Chương 187: Chuẩn bị cho cuộc săn (4)
Chương 135: Chuẩn bị cho cuộc săn (4)
“...Cô là ai?” Eugene lên tiếng hỏi.
Hắn đang đến trụ sở của Phân đội 2 thuộc Hắc Sư Hiệp sĩ đoàn để gặp Genos thì tình cờ chạm mặt một người phụ nữ mà hắn chưa từng thấy trước đây. Eugene đã ghé qua nơi này vài lần để tìm Genos, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ thấy cô ta ở quanh đây.
“Tôi là Genia Lionheart,” cô trả lời, hất lọn tóc tết qua vai. Sau đó, cô nheo mắt nhìn Eugene và hơi cúi đầu chào, một cử chỉ vô cùng hờ hững.
“À... hẳn cô là con gái của ngài Genos.”
“Phải.”
Cô nhìn hắn với vẻ thù địch rõ rệt.
“Chẳng lẽ Genos đã nói gì với cô ta sao? Không, ông ấy chắc chắn sẽ không tiết lộ chuyện tôi là sư huynh của mình,” Eugene thầm nghĩ.
Trước khi rời khỏi Lâu đài Hắc Sư lần trước, Eugene đã nhiều lần cảnh báo Genos phải giữ kín mối quan hệ giữa họ. Hơn nữa, bản thân Genos cũng không muốn đi rêu rao về chuyện này, đặc biệt là với đứa con gái độc nhất của mình.
“Cậu đến để gặp cha tôi sao?” Genia hỏi, ánh mắt vẫn đầy vẻ cảnh giác.
“Đúng vậy.”
“Tôi có thể biết lý do không?”
“Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi đó, đúng chứ?”
Cô nheo mắt đầy bất mãn trước câu trả lời của Eugene. Sau khi lườm hắn một lúc, cô gật đầu và lùi lại một bước.
“Ngài Eugene,” cô lên tiếng khi Eugene đi ngang qua. “Tôi sẽ không bao giờ thua cậu đâu.”
“...Hả?”
“Tuyệt đối không.”
Dứt lời, Genia bước đi. Khi bóng dáng cô xa dần, Eugene có thể thấy đôi bàn tay đeo găng trắng của cô đang siết chặt đến mức run rẩy.
“Cô ta đột nhiên nói cái quái gì vậy không biết?” Eugene lầm bầm rồi tiếp tục bước đi.
Khi hắn đến nơi, cửa phòng của Genos đang đóng chặt. Eugene vốn định cứ thế bước vào, nhưng xét theo bất kỳ tiêu chuẩn nào thì hành động đó cũng thật khiếm nhã, vả lại xung quanh cũng có quá nhiều tai mắt đang quan sát. Hắn không có ý định phô trương địa vị “bề trên” của mình ở nơi công cộng.
Cộc. Cộc.
“Vào đi.” Genos không buồn hỏi danh tính vị khách. Rõ ràng, ông đã sớm cảm nhận được đó là ai.
“Đã lâu không gặp.”
Thấy Eugene, Genos đứng dậy khỏi ghế. Eugene ra hiệu ngăn ông lại và đóng cửa trước.
“Có chuyện gì sao?”
“Đợi tôi một chút,” Eugene đáp lời rồi vén vóc choàng lên.
Mer thò đầu ra ngoài, như thể đã chờ đợi giây phút này từ lâu. Quá bất ngờ, Genos bước lùi lại khiến chiếc ghế bị lật nhào.
“Đ-Đứa trẻ đó là ai?”
“Vào trong lại đi.” Eugene đẩy đầu Mer ngược vào trong. Sau đó, hắn lục lọi dưới lớp áo choàng và rút Akasha ra.
“À... Vậy ra cây gậy ma thuật này chính là...!”
Không mấy để tâm đến sự kinh ngạc của Genos, Eugene nắm chặt Akasha. Hắn đảo mắt nhìn quanh phòng, đôi mắt mở to đầy tập trung.
“Chỉ có vài phép bảo an cơ bản. Một báo động xâm nhập... duy trì độ bền của tường và giữ vệ sinh... Không có phép giám sát nào cả,” Eugene phân tích.
Akasha giúp chủ nhân của nó thấu hiểu ma thuật. Ngay cả khi ma thuật đó vô hình trước mắt thường, chủ nhân của Akasha vẫn có thể nhìn thấu chừng nào một công thức ma thuật còn được vận hành. Dù Eugene không hề biết về sự tồn tại của một câu thần chú, hắn vẫn có thể nhìn thấu nó khi cầm Akasha trên tay.
“Có vẻ như ông vẫn khỏe.” Hạ thấp cảnh giác, Eugene bắt đầu cuộc trò chuyện.
“Tôi tin là những ngày qua tôi sống tốt hơn sư huynh đấy,” Genos mỉm cười đáp lại.
Eugene trẻ hơn Genia, con gái của Genos, đến tận bảy tuổi. Tuy nhiên, tuổi tác thì có quan trọng gì? Dù Eugene nhỏ tuổi đến mức có thể gọi Genos là cha, nhưng hắn vẫn là ân nhân của ông, người đã chỉnh sửa Cương pháp Hamel vốn đã bị sai lệch khỏi nguyên bản suốt hàng trăm năm qua. Eugene đã tìm thấy mộ của Hamel và kế thừa những kỹ thuật của gia tộc Genos. Với tư cách là người đứng đầu gia tộc kế thừa Cương pháp Hamel, Genos dành sự tôn trọng chân thành nhất cho Hamel.
“Tôi vừa gặp con gái ông trên đường tới đây đấy, sư đệ.”
“Con bé vừa ở đây với tôi xong.”
“Cô ta có vẻ rất... thù địch với tôi. Ông không nói gì về tôi với con gái mình đấy chứ?”
Con gái của sư đệ — danh xưng này nghe thật kỳ quặc đối với Eugene, nhưng có vẻ cũng không đúng nếu hắn gọi cô ta một cách quá thân mật. Ngay từ đầu, mối quan hệ huynh đệ này chỉ là chuyện riêng giữa hai người họ. Không có lý do gì để Genia bị kéo vào mối quan hệ này cả.
“Tôi tuyệt đối không bao giờ làm chuyện đó.” Genos lắc đầu đầy kinh hãi. “Chính sư huynh đã bảo tôi phải giữ kín mối quan hệ này mà. Tôi thậm chí còn chưa nói với cậu chủ Cyan, mặc dù huynh nói rằng cậu ấy cũng đang học cùng một loại Cương pháp Hamel giống huynh.”
“Vậy ra... ông vẫn dùng cái tên Cương pháp Hamel đó à.”
“Tất nhiên rồi, tôi cũng chưa bao giờ nói với Genia. Thật lòng tôi cũng chẳng muốn nói cho con bé biết. Nếu con gái tôi nhìn huynh với vẻ thù địch, thì chắc chắn là nó chỉ đang ghen tị với huynh thôi, sư huynh ạ.”
“Ghen tị?”
“Con bé ghen tị vì nghe được những tin đồn rằng tôi đang thiên vị ngài, ngài Eugene.”
Eugene nghiêng đầu bối rối, không hiểu ý ông lão. Genos tiếp tục giải thích.
“Khi ngài đến Lâu đài Hắc Sư vài tháng trước, chúng ta đã gặp nhau vài lần và thậm chí còn đấu tập. Mọi hiệp sĩ trong lâu đài đều biết chuyện này.”
“Dĩ nhiên là họ phải biết rồi.” Eugene miễn cưỡng gật đầu.
“Trên hết, cả huynh và tôi đều sử dụng cùng một loại Cương pháp Hamel khi đấu tập.”
Cái tên “Cương pháp Hamel” luôn khiến Eugene cảm thấy rùng mình. Hắn nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ quen được với cái tên đó dù có nghe đi nghe lại hàng chục hay hàng trăm lần đi chăng nữa.
