Chương 247: Mã thiếu gia

Thằng Mã lập tức hô hoán: “Không được đâu Diệp Tử, dốc đứng thế kia, ngã xuống là mất mạng đấy!”

“Đừng có nói gở!” Diệp Thiếu Dương bò lên độ cao chừng hai mươi mét, tìm một phiến đá có thể làm điểm tựa, thân mình nửa dựa nửa ngồi phía trên, quan sát toàn bộ vườn hoa anh đào. Hắn lấy ra một cuốn sổ, vẽ lại toàn bộ bố cục của khu vườn, từ vị trí những cái cây được trồng trên xương cốt người chết, giếng nước cho đến ngôi mộ. Sau đó, hắn nhảy xuống đất, dựa theo những gì ghi chép trong sổ để bắt đầu suy tính. Cuối cùng, hắn buông cuốn sổ xuống, hít một hơi thật sâu.

Thằng Mã và Lão Quách đều ngồi đối diện, mắt tròn mắt dẹt nhìn hắn, không dám lên tiếng.

Diệp Thiếu Dương mất một lúc lâu mới triệt để xâu chuỗi được các manh mối, hắn chỉ tay vào vườn hoa anh đào trước mặt nói: “Hai người có cảm thấy nơi này thiếu cái gì không?”

Thằng Mã và Lão Quách trầm ngâm hồi lâu rồi cùng lắc đầu. Thằng Mã đáp: “Ngoài việc quá yên tĩnh ra thì tôi chẳng thấy thiếu cái gì cả.”

“Thứ cậu nói chính là âm thanh đấy.” Diệp Thiếu Dương tiếp lời, “Một rừng cây lớn như thế này mà không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng kêu, ngay cả một con ruồi cũng không thấy, cậu không cảm thấy kỳ quái sao?”

Thằng Mã gật gù, im lặng nghe hắn nói tiếp.

Diệp Thiếu Dương thở hắt ra một hơi: “Nơi này không chỉ đơn thuần là cục diện Cửu Hào Củng Nguyệt, mà là một tử địa! Nguồn cơn của tử địa nằm chính ở cái xác trong ngôi mộ kia!”

Vừa dứt lời, từ trong vườn hoa anh đào đột nhiên truyền đến một chuỗi âm thanh hỗn tạp.

Thằng Mã lập tức nhìn Diệp Thiếu Dương: “Không phải cậu bảo không có động vật gì sao, thế tiếng động kia từ đâu ra?”

Diệp Thiếu Dương cũng lấy làm lạ, nơi này không nên có sinh vật sống mới đúng, chẳng lẽ mình tính sai? Đột nhiên, hai cây hoa anh đào phía trước bị gạt sang hai bên, một thanh niên cao ráo bước ra.

Nhìn thấy ba người Diệp Thiếu Dương, hắn cũng thoáng ngẩn người rồi lập tức đứng lại. Sau lưng hắn, một nhóm người ăn mặc đủ kiểu cũng lục tục đi tới, tự động đứng dàn hàng phía sau thanh niên kia, hiển nhiên đều là thủ hạ của hắn.

Người đi ra cuối cùng là một lão già gầy gò ngoài sáu mươi tuổi. Vừa thấy ba người Diệp Thiếu Dương, lão lập tức chỉ tay, gào lên: “Chính là bọn họ! Trong video đúng là ba người này, bọn họ đã lẻn vào đây từ sớm, không biết là đang làm chuyện mờ ám gì!”

Ba người Diệp Thiếu Dương nhìn nhau, trong nháy mắt đã hiểu ra vấn đề: Lúc bọn họ đi vào đã bị phát hiện, lão bảo vệ này chắc là cảm thấy mình đánh không lại ba người nên mới gọi điện thoại gọi người đến trợ giúp.

Diệp Thiếu Dương quan sát thanh niên kia từ trên xuống dưới. Người này tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, ngoại hình khá bảnh bao, mặc áo sơ mi trắng kiểu thoải mái, quần jeans và giày thể thao. Mái tóc dài vừa phải được chải chuốt lãng tử ra sau gáy, hai tay đút túi quần, khí chất trầm tĩnh nội liễm, mang theo vẻ uy nghiêm không cần giận dữ mà vẫn khiến người ta nể sợ.

“Hiểu lầm, đây thực sự là hiểu lầm thôi!” Thằng Mã giơ hai tay lên như thể đầu hàng, “Chúng tôi đến đây để…” Đột nhiên hắn khựng lại, quay sang hỏi Diệp Thiếu Dương: “Chúng ta đến đây để làm gì ấy nhỉ?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, không đáp lời. Hiện tại nói gì cũng vô dụng, cứ xem đối phương biểu hiện thế nào rồi mới tính chuyện giải thích sau.

Thanh niên kia tiến lại gần, liếc nhìn chiếc xẻng công binh mà Thằng Mã cắm trên mộ lúc trước, mỉm cười ẩn ý nhìn hắn. Đám thuộc hạ phía sau lập tức tản ra, bao vây lấy ba người Diệp Thiếu Dương.

Thằng Mã hiểu ngay đối phương đang nghĩ gì, vội xua tay: “Chúng tôi không phải đến để đào mộ, chúng tôi đến để… bắt quỷ.”

Thanh niên quay sang nói với một gã có dáng vẻ trợ lý bên cạnh: “Lưu Quần, cậu còn nhớ trước đây Lưu pháp sư từng nói với tôi rằng có thể sẽ có kẻ đến quật mộ, phá hoại phong thủy nhà tôi không? Lúc đó tôi còn không tin, không ngờ hôm nay lại xảy ra thật.”

