Chương 191: Cuộc săn bắt (2)

Chương 139: Cuộc săn (2)

Akasha đã giúp cường hóa các kết giới của Eugene. Thêm vào đó, Mer không cần ngủ và có sự kết nối trực tiếp với Eugene. Nếu có bất kỳ ai cố tình can thiệp hay xâm nhập qua kết giới, Mer sẽ ngay lập tức nhận ra và thông báo cho anh. Chỉ riêng điều này đã loại bỏ nhu cầu phải thức đêm canh gác, nhưng Eugene vẫn luôn làm việc theo đúng quy tắc trong những chuyện như thế này.

Anh không đốt lửa. Bóng tối dày đặc bao trùm lấy khu rừng, nhưng đó không phải là vấn đề đối với Eugene. Anh đã chọn một địa hình không phù hợp cho một cuộc phục kích và cũng không trải bất kỳ tấm thảm nào xuống đất.

Quấn mình trong chiếc áo choàng lớn, Eugene ngồi bệt xuống đất. Nếu phải ngủ, anh sẽ ngủ rất nông và ngắn. Anh có thể dành cả đêm để nghỉ ngơi theo cách đó. Tất nhiên, anh đã thiết lập vài ma pháp bẫy ở gần đó, nhưng anh không hề có kế hoạch cho một giấc ngủ sâu hay những giấc mơ ngọt ngào.

Genia, người đã bám theo anh từ xa, lẳng lặng cho anh một điểm đạt khi nhìn thấy những gì anh làm. Tất nhiên, không có giám khảo nào trong cuộc săn này, và ngay cả khi có, đó cũng không phải là Genia.

Dù sao đi nữa, cô cũng đã có vài sửa đổi trong đánh giá của mình về Eugene. Tài năng của anh vốn đã được mọi người công nhận rồi… Nếu cô thấy một dấu hiệu ngây thơ nào đó phù hợp với lứa tuổi của anh, cô sẽ chỉ trích anh ngay lập tức, nhưng Eugene vẫn luôn cảnh giác ngay cả trong tình huống như thế này. Anh xứng đáng nhận được một điểm đạt.

“Tôi thấy anh có vẻ đang tận hưởng nhỉ,” Genia nói bằng giọng gắt gỏng. Vừa phủi bụi bẩn bám trên đống rễ cây ăn được trong tay, cô vừa lườm Eugene.

Khác với Genia, người phải đi hái lượm những thực vật không bị ô nhiễm, Eugene đang thong thả phết mứt trái cây lên một miếng bánh mì. Anh vẫn còn nhiều đồ ăn như vậy trong áo choàng.

“Tôi thích dùng từ ‘chuẩn bị kỹ lưỡng’ hơn,” Eugene bình thản trả lời.

“Tôi cũng có thể chuẩn bị như anh. Tôi chỉ cố tình không làm vậy thôi. Anh hỏi tại sao ư? Cuộc săn này là để kiểm tra khả năng sinh tồn của chúng ta như một thợ săn—”

“Từ khi nào mà chuyện này trở thành một bài kiểm tra vậy?”

“Kể từ khi những chiếc vòng tay ghi lại số lượng con mồi được đeo vào cổ tay tôi và anh, cuộc săn này không còn là một cuộc đi săn bình thường nữa. Nó đã trở thành một bài kiểm tra, thưa Ngài Eugene.”

“Tôi sẽ không quan tâm ngay cả khi cô nói đúng. Chẳng phải là tôi sẽ nhận được phần thưởng nếu chiến thắng, và tôi tin rằng sẽ có người khác ngoài tôi đứng cuối bảng. Ngay cả khi tôi có tình cờ đứng cuối đi chăng nữa, tôi cũng chỉ thấy hơi xấu hổ một chút thôi. Thế thôi.”

“Ngài Eugene… Anh không có chút tham vọng nào để chứng minh bản thân với mọi người sao?”