“Cương pháp Hamel chỉ được gia đình tôi biết đến. Ngài có thể là thành viên của chính tộc, nhưng ngài không thuộc gia đình tôi. Bất chấp điều đó, ngài lại sử dụng Cương pháp Hamel, điều này khiến con gái tôi cảm thấy ghen tị.”
“Chắc cô ta nghĩ tôi đã trở thành đệ tử của ông hả?”
“Tôi đã phủ nhận điều đó và giải thích với con bé rằng tôi chỉ dạy ngài một vài kỹ thuật của Cương pháp Hamel vì ngài có thiên phú tuyệt vời...”
“Nếu tính cách cô ta đúng như những gì tôi vừa thấy, tôi nghĩ cô con gái của ông sẽ nổ đom đóm mắt nếu ông nói như vậy đấy,” Eugene bình thản nhận xét.
Genos gật đầu vẻ khó xử.
— Tôi sẽ không bao giờ thua cậu đâu, ngài Eugene.
“Con gái ông chắc chắn có tinh thần hiếu thắng rất lớn đấy.”
“Không phải tôi khoe khoang đâu, nhưng sức mạnh của con gái tôi thậm chí đã được công nhận ở Shimuin, nơi vốn nổi tiếng với tinh thần hiệp sĩ. Vì con bé không phải công dân Shimuin nên không thể gia nhập Thập nhị Tinh anh, nhưng mà...” Genos hào hứng nói.
Dù ngoài miệng nói không phải khoe khoang, nhưng trong tai bất cứ ai, đó rõ ràng là những lời khoe mẽ về con gái mình. Eugene hắng giọng và ngồi xuống một chiếc ghế trống.
“Dù sao thì, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với ông.”
“Có phải về những chuyện ngài đã trải qua ở Samar không?” Genos thận trọng hỏi.
Eugene gật đầu. Hắn tin tưởng Genos, nhưng chưa đủ để tiết lộ sự thật về thánh địa của tộc tinh linh và Sienna. Hắn chỉ tin vào Genos với tư cách là người sư đệ có mối liên kết thông qua cái tên Hamel.
Đó là lý do Eugene quan sát Genos thật kỹ khi tiếp tục câu chuyện của mình.
“...Vậy là Chủ tịch Hội đồng đã cố gắng... giết ngài sao, ngài Eugene?”
Eugene tập trung vào những cảm xúc hiện rõ trên khuôn mặt Genos.
“Tôi không có bằng chứng. Tuy nhiên, không có nhiều người biết về việc tôi và Trợ tế Kristina đến Samar. Trong gia tộc Lionheart, chỉ có ba người biết chuyện đó: Gia chủ, ông và Chủ tịch Hội đồng.”
“...”
“Cũng có khả năng thông tin bị rò rỉ từ phía Thánh quốc. Tuy nhiên, tôi không chắc đó có phải là nguyên nhân không. Đó là lý do tôi cử Trợ tế Kristina đi kiểm tra tình hình bên đó.”
“Ngài không nghi ngờ tôi chứ?” Genos hỏi với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Bán đứng tôi thì ông được lợi lộc gì hả sư đệ?”
“Vậy thì Trưởng lão cao nhất sẽ được lợi gì?”
Eugene phải cẩn thận khi trả lời câu hỏi của Genos. Genos không hề biết rằng mộ của Vermouth Vĩ đại đang trống rỗng, cũng như việc Eugene đã được Thánh Kiếm công nhận.
“Tôi không biết.”
Không có lý do gì để Eugene phải vắt óc suy nghĩ ngay lúc này.
“Đó là lý do tôi chỉ có thể đưa ra cho ông những bằng chứng gián tiếp. Tôi thực sự không biết.” Eugene nhún vai.
Genos không nói gì. Ông chỉ nhìn chằm chằm vào Eugene.
“Vì tôi nghi ngờ tất cả mọi người, nên tôi không thể tin tưởng bất cứ ai, đúng không? Tôi chắc chắn có thể tin tưởng Gia chủ, nhưng hiện tại ông ấy đang ở cung điện. Do đó, tôi chỉ có thể tin tưởng ông, sư đệ của tôi. Đó là kết luận của tôi. Tôi không biết ông nghĩ gì về chuyện này, nhưng tôi tin rằng mối liên kết với sư đệ của mình bền chặt hơn mối liên kết với Trưởng lão, vì chính ngài Hamel là người đã đưa tôi đến với ông.”
Hắc Sư Hiệp sĩ đoàn tuân theo mệnh lệnh của Hội đồng Trưởng lão. Trong số đó, Chủ tịch Hội đồng chính là Bạch Sư Bất Tử, một con quái vật già nua đã sống hơn một trăm năm. Ông ta đã trị vì Lâu đài Hắc Sư từ trước khi Genos được sinh ra. Với tư cách là người lớn tuổi nhất của gia tộc Lionheart, ông ta xứng đáng nhận được sự tôn trọng, ngay cả khi không tính đến võ công thượng thừa của mình.
“Tôi không muốn tin rằng sự nghi ngờ của sư huynh là đúng.”
Chủ tịch mà Genos biết là một huyền thoại sống của nhà Lionheart.
“Nhưng sự nghi ngờ của huynh là có cơ sở,” Genos khó khăn đáp lời. “Vì huynh nói rằng huynh không nghi ngờ tôi, nên tôi... sẽ để mắt đến hành tung của Chủ tịch trong cuộc săn lần này, sư huynh. Tôi thực sự không muốn nghĩ đến khả năng này, nhưng nếu Chủ tịch cố tình ám sát huynh...”
Genos nghiến răng và siết chặt nắm đấm, không thể kiềm chế cơn giận.
“Với tư cách là hậu duệ của Hắc Sư đời đầu, người đã trừng trị những kẻ sống không xứng đáng với thanh danh của Vermouth Vĩ đại, tôi sẽ tự tay đưa Chủ tịch ra trước công lý.”
Genos tôn trọng Hamel vì ông tự hào về dòng máu của mình — dòng máu của Hắc Sư đời đầu.
Đứng trước bức tượng Hamel, Genos đã rơi lệ. Dù ông đã viện cớ về chứng viêm kết mạc gì đó, nhưng những giọt nước mắt của Genos lúc đó là thật lòng và đầy nhiệt huyết. Và sau khi ông và Eugene đấu tập xong, ông lại rơi lệ một lần nữa. Không phải vì ông cảm thấy nhục nhã khi sư huynh của mình, người trẻ đến mức có thể gọi là con trai, lại sở hữu một hình thái hoàn thiện hơn của Cương pháp Hamel. Hoàn toàn không phải vậy. Genos đã bật khóc vì sự kính trọng dành cho người thừa kế thực sự của Hamel.
Đó là lý do Eugene không nghi ngờ Genos.
“Sư huynh...”
“Tôi biết rồi.” Eugene gật đầu.
Hắn đã xác minh rằng căn phòng không bị cài phép giám sát. Hắn cũng đã thi triển một phép cách âm để ngăn bất cứ ai nghe lén. Dù sao đi nữa, vì họ đã kết thúc cuộc trò chuyện và Eugene đã nhận được câu trả lời, nên không việc gì phải tiếp tục thảo luận về vấn đề nguy hiểm này nữa. Nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang tiến lại gần căn phòng, Eugene cất Akasha vào lại bên trong áo choàng.
Cộc, cộc.
“Ngài Genos và Eugene. Là tôi, Dominic đây. Hai người có ở trong đó không?”
Dominic Lionheart. Đội trưởng Phân đội 1 của Hắc Sư Hiệp sĩ đoàn và là chủ nhân của Búa Hủy Diệt Jigollath. Hắn cũng tình cờ là cháu trai của Doynes Lionheart, Chủ tịch Hội đồng.
“À, quả nhiên là cậu ở đây.” Dominic mỉm cười rạng rỡ và đưa tay ra với Eugene khi hắn mở cửa.
“Tôi nghe nói cậu đã trở về từ Samar. Thật vui khi thấy cậu vẫn khỏe mạnh.”
Sau khi bắt tay nhẹ nhàng, Dominic nháy mắt với Genos.
“Tôi có làm gián đoạn cuộc trò chuyện của hai người không? Nếu có thì tôi xin lỗi, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Chủ tịch đang giục tôi như cháy nhà để đưa Eugene qua đó.”
“Ngay bây giờ sao?”
“Phải, ngay bây giờ. Có lý do gì khiến cậu cần phải trì hoãn không?” Dominic hỏi, nghiêng đầu đầy ẩn ý.
Hắn đang đặt câu hỏi, nhưng không hẳn là đang chờ đợi một câu trả lời. Đó chỉ là cách nói chuyện đặc trưng của hắn. Hắn đang tựa người vào cánh cửa đang mở để ngăn nó đóng lại, để Eugene có thể trực tiếp rời khỏi phòng. Hắn rõ ràng đang chờ đợi một điều: Eugene đi cùng hắn ngay lúc này.
“Đi thôi,” Eugene gật đầu đáp lại.
Trong một khoảnh khắc, mắt Genos chạm mắt Eugene. Tuy nhiên, ông không đề nghị đi cùng họ. Ông cũng hiểu ám sát là gì. Dù hiếm khi xảy ra, nhưng ám sát cũng là một trong những nhiệm vụ của Hắc Sư Hiệp sĩ đoàn. Đúng như cái tên của nó, một vụ ám sát diễn ra bí mật và trong bóng tối, kết liễu mục tiêu mà không để bất kỳ ai biết ai là người đã ra lệnh.
Nếu Eugene chết trong cuộc săn, kẻ ra lệnh ám sát có thể đổ lỗi cho quái vật hoặc ma thú. Tuy nhiên, nơi đây là Lâu đài Hắc Sư. Không có quái vật hay ma thú nào lởn vởn gần đây. Việc ám sát người ở đây đơn giản là điều không thể.
“Có vẻ cậu khá thân thiết với ngài Genos nhỉ.” Dominic ngân nga khi dẫn đường. “Nhưng ngài Genos đã kịch liệt phủ nhận khi tôi hỏi liệu cậu có phải là đệ tử của ông ấy không.”
“Ông ấy đang dẫn dắt tôi theo nhiều cách với tư cách là tiền bối trong võ thuật.”
“Tiền bối... Dẫn dắt sao... Haha! Tôi nghĩ cậu không cần sự chỉ dạy từ ngài Genos đâu.” Dominic cười lớn, ngoái lại nhìn Eugene. “Dĩ nhiên, ngài Genos sẽ thắng nếu ông ấy dồn hết tâm trí vào buổi đấu tập đó. Nhưng cậu đã chiếm ưu thế trong trận chiến đó nhờ kỹ thuật của mình.”
“Buổi đấu tập đó không công bằng. Tôi nghĩ một bậc thầy võ thuật như ngài hẳn phải nhận ra chứ, ngài Dominic.” Eugene giải thích đầy khiêu khích, nhưng Dominic chỉ mỉm cười và gật đầu.
“Cảm ơn vì đã đánh giá cao tôi.”
“Ngài Dominic, ngài là Đội trưởng Phân đội 1 của Hắc Sư Hiệp sĩ đoàn mà.”
“Con số của phân đội không liên quan gì đến năng lực của đội trưởng. Tôi trở thành Đội trưởng Phân đội 1 không phải vì tôi giỏi hơn ngài Genos hay lệnh bà Carmen. Dù vậy, tôi phải nói rằng trận đấu của hai người thực sự rất kỳ lạ. Hai người không sử dụng mana, và đó rõ ràng là một trận đấu hữu nghị. Cách ngài Genos sử dụng kỹ thuật không hề hung hãn như trong một trận chiến thực thụ. Ông ấy chỉ thực hiện chúng với sự chân thành và theo đúng lý thuyết.”
Genos đơn giản là muốn chiến đấu bằng Cương pháp Hamel.
