ciel phớt lờ lời cảnh báo: “Nếu anh ở đây, điều đó có nghĩa là anh đã đánh bại được những hồn ma đó sao?”

Cyan tự bào chữa: “...Ờ thì, em có thể dùng kiếm chém chết một người, một con quái vật, hay một ma thú, nhưng chẳng có cách nào chém chết một hồn ma cả.”

“Nói một cách chính xác, ma chỉ là một loại xác sống. Chúng vẫn chỉ là quái vật thôi, vậy tại sao anh không thể giết chúng? Lý do anh không thể giết chúng chỉ là vì anh quá yếu, đúng không?” Ciel chế nhạo.

“...Xác sống và ma là khác nhau. Những thứ mà anh sợ—ý anh là, những hồn ma mà anh ghét khác với những hồn ma được coi là một phần của xác sống.” Khi tuyên bố điều này với một cái lườm, Cyan ngồi xuống cạnh Eugene.

Eugene nhéo mũi để ngăn cái mùi hôi hám và phức tạp, dường như là sự pha trộn của nhiều loại mùi khác nhau, đang tỏa ra từ Cyan.

“Cơ thể cậu đang bốc mùi thối đấy,” Eugene buộc tội cậu ta.

“Tôi biết rồi, nên im đi. Sau khi ăn cái gì đó, tôi sẽ đi tắm và đi ngủ,” lẩm bẩm điều này, Cyan vớ lấy bộ dao nĩa cho mình.

Tuy nhiên, Cyan đã không thể đi tắm và đi ngủ như kế hoạch. Đó là bởi vì ngay khi bữa ăn của họ kết thúc, quản gia đã đến mang theo một lời nhắn.

“Một vị khách quan trọng sẽ sớm đến, vì vậy xin các vị hãy chuẩn bị và đi tới cổng dịch chuyển,” quản gia truyền đạt.

“...Vị khách đó thực sự quan trọng đến mức tất cả chúng ta đều phải ra đón sao?” Cyan hỏi với vẻ mặt tuyệt vọng.

“Nhưng em không nghe thấy gì về việc có khách đến cả?” Ciel hỏi với vẻ mặt bối rối.

Những lời này khiến biểu cảm của người quản gia hơi cứng lại khi ông cúi đầu giải thích: “Chúng tôi cũng không nhận được bất kỳ thông báo nào để chuẩn bị đón khách. Có khả năng... họ đã được mời đặc biệt để tham gia cuộc họp được tổ chức tại bàn tròn.”

“Vậy, họ là ai?” Ciel hỏi khi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Người quản gia thông báo: “Vị khách sắp tới là Phó Giám mục Kristina, đến từ Thánh Quốc.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Lấy Một Long Chi Lực Đánh Bại Toàn Bộ Thế Giới
Quay lại truyện Luân Hồi Khốn Kiếp
BÌNH LUẬN