“Từ trước đến nay tôi vẫn luôn chứng minh bản thân mình đấy thôi, không phải sao?” Eugene cắn một miếng bánh mì, cười khẩy.

Genia nhìn qua nhìn lại giữa lát bánh mì phết lớp mứt dày và đống rễ cây bẩn thỉu trong tay mình. Cô mím chặt môi và phủi nốt phần đất còn lại trên rễ cây.

“Cô có muốn một miếng không?” Eugene đề nghị.

“Không, cảm ơn. Tôi sẽ ăn chỗ rễ cây mình tìm được này.”

“Rễ cây Caliz. Chẳng phải nó rất đắng nếu ăn sống sao?”

“Anh cũng biết về loại này à?”

“Dĩ nhiên là biết. Loại cây này có khả năng kháng lại ma khí. Nếu cô chần qua nước sôi rồi phơi khô, nó sẽ khá ngọt đấy.”

“Và tôi có thể nhai nó trong một thời gian dài.”

“Chà, một lát bánh mì phết mứt vẫn tốt hơn mười cái rễ cây đó đấy,” Eugene khẽ nói, nhưng đủ lớn để Genia nghe thấy.

Cô bĩu môi. “…Thứ này cũng khá ổn trong những tình huống như thế này.”

Cô há miệng thật to và cắn một miếng lớn rễ cây Caliz. Khi miếng rễ chạm vào lưỡi, vị đắng ngắt như bị điện giật lập tức tràn ngập khoang miệng. Tuy nhiên, biểu cảm của Genia không để lộ ra bất cứ điều gì cô đang cảm nhận.

“Sao cô không phết chút mứt lên đó đi?” Eugene gợi ý.

“Không cần đâu.”

Cô muốn nhổ nó ra ngay lập tức. Nếu không có Eugene ở đây, cô chắc chắn đã nhổ ra rồi. Không, nếu có lửa, ít nhất cô đã có thể nướng nó lên. Cố gắng kìm nén khóe môi đang co giật một cách khó khăn, cô ép mình nuốt chửng miếng rễ cây.

“Cô định đi theo tôi suốt cả cuộc săn này đấy à?”

“Tôi đã bảo là tôi không theo đuôi—” Genia trả lời, nhưng Eugene không thèm nghe. Anh đứng dậy, khiến cô phải hắng giọng rồi gật đầu.

“Tôi sẽ đi sau khi ăn xong.” Chỉnh lại vẻ mặt nghiêm túc, cô tiếp tục. “Mặc dù tôi chỉ mới thấy được vài phần… nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến… năng lực của anh… thưa Ngài Eugene. Tôi thực sự có thể hiểu tại sao cha tôi lại ưu ái anh đến vậy. Vì tôi đã tận mắt thấy khả năng của anh, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc công nhận nó.”

“Cô theo đuôi tôi chỉ vì trước đó không công nhận năng lực của tôi sao?”

“Tôi chỉ muốn tự mình kiểm chứng thôi,” cô gắt lên, rồi đứng dậy. “Và tôi đã thấy đủ rồi. Ngay cả khi tôi săn được nhiều quái vật hơn anh trong cuộc săn này… anh cũng sẽ không nghĩ rằng mình đã thua, đúng chứ?”

“Không hề.”

“Dù vậy, tôi vẫn sẽ săn được nhiều quái vật hơn anh.”

“Cứ tự nhiên,” Eugene trả lời một cách thư thái.

Cô nói những lời đó nhằm khơi dậy tính cạnh tranh trong anh, nhưng nó chẳng mảy may tác động đến Eugene. Cảm thấy khó chịu trước khuôn mặt hờ hững của anh, cô lườm Eugene một lúc.

“…Xin đừng ghét con gái tôi quá nhé,” Genos lên tiếng khi ông tiến lại gần sau khi Genia đã rời đi.

Nhìn ông đứng cách đó một khoảng, Eugene mỉm cười.

“Ông đang tuân thủ quy tắc theo cách riêng của mình bằng cách không lại gần tôi sao, Sư đệ?”

“Tôi ở đây chỉ với tư cách là người giám hộ.”

“Có vẻ như con gái ông rất không hài lòng khi ông cứ ở gần tôi như thế này.”

“Tôi không còn lựa chọn nào khác. Nếu Ngài không nói với tôi về khả năng có một vụ ám sát, tôi đã không ở gần Ngài như thế này đâu, Sư huynh.”

“Trưởng Hội đồng đang làm gì vậy?”

“Ông ấy đang ở mỏm Đá Đỏ,” Genos tiếp tục, ý thức được thiết bị liên lạc trên tai mình. “…Tôi vẫn chưa nhận được mệnh lệnh cụ thể nào, và cũng chưa có tai nạn nào xảy ra.”

“Còn Cyan và Ciel thì sao?”

“Có vẻ như Thiếu gia Cyan đang nhắm tới việc tiến vào trung tâm của ma huyệt, còn Tiểu thư Ciel…” Cảm thấy khó khăn để tiếp tục, ông ngập ngừng một lát. “…Đang bám đuôi Thiếu gia Eward.”

“Anh Eward sao?”

“Vâng, tôi không nghĩ cô ấy đã lên kế hoạch này từ đầu…”

Hoặc là cô đã tình cờ chạm mặt Eward, hoặc là đã nhìn thấy hắn từ xa. Dù là trường hợp nào đi nữa, hiện tại cô đang bám theo Eward.

“Không thể nào. Chẳng lẽ Ciel định giết anh Eward bằng cách lợi dụng cuộc săn này sao?”

Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu Eugene một lúc, nhưng khi suy nghĩ kỹ lại, điều đó không hợp lý cho lắm. Anh biết Ciel ghét Eward, nhưng cô không ghét hắn đến mức thực sự muốn giết hắn.

“Hơn nữa, Ciel… không phải loại người thích tự làm bẩn tay mình. Nếu cô ấy thực sự muốn giết hắn, cô ấy sẽ thuê sát thủ hoặc đầu độc hắn rồi.”

Có lẽ cô chỉ đang theo dõi để ngăn Eward giở trò đồi bại, vì hắn vốn đã có tiền sử làm những chuyện như thế. Tất nhiên, Eugene cũng để mắt đến Eward.

Khu rừng đầy rẫy ma khí, và một vòng tròn ma pháp đen nằm ở trung tâm ma huyệt. Những viên đá kỳ dị chứa ma khí và các di vật bị nguyền rủa cao cấp cũng đã được chuẩn bị. Với loại môi trường này, chẳng cần phải ký giao kèo với bất kỳ ma tộc nào để trở thành một hắc phù thủy.

—Cú đấm của cậu… ha ha… đau đấy, nhưng nó là một bài học quý giá cho ta.

—Nhờ có cậu mà giờ đây ta đang nỗ lực hết mình. Tất cả đều nhờ có cậu đấy.

Khuôn mặt tươi cười của Eward hiện lên trong tâm trí Eugene.

“Nếu hắn còn là con người,” anh nói bằng giọng phẳng lặng khi ngồi xuống, “hắn sẽ không tái phạm nữa.”

Khu rừng này là môi trường hoàn hảo để trở thành một hắc phù thủy. Tuy nhiên, tình trạng của khu rừng lại quá đỗi ngặt nghèo. Trở thành hắc phù thủy thì dễ, nhưng để rời khỏi rừng còn sống sau đó là điều không thể. Hàng chục Hắc Sư Kỵ sĩ đang túc trực tại trung tâm khu rừng. Khoảnh khắc Eward bước chân vào con đường tà đạo, nanh vuốt của Hắc Sư sẽ xé xác hắn ra từng mảnh. Các đội trưởng thậm chí còn không cần phải ra tay.

“Eward đang ở Đệ Tứ Vòng Tròn. Không tệ, nhưng không đủ để thoát khỏi đây đâu.” Eugene phân tích.

Không một người tỉnh táo nào lại nghĩ đến việc thực hiện một hành động ngu ngốc như vậy.

“Hắn đã cố học hắc ma pháp vì hắn không tỉnh táo… nhưng hắn không ngu đến mức đó, phải không?”

Với suy nghĩ đó trong đầu, Eugene nhìn chằm chằm vào bóng tối. Sau khi quan sát anh một lúc, Genos chậm rãi lùi lại, giữ khoảng cách với người mà ông đang bảo vệ.

Eugene còn lại một mình. Mer không nói gì, chỉ cuộn tròn bên trong chiếc áo choàng. Đó là vì cô bé hiểu ý nghĩa của sự im lặng của Eugene và những cảm xúc mà anh đang chìm đắm vào.

“Thật quá nghiêm trọng,” Mer thầm nghĩ.

Eugene nói chuyện một cách nhẹ nhàng, và cuộc hội thoại giữa anh và Genia cũng rất hời hợt.

Không… nó chỉ có vẻ như vậy thôi. Mer một lần nữa nhận ra Eugene không phải là một chàng trai hai mươi tuổi bình thường, mà là một thành viên của cùng một đội đã lang thang khắp địa ngục ba trăm năm trước.

Hamel Ngu Ngốc. Khoảnh khắc anh đặt chân vào khu rừng này, anh đã phải kìm nén cơn thịnh nộ đang sôi sục của mình. Anh tức giận vì ma khí bám vào đường hô hấp theo từng nhịp thở, và vì những con quái vật lao vào anh mà không biết lượng sức mình. Đối với anh, mọi thứ ở nơi này đều là cái ác không thể dung thứ. Anh nên tàn sát chúng ngay lập tức.

Chỉ có một lý do duy nhất khiến anh không làm vậy.

“…Anh ấy đang kìm nén,” Mer nghĩ, nhắm mắt lại.

Bên trong chiếc áo choàng bóng tối, cô bé thu mình lại giữa sự đen tối tràn ngập.

Không có sự rung động nào trong bóng tối, nhưng có một âm thanh — tiếng tim đập… Đôi khi, những suy nghĩ của Eugene trở thành tiếng nói và vang vọng bên trong lớp áo choàng. Công thức kiểm soát của tinh linh được khắc sâu trong tâm trí Eugene khiến tâm trí Mer cộng hưởng với những cảm xúc mãnh liệt của anh.

“Ba trăm năm đã trôi qua trên thế giới này,” Eugene hồi tưởng.

Anh coi mọi Ma Vương, ma thú và ma tộc đều là ác quỷ. Anh đã nhìn thấy một thế giới nơi niềm tin của anh là đúng, đã sống sót trong thế giới đó, và đã lang thang để kết thúc thế giới đó.

Ba trăm năm là một khoảng thời gian dài. Những lẽ thường của Eugene không còn là lẽ thường trong thế giới hiện tại. Mọi người giờ đây sống theo nhiều cách khác nhau. Con người đã ký hiệp ước hòa bình với Ma Vương. Các hắc phù thủy, vốn được coi là cái ác tuyệt đối, giờ chỉ được xem là những “kẻ thực dụng”. Ma thú được đối xử như những con rối di động và hiệu quả giúp con người luyện tập. Người ta có thể dùng ma tộc làm nô lệ hoặc thuê chúng từ một cửa hàng bất hợp pháp.

Vì thế giới đã thay đổi, Eugene kết luận rằng anh không thể cứ bám lấy những quan niệm của ba trăm năm trước, vì vậy anh đã cố gắng chấp nhận cái mới.

Bất chấp mọi nỗ lực, một cơn giận không thể kiểm soát vẫn trỗi dậy bên trong anh khi hít thở cái bầu không khí tồi tệ mà anh đã bỏ lỡ, khi nhìn thấy những con quái vật khốn khiếp này luồn lách và lao vào mình vì nhầm tưởng anh là con mồi.

Đó là lý do anh giết sạch mọi con quái vật ngáng đường khi tiến về phía trước, nhưng điều đó chẳng giúp xoa dịu cơn giận của anh một chút nào. Anh tức giận đến mức nếu Genia không phải là con gái của Genos, anh đã dạy cho cô ta một bài học để cô ta ngừng đi theo anh rồi.

“Liệu sát thủ có đến không?”

Chiếc huy hiệu gài áo choàng trên vai Eugene được khắc biểu tượng của gia tộc Lionheart.

Két.

Nhìn chằm chằm vào bóng tối, Eugene dùng móng tay cào vào biểu tượng đó.

“Sát thủ sẽ không đến, ít nhất là trong hôm nay,” anh kết luận.

Anh vẫn chưa đi sâu vào rừng, vì vậy sẽ quá sớm để thực hiện một vụ ám sát và che đậy nó như một tai nạn.

“Mình còn bốn ngày nữa nên không cần vội. Ám sát à? Mình đã quá quen với nó rồi, đó chỉ là một cuộc đi săn đòi hỏi một bộ kỹ năng nhất định thôi.”

Nếu Trưởng Hội đồng thực sự là kẻ chủ mưu đằng sau tất cả những chuyện này, liệu ông ta có thực sự ra lệnh đó không? Giết chết một người con trai của Gia chủ, dù chỉ là con nuôi, ngay tại vùng lân cận của Lâu đài Hắc Sư, là một chuyện hoàn toàn khác so với việc thuê một lính đánh thuê làm việc đó ở một nơi nào đó khác. Tại sao ông ta phải đi xa đến mức phạm phải một hành động như vậy?

Ý đồ của Trưởng Hội đồng không phải là việc của Eugene. Khi đối mặt trực tiếp với ông ta, anh không cảm nhận được bất kỳ sát ý nào từ lão già đó.

“Lão già đó đã sống hơn một trăm năm rồi. Ông ta sẽ không phạm phải sai lầm tân binh là để lộ sát ý với mình đâu.”

Hiện tại, anh cứ tin rằng Trưởng Hội đồng đã ra lệnh ám sát mình.

“Vậy mình có nên di chuyển một cách liều lĩnh không nhỉ?”

Trưởng Hội đồng đang ở mỏm Đá Đỏ. Liệu ông ta có ra lệnh cho Dominic Lionheart, cháu trai của mình, hay một trong những Hắc Sư Kỵ sĩ đi ám sát Eugene không? Anh đang mong chờ được gặp một trong số họ, nhưng… anh nghĩ rằng họ sẽ không vụng về đến mức đó khi cố gắng ám sát anh.

“Mình sẽ thử nhử hắn, nhưng mình không thể dành toàn bộ sự chú ý cho vấn đề này.”

Anh còn những việc khác phải lo, vì Công chúa Rakshasha sắp đến. Anh cũng phải tìm Raizakia, kẻ đang bị kẹt trong một vết nứt không gian.

“Nếu cuộc săn kết thúc mà không có sự cố gì, mình có nên trực diện đối đầu không nhỉ?”

Eugene tặc lưỡi và siết chặt nắm đấm, thầm ghi nhớ sẽ hỏi: “Ông có phải là kẻ đã cố chơi xỏ tôi bằng cách cử tên khốn thú vật đó đến không?”

* * *

Ciel không trực tiếp chạm mặt Eward.

Cô đã nhận thấy hắn từ xa khi hắn đang đi xuyên qua khu rừng.

Đêm trong rừng bắt đầu sớm. Mặt trời mới chỉ lặn xuống một chút, nhưng khu rừng đã tối om. Tuy nhiên, hắn không mang theo đuốc hay dùng ma pháp để thắp sáng.

Không có bất kỳ nguồn sáng nào, hắn băng qua khu rừng tối tăm.

Dáng vẻ của Eward khiến Ciel bận tâm và cũng khiến cô tò mò.

Trong mắt cô, hắn vẫn là cậu thiếu niên mười lăm tuổi mà cô đã thấy bảy năm trước.

Khi nghe tin hắn cố học hắc ma pháp ở Aroth, cô đã không mấy ngạc nhiên. Cô đã nghĩ: “Đích tôn Eward, trong tất cả mọi người, hoàn toàn có khả năng làm một việc như thế.”

Ở dinh thự chính, hắn đã trầm cảm đến mức việc hắn phạm phải một chuyện như vậy không có gì lạ. Tất nhiên, hắn không sinh ra đã trầm cảm. Cho đến năm mười tuổi, Eward vẫn khá bình thường.

Hắn cũng giống như những đứa trẻ bình thường cùng lứa tuổi, ham chơi và đủ thứ. Ciel và Cyan thỉnh thoảng vẫn đi chơi với hắn, vì hắn không hề xa lánh họ dù họ là anh em cùng cha khác mẹ.

Tuy nhiên, họ đã ngừng chơi với nhau sau khi Eward lên mười tuổi. Khi đó cô mới bảy tuổi, nhưng dù vậy cô vẫn biết tại sao anh cả của mình bắt đầu thay đổi. Khi một đứa trẻ lên mười trong gia tộc Lionheart, chúng sẽ được tham gia Lễ Kế Thừa Huyết Thống, nghi lễ truyền thống của gia tộc.

Kể từ đó, Eward luôn giữ khoảng cách với cặp song sinh. Thay vì chơi những trò trẻ con, hắn bắt đầu cầm kiếm dưới sự giám sát nghiêm khắc của Tanis. Nghe những lời mắng nhiếc của mẹ, hắn tu luyện mana trong khi ngồi thẳng lưng. Sau khi mặt trời lặn, hắn tự nhốt mình trong thư viện và đọc về các lý thuyết kiếm thuật và các chiến thuật chiến đấu khác nhau.

Đến một lúc nào đó, các văn bản ma pháp đã được thêm vào danh sách đọc của Eward. Tanis không hài lòng với lựa chọn của con trai mình, nhưng bà không phản đối việc hắn đọc các văn bản ma pháp. Đó là vì lúc đó bà cũng phải thừa nhận một điều.

Eward Lionheart không có tài năng võ thuật. Đó là lý do tại sao hắn quyết định theo đuổi một con đường khác — ma pháp. Đó là điều Eward muốn làm. Hắn thấy vui khi đọc các văn bản ma pháp, tưởng tượng về “tài năng” ma pháp chưa được xác nhận của mình. Nó vui hơn nhiều so với việc cống hiến hết mình để luyện tập kiếm thuật mà hắn vốn dĩ rất tệ, trong khi liên tục bị mẹ mắng mỏ…

Ciel nhớ về Eward của thời điểm đó.

Với đôi mắt lấp lánh, hắn sẽ nhốt mình trong thư viện và lật dở những trang sách ma pháp. Không lâu sau khi bắt đầu học ma pháp, và hắn thậm chí còn không giỏi, nhưng hắn vẫn khuấy động mana của mình và bắt chước ma pháp.

Phải, đó chỉ là sự bắt chước mà thôi. Nó không phải là ma pháp thực sự. Mặc dù hắn đắm chìm trong các văn bản ma pháp, hắn vẫn không thể thi triển ma pháp. Nhốt mình trong một căn phòng với những tấm rèm dày che kín mọi ánh sáng, hắn đã làm rất nhiều việc — đọc sách ma pháp, vung kiếm, bắt chước ma pháp, và tưởng tượng về tương lai tươi sáng của mình trong ma pháp với đôi mắt lấp lánh.

“Cái này là…” Ciel nghĩ khi cô dừng lại.

Có điều gì đó kỳ lạ.

Cô cúi xuống và nhìn chằm chằm vào một cái xác. Có vẻ như đó là xác của một con quái vật… là xác thật sao?

Nhíu mày, Ciel rút ra một con dao găm. Khi cô đâm con dao vào cơ thể nó, cái xác chảy máu. Không có dấu hiệu co giật nào. Nó cũng không còn thở. Cô chắc chắn: con quái vật trước mặt đã chết. Tuy nhiên… nó trông yên bình đến mức cô không thể nghĩ nó là một cái xác. Thay vào đó, nó giống như đang ngủ say.

“…Cái quái gì đã xảy ra thế này?”

Nghiêng đầu bối rối, Ciel đứng dậy.

Cô là thành viên của Đội 3 thuộc Hắc Sư Kỵ sĩ đoàn. Đội trưởng của cô, Carmen, được coi là một trong những Hắc Sư giỏi nhất. Các kỵ sĩ Đội 3 do cô lãnh đạo đã trải qua nhiều loại huấn luyện khác nhau để xứng đáng với danh tiếng của đội trưởng.

Cô đã huấn luyện trong rừng nhiều lần, giết vô số quái vật và chiến đấu với nhiều ma thú. Những con quái vật ở trung tâm ma huyệt rất nguy hiểm, nhưng những con trong rừng thì không thực sự đáng ngại, ít nhất là đối với Ciel.

“…Làm thế nào mà thứ này bị giết vậy?”

Ciel không học ma pháp, nhưng cô biết đủ về nó. Thậm chí còn có một phù thủy trong Đội 3 của cô.

Cảm thấy bất an, cô đứng dậy.

Con đường phía trước mặt cô gần như được trải bằng xác những con quái vật đang ngủ trong sự yên bình vĩnh cửu. Là ma pháp… hay là thuốc độc? Không, không có dấu vết của thuốc độc trên cơ thể chúng. Chưa kể, một phù thủy bình thường không bao giờ có thể liên tục giết chết nhiều quái vật như thế này nhanh đến mức chúng không có cơ hội phản kháng.

“Có phải… Eward… đã làm chuyện này không?” Ciel nói trong sự hoài nghi.

“Thật tuyệt vời, phải không?”

Cô nghe thấy một giọng nói vang lên sau lưng mình.

Giật mình, cô lập tức di chuyển. Với một cú nhảy ngắn, cô thoát khỏi cái xác quái vật và rút kiếm ra.

“…Eward?”

“Điều này thật vô lý.”

Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu cô. Eward vốn dĩ đang ở phía trước cô. Làm thế nào hắn có thể nhảy ra từ phía sau? Hắn đã dùng Blink (Dịch chuyển tức thời) sao? Phải, hắn có thể đã dùng chiêu đó.

Tuy nhiên, cô sẽ thấy dấu hiệu nếu Eward thực sự dùng Blink. Khi một phù thủy cấp thấp dùng Blink, họ sẽ làm biến dạng mana trong không khí. Không đời nào Ciel lại không nhận ra một cú Blink được sử dụng bởi một phù thủy Đệ Tứ Vòng Tròn.

“…Thật kỳ lạ.”

Lùi chân về phía sau, Ciel nắm chặt chuôi kiếm.

“Hắn đang ở ngay trước mặt mình… Nhưng mình không cảm nhận được gì cả, cứ như thể hắn không tồn tại vậy.”

“Ta biết thanh kiếm đó.”

Với một nụ cười nhàn nhạt, Eward chỉ vào thanh kiếm của Ciel.

“Đó là Ảo vũ kiếm Javel.”

“…”

“Cyan đã nhận được Khiên Gedon.”

Hắn nói bằng giọng phẳng lặng.

“Eugene… có… Phong kiếm Wynnyd… và nhiều thứ khác nữa.”

“…Eward.”

“Ta chẳng nhận được gì cả.”

Hắn khẽ cười và lắc đầu.

“À… đừng hiểu lầm. Ta không trách Gia chủ… Cha đâu.”

“Làm sao anh ra được sau lưng tôi?” Ciel hỏi khi cô nuốt nước bọt.

Trước câu hỏi của cô, Eward chỉ đơn giản nghiêng đầu. “Ta chỉ đi bộ ra phía sau cô thôi.”

“Điều đó… là không thể. Anh đã ở phía trước tôi. Tôi đã đi theo anh.” Ciel phản bác.

“Tại sao cô lại đi theo ta?”

“…”

“Ta biết mà. Cô đi theo ta vì lo lắng ta có thể làm điều gì đó xấu xa… điều gì đó làm nhục cái tên Lionheart.”

—Mày là nỗi nhục của gia đình này.

—Vì mày mà mẹ đã phải…

“Ciel, ta biết cô mà.”

—Tại sao mày lại là… con trai của mẹ?

—Làm sao một kẻ ngốc như mày có thể là cháu trai của ta được?

“Cô… chắc hẳn đã mong chờ ta làm điều gì đó sai trái.”

—Mẹ đã muốn nuôi dạy mày thành một người tài năng như đứa con nuôi đó, không, ít nhất là như cặp song sinh.

“Cô lúc nào cũng vậy. Khi ta mắc lỗi… hay làm điều gì đó mà mẹ ghét… hay bị cười nhạo. Cô luôn mách lẻo với mẹ cô và tung tin đồn cho đám người hầu. Tại sao cô lại làm thế? Ta đã làm những gì cô yêu cầu, vậy tại sao? Ta đã trở thành một đống hỗn độn vì cô. Ta đã dành cả đời trong sự nhục nhã, thậm chí ta không thể ngẩng cao đầu khi bước đi. Bất cứ khi nào cô hớt lẻo… ha ha… mẹ lại triệu tập ta đến phòng và quất roi ta. Cha thì không có ở nhà… và đám người hầu thì không ngăn cản cuộc ‘giáo dục’ của mẹ. Bà ta vừa cười nhạo ta vừa nói: ‘Ông nội mày có tước hiệu Bá tước thì có ích gì, khi đứa cháu trai duy nhất của ông ta lại là một đống rác rưởi?!’ Chà, cũng không đau lắm khi bà ta quất roi ta đâu… Ừm… Cô đã bao giờ bị quất roi chưa? Ta đã thấy Cyan bị quất vài lần rồi… Ta đoán câu trả lời là chưa. Từ khi còn nhỏ, cô đã rất giỏi trong việc không bị ăn đòn. Ha ha… Ta cũng mới học được điều đó gần đây. Ta phải thay đổi bản thân để không bị quất roi nữa. Nếu ta thay đổi, ta có thể làm cho mẹ mỉm cười.”

“Eward…” Ciel thận trọng gọi hắn.

Rắc—

Cô siết chặt thanh kiếm. Những vết nứt nhỏ bắt đầu lan rộng trên lưỡi kiếm Javel.

“…Anh nghe có vẻ thực sự kỳ lạ lúc này đấy.”

“Kỳ lạ sao?” Eward lắc đầu mỉm cười. “Ta không hề kỳ lạ.”

Ciel không biết tại sao, nhưng cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó… không phải là ma pháp. Vậy, cô đang cảm nhận được cái gì?

“Hắn sắp làm chuyện đó rồi,” cô cay đắng nghĩ.

Mặc dù cô rất khó tin vào điều đó.

“Hắn định tấn công mình.”

Eward sắp làm một điều gì đó thực sự ngu ngốc.

“…Eward. Dừng lại đi.” Ciel gọi hắn một lần nữa với giọng run rẩy.

“Cô đã luôn mong chờ được thấy ta làm điều gì đó như thế này mà,” Eward trả lời với giọng điệu hài lòng. “Và nhân tiện, Ciel.”

Bóng tối trong khu rừng gợn sóng.

“Ta đã quyết định sẽ không nghe lời ai nữa kể từ bây giờ.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Mật Mã Sơn Hải Kinh
Quay lại truyện Luân Hồi Khốn Kiếp
BÌNH LUẬN