“Ngay cả như vậy, cậu đã sử dụng những kỹ thuật phức tạp hơn nhiều so với ngài Genos. Cậu cũng biết những kỹ thuật đó bắt nguồn từ đâu, đúng không?”
“...”
“Kỹ thuật của người bạn của Vermouth Vĩ đại, Hamel Ngốc Nghếch. Và cậu chính là người đầu tiên khám phá ra mộ của ngài Hamel.”
“Ngài muốn nói gì đây?”
“Tôi đang nói về việc kỹ thuật của ngài Hamel đã được lưu truyền qua mọi thế hệ trong hơn ba trăm năm qua. Chẳng phải chuyện đó rất ngầu sao?”
“Ngài nghĩ tôi là người thừa kế của ngài Hamel à?”
“Nếu cậu muốn phủ nhận, tôi sẽ không tò mò thêm nữa. Nhưng có lý do gì để cậu phải phủ nhận chứ? Kế thừa kỹ thuật của Hamel không phải là điều gì đáng xấu hổ. Chẳng phải ngài Genos cũng đã công nhận cậu sao?” Dominic nói khi quay lại nhìn Eugene lần nữa. “Eugene, cậu đang cố giữ quá nhiều bí mật đấy.”
“Bí mật?”
“Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với cậu ở Samar, nhưng tôi cũng nắm được tình hình chung. Cậu đi tìm lệnh bà Sienna, đúng không? Tôi thực sự không hiểu tại sao cậu lại quyết định xử lý một vấn đề quan trọng và nguy hiểm như vậy chỉ với Trợ tế Kristina. Nếu cậu yêu cầu, Chủ tịch Hội đồng đã ra lệnh cho những Hắc Sư tinh nhuệ hộ tống cậu rồi.”
“Tôi tin rằng một người nên có một hoặc hai bí mật cho riêng mình,” Eugene bình thản trả lời.
“Tại sao?”
“Như thế thì cuộc sống mới thú vị hơn.”
Không thể trả lời ngay lập tức, Dominic chằm chằm nhìn Eugene, chớp mắt liên tục.
“Hahaha!”
Hắn bật cười sảng khoái. “Cậu nói đúng. Có một niềm vui tinh tế khi giữ những bí mật, phải không?”
Dominic dừng lại trước cửa phòng họp bàn tròn.
“Nhưng... đừng cố giữ bí mật trước mặt Chủ tịch.”
Không còn một dấu vết của nụ cười, Dominic quay lại nhìn Eugene.
“Chủ tịch coi bí mật là những mối đe dọa phản nghịch, ngay cả khi những bí mật đó chỉ là trò đùa tinh quái của một cậu bé. Có lẽ cậu đã cảm nhận được điều này, nhưng Chủ tịch đã luôn dè chừng cậu kể từ khi ông ấy biết đến sự tồn tại của cậu.”
“...Tôi hiểu rồi.” Eugene khẽ gật đầu.
“Càng phải lưu tâm hơn để không giữ bí mật với Chủ tịch.” Dominic cảnh báo Eugene một lần nữa khi mở cửa.
“Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.”
Đó không phải là một lời cảnh báo có thể phớt lờ. Cúi đầu nhẹ, Eugene bước qua cánh cửa.
Doynes Lionheart, Chủ tịch Hội đồng, đang ngồi một mình tại chiếc bàn tròn.
Thấy Eugene, ông đóng cuốn sách đang đọc lại và tháo cặp kính trên mũi xuống.
“Đã lâu không gặp.” Doynes chào đón Eugene, nhìn hắn với nụ cười hiền từ. “Chuyến đi của cậu tốt đẹp chứ?”
“Nó khá là thú vị.”
“Đừng đùa giỡn với những bí mật trước mặt Chủ tịch.”
Hắn ghi nhớ lời cảnh báo, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ tuân theo nó.
“Chuyến đi thực sự rất độc đáo. Nếu ngài cảm thấy buồn chán với cuộc sống trong Lâu đài Hắc Sư, hãy thử đến Samar xem. Ngài sẽ không bao giờ có một khoảnh khắc nào tẻ nhạt đâu.”
