Chương 2472: Địa Thư 2
“Ha ha, Diệp Thiếu Dương, Ngũ Trang Quan ta đã vắng bóng chốn nhân gian nhiều năm, người đời sớm đã quên đi đạo pháp thần thông của môn phái ta. Ngươi cũng coi là có phúc phận, hôm nay được kiến thức tuyệt kỹ Nhật Nguyệt Càn Khôn Tác của Ngũ Trang Quan, còn không mau thúc thủ chịu trói!”
Nhật Nguyệt Càn Khôn Tác...
Cái tên này Diệp Thiếu Dương đúng là chưa từng nghe qua, nhưng hắn từng nghe Thanh Vân Tử kể rằng, Ngũ Trang Quan năm đó sở trường nhất chính là phong ấn chi thuật, thiên hạ không ai bì kịp, hôm nay quả nhiên là mở rộng tầm mắt.
Vấn đề mấu chốt là, hắn không phải người xem náo nhiệt, mà là kẻ bị nhốt. Mắt thấy luồng hư không chi khí dưới chân đã bao phủ đến tận thắt lưng, Diệp Thiếu Dương liều mạng đánh cược một lần cuối, hắn vạch phá đầu ngón tay, ấn chặt vào chuôi Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, dồn toàn bộ cương khí toàn thân lên mũi kiếm.
“Nhật nguyệt càn khôn sáng ngời, quang huy hộ vệ Kim Thân, tứ phương yêu tà quỷ quái, tức khắc hóa thành bụi tro! Thất Tinh Quy Vị, Long Tuyền sát địch! Tru Tà!”
Hắn ném mạnh Long Tuyền Kiếm xuyên qua kẽ hở của chùm sáng ra ngoài...
Bởi vì toàn bộ tinh lực đều dồn vào chiêu này, không thể tiếp tục duy trì sự kháng cự đối với luồng hư không chi khí dưới chân, thân hình Diệp Thiếu Dương lập tức trượt xuống, hoàn toàn bị bao phủ trong bóng tối hư vô. Hư không chi khí bắt đầu điên cuồng thôn phệ cương khí trong cơ thể hắn.
Bạn già, trông cậy vào ngươi đấy!
Vài giây sau, luồng hư không chi khí quanh thân đột ngột rút lui, chùm sáng cũng biến mất không dấu vết. Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn lại, thấy mình vẫn đang đứng trên sàn nhà, ngước mắt lên thì thấy Thất Tinh Long Tuyền Kiếm vừa vặn bị đánh bay, cắm sừng sững trên mặt đất.
Minh Nguyệt lảo đảo lùi lại hai bước mới đứng vững, ném về phía Diệp Thiếu Dương một ánh mắt không thể tin nổi.
Chiêu tuyệt địa phản kích này của Diệp Thiếu Dương hoàn toàn nằm ngoài dự tính của gã.
Vừa rồi, Diệp Thiếu Dương thực sự đã đánh cược một ván:
Cái gọi là Nhật Nguyệt Càn Khôn Tác dù sao cũng là pháp thuật do Minh Nguyệt thi triển, nếu có thể quấy nhiễu quá trình tác pháp của gã, tất nhiên sẽ có thể “rút củi dưới đáy nồi”, phá giải được phong ấn chi thuật này.
Nhưng đó suy cho cùng cũng chỉ là trên lý thuyết. Trong lúc đấu pháp, chiến cuộc thay đổi trong chớp mắt, bất cứ khả năng nào cũng có thể xảy ra. Nếu vừa rồi Minh Nguyệt chặn được cú đâm của Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, hoặc chỉ cần kiên trì thêm vài giây nữa, cương khí trong người Diệp Thiếu Dương sẽ bị hút cạn, lúc đó chỉ còn nước khoanh tay chịu trói... Thắng và bại thường chỉ cách nhau trong một ý niệm, khi cơ hội xuất hiện, Diệp Thiếu Dương chưa bao giờ do dự.
Hắn là một kẻ dám đánh cược.
“Cảm giác thế nào?” Diệp Thiếu Dương hỏi, hai tay chống nạnh, bày ra tư thế như muốn tán gẫu vài câu.
Minh Nguyệt không tự chủ được mà nới lỏng cảnh giác, hằn học thốt lên: “Ngươi...”
Kết quả mới chỉ nói được một chữ, Diệp Thiếu Dương đột nhiên lăn lộn một vòng, rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm từ dưới đất lên, nhắm thẳng Minh Nguyệt mà chém tới.
Minh Nguyệt ngẩn người, vội vàng giơ tay ném quả cầu sáng ra. Nhưng do ra chiêu vội vã, không kịp vận dụng nhiều pháp lực, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm chém xuống khiến quả cầu vỡ tan. Minh Nguyệt đứng không vững, cơ thể bị đẩy lùi xa hai ba mét. Vừa định phản kích, một đạo Linh phù rực lửa đã bay tới, gã vội vươn tay gạt đi. Ngay sau Linh phù là một luồng kiếm khí màu tím lướt tới.
“A!”
Minh Nguyệt kinh hô một tiếng, quả cầu sáng rời tay bay ra, hình thành một chữ “Bát” (八) trước mặt. Thất Tinh Long Tuyền Kiếm chém mạnh lên đó khiến nó vỡ vụn ngay lập tức, linh quang lại một lần nữa quay về tay Minh Nguyệt. Lần này, gã lảo đảo lùi lại mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững. Diệp Thiếu Dương lại như hình với bóng áp sát tới. Minh Nguyệt vừa định đánh trả thì phát hiện hai chân đã bị quấn chặt, cúi đầu nhìn lại, chính là Thái Ất Phất Trần trong tay Diệp Thiếu Dương đã móc lấy chân gã từ lúc nào. Gã vội vàng ném quả cầu sáng để ép lùi phất trần, nhưng vừa ngẩng đầu lên, hai đồng Ngũ Đế Tiền lấp lánh linh quang đã bay đến sát mắt...
Bất kỳ sinh linh nào, không riêng gì con người, hễ thi triển pháp thuật đều cần phải đề khí, mà đề khí thì cần có thời gian. Theo lý thuyết, tu vi càng thâm hậu thì thời gian đề khí càng ngắn.
Chiêu ra tay trước đó của Diệp Thiếu Dương tuy không làm Minh Nguyệt bị thương, nhưng đã khiến khí tức của gã bị hỗn loạn. Vốn dĩ điều này không có gì to tát, chỉ cần điều chỉnh lại là được. Theo tính toán của Diệp Thiếu Dương, thời gian Minh Nguyệt cần để điều hòa khí tức là khoảng một đến hai giây. Thế nên hắn điên cuồng tấn công, chiêu này tiếp nối chiêu kia, chính là để cướp lấy hai giây ngắn ngủi đó, không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào để bình ổn hơi thở.
Nói thì dễ, nhưng thực tế đòi hỏi người thực hiện phải đưa ra những phán đoán cực kỳ tinh tế trong thời gian ngắn nhất, đồng thời sử dụng pháp khí phù hợp nhất vào thời điểm thích hợp... Nói thẳng ra, đó chính là năng lực tạo ra và nắm bắt cơ hội. Nếu thang điểm đạt chuẩn là sáu, thì đa phần các cường giả đều ở mức bảy tám, duy chỉ có mình Diệp Thiếu Dương là tiệm cận vô hạn với điểm mười tuyệt đối.
Minh Nguyệt cũng là một cường giả có tu vi tuyệt đỉnh, đối mặt với sự tấn công dồn dập của Diệp Thiếu Dương, gã vẫn kiên trì không để bị đánh bại, nhưng hơi thở luôn bị chậm một nhịp, không cách nào dốc toàn lực để đối phó. Sự yếu thế này tích tụ càng lâu càng trở nên trầm trọng. Sau vài hiệp, cuối cùng Diệp Thiếu Dương cũng chớp được thời cơ, Câu Hồn Tác giáng một đòn nặng nề vào vai Minh Nguyệt, hất văng gã vào tường. Khi rơi xuống đất, gã phun ra một ngụm máu tươi.
Diệp Thiếu Dương không hề lơi lỏng, lập tức lao tới, đâm một kiếm thẳng vào mi tâm đối phương.
Pháp lực của Minh Nguyệt đã tán loạn, chân khí không kịp đề lên, đối mặt với đòn chí mạng này, gã biết mình không thể tránh né, đột nhiên trừng mắt hét lớn: “Diệp Thiếu Dương, ta nhận thua!”
Diệp Thiếu Dương mỉm cười, nhưng thanh kiếm trong tay không hề có dấu hiệu dừng lại.
Ngay từ khi bắt đầu trận đấu, Diệp Thiếu Dương đã dốc toàn lực, có thể giết là giết ngay, nếu không đợi đối phương hồi sức lại thì người chịu thiệt sẽ là hắn.
Còn về việc Minh Nguyệt có thân phận tôn quý, có đại nhân vật chống lưng, hay giết gã sẽ gây ra đại họa gì đó, hoàn toàn nằm ngoài phạm vi cân nhắc của Diệp Thiếu Dương. Hắn chưa bao giờ sợ đắc tội với ai, hơn nữa đối phương còn chủ động tìm đến tận cửa định giết người đoạt bảo, với tính cách của hắn, tuyệt đối không có chuyện nương tay.
Mũi kiếm lạnh lẽo lao thẳng tới.
Mũi kiếm đã chạm vào mi tâm Minh Nguyệt, chỉ cần một chút nữa thôi là có thể đâm xuyên đầu gã. Diệp Thiếu Dương nghiến chặt răng, dốc lực đâm xuống...
Đúng lúc này, một luồng cương phong từ bên trái quét tới, đánh trúng mũi kiếm khiến nó lệch đi trong gang tấc. Thanh kiếm không đâm vào mi tâm mà sượt qua huyệt thái dương của Minh Nguyệt, cắm ngập vào bức tường phía sau, để lại trên mặt gã một vệt máu dài.
Minh Nguyệt giật mình bừng tỉnh, lập tức tung người nhảy ra xa.
“Diệp Thiếu Dương, ngươi cũng quá tàn độc rồi đấy.” Phía sau truyền đến giọng nói của Thanh Phong, cùng lúc đó là một luồng cương phong mãnh liệt ập tới. Diệp Thiếu Dương vội vàng xoay người, bắt quyết lập ra một kết giới ngăn chặn. Nhìn lại thì thấy Thanh Phong đã hiện thân, đứng ngay cửa phòng vệ sinh, lạnh lùng nhìn hắn.
Bỗng nhiên, một luồng kim quang rực rỡ từ phía sau gã tỏa ra, chiếu sáng cả căn phòng.
Đó là đóa hoa sen trong bồn tắm — bản tôn của Bích Thanh. Khi Thanh Phong buộc phải phân tán tinh lực để cứu Minh Nguyệt, sự kìm kẹp đối với Bích Thanh bị nới lỏng, nàng cuối cùng cũng điều hòa được hơi thở, phá vỡ xiềng xích. Đóa hoa sen nở rộ, ánh kim quang bùng nổ trong nháy mắt, lao thẳng về phía Thanh Phong.
Thanh Phong đành phải quay lại, dùng cương phong chống đỡ đòn tấn công của Bích Thanh, hai bên lại lao vào quần thảo...
Nhờ có Thanh Phong giúp đỡ ngăn cản đòn vừa rồi, Minh Nguyệt cuối cùng cũng ổn định được chân khí. Gã nhìn Diệp Thiếu Dương bằng ánh mắt không thể tin nổi, lẩm bẩm: “Ngươi vừa rồi... thực sự muốn giết ta?”
Đề xuất Voz: Những câu xin chào - SunShine!!