Chương 755: Đến cửa khiêu khích

Sau khi hấp thụ lượng lớn linh khí, phù lục Hoàng Cân vốn chỉ bằng lòng bàn tay bắt đầu bành trướng. Khi đạt đến kích thước bằng người thật thì mới dừng lại, lơ lửng giữa không trung.

Thấy vậy, Liễu Minh tinh thần phấn chấn, lại mở miệng phun ra một luồng pháp lực tinh thuần, bao phủ lên phù lục Hoàng Cân Lực Sĩ.

Phù lục Hoàng Cân bỗng chốc tỏa ra kim quang rực rỡ, một hư ảnh hình người mông lung từ từ hiện ra.

"Tật!" Liễu Minh tập trung ánh mắt, đánh ra một đạo pháp quyết huyền ảo về phía phù lục vàng rực. Trong pháp quyết ẩn chứa một đốm lục quang, chợt lóe lên rồi chui thẳng vào mi tâm của hư ảnh.

Hư ảnh hình người rung lên dữ dội, đột nhiên phóng thích luồng kim quang chói lòa. Khi kim quang thu lại, ngũ quan vốn mờ ảo bắt đầu run rẩy vài cái, hiện ra một biểu cảm mang tính nhân loại.

Liễu Minh tiếp tục đánh ra thêm vài đạo pháp quyết huyền ảo. Mỗi khi hấp thu một đạo, hư ảnh hình người lại trở nên ngưng thực hơn một phần. Đến khi Liễu Minh dừng tay, hư ảnh đã ở trạng thái bán trong suốt, khuôn mặt mờ ảo tương tự Liễu Minh đến tám chín phần. Phân thân này nhắm chặt hai mắt, đứng yên giữa hư không, toàn thân da thịt ánh kim, toát ra cảm giác vô cùng mạnh mẽ.

Liễu Minh thấy vậy, lòng mừng rỡ, đi vòng quanh phân thân Hoàng Cân một lượt. Tâm niệm vừa động, hắn giơ tay đánh ra một đạo pháp quyết khác chui vào người Hoàng Cân Lực Sĩ. Ngay sau đó, phân thân lóe lên kim quang, đột nhiên mở hai mắt. Khuôn mặt nó lạnh lùng, không buồn không vui, nhưng sâu trong ánh mắt lại ẩn chứa một tia linh động kỳ lạ.

Liễu Minh nhíu mày, có cảm giác mơ hồ rằng Hoàng Cân Lực Sĩ có một mối liên hệ kỳ diệu với mình. Hắn lập tức đánh giá sơ bộ, rồi dựa theo bí pháp ghi lại trong điển tịch, thúc giục pháp quyết về phía phân thân.

Phân thân Hoàng Cân đột nhiên hừ lạnh một tiếng. Hắc khí cuồn cuộn từ quanh thân tuôn ra, tay chân biến hóa. Hai nắm đấm chấn động hư không trong động, tiếng Hổ gầm Rồng ngâm không ngừng vang lên giữa làn hắc khí bao phủ. Năm con Vụ Giao màu đen và năm con Mãnh Hổ màu đen nhanh chóng ngưng tụ từ hai tay của Hoàng Cân Lực Sĩ, đồng loạt lao vào tấn công vách động kiên cố.

Một tiếng nổ vang "ầm ầm" long trời lở đất! Vách động chắc chắn rung lắc dữ dội dưới làn hắc khí, như thể đang xảy ra địa chấn, vô số đá vụn và cát bụi lớn nhỏ rơi xuống không ngừng.

Thấy tình hình đó, tinh quang trong mắt Liễu Minh chợt lóe, một tay điểm vào mi tâm. Một thanh tiểu kiếm màu vàng kim nhạt đột ngột xuất hiện, đón gió lắc mình, hóa thành trường kiếm dài hai thước tám tấc lượn lờ giữa không trung, tỏa ra kim mang nhàn nhạt. Liễu Minh cầm phi kiếm vào tay, tùy ý vung ra một thế kiếm đâm thẳng. Một đạo kiếm quang "xoẹt" một tiếng tuôn ra, với thế sét đánh không kịp bưng tai, bay thẳng tới cổ họng của phân thân Hoàng Cân.

Liễu Minh ra tay không hề báo trước, nhưng Hoàng Cân phân thân đối mặt với kiếm bất ngờ này lại tự động rụt đầu về sau, đồng thời thân thể bạo lui. Nó né tránh được nhát kiếm nhắm thẳng vào cổ họng, đồng thời, kim quang trên cánh tay chợt lóe, cả cánh tay biến thành một tấm chắn vàng rực chắn trước kiếm quang.

"Phốc" một tiếng! Tấm chắn vàng ngay lập tức bị kiếm quang chém gọn làm đôi. Tấm chắn này do pháp lực biến ảo, dĩ nhiên không thể ngăn cản được mũi nhọn của Hư Không Kiếm. Phân thân Hoàng Cân nhân cơ hội này, thân ảnh chợt lóe, đã lùi ra xa hơn một trượng. "Lạch cạch", nửa tấm chắn bị chém rụng mới rơi xuống đất.

"Không tồi. Quả thực có vài phần thực lực của ta, tốc độ phản ứng cũng rất nhanh." Liễu Minh cười ha hả, không truy kích nữa. Kim quang trong tay chợt lóe, hắn thu hồi Hư Không Kiếm. Phân thân Hoàng Cân hơi cúi người chào Liễu Minh. Nửa tấm chắn dưới đất lóe lên, hóa thành luồng lưu quang vàng bay vút lên cánh tay phải của nó. Chất lỏng vàng nhúc nhích một lát, cánh tay lại biến thành nguyên vẹn như cũ.

Liễu Minh thấy vậy, lòng càng thêm vui mừng, lộ rõ vẻ thỏa mãn. Phân thân này trong quá trình tế luyện đã được hắn trộn lẫn một loại tài liệu quý hiếm đặc sản Nam Hoang tên là "Côn Kim Sa", dựa theo bí pháp ghi lại trong điển tịch. Nhờ vậy, thân thể phân thân có thể biến hóa tùy ý như chất lỏng.

Hắn ước tính Hoàng Cân phân thân có khoảng sáu phần thực lực của bản thể. Đây là do nó vừa được luyện chế, một phần phân niệm dung nhập vào chưa hoàn toàn làm chủ được cơ thể. Sau khi có thêm thời gian ma hợp, chiến lực chắc chắn sẽ còn tăng lên. Mặc dù Hoàng Cân phân thân không thể kế thừa sức mạnh thân thể cường hãn hay thực lực kèm theo của Hư Không Kiếm và các bảo vật khác của bản thể, nhưng chừng đó cũng đủ khiến hắn kỳ vọng rất nhiều.

Liễu Minh nén lại niềm vui, búng ngón tay một cái. Hoàng Cân Lực Sĩ lại hóa thành phù lục Hoàng Cân và được hắn thu vào cơ thể. Lần luyện chế phân thân này đã tiêu hao của hắn không ít nguyên khí, đặc biệt là bí pháp tế luyện yêu cầu phải rút ra một tia phân hồn của bản thân. Dù có Hóa Thức Trùng trợ giúp, hắn vẫn cảm thấy không thể chịu đựng thêm nữa.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, hắn liền khoanh chân ngồi tại chỗ, bắt đầu bế quan điều tức, chuẩn bị bổ sung lại lượng nguyên khí đã mất.

Hai tháng sau. Cửa mật thất đóng chặt bấy lâu "ầm ầm" mở ra, Liễu Minh chậm rãi bước ra. Sau một thời gian điều tức và khôi phục, hắn cuối cùng đã bổ sung lại đầy đủ nguyên khí. Lúc này, hắn dự định đến Huyền Điện để tra cứu thông tin liên quan đến Hư Không Thú.

Hắn gọi thiếu nữ và đồng tử đến, rồi thu cả hai vào Túi Dưỡng Hồn, sau đó đi về phía cổng động phủ.

Liễu Minh vừa bước ra khỏi động phủ, đang định bay lên không thì đột nhiên thần sắc khẽ động, quay đầu nhìn về phía bầu trời chếch bên cạnh. Chỉ lát sau, hào quang chợt lóe, hai đạo độn quang bay nhanh tới như chớp giật. Liễu Minh nheo mắt lại, nhận ra hai đạo độn quang này đang hướng thẳng đến động phủ của mình.

Rầm rầm! Hai đạo độn quang như sao băng rơi xuống cách Liễu Minh vài trượng, gây ra một đợt chấn động khí lưu, hiện ra thân ảnh hai nam tử trẻ tuổi. Người dẫn đầu mặc hỏa hồng trường bào, khoảng chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, tướng mạo thanh tú tuấn lãng. Giữa hai hàng lông mày ẩn hiện hồng mang bắn ra, tạo cho người ta ảo giác rằng người đang đứng trước mặt không phải là một người, mà là một quả cầu lửa cực nóng. Nam tử còn lại tuy cao gầy nhưng mỗi khối cơ bắp trên người đều săn chắc như Hắc Thiết, dường như ẩn chứa sức bật đậm đặc.

"Hai vị sư huynh là?" Liễu Minh nhìn hai người rõ ràng là kẻ đến gây sự, nhưng thần sắc không đổi, chậm rãi hỏi.

"Ta là Cốc Ngọc của Triều Nguyên Phong, vị bên cạnh là Tư Mã Trùng của Kim Quang Phong." Nam tử hồng bào đánh giá Liễu Minh từ trên xuống dưới, cười khẩy một tiếng. Tư Mã Trùng, nam tử áo đen, thì nhìn chằm chằm vào mắt Liễu Minh với ánh mắt sắc như đao, không lập tức mở miệng.

"A, thì ra là Cốc sư huynh và Tư Mã sư huynh, thất kính rồi! Không biết hai vị đến động phủ của tại hạ có gì chỉ giáo?" Liễu Minh làm như không thấy ánh mắt của hai người, vẫn hỏi với giọng điệu không mặn không nhạt.

"Ngươi là Liễu Minh của Lạc U Phong?" Tư Mã Trùng cuối cùng cũng lộ ra một tia cười lạnh, mở lời.

"Chính là tại hạ." Liễu Minh đáp với vẻ lạnh nhạt.

"Rất tốt, không uổng công chúng ta chờ đợi. Hai người chúng ta đến đây để nói với ngươi một tiếng, suất tham gia Thiên Môn Hội lần này, ngươi nên giao ra đi." Tư Mã Trùng lạnh lùng nói.

Liễu Minh nghe vậy, thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi khóe miệng khẽ nhếch lên, dùng ánh mắt kỳ quái đánh giá lại hai người trước mặt.

"Sao nào, còn muốn bọn ta nhắc lại sao? Thiên Môn Hội là việc trọng đại như vậy, với tu vi của ngươi, đi cũng chẳng ích gì. Thiên Môn Hội liên quan đến vận mệnh hưng suy của bổn môn trong mấy trăm năm tới, há lại ngươi gánh vác nổi. Sư đệ tốt nhất nên đi nói với Chưởng tọa Âm Cửu Linh một tiếng, nhường lại suất tham gia." Thấy biểu hiện của Liễu Minh, Cốc Ngọc khẽ hừ một tiếng, lời lẽ đầy vẻ chắc chắn.

Liễu Minh nghe xong, cảm thấy có chút buồn cười. Với sự hiểu biết của hắn về đại hội này, hắn sớm đã đoán được sẽ có người bất mãn việc hắn tham gia, nhưng không ngờ lại thực sự có người chủ động chạy đến trước động phủ, trực tiếp đòi hắn giao ra suất tham gia Thiên Môn Hội.

Nghĩ đến đây, Liễu Minh cười như không cười nói: "Chỉ sợ sẽ làm hai vị sư huynh thất vọng. Tại hạ tham gia Thiên Môn Đại Hội lần này là do Môn Chủ chỉ định, tại hạ không thể tự ý rút lui. Nếu hai vị sư huynh không có chuyện gì khác, xin mời trở về. Tại hạ còn có chuyện quan trọng, xin cáo từ tại đây."

Liễu Minh hơi chắp tay, định đi thẳng qua bên cạnh hai người. Cốc Ngọc và Tư Mã Trùng nghe vậy, sắc mặt lập tức âm trầm như nước.

"Đứng lại, lời còn chưa nói dứt mà ngươi định đi đâu! Đừng hòng trông cậy vào việc lấy tông môn ra để hù dọa chúng ta. Trong Thái Thanh Môn từ trước đến nay đều lấy thực lực để nói chuyện. Chỉ cần đánh bại ngươi, ta không tin tông môn còn kiên trì để ngươi đi Thiên Môn Hội! Một lời thôi, suất này ngươi giao hay không giao!" Nam tử hồng bào cười lạnh, thân hình nhoáng lên, chắn ngay trước mặt Liễu Minh.

Liễu Minh khẽ nhíu mày, đang định nói gì đó thì nam tử hồng bào đã khẽ động thân hình, bay vút lên trời. Hắn một tay bấm niệm pháp quyết, trên trán hiện ra phù văn quỷ dị như tơ máu. Hỏa diễm quang trên người hắn lúc này đại phóng, một luồng khí tức cực nóng tỏa ra khắp nơi. Hư không xung quanh cũng bắt đầu nổi lên từng đợt gợn sóng màu đỏ nhạt.

Bốn phía vang lên tiếng "ầm ầm", sóng lửa nóng bỏng hội tụ đến, chốc lát ngưng tụ thành một đám Hỏa Vân khổng lồ rộng vài chục trượng, bao phủ thân hình Cốc Ngọc. Đồng thời, một luồng khí tức kinh người từ trên trời giáng xuống, điên cuồng áp chế Liễu Minh.

"Thân thể Dương Viêm, khó trách cuồng vọng như thế." Liễu Minh ngẩng đầu, nheo mắt lại, khẽ gật đầu. Hắn đứng yên tại chỗ, dường như hoàn toàn thờ ơ với linh áp kinh người mà Cốc Ngọc phát ra.

Cốc Ngọc giữa không trung thấy vậy, trong lòng giận dữ, bỗng nhiên hét lớn một tiếng. Mười ngón tay hắn liên tục bắn ra từng đạo ánh sáng đỏ vào trong Hỏa Vân. Với linh khí hỏa diễm không ngừng tuôn vào, Hỏa Vân cuồng loạn bành trướng đến gần mẫu lớn, màu sắc cũng từ màu cam biến thành đỏ sậm, viền ngoài tản ra ánh sáng trắng thuần chói mắt.

Một tiếng sét đánh vang dội! Hỏa Vân cuộn trào, đột nhiên thoát ra một đầu Cự Mãng hỏa diễm từ bên trong. Cự Mãng dài chừng ba mươi trượng, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy lớn màu đỏ sậm, từng tia hỏa diễm quấn quanh bên trên. Trên đầu nó mọc ra hai chiếc sừng dài như san hô, đôi mắt dường như đang cháy lên hai luồng lửa, trông vô cùng hung tợn.

Tư Mã Trùng thấy vậy, thân hình chợt lóe, lùi ra thật xa, nhìn Liễu Minh với ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng. Hắn hiểu rõ bí thuật của Cốc Ngọc khác biệt với bí pháp ngưng hỏa hóa thú tầm thường. Hỏa Mãng này chứa đầy Thuần Dương Chi Diễm trong cơ thể, chỉ cần phun ra một ngụm liệt diễm là có thể làm tan chảy cả Cực phẩm Linh Khí. Hắn tuyệt đối không tin Liễu Minh có thể ngăn cản được một kích này của Hỏa Mãng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Lai [Dịch]
Quay lại truyện Ma Thiên Ký (Dịch)
BÌNH LUẬN