“Haha... Đó là một gợi ý tuyệt vời, nhưng tôi đã quá già để đi lang thang ở những nơi hẻo lánh như vậy rồi.” Doynes cười thầm, gõ nhẹ lên mặt bàn. “Cậu đã đạt được điều mình muốn chưa?”
“Như là điều gì?”
“Nơi này nằm ở giữa vùng núi phía Nam của Đế quốc Kiehl, nhưng tôi chẳng gặp khó khăn gì trong việc nắm bắt những tin đồn trên thế giới. Tôi biết cậu đã đưa các tinh linh về nhà Lionheart... và tôi biết những gì cậu đã trải qua ở Aroth.”
Ông ta đang nói về Akasha.
“Tại sao cậu không đi cùng lệnh bà Sienna?”
“Cô ấy muốn ở lại,” Eugene mỉm cười trả lời. “Cô ấy nói sẽ đến tìm tôi khi thời điểm đến.”
“Vậy ra thánh địa của tinh linh là có thật.” Doynes đứng dậy. “Tôi đã sống một thời gian dài, nhưng chắc hẳn tôi chỉ là một đứa trẻ so với các tinh linh. Thánh địa là thiên đường của tộc tinh linh đó, và thậm chí còn có Cây Thế Giới trong khu rừng của nó nữa... Haha, tôi ước gì có thể tận mắt nhìn thấy nơi đó nếu có thể.”
“Tôi sẽ dẫn đường cho ngài vào một ngày nào đó nếu ngài muốn.” Eugene đề nghị.
“Tôi xin từ chối. Giống như tôi đã nói, bây giờ tôi già rồi. Tôi thấy ổn khi ở lại lâu đài và khu rừng này, vì chúng giống như nhà của tôi vậy... nhưng tôi sợ phải rời khỏi ngôi nhà thân yêu của mình, người già thường như thế mà. Khớp xương của tôi cũng đau nhức nữa.”
Doynes tiến lại gần Eugene. Ông ta chính là Bạch Sư Bất Tử, một lão già đã sống hơn một trăm năm. Dù nói mình đã già, nhưng dáng đi của ông vẫn rất nhẹ nhàng. Ông đứng trước mặt Eugene, trông khỏe mạnh đến mức không ai có thể tin vào tuổi tác của ông.
“Cậu có gặp phải nguy hiểm nào trong chuyến đi thú vị và độc đáo đó không?”
“Không, tôi không gặp nguy hiểm gì cả.” Eugene trả lời mà không hề chớp mắt. “Tôi đã giao chiến với dân bản địa vài lần, nhưng chuyện đó cũng không hẳn là nguy hiểm.”
“Nghe vậy thì tôi yên tâm rồi.” Doynes cười rạng rỡ, vỗ vai Eugene. “Làm tốt lắm. Tôi rất vui khi thấy cậu trở về an toàn.”
“Cảm ơn ngài.”
“Xin lỗi vì đã triệu tập cậu như thế này. Tôi không còn lựa chọn nào khác, vì tôi muốn nghe câu chuyện của cậu bằng mọi giá. Nếu Gia chủ có mặt ở đây, chúng ta sẽ có thể nói chuyện thân mật hơn. Haha... Nói chuyện với một chàng trai trẻ hơn tôi nhiều như vậy thật quá sức đối với tôi.” Sau khi vỗ vai Eugene vài lần, Doynes lùi lại.
“Cậu có thể đi được rồi. Cuộc săn sẽ bắt đầu sau hai ngày nữa, nên hãy nghỉ ngơi cho tốt.”
“Ngài cũng tham gia cuộc săn chứ, Chủ tịch?”
“Đây là nhà của tôi mà,” Doynes trả lời với một nụ cười dịu dàng. “Với tư cách là một trưởng lão, tôi phải dẫn dắt những người trẻ tuổi để họ không lầm đường lạc lối hay rơi vào nguy hiểm.”
Đề xuất Khoa Kỹ: Ngục Giam Tế Bào Của Ta