Nói xong, hắn quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương: “Cậu là người cầm đầu đúng không? Thành thật khai ra đi, là ai phái các người tới? Tôi biết các người làm vì tiền, cứ nói tên ra, tôi sẽ không làm khó các người.”

Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, bình tĩnh đáp: “Nếu tôi nói đây thực sự là một hiểu lầm, anh có tin không?”

Thanh niên ngẩn ra. Hắn không ngờ bị bắt quả tang tại trận mà người này vẫn ung dung tự tại như vậy, hơn nữa nhìn dáng vẻ cũng không giống dân giang hồ, bèn đáp: “Không tin.”

Gã trợ lý tên Lưu Quần bên cạnh hừ lạnh một tiếng: “Thiếu gia nhà tôi nể mặt mới cho anh cơ hội nói thật, đừng có mà không biết điều.”

Thiếu gia nhà họ Mã? Diệp Thiếu Dương đánh mắt nhìn thanh niên kia một lượt, hỏi: “Anh là… Mã Thừa?”

Thanh niên không lên tiếng, coi như ngầm thừa nhận.

Lưu Quần lại lớn tiếng thúc giục: “Bảo anh nói thì nói đi, lôi thôi cái gì!”

Diệp Thiếu Dương biết rõ cục diện lúc này, bản thân căn bản không có cơ hội giải thích vì đối phương đã mất lòng tin, nói gì cũng bằng thừa. Nhớ tới lời dặn của Chu Tĩnh Như trước khi đi, xem ra phải nhờ cô ấy ra mặt rồi. Hắn bèn nói với Mã Thừa: “Chu Tĩnh Như, anh có biết cô ấy không?”

Mã Thừa sững người: “Cái gì? Là cô ấy bảo anh tới đây?”

Không đợi Diệp Thiếu Dương trả lời, Lưu Quần đã xông lên, chỉ thẳng tay vào mặt hắn: “Anh bớt bốc phét đi! Chu tiểu thư là vợ tương lai của thiếu gia nhà chúng tôi, anh định hãm hại cô ấy à?”

Diệp Thiếu Dương chẳng thèm nhìn gã, lấy điện thoại ra gọi vào số của Chu Tĩnh Như rồi đưa cho Mã Thừa.

Mã Thừa thấy hai chữ “Tĩnh Như” trên màn hình thì lập tức cau mày, áp điện thoại vào tai. Sắc mặt hắn thay đổi ngay tức khắc, nói: “Tôi là Mã Thừa đây.” Sau đó, hắn kiên nhẫn lắng nghe, biểu cảm ngày càng kinh ngạc. Diệp Thiếu Dương đoán chắc chắn Chu Tĩnh Như đang giải thích cho hắn.

Khoảng mười phút trôi qua, khóe miệng Mã Thừa hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý, hắn khẽ đáp: “Tôi biết rồi.” Đoạn cúp máy, đôi mắt sáng như đuốc nhìn chằm chằm Diệp Thiếu Dương. Một lúc sau, hắn mới mở lời:

“Tĩnh Như nói với tôi, anh là một pháp sư, đến lăng viên này là để bắt quỷ.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu.

“Còn nữa, quan trọng nhất là, cô ấy nói hai người là bạn tốt.” Mã Thừa mỉm cười, “Cô ấy bảo tôi hãy đối xử với anh như đối xử với cô ấy, tin tưởng anh cũng chính là tin tưởng cô ấy.”

Diệp Thiếu Dương chưa kịp lên tiếng, Thằng Mã đã muốn tăng thêm độ tin cậy nên chen vào một câu: “Đâu chỉ là bạn tốt thôi đâu, điện thoại của Diệp Tử cũng là Chu tiểu thư tặng đấy, còn có…”

Diệp Thiếu Dương lập tức lườm hắn cháy mặt, ra hiệu bảo hắn im miệng. Trong lòng hắn thầm nghĩ: "Cái thằng chết tiệt này, mày đang giúp tao hay đang kéo thêm thù hận cho tao vậy?"

Mã Thừa liếc nhìn chiếc điện thoại iPhone trong tay Diệp Thiếu Dương, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn. Hắn hít sâu một hơi, nói: “Tôi cũng là bạn tốt của Tĩnh Như, lời cô ấy nói tôi không hề nghi ngờ. Thế nhưng… cô ấy vốn tính đơn thuần, rất dễ bị người khác lừa gạt, cho nên…”

Diệp Thiếu Dương nghe ra ẩn ý trong đó, bèn hỏi: “Mã tiên sinh sợ bị lừa sao?”

Mã Thừa cười: “Tôi chính là ý đó. Về phương diện pháp thuật, tôi cũng có biết đôi chút chứ không phải là hạng không tin. Vậy nên xin mời anh trổ tài một chút để tôi được tâm phục khẩu phục.”

Diệp Thiếu Dương đứng dậy, trong lòng có chút phân vân. Vẽ bùa? Đốt đèn? Những thứ này dường như không đủ để chứng minh mình không phải kẻ lừa đảo. Ánh mắt hắn vô tình lướt qua ngôi mộ, đột nhiên nảy ra một ý, liền hỏi Mã Thừa: “Xin hỏi trong mộ này, rốt cuộc là chôn cất người nào của gia đình anh?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN