Chương 1943: Kinh người chân tướng ba

Mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống, Diệp Thiếu Dương tìm được lối vào, vừa định nhảy xuống thì đột nhiên bờ vai bị ai đó vỗ mạnh. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là Dưa Dưa. Sững sờ một chút, hắn chợt nhớ ra lúc nãy Dưa Dưa cũng ở bên dưới, bèn túm chặt lấy áo cậu ta, gầm lên khàn đặc: “Mau nói cho ta biết, bọn họ sao rồi!”

Cánh môi Dưa Dưa mấp máy, nhưng Diệp Thiếu Dương nửa ngày trời chẳng nghe lọt một chữ nào, trong tai chỉ toàn những tiếng ù ù o o. Hắn liền kéo xếch Dưa Dưa đến sát mặt mình, hét lớn: “Sao rồi!”

“Không sao hết, mọi người đều bình an, bọn họ đều được Thất Vĩ Ngô Công cứu rồi... Sợ các anh xảy ra chuyện nên em mới quay lại xem sao...” Dưa Dưa kề sát tai hắn, gào đến rát cả cổ họng.

Phía sau cậu ta còn nói thêm gì đó, nhưng Diệp Thiếu Dương chỉ nghe được ba chữ “không sao hết”, tảng đá trong lòng lập tức buông xuống được đại nửa, vội vàng hỏi lại: “Tất cả đều không sao chứ?”

“Đều không sao!” Dưa Dưa hét lớn, “Chỉ có cô đồ đệ bảo bối của anh là bị trầy da ở tay thôi, không có vấn đề gì hết!”

Dưa Dưa nói xong liền bắt đầu phản kích những tà vật đang lao tới định tấn công Diệp Thiếu Dương. Những tà vật này nói một cách nghiêm túc thì đều là yêu, có thực thể bằng xương bằng thịt. Vụ nổ lúc trước cũng gây ra chấn động không nhỏ đối với chúng, đa số đều vừa bò dậy từ đống đổ nát, đang nhớn nhác tìm kiếm mục tiêu, trong đó có vài kẻ đã nhắm vào Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương chẳng hề để tâm đến những kẻ địch này, hắn vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng mà Dưa Dưa vừa mang lại. Không một ai gặp nạn, dù là nhờ Thất Vĩ Ngô Công cứu giúp, nhưng đó quả thực là một sự may mắn tột cùng.

Cảm giác điên cuồng lúc trước lập tức rút đi, Diệp Thiếu Dương khôi phục lại lý trí. Hắn dùng lực lau mạnh lớp bụi bặm trên mặt, quay đầu nhìn lại, khói bụi đã tan đi phần lớn, tầm nhìn không còn bị ảnh hưởng quá nhiều.

Sau vụ nổ, một vòng chiến mới lại bắt đầu triển khai trên sân thượng của tòa nhà đang nghiêng ngả.

“Thiếu Dương, anh không sao chứ!” Nhuế Lãnh Ngọc cũng đang ráo riết tìm kiếm Diệp Thiếu Dương, cô chạy đến, áp hai tay vào mặt hắn.

Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Anh không sao, mọi người đều không sao cả.”

Dứt lời, hắn tìm thấy Dưa Dưa đang huyễn hóa chân thân giết địch, liền xông lên, vung Câu Hồn Tác đập nát đầu một gã Ma Cà Rồng như để trút giận, rồi dặn dò Dưa Dưa mau chóng xuống lầu chăm sóc mọi người, tiện thể báo cho họ một tiếng rằng mình vẫn ổn.

Dưa Dưa vâng lệnh, bay thẳng xuống lầu.

Diệp Thiếu Dương cùng Nhuế Lãnh Ngọc kề vai chiến đấu, không ngừng chém giết tà vật xung quanh.

Khi số lượng tà vật thưa dần, áp lực lên các thành viên khác cũng giảm bớt, họ bắt đầu vây công Thân vương Charles.

Thân vương Charles đã rơi vào trạng thái điên cuồng, toàn thân lờ mờ huyết quang, trông như một quả cầu lửa khổng lồ, tả xung hữu đột dưới sự vây hãm của mấy người, nhưng rõ ràng đã lộ ra dấu hiệu kiệt sức.

“Kathleen, Kathleen đang ở đâu!”

Thân vương Charles khàn giọng gào thét, rồi quay đầu quát Lyon: “Kathleen không đến, hãy hủy bỏ huy chương ngay!”

Lúc này, Lyon và Nam Cung Ảnh đang kẹt trong một cuộc đối đầu kỳ lạ. Hai người đứng đối diện nhau, không hề nhúc nhích. Nam Cung Ảnh thao túng vô số Huyết Tích Tử liên tục vây đánh, Lyon dùng hắc quang để chống đỡ. Nhìn qua thì có vẻ lặng sóng, nhưng mỗi lần hắc quang và Huyết Tích Tử va chạm đều tạo ra một luồng dư chấn kinh khủng, lan tận đến chỗ Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc. Chỉ cần cảm nhận cường độ của dư chấn đó, có thể đoán được trận chiến giữa hai người kịch liệt đến mức nào.

Lyon một tay duy trì thế công, tay kia rút từ trong áo ra một vật sáng lấp lánh, giơ cao lên.

“Tôi ở đây.”

Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Lúc này, chứng ù tai của Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc về cơ bản đã biến mất. Nghe thấy tiếng động, cả hai lập tức quay đầu lại. Diêu Mộng Khiết đang bước ra từ lối cầu thang dẫn lên sân thượng.

Đi sau cô là nữ phù thủy Eva. Diệp Thiếu Dương vốn tưởng sau lưng Eva sẽ là vài nữ tu sĩ, kết quả người đi theo lại là Tứ Bảo. Lâm Tam Sinh từ hướng khác cũng trực tiếp bay lên cùng Dưa Dưa.

Tứ Bảo chạm mắt với Diệp Thiếu Dương, gật đầu nói: “Vụ nổ xảy ra ở tầng hai, Vũ Tình đã yêu cầu chi viện rồi. Tớ bảo họ đứng xa một chút, tạm thời đừng qua đây. Quách lão và mọi người đều đang ở cùng cô ấy.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, ánh mắt chuyển sang gương mặt Diêu Mộng Khiết. Nhưng Diêu Mộng Khiết không nhìn hắn, cũng chẳng nhìn bất cứ ai, cô đi thẳng về phía giữa sân thượng.

Thân vương Charles vừa nhìn thấy Diêu Mộng Khiết, đôi mắt lập tức đỏ rực: “Kathleen, đồ phản bội!”

Diêu Mộng Khiết không thèm đếm xỉa đến lão ta, cô lạnh lùng nói với Lyon: “Đưa huy chương cho tôi!”

Lyon chỉ mỉm cười với cô.

Diêu Mộng Khiết hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm: “Lyon, là anh ép tôi!”

Ngay sau đó, cô có một hành động khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc: Cô lấy đà chạy, dậm mạnh xuống đất, một bước nhảy vọt lên cao hơn ba mét. Một luồng huyết quang lướt qua người cô, bao phủ lấy toàn thân như một ngọn lửa rực cháy, lao thẳng về phía trung tâm.

Cảnh tượng này làm toàn bộ thành viên Liên Minh Bắt Quỷ sững sờ.

“Đậu mớ...” Tứ Bảo kinh hãi đến mức miệng không khép lại được, vội vàng niệm mấy câu A Di Đà Phật để trấn tĩnh.

Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc liếc nhau, thở dài một tiếng.

Đòn tấn công này của Diêu Mộng Khiết vốn dĩ nhắm thẳng vào Lyon, nhưng không ngờ khi đi ngang qua Nam Cung Ảnh, hắn đột ngột từ bỏ một phần Huyết Tích Tử, điều khiển chúng bay ngược lại tấn công cô.

Diêu Mộng Khiết hoàn toàn không ngờ người bạn này của Diệp Thiếu Dương lại ra tay với mình. Chuẩn bị không kịp, cô vội vàng thu thế, va chạm mạnh với Huyết Tích Tử. Huyết Tích Tử vỡ vụn, Diêu Mộng Khiết cũng bị đẩy lùi, hai tay dang ra đáp xuống mặt đất. Vốn định tiếp tục tấn công nhưng cô khựng lại một chút, quát Nam Cung Ảnh: “Anh giúp phe nào vậy?”

“Ta chẳng giúp phe nào cả.” Nam Cung Ảnh thản nhiên nói, “Khi ta đang đấu pháp, ta ghét nhất là kẻ khác xen vào. Cô cũng khá đấy, đợi ta giải quyết xong hắn, có thể đánh với cô một trận.”

Diêu Mộng Khiết ngẩn người, quay sang nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Đừng nhìn tôi, anh ta căn bản không phải bạn của tôi. Ngược lại là cô... cần phải giải thích cho tôi một chút, rốt cuộc cô là loại tà vật gì?”

Diêu Mộng Khiết thở dài: “Chuyện đó quan trọng đến vậy sao? Diệp Thiếu Dương, anh giúp tôi lấy lại huy chương, tôi trả anh thù lao gấp đôi.”

Diệp Thiếu Dương xua tay: “Trả tám lần cũng vô ích. Tôi không thích bị người khác biến thành công cụ. Nếu không hiểu rõ tại sao mình phải giúp cô, tôi sẽ không động thủ.”

Lập tức, hắn hét lớn với nhóm Tiểu Thanh, Tiểu Bạch: “Tạm thời thu quân!”

Nhóm Tiểu Thanh, Tiểu Bạch đang vây đánh Thân vương Charles, hoàn toàn chiếm thế thượng phong, đột nhiên nghe lệnh thu quân thì đều ngơ ngác nhìn về phía Diệp Thiếu Dương.

“Các người còn chẳng biết kẻ địch là ai thì đánh đấm cái gì, lại đây hết đi.”

Mọi người thấy hắn không phải đang đùa, chẳng chút do dự, đồng loạt thu hồi thế công, lùi về bên cạnh Diệp Thiếu Dương.

Đối với họ, đối thủ là ai không quan trọng. Chỉ cần Diệp Thiếu Dương ra lệnh, dù là xông vào Tam Ty Lục Bộ của Âm Ty bọn họ cũng không chớp mắt lấy một cái. Diệp Thiếu Dương đã bảo dừng, vậy thì cứ dừng thôi.

Đề xuất Voz: Nghề bồi bàn.
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN