Chương 425: Làm ngươi một mảnh lá cây

“Ừ, trưa nay sẽ đi luôn, vừa lúc xem xong trận đấu của Vũ Ninh là tôi đi thẳng.”

Tiểu Mã ngây người: “Tối qua lúc ăn cơm chẳng phải cậu bảo mai mới đi sao?”

Diệp Thiếu Dương cười cười: “Không muốn để họ đưa tiễn rình rang nên tôi lừa chút thôi, cũng chẳng phải sinh ly tử biệt gì.”

Tiểu Mã vẫn đứng ngây ra đó, trên mặt hiện rõ vẻ do dự.

Diệp Thiếu Dương đá hắn một cái, nói: “Cậu đang nghĩ cái gì đấy?”

“Tôi định đi cùng cậu, vốn dĩ định hôm nay gặp Bình Bình rồi thương lượng với cô ấy một chút...” Tiểu Mã ngập ngừng nói.

Diệp Thiếu Dương trong lòng hơi động, cố ý trợn mắt một cái: “Tôi đi một mình cho thoải mái, cậu theo làm gì. Cứ ở lại mà chăm sóc cô ấy cho tốt. Cái hình tượng này của cậu, tìm được cô bạn gái đâu có dễ dàng, lại còn xinh đẹp như thế, lo mà trân trọng đi.”

Hiếm thấy Tiểu Mã không hề phản bác, chỉ cúi đầu im lặng.

“Được rồi, đồ đạc bày hết trên giường đấy, lát nữa cậu tự mình dọn dẹp đi. Tôi đưa Quả Cam đi trước, lúc nào từ quê lên tôi lại tìm cậu.”

Nói xong, Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ vai Tiểu Mã, dẫn theo Quả Cam và Dưa Dưa rời đi. Sau khi ra khỏi cửa, thấy Tiểu Mã không đi theo tiễn, trong lòng anh cũng thấy hơi hụt hẫng, cái thằng này thế mà không thèm tiễn mình lấy một đoạn!

Ra cửa khách sạn bắt một chiếc taxi, chạy thẳng đến cầu lớn ven sông. Hôm qua anh đã bàn bạc với Quả Cam, đưa cô đến bờ Trường Giang, từ đó cô có thể tự bơi về Nam Hải, vừa hay dọc đường có thể ngắm nhìn phong cảnh hai bên bờ sông.

Cô là yêu quái có tu vi, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn không lo lắng về an toàn của cô trên đường đi.

Sau khi xuống xe ở chân cầu, taxi rời đi, Diệp Thiếu Dương tiễn cô ra sát mép nước. Nơi này thuộc khu vực đê bao, không có bóng người qua lại.

Diệp Thiếu Dương dặn dò cô một hồi, bảo cô phải tu luyện cho tốt, không được gây chuyện đánh nhau hay sinh sự. Quả Cam nhất nhất ghi nhớ, trong ánh mắt lộ rõ vẻ không nỡ rời xa.

“Được rồi, cô đi đi, tôi nhìn cô đi rồi mới về.” Diệp Thiếu Dương nói.

Quả Cam ngượng ngùng quay lưng lại, bắt đầu cởi cúc áo.

“Này, cô làm cái gì thế!” Diệp Thiếu Dương kêu to.

Quả Cam kinh ngạc nhìn anh: “Cởi quần áo chứ gì nữa. Tôi phải cởi đồ mới xuống nước được, rồi nuốt quần áo vào trong bụng, như vậy mới không bị ướt. Nếu không lúc lên bờ tôi lấy gì mà mặc!”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, bản thân anh lại quên mất vụ này, lập tức xua tay nói: “Thôi thôi, hay là cô nhìn tôi đi trước đi, tôi đi rồi cô hãy xuống nước.”

“Vâng, lão đại tạm biệt, Dưa Dưa tạm biệt nhé.”

“Sư muội tạm biệt, đừng quên chuyện đã hứa với tôi đấy!”

Diệp Thiếu Dương vẫy tay với Quả Cam rồi quay người rời đi, đi lên phía mặt đê. Dưa Dưa nhảy lên vai anh ngồi chễm chệ. Nhóc là quỷ thân nên chẳng có trọng lượng gì, lại có thể huyễn hóa linh thể, nên ngồi trên vai cũng chẳng gây ảnh hưởng gì đến anh.

Lúc đầu Diệp Thiếu Dương rất phản đối chuyện này, cảm thấy mình giống như đang diễn xiếc khỉ, nhưng dưới sự kiên trì nhõng nhẽo của Dưa Dưa, anh cũng đành chấp nhận. Anh vỗ vỗ mông Dưa Dưa, hỏi: “Cô ấy hứa với nhóc chuyện gì thế?”

“Hắc hắc, bí mật ạ.”

Diệp Thiếu Dương cạn lời. Sau khi leo lên mặt đê, theo bản năng anh quay đầu lại nhìn Quả Cam một cái, kết quả thấy cô đang đứng bên bờ lột đồ, một mảnh trắng phơi phới đập vào mắt khiến hai con mắt anh suýt thì rơi ra ngoài. Anh vội vàng quay đầu, đi nhanh xuống phía bên kia đê.

Quả Cam dùng khóe mắt liếc nhìn theo hướng Diệp Thiếu Dương, thấy anh đã khuất bóng sau mặt đê thì cười hì hì, mặc quần áo lại tử tế rồi men theo bờ sông, bước chân nhanh nhẹn đi về phía hạ lưu.

