Chương 241: Hoa anh đào Lăng Viên 2
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn lại, Thanh Tuệ đang đứng đối diện nhìn mình cười khổ. Cả ngày hôm nay nàng không hề đụng tới một giọt rượu, lúc nào cũng mang theo bộ dạng tâm sự nặng nề.
“Huynh có biết chị ấy muốn gì không?” Thanh Tuệ nhẹ giọng hỏi.
“Cái gì cơ?” Diệp Thiếu Dương thốt ra, nhưng lập tức hối hận, vội khoát tay. Hắn mơ hồ đoán được, nhưng có những ô cửa sổ không thể phá vỡ, bởi vì một khi đã phá đi thì không cách nào phục hồi như cũ, dù có miễn cưỡng dán lại cũng sẽ để lại vết sẹo.
“Thằng Mã, Thằng Mã!” Diệp Thiếu Dương lớn tiếng gọi, muốn bảo hắn đưa Tạ Vũ Tinh về phòng. Quay đầu nhìn lại, Thằng Mã cùng Vương Bình đang nép trên ghế sô pha, trò chuyện vô cùng rôm rả.
Cái loại này mà cũng biết tán gái, lại còn nhanh tay lẹ mắt nữa chứ. Diệp Thiếu Dương thầm mắng một tiếng, rồi nói với Lão Quách: “Huynh đợi chút, để đệ đưa Vũ Tinh tỷ về phòng.”
Thanh Tuệ đứng dậy nói: “Để muội đi thì hơn, các huynh cứ tiếp tục bàn chính sự.”
Diệp Thiếu Dương nói lời cảm ơn. Nhìn Thanh Tuệ dáng người nhỏ nhắn mà lại có thể khoác tay Tạ Vũ Tinh, dìu nàng đi ra ngoài một cách rất nhẹ nhàng, trong lòng hắn không khỏi bội phục. Xem ra tu luyện Bạch Vu Thuật cũng có yêu cầu nhất định về thể năng.
Diệp Thiếu Dương yên tâm quay người, dời tầm mắt trở lại khuôn mặt Lão Quách: “Chuyện này... À, chúng ta vừa nói đến đâu rồi nhỉ?”
“Đến chuyện chú nên lập gia đình rồi đấy.”
“Đúng, đệ... Phi phi, đệ lập gia đình cái nỗi gì?”
Lão Quách liếc mắt nhìn Thằng Mã và Vương Bình đang xì xào bàn tán: “Cái thằng đệ tử của chú sắp thành công rồi kìa, chú cũng nên suy tính một chút đi, tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa.”
Trong lòng Diệp Thiếu Dương lập tức hiện ra dáng vẻ và giọng nói của Nhuế Lãnh Ngọc. Hắn vội vàng lắc đầu, mượn men rượu nói linh tinh một câu: “Địa ngục chưa trống không, thề không lập gia đình.”
Lão Quách còn định nói gì đó, Diệp Thiếu Dương xua tay: “Huynh đừng có bát quái như vậy, quay lại chính sự đi. Cái gì mà... Ồ đúng rồi, chủ nhân của lăng viên tư gia kia, sao huynh lại nói là không đắc tội nổi?”
Lão Quách thở dài, đáp: “Chủ nhân lăng viên đó là Mã lão gia tử, một nhân vật thuộc thế hệ ‘Hồng nhị đại’, bối cảnh thâm sâu đệ không hiểu nổi đâu. Bản thân ông ta là một thương nhân có gốc gác chính trị, một đại gia ẩn mình, cùng đẳng cấp với cha của Chu Tĩnh Như. Nếu đệ đắc tội với ông ta, thì huynh cũng khỏi cần lăn lộn ở Thạch Thành này nữa.”
Diệp Thiếu Dương nhíu mày, lẩm bẩm: “Người như ông ta sao lại dính dáng đến trận Ngũ Quỷ Bàn Sơn được nhỉ?”
“Có quan hệ hay không thì phải điều tra mới biết được, mấu chốt là bây giờ đệ không có cách nào vào đó.”
“Trèo tường vào thì sao?”
Lão Quách nhún vai: “Huynh vừa nói rồi đấy, có camera giám sát, sẽ bị phát hiện ngay.”
Diệp Thiếu Dương bảo: “Vậy thì bịt mặt.”
“Mẹ kiếp, bịt mặt đột nhập gia cư bất hợp pháp à? Bị bắt là đi tù như chơi đấy!”
“Không dễ bị bắt thế đâu. Hay là... ngày mai đi thử một chuyến?”
Lão Quách ngẩn người, xua tay lia lịa: “Huynh già rồi, mấy cái trò leo tường khoét vách đó không hợp với huynh đâu, chú muốn đi thì tự đi một mình đi.”
Diệp Thiếu Dương cười nói: “Huynh mà già gì, lần trước ở trên núi Lý Gia thôn giúp đệ đấu Thi Sát, đệ thấy huynh vẫn còn sinh long hoạt hổ lắm mà.”
Lão Quách trợn mắt: “Cùng lắm là huynh lái xe đưa chú đến đó, rồi đứng ngoài canh chừng thôi.”
Diệp Thiếu Dương cười gian xảo, cũng không ép buộc thêm: “Tám giờ sáng mai, huynh lái xe tới dưới lầu đón đệ. Đúng rồi, mấy thứ như xẻng sắt nhớ mang theo cho đủ.”
Lão Quách vươn vai một cái: “Ngày mai lại phải làm việc rồi. Hôm nay rượu uống cũng đã đời, hay là... huynh đưa chú đi ngâm chân nhé?”
Diệp Thiếu Dương lập tức lắc đầu: “Không đi, đệ không có sở thích đó.”
“Chú không đi thì thôi, để huynh hỏi hòa thượng xem có đi không.” Nói rồi lão đứng dậy, tiến về phía Đằng Vĩnh Thanh.
Đằng Vĩnh Thanh là người thật thà, trong bữa tiệc bị Thằng Mã ép uống hai ly rượu trắng, lúc này đang ngồi ở góc sô pha, chắp tay trước ngực lẩm bẩm tụng kinh Phật, khẩn cầu Phật tổ tha thứ. Có điều, dáng vẻ mắt lờ đờ vì say cùng với mùi rượu nồng nặc phả ra mỗi khi niệm kinh tạo nên một cảm giác lạc quẻ vô cùng.
Diệp Thiếu Dương kéo Lão Quách lại: “Huynh thôi đi, người ta đã phá tửu giới rồi, huynh còn muốn làm cho người ta phá luôn sắc giới nữa à!”
Lão Quách cãi: “Chú nghĩ đi đâu vậy, chỉ là rửa chân thôi mà, bây giờ đang mốt, nam hay nữ đều đi cả.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Vậy huynh gọi tẩu tử đi cùng đi, nếu không để đệ giúp một tay, đệ có số điện thoại của tẩu tử đấy.”
Lão Quách vội thu dọn đồ đạc, đi nhanh ra phía cửa, lầu bầu: “Thế thì thôi, huynh về ngủ đây.”
Diệp Thiếu Dương cười ha hả: “Xem kìa, chẳng phải là trong lòng có quỷ sao.”
Lão Quách đi tới cửa, quay đầu mắng: “Có cái đầu quỷ nhà chú ấy! Huynh là sợ bà ấy biết huynh tiêu tiền linh tinh. Cái bà chằn giữ của đó mà biết huynh đi rửa chân, về nhà không chặt chân huynh đi mới lạ!”
Diệp Thiếu Dương cạn lời.
Lão Quách đi rồi, Diệp Thiếu Dương tiến đến bên cạnh Thằng Mã vẫn đang xì xào với Vương Bình, vỗ vai hắn nói: “Tao về phòng trước đây. Tám giờ sáng mai tao chờ mày dưới lầu, đi làm việc với tao.”
Thằng Mã ngẩn người, ngẩng đầu nhìn hắn, gật đầu: “Biết rồi.”
Diệp Thiếu Dương cười nhìn Vương Bình một cái rồi rời khỏi phòng.
Vương Bình lập tức bĩu môi với Thằng Mã: “Chẳng phải anh bảo ngày mai đưa em đi mua sắm sao, sao lại nhận lời anh ta rồi?”
Thằng Mã cười hắc hắc, dỗ dành: “Đi mua sắm ngày nào chẳng được, làm việc thì khác. Đợi anh làm xong việc về sẽ đưa em đi chơi thật đã, muốn đi đâu cũng được.”
Vương Bình cười nhạt: “Nhìn anh sốt sắng chưa kìa, đó là việc của Diệp Thiếu Dương, có liên quan gì đến anh đâu.”
Thằng Mã cũng không nghĩ nhiều, thuận miệng đáp: “Chuyện của Diệp Tử cũng chính là chuyện của anh.”
Khóe miệng Vương Bình khẽ cong lên một nụ cười quái dị.
Diệp Thiếu Dương về đến phòng, vừa tắm xong thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Mở cửa ra nhìn, là Thanh Tuệ. Nàng đang mặc áo ngủ, tóc còn ướt sũng, chắc là cũng vừa mới tắm xong.
Không biết có phải nhờ gột rửa đi lớp bụi đường xa hay không mà làn da nàng có vẻ trắng trẻo và mịn màng hơn hẳn ngày thường, cả người cũng toát ra vài phần quyến rũ.
“Ơ... Tuệ muội tử, muội... có việc gì sao?”
“Muội đến bàn với huynh một chuyện.” Thanh Tuệ tự nhiên đi vào, ngồi xuống ghế sô pha. Diệp Thiếu Dương rót cho nàng một ly nước rồi ngồi xuống đối diện.
Thanh Tuệ nói: “Muội đến để nói về chuyện miếu Thất Nãi Nãi. Lúc trước vẫn bận việc khác nên muội quên mất, có một tình huống quan trọng muốn nói cho huynh biết...”
Diệp Thiếu Dương nghe nàng kể hết mọi chuyện thì vô cùng kinh ngạc. Hai người tiếp tục thảo luận hồi lâu, đạt được sự thống nhất, nhưng vẫn còn một bí ẩn lớn nhất chưa có lời giải.
“Có lẽ, đáp án nằm ở trong trận quỷ thứ năm kia, chờ huynh đi rồi sẽ rõ.” Thanh Tuệ nói.
Diệp Thiếu Dương gật đầu, kể ra kế hoạch hành động ngày mai của mình rồi hỏi nàng có đi không.
Trong mắt Thanh Tuệ thoáng hiện một tia thần sắc rất kỳ lạ, nàng lắc đầu: “Ngày mai các huynh chỉ là đi thăm dò tình hình thôi, muội không đi thì hơn, đông người cũng chẳng giải quyết được gì. Chờ các huynh về kể lại tình hình rồi chúng ta sẽ bàn bạc hành động sau.”
Hai người trò chuyện thêm một lát thì Thanh Tuệ cáo từ. Đã nửa đêm thế này, Diệp Thiếu Dương đương nhiên không tiện giữ nàng lại. Đợi nàng đi rồi, hắn lập tức lên giường đi ngủ.
Đề xuất Voz: BÀI THƠ CHO AI ĐÓ YÊU THẦM VÀ BỎ