Cô mới không muốn về nhà sớm như vậy. Bị người ta nhốt suốt hai năm, khó khăn lắm mới được ra ngoài, lại đang ở thành phố lớn, đương nhiên cô phải du ngoạn một phen, đi chơi khắp nơi cho đã rồi mới về nhà sau.

Diệp Thiếu Dương cứ ngỡ Quả Cam đã đi rồi, anh bắt một chiếc taxi, tìm địa chỉ Trang Vũ Ninh gửi tối qua trong điện thoại cho tài xế xem.

“Sảnh diễn số 1, tòa nhà Đài phát thanh Truyền hình, rõ rồi.” Tài xế khởi động xe, cười với Diệp Thiếu Dương: “Cậu đi xem trận chung kết cuộc thi ca hát phải không?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu.

“Hì hì, cậu ủng hộ ai?”

“Tôi... Trang Vũ Ninh.” Diệp Thiếu Dương thuận miệng đáp, ngoài cô ra anh chẳng biết thí sinh nào khác.

“Thật à? Tôi cũng thích Trang Vũ Ninh lắm, chà, cô bé đó dáng dấp xinh đẹp, hát lại hay...” Bác tài vẻ mặt say sưa: “Đúng rồi, cậu có nghe tin đồn gì không? Vũ Vũ gần đây đang hẹn hò với một anh chàng, bị người ta chụp được ảnh rồi, còn có cánh săn ảnh thấy hai người cùng đi vào biệt thự nhà cô ấy nữa.”

Diệp Thiếu Dương giật mình, thầm nghĩ không lẽ là nói mình, liền dùng giọng điệu hóng hớt hỏi: “Chuyện là thế nào?”

“Một tờ tạp chí nọ chụp được ảnh hai người đi cùng nhau. Nhưng theo tôi thấy thì toàn là đồn thổi vô căn cứ, người ta chẳng lẽ không được gặp mặt đàn ông sao? Hơn nữa theo tôi nhìn, cái tên đó chắc chỉ là vệ sĩ của Vũ Ninh thôi.”

Diệp Thiếu Dương giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Đại ca cao kiến.”

“Hắc hắc,” bác tài càng nói càng hăng: “Chẳng phải rõ rành rành ra đó sao, gã đàn ông trong ảnh ăn mặc quê mùa thế kia, tướng tá cũng chẳng đẹp trai gì, Vũ Vũ làm sao mà nhìn trúng loại người đó được.”

Bác tài quay đầu liếc anh một cái: “Ấy, cái cậu trong ảnh nhìn cũng khá giống cậu đấy. Cậu bảo xem, Vũ Vũ có thể nhìn trúng người như cậu không?”

“Vãi thật, đại ca có cần phải nói thẳng tuột ra thế không.” Diệp Thiếu Dương buồn bã im lặng.

Đến nơi, sau khi xuống xe, Diệp Thiếu Dương vốn còn lo không tìm được vị trí sảnh diễn, kết quả vừa nhìn đã thấy khắp nơi người đông nghìn nghịt. Rất nhiều nam thanh nữ tú tay cầm bảng tên đứng chờ bên lề đường, ánh mắt sáng quắc quan sát từng chiếc xe đi qua, trong đó có không ít bảng tên của Trang Vũ Ninh.

Diệp Thiếu Dương đoán chừng đây chính là hội người hâm mộ đang đứng chờ để vây đón thần tượng của mình.

Trong đám đông cũng không thiếu những kẻ phe vé, người bán mì tôm, cháo bát bảo, rồi cả bọn móc túi...

Diệp Thiếu Dương đang định chen qua đám đông để vào trong thì đột nhiên một tiếng reo hò bùng nổ, mọi người đồng thanh hô vang hai chữ “Vũ Vũ”.

Quay đầu nhìn lại, một chiếc xe sang trọng vừa đỗ bên lề đường. Hai vệ sĩ xuống xe trước để ngăn đám đông, sau đó một mỹ nhân ăn vận lộng lẫy bước xuống. Diệp Thiếu Dương nhìn hồi lâu mới nhận ra đó là Trang Vũ Ninh.

Hôm nay cô được trang điểm và phục sức vô cùng tỉ mỉ, trông rạng rỡ và cuốn hút hơn hẳn bình thường. Trên mặt cô nở nụ cười ấm áp, vẫy tay chào người hâm mộ.

Dưới sự mở đường của nhân viên an ninh, cô tiến về phía sảnh diễn, thỉnh thoảng lại dừng lại nhận hoa hoặc ký tên cho những fan may mắn chen được vào gần.

Cô không nhìn thấy Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương đi theo dòng người đến trước sảnh diễn. Khi gần đến chỗ soát vé, đột nhiên có người từ phía sau vỗ vai anh. Quay lại nhìn, hóa ra là ông Trang Thái.

“Thiếu Dương à, để tôi đưa cậu vào.” Ông Trang Thái thân thiết nói, đồng thời ra hiệu cho anh giữ im lặng. Diệp Thiếu Dương hiểu ý, ông không muốn anh gọi tên Trang Vũ Ninh lúc này để tránh bị đám đông vây quanh.

Anh đi theo ông Trang Thái vòng qua cửa hông, đi vào theo lối VIP. Tiến vào sảnh diễn, chỗ ngồi của họ ở hàng thứ ba. Ông Trang Thái xếp Diệp Thiếu Dương ngồi ở vị trí sát lối đi: “Cậu ngồi đây đi, lát nữa Vũ Vũ lên sân khấu sẽ dễ dàng nhìn thấy cậu hơn.”

Đề xuất Voz: [Sẽ review] Ê!Tao thích mày